Có hôm ở bể bơi, vừa bơi mình vừa suy nghĩ điên cuồng cho sản phẩm sắp tới, đến nỗi bơi liên tục không nghỉ 30 phút mà không để ý. Đến khi thấy mỏi vai, dừng lại thì gặp ngay một đồng chí đứng chờ sẵn, hình như chỉ chờ mình dừng để hỏi : Chị tập bơi với thầy giáo nào? giới thiệu cho tôi với :D
Cái vụ bị gọi chị này làm mình ngớ ra nửa giây, vì trước nay ở bể bơi toàn bị gọi là em. Hihi... thấy mình già thật rồi. Đi bơi ở cái bể toàn người già nữa cho nên người ta mặc định mình là người già cũng phải. hix hix...
Ipad và laptop hỏng cùng 1 lúc. Bí ơi là bí phương tiện làm việc, đành quay về cái máy tính bàn vừa chuối vừa cùi, Chạy chậm và bàn phím rít . Định mua thêm 1 chiếc laptop nữa mà tìm mãi không được cái nào vừa rẻ vừa tốt , lại phải vừa xem được phim HD. Hihi...
Trên Facebook có quá nhiều cái kính hiển vi soi mình, sếp, đồng nghiệp, đối tác làm ăn nữa, tất cả đều nhìn mình trông chờ những thứ cao siêu. ĐIều ấy không cho phép mình than thở bất cứ thứ gì nhạy cảm trên đó, nhiều lúc muốn chửi bậy lắm, viết rồi mà không dám bốt ( nhất là vụ dân tình vào chửi nhiếp ảnh gia, phóng viên, nhà đài) ...:P Cuộc đời này làm gì có mọi thứ theo ý mình, mình chưa chửi không có nghĩa là mọi thứ tốt đẹp. Mà những thứ không tốt đẹp cũng là một phần của cái đẹp , cho nên viết câu chửi cái xấu cũng là đồng thời chửi cái tốt. Nên các cụ nói đúng, uốn 3 tấc lưỡi trước khi nói, bốt status, thế là mình không chửi nữa :)
Một phần quan trọng khiến mình không thấy cần phải chửi khi cơn bức xúc đã trôi qua là vì mình không có thời gian... time của mình không phải dành cho chính trị . Time của mình nếu có thì dành để làm đẹp cho mình và cho đời, để thưởng thức cuộc đời ( tiếng bi bô trẻ thơ, cốc whisky pha đá, ngồi ngắm rùa đi, ngắm nòng nọc mọc chân trong bể cá của Tí... đỡ dở hơi nhỉ ) , ngấm hết mọi cung bậc cảm xúc cũng như độ quay cuồng của công việc và thành quả của nó mang lại ( những bài phỏng vấn khó điên đầu, những khán giả khó tính, mấy đứa đàn em yếu kém...lại dở , sắp thành hâm :P )
Chính trị ở đâu, và cũng như bất cứ ngành nào khác, cần người làm chuyên nghiệp và khá ồn ào, náo loạn. Mình chuyên nghiệp và ồn ào ở cơ quan đủ rồi. Cuộc sống ngoài cơ quan của mình sẽ đi theo chiều hướng khác, nhàn nhạt, tinh tế tùy hứng, cho nên phần lớn là xuề xòa và lặng lẽ :)
Nếu có vì sao nào chiếu bản mệnh mình, thì mong có ngày ngôi sao ấy đi chơi. Để đầu óc mình được trống rỗng lâu lâu tí, bớt làm việc, bớt dở hơi tí :D
Nếu có nơi thời gian ngừng lại, thì mình mong đó sẽ là những lúc ở bể bơi. Mình sẽ bơi liên hồi rồi lên bờ nằm nghỉ , không phải nằm mấy phút mà có thể nằm đọc sách và không phải trở về cơ quan ngay , bớt làm việc, bớt dở hơi ạ :D

9 nhận xét:
Toàn những suy nghĩ và việc làm tốt lành, sao gọi là dở hơi được bạn. Vui nhất là được ngắm nòng nọc mọc chân trong bể cá, he he...
Em thấy, được thư thả trong công việc mới thích. Như em quay cuồng quá, sắp thành dở hơi thật đấy anh :(
ố ồ, người ta gọi bằng chị xưng tôi chứ có xưng em đâu !
À, cái vụ ồn áo làm việc giống i chị mấy năm trước, nhưng mấy năm nay chững lại, đằm lại, chậm lại... cũng có cái hay, hi hi, nhưng cái tích cực chắc ít hơn Titi ạ. Vậy nên, cứ ồn ào khi nào có thể nhé. Chúc vui.
PTN: Ồn ào quá không tốt chị à. Em ham vui lắm, thế mà cũng thấy cần phải có nhiều khoảng lặng, cho tâm hồn có chỗ dịu lại , yên tĩnh lại . Không thì quá tải mất :(
Em thích note này, e thích chị chị ạ :P
Thks Dứa :D
Yêu mấy vụ hồ bơi, ngồi ngắm nòng nọc mọc chân và ngôi sao đi chơi. hihi. Yêu cách nàng lấy thời gian giữa những khi bận điên cuồng để viết một cái note chậm rãi như này.
yêu ghê.
Hí hí ..,
Đăng nhận xét