Nhiều bạn hỏi tại sao em nhiều năng lượng thế, có thể làm nhiều việc mà không bị phân tán, lại còn suốt ngày cười đùa vui vẻ, tạo cảm hứng cho người khác cũng như dám nói thẳng nói thật mà không sợ làm mất lòng bất cứ ai.
Sự thật là:
1, Cũng có lúc em mất năng lượng chứ, đói khát, buồn mệt, chán nản đều xảy ra như cơm bữa. Nhưng mọi khoảnh khắc ấy phải có một giải pháp, để chỉ vừa cảm thấy đến ngưỡng là em có thể stop nó. Giải pháp muôn màu lắm, tán gẫu, la lối ầm lên với bạn bè, đi ra ngoài tìm một góc yên tĩnh đẹp đẽ thưởng thức đồ ăn, chọn 1 đĩa nhạc thật mới để nghe, xem 1 bộ phim hài với ai đó, đọc 1 cuốn sách khó nuốt, ôm con trai vào lòng và hát cho cu cậu nghe bài hát mới toe do 2 mẹ con cùng sáng tác... Tất nhiên, cũng có lúc em phải sử dụng đến chiêu bài " ồ, hỏng rồi ư, nhận lỗi và khắc phục đi thôi"... chắc chắn, sau đó mọi thứ đều trở nên sáng rõ và ổn thỏa.
2,Làm nhiều việc mà không bị phân tán là do cách sắp xếp công việc. Muốn sắp xếp tốt thì phải hiểu rõ công việc và có nhiều người trợ giúp đáng tin cậy. Không hiểu sao, em thấy khá nhiều người coi thường đồng nghiệp và những người xung quanh, luôn tìm cách chứng tỏ mình là nhất , chẳng ai bằng để rồi nhận lấy sự xa lánh, thờ ơ. Không ai giỏi tất cả mọi thứ, vì thế, em luôn chuẩn bị cho mình vài bờ vai để em có thể tựa vào bất cứ khi nào có trục trặc. Đó là những kỹ thuật viên giỏi nhất, những cây bút sắc sảo nhất, những đồng nghiệp hăng hái nhất, hoặc đơn giản chỉ là cô bạn hiền thảo lúc nào cũng có thể trông Tí giúp em.
Sự giúp đỡ của mọi người là vô cùng quan trọng đối với công việc và cuộc sống của em. Cái này không cần nhiều cố gắng đâu, chỉ cần tinh thần hợp tác thân thiện mình có ý thức xây dựng trong toàn bộ quá trình làm việc và sinh hoạt của bản thân. Vì thế, anh cũng nên biết, em không chỉ cần 1 bờ vai, em cần ngàn bờ vai đó :-D
3,Em là đứa thích cười đùa, hồi mới yêu , người yêu dẫn em đi khoe khắp nơi và ổng thường nhận được những nhận xét tốt về em, trong đó em nhớ nhất là lời của một chị rất xinh : H là cô bé lúc nào cũng thường trực nụ cười trên môi. Một cô bé hay cười !
Trước đây cười là vì đời em rất đẹp, toàn âm nhạc và tình cảm ấm áp của gia đình. Sau này em cười cũng vẫn lí do đó, đời đẹp và ... cái xấu chỉ là tạm thời, chính mình phải tạo ra cái đẹp quanh mình. Chửi thề liên tục, giận dữ liên tục vì giao thông VN chẳng hạn. :-P Em thấy nực cười với những phản ứng thái quá của nhiều người trước cái xấu, thành ra có người bị nhiễm virut xấu lúc nào không hay.
Cái xấu đầy rẫy ngoài kia nhưng chỉ lướt qua măt em mà chẳng để lại gì , chỉ có điều tốt lành mới làm em chú ý và khắc ghi. Nhưng điều đó không có nghĩa là em không có tật xấu, nhưng em tha thứ cho bản thân, em chiều chuộng bản thân vì sinh ra trên đời, mỗi số phận đã là một đoạn trường vất vả khôn xiết.
4,Tha thứ, bao dung là những tính cách làm nên bao điều kỳ diệu. Trước đây em không được như thế, em học được lòng bao dung ở con trai. Bé Tí cũng như nhiều em bé khác, cũng như tất cả chúng ta hồi nhỏ đều thật rộng lượng, bất cứ lúc nào cũng có thể mở rộng vòng tay với những người xung quanh. Tại sao khi lớn lên, chúng ta khắt khe đến vậy, khó khăn dung nạp người khác, quan niệm khác đến vậy? Có phải giá trị của chúng ta đã làm cho chúng ta nổi khùng với giá trị của kẻ khác không? Chẳng lẽ giá trị của chúng ta là trái dấu là xung khắc với giá trị của kẻ khác? Hay thật ra, các giá trị đều có quyền bình đẳng và có quyền lớn lên, như lũ trẻ, hài hòa bên nhau :-)
Trong triết học Heghen đã từng nói, cái gì tồn tại là hợp lý, nó sẽ tồn tại bởi sinh mệnh của nó được vô số mối quan hệ trong lịch sử tạo nên. Con người có bao nhiêu hiểu biết về các mối quan hệ ngàn năm ấy mà phán xét sự tồn tại này? Phải chăng, lũ trẻ thấu hiểu lời của Heghen hơn chúng ta? Hi hi.... Với quan điểm như vậy, thường là em ngợi khen nhiều hơn chê, ủng hộ nhiều hơn phản đối...
Nếu phải phê bình ai, nói thẳng điều họ không ưa ra, em cũng không bao giờ bị ghét lâu. Tất cả đều bit em tôn trọng họ. Em không sợ mọi người ghét, em chỉ không thích cái ám khí sinh ra từ thù hằn, từ ghen ghét , chính cái đó làm ô uế không gian sống của chúng ta. Nhưng không vì thế mà em phải lấy lòng ai, bản thân con người thích cái đẹp, bất cứ ai cũng vậy, em chỉ việc đẹp , đẹp và đẹp, tình yêu sẽ đến với em :-D
5, Từ khi nuôi con, em nhận thấy một chân lý nữa: vất vả, chịu đựng, ốm đau, thiếu thốn, thất bại... không phải là khổ, ngược lại, nó làm cho con người thêm lớn mạnh, bit cách để hạnh phúc và tận hưởng những gì cuộc sống đang mang đến. Suy nghĩ đó làm nên hạnh phúc thường trực trong em, cũng là thứ em muốn chia sẻ với mọi người xung quanh biết bao.
1 thg 7, 2012
Đăng ký:
Đăng Nhận xét (Atom)

4 nhận xét:
Tui nghĩ, mệt mỏi và buồn chán, trong tất cả mọi việc cuộc sống, từ công việc tới mưu sinh, từ tình cảm tới nuôi dạy con cái... ai cũng có qua, nhưng chỉ là những lúc nào đó thôi, rồi mọi việc cũng ổn.
Cuộc sống của mình nên phải vui vẻ chấp nhận mọi việc tới, điều hòa và luôn chăm sóc cho chính mình.
@Đỗ: đúng đó bác, em viết những điều này cho 1 người bạn đang bí bức trong người . Hy vọng bạn ấy giữ được bình tĩnh để từ từ giải quyết mọi việc :-)
Mình thì đơn giản nghĩ ở đâu, lúc nào, mình giữ được tình yêu thì mọi việc trở nên nhẹ nhàng, ngược lại sẽ là trách nhiệm hoặc tệ hơn, gánh nặng.
Nuôi con nếu mình đặt vào đó vô vàn tình yêu thì những vất vả khó khăn cũng lại là hạnh phúc.
Công việc cũng vậy,
gia đình,
mọi thứ...
@Lana: đúng quá chị. Nhưng nhiều bạn chỉ thấy sự thiệt thòi mà hem nhìn thấy vất vả, thiệt thòi chính là nét đẹp của lao động, của vị tha :-D
Đăng nhận xét