Ồ, chúng mình may thật đấy! Bình thường, quán này rất đông. Mà nếu đông đúc thì làm gì có cảnh dễ thương này. Chích chích chích...chúng mày đang có lễ hội à? Làm gì mà ríu rít thế!
Người phục vụ lại gần, nghe gọi đồ uống xong định đi ngay nhưng tiếng nàng lại dịu dàng vang lên làm anh ta khựng lại.
Em làm ơn tắt nhạc đi được không?
Khi tiếng nhạc tắt hẳn, không gian chỗ hai người chọn ngồi mới thực sự dễ chịu.
Tuyệt thật! Hóa ra, giữa quán xá Hà nội vẫn có những nơi thiên nhiên chẳng hề bị ảnh hưởng nhịp sống xô bồ.
Vâng. Nghe tiếng chúng hót, tiếng đập cánh nhẹ bỗng của chúng, cảm thấy như mình cũng nhẹ và bay lên theo lũ chim vậy.
...
EM có để ý, màu lông của bọn chúng hóa xanh non cùng với cây mùa xuân không? Bình thường, dưới ánh nắng, nhìn lũ chim sâu ngả màu tro cơ.
Ồ, thật thế à? Nghĩa là sao?
Nghĩa là chúng tự vệ bằng cách thay đổi màu lông, sao cho hợp với khung cảnh nơi chúng sống nhất. Như vậy, chúng tránh được nguy hiểm một cách tối đa. Không như con người, lúc nào cũng thích nổi bật nhất.
Ý anh là con người cũng cần phải biết tự vệ kiểu giấu mình đó?
Không hẳn là tự vệ, nhưng con người quyên mất cách tồn tại hòa bình với thiên nhiên, với nhau và với chính bản thân.
Nghe đến đây, nàng hơi lặng người. Bản thân từng loay hoay khổ sở với rất nhiều điều trái khoáy của tính cách, ví như nàng học âm nhạc, tiếp xúc với giới showbiz từ nhỏ nhưng lại rất nhát, hầu như nàng chỉ thoải mái khi quanh quẩn với việc học hành và tập đàn một mình. Mỗi khi đi xem hòa nhạc, trình diễn, mỗi khi phải thể hiện mình trước đông người, nàng cứ co rúm lại khổ sở. Hoặc trong khi điểm số ở trường của nàng rất cao, thậm chí là cao nhất nhưng lúc nào nàng cũng cho rằng mình chưa đủ giỏi, chưa đủ tài năng, chưa đủ sức thuyết phục và luôn băn khoăn về việc chưa làm gì được cho đời. Rồi ngay cả tính thương người của nàng cũng hoàn toàn không ăn nhập với vẻ ngoài lạnh lùng, khó gần, nên hầu như chỉ những người rất thân mới hiểu nàng có trái tim mẫn cảm và dễ mủi lòng hơn bình thường.
Hình như chàng đang đọc được suy nghĩ của nàng? Tại sao chàng biết nàng hay mâu thuẫn với chính con người nàng? Lén ngắm khuôn mặt nhìn nghiêng của chàng, nàng bỗng thấy những nét khác lạ. Sao trước đây mình không để ý rằng chàng đẹp như vậy nhỉ. Mọi đường nét đều mực thước, cân đối và ngay ngắn. Cái trán hay bị tóc che kia thực ra rất cao và nở rộng. Chiếc mũi kiêu hãnh rất vừa vặn với khuôn mặt tươi cười. Hàng ria mép cong cong, vênh vểnh đẹp tuyệt. Đặc biệt là đôi mắt không giống mắt đàn ông mà như đôi mắt của một thiếu nữ, to, tròn, trong sáng, hơi ngơ ngác.
Em sao vậy? Không đồng ý với anh à?
Chàng quay ra nhìn nàng với đôi mắt to tròn, ngơ ngác, làm nàng càng chăm chú nhìn vào đôi mắt ấy hơn. Làm như chẳng nghe thấy chàng hỏi, nàng nhìn lảng đi và thầm nhủ: Ồ, đôi mắt bồ câu trên một gương mặt nam nhi hoàn mỹ.
Em có biết trông em lúc này thế nào không?
Dạ? Nàng như choàng tỉnh. À, trông em đang mệt mỏi, rũ rượi và thật khó nhìn.
Đúng, trông em thật chán. Anh thắc mắc tại sao em lại như vậy? Trong khi chắc chắn em không muốn mình như thế, đúng không?
Em chẳng muốn gì. Mà có gì làm em ham muốn nữa đâu?
Ồ, em nói dối. Đôi mắt kia làm sao đã hết được sự tò mò, hàng mi kia làm sao có thể khép lại thờ ơ với muôn vàn vẻ đẹp của đời sống?
Nàng chẳng nói gì, chỉ cười tủm tỉm. Không giống như phụ nữ khác, nàng chẳng bao giờ khiêm tốn giả tạo. Đôi mắt và hàng mi là 2 thứ đẹp nhất trên mặt nàng, nhưng khi mệt, ánh mắt có nét lờ đờ mệt mỏi như lúc này mà chàng vẫn thấy mắt nàng đẹp, hai hàng mi vẫn mượt mà không suy chuyển thì ...thật lạ. Nàng dướn đôi mày đẹp lên đầy nghi ngờ.
Anh khen hay chê em thế?
Đừng quan tâm tới lời khen chê. Hãy lắng nghe xem anh nói đúng hay không.
Anh đang nịnh nọt em. Nhưng nghe thích lắm.
Không phải nịnh. Em có rất nhiều , đang sở hữu rất nhiều. Em là người đàn bà giàu có, bên em anh thấy mình quá nghèo nàn.
Hic... em là đứa giàu có thất bại thì đúng hơn. Em được yêu nhưng lần nào cũng chẳng giữ nổi người đàn ông của mình.
Ồ, sao em không hiểu rằng, những người kia không hề xứng đáng với em?
...
Tình yêu như nước, chỉ chảy về phía trũng, phía có khả năng chứa đựng dòng nước ấy, tình yêu ấy. Tình yêu của em là dòng nước lớn, chảy xiết và nóng bỏng, chỉ những chỗ đất rộng lớn, đủ vững chãi, đủ bền bỉ mới chứa được tình yêu ấy.
Thế còn cảm giác bị bỏ rơi của em? Chẳng lẽ em phải cố hiểu sự lạnh lùng của người ấy với em là một cái gì đó yếu kém?
Đúng vậy, ở cạnh một dòng nham thạch nóng bỏng mà còn lạnh được thì đích thị quá yếu, quá sợ hãi, hoặc không chịu được sức nóng đó thôi.
Đến lượt chàng chăm chú theo dõi nàng ngồi đó, in hình bóng mảnh mai trên nền lá cây xanh biếc, chiếc mũi cao nhìn nghiêng trông thật gợi cảm với đôi môi khép hờ lúc nào cũng như hờn dỗi. Kéo ghế lại gần, vén tóc mai của nàng lên, chàng thì thầm vào bên tai trái nàng:
Khi nãy, em nhìn anh chăm chú, đôi mắt em rất lạ... chỉ trong khoảnh khắc ngắn đó nhưng anh cũng nhận ra đôi mắt em có ánh sáng lóa lên....và ... chàng buông nàng ra, ngả người về phía sau, mắt nhìn đi đâu đó, nói tiếp giọng vu vơ... không thể nào chủ sở hữu ánh sáng đó không biết mình muốn gì.
A, anh làm bác sĩ tâm lí từ bao giờ đấy ? Nàng quay ra, chàng cũng nhích người lại, khuôn mặt hai người gần như dính nhau, mũi gần như chạm mũi. Giật mình, nàng ngãng ra nhưng bị chàng kéo lại
Anh không phải bác sĩ tâm lí, nhưng anh nhìn thấy tất cả vẻ đẹp của em. Vẻ đẹp mà những người đàn ông trước đây của em chỉ nhìn thấy trong ...một năm đầu yêu nhau. . .
Sau đó, mắt họ bị quá nhiều rử thành ra không nhìn thấy gì nữa, phải không anh? Ha ha...
Sau đó, mắt họ bị quá nhiều rử thành ra không nhìn thấy gì nữa, phải không anh? Ha ha...
Tiếng cười của nàng vừa cất lên thì câm bặt.
Không gian quán chỉ còn tiếng lao xao nhè nhẹ của lá cây và tiếng lách tách mấy chú chim sâu đang chuyền cành.

34 nhận xét:
Rõ ràng là một truyện diễm tình.
Chim sâu có mổ nhẹ vào hạt kim cương trên nhẫn không nàng?
@AT: vâng, đại dương đang hàn vết thương cho sóng nhỏ ợ :-P
Nếu có kim cương thì không có chim hót, nàng chọn đi :-P
Tớ chán chim hót suông òi. Tớ chọn kim cương xem sao. Nếu chán, tớ lại bán kim cương mua trang trại nuôi chim.
@AT: Chứng tỏ chán thơ thẩn ròi. Cơm áo không đùa với khách thơ ròi :-P
Đàn ông mà lại có mắt bồ câu. Hichic. Thế thì trái với nàng, đôi mắt làm hỏng gương mặt của anh.
Chị tả chàng này em nghe quen quen giống ai ớ?!
haha, mẹ Chuồn nói đúng, kim cương đi chị ơi, chim nuôi thì bị ở lồng, mà chim trời có cánh bay xa mất tiêu
khúc này nghe líu ríu chim chóc vui ghê, trên cây trong quán đều chim cả :-P
à, đoạn khen chàng giống trong Twilight ghê á, nam giới bắt đầu được khen you're beautiful òi, thật ngoạn mục
đừng khen đàn ông đẹp, chỉ nên khen họ giỏi và thông minh thôi Ti Ti ơi. Vì sắc đẹp chỉ dành cho phụ nữ, trai tài gái sắc mà. :))
@all : é,mềnh đã cố tình viết lê thê, rông rài mà cả nhà vẫn bắt thóp ghê cơ :-P
@VMC: vừng, đó là nhược điểm duy nhất của chàng hay sao ấy :-D
@ND: đúng ròi, chàng hơi giống anh VMC :-P Nhưng mắt anh VMC không bồ câu như thế he he...
@Gấu: quá trời chim nhờ. Kim cương hay chim chóc đều chỉ để lấy nụ cười mỹ nhân thôi mờ :-P
Cái gì đẹp cũng quí mờ. Mắt bồ câu chẳng hạn, Gấu hong được ghen tị những thứ mình hong có nhé :-P
@Lu: Những phần trước ta đã thấy chàng giỏi giang, hài hước, võ vẽ song toàn, giờ là lúc dung nhan chàng bắt đầu được nàng để mắt đới mờ :-P
Tình yêu của em là dòng nước lớn, chảy xiết và nóng bỏng, chỉ những chỗ đất rộng lớn, đủ vững chãi, đủ bền bỉ mới chứa được tình yêu ấy.
Hay nhất là đoạn này, và phải cả gan dạ nữa, nàng nhỉ.
Moon cũng thích kim cương, cái gì liên quan đến kim cương hột xoàn thì thích, bất kể trường hợp nào, hơ hơ hơ
@MOon: đoạn ấy nhiễm phong cách của Anna Akhmatova, trúng tim đen của nàng ròi nha. Hà hà hà...
Trong bài chả có gì nhắc đến kim cương mà cả nhà cứ a dua theo mẹ Chuồn là lào :-P
Biết là nịnh mà vẫn thích nghe. Vậy là yêu rồi đấy, em có biết không?
Tiếng cười của nàng vừa cất lên thì câm bặt...chỉ còn tiếng lao xao nhè nhẹ của lá cây và tiếng lách tách mấy chú chim sâu đang chuyền cành.
Nếu là phim thì tiếp theo sẽ đến phân cảnh một nụ hôn mùi mẫn đây
@DMT: vầng, anh tóm đúng tâm lý tinh vi đó ròi. Cái dở nhất là người ta thường không phân biệt được đâu là lời nịnh vì mình và đâu là lời nịnh vì kẻ nịnh. Đó là điều cơ bản khác nhau, biến một lời nói (nịnh) giống hệt nhau nhưng mang giá trị đối ngược nhau :-)
@Ánh: hí hí...mẹ ÁNh có kinh nghiệm đạo diễn thế nhỉ :-D
é é, mình lại thấy giống Osho, nhưng mà mình thít đoạn nầy, mình thấy nàng nhỏ bé, yếu đuối và nhẹ dạ lắm í, mình thít nàng. Chạ biết dạo này nàng đã học xong bằng lái ô tô chưa?
@NLVD: hị hị...khen nhân vật quá làm mềnh sướng lây nha :-D
Đôi mắt kia làm sao đã hết được sự tò mò, hàng mi kia làm sao có thể khép lại thờ ơ với muôn vàn vẻ đẹp của đời sống?
Hay ! Cảm ơn Titi nhé. Hình như mình đang cần những câu như thế này.
@PTN: Oái, chị đang bị làm sao mờ cần cái câu nịnh nọt kia thế :-D
Thế mới biết kim cương hấp dẫn hơn chim hót suống nhìu nhìu nhìu...
Vì thật ra dạo này chị đang rất "tăm tối", cứ phải cố gồng lên đấy thôi em ạ.
@AT: Chắc chắn ! Nhưng...chuồn chuồn đính kim cương là hong có bay được nữa đâu nha ...há há...
@PTN: ui, chị lại "chìm đắm" ròi, cuộc đời mà, khi nào nó tối thì ta tìm đến chỗ sáng đi chị iu :-D
Uh, nhất trí, lúc nào chị cũng mon men lần ra chỗ sáng đấy chứ.
Ko gặp câu của Titi thì chị ko có nói ra mình đang "tăm tối" đâu. nhiều người cứ tưởng chị lúc nào cũng "sáng rờ rỡ", thế mới khổ chứ !
@PTN: hi hi...đang "tăm tối" mà vẫn tỏa sáng mới gọi là xịn chứ. Yêu chị :-)
Titi: Đầu tóc, trạng thái, dung nhan và vẻ mặt của nàng cái gì cũng thể hiện là nàng đang yêu, sắp sửa yêu...! Hì
@DMT: è...anh thấy đầu tóc nàng lúc nào nào? Đừng nhầm lẫn truyện với đời anh ới :-P
Có đủ thời gian mới đọc và comment được. Titi để đợi lâu nên phải đọc lại cả tập trước đấy.
Tập này chàng hơi 'cải lương' Titi ôi. Những câu chàng nói cứ như thuộc từ các cuốn tiểu thuyết giữa thế kỷ 19 ấy. Tưởng tượng ngồi trong quán cà phê với thiên nhiên mà nghe những câu này.. hị hị... khó thở lắm :((
@Lana: vầng, nếu những lời trên lọt vào tai cú vọ thì chẳng có giá trị gì. Cơ mờ nàng lại hong phải cú vọ mới khổ chứ :-P
Titi: Không nhầm đâu! Đại khái là anh cứ đoán thế thôi đã.
em không biết khi tai mình nghe được những câu như thế này từ 1 người đàn ông, có lẽ em nghĩ anh này đang đọc kịch bản phim ca nhạc gì đó,... túm lại em ít khi rung cảm hay thích thú nghe những câu nói đẹp, mềm mại, có đủ tượng thanh tượng hình trong đời sống bình thường, hay em đã bị chai
@Mec: Em là bà chủ ròi, suốt ngày phải cảnh giác cao độ, lấy đâu ra những khoảnh khắc ngây ngô này nữa. Há há...
Mỗi cái cần câu sử dụng lâu phết nhỉ.
(k0 biết các chức năng theo dõi với cả hàng xóm xài ra sao nàng ơi, tập huấn đê)
@AT: hí hí...em nặn chữ khó khăn hơn chị nhiều chị ơi :-(
CHị bấm vào bảng điều khiển, rồi vào thiết kế, chỉnh sửa mục Blog yêu thích của chị, nó sẽ hiện ra hướng dẫn tiếp theo toàn tiếng Việt, rất dễ thực hiện.
Đăng nhận xét