Mí hum nay Tí thích clip này lắm (cảm ơn nhóm làm clip người Ý) . Ngoài những lúc chơi cờ vua và đoán bài , chàng có thêm sở thích ngâm cứu clip hội họa để xem các bức tranh được hình thành như thế nào.
Em rất thích nhớ về những thay đổi của con, lần đầu tiên biết tự rửa đít, lần đầu tiên biết mô tả cho cô bán hàng điều mình muốn và cầm đủ tiền thừa về, lần đầu tiên măm được ớt, lắp được bộ logo cực khó, lần đầu tiên ngủ riêng, lần đầu tiên bơi đúng cách, lần đầu tiên đi bộ 1 quãng dài từ nhà gửi xe về không cần mẹ đi cùng, lần đầu tiên đòi mua quà tặng bạn gái, biết tự vệ, biết rót nước không sánh ra ngoài, lần đầu tiên biết xoa lưng cho mẹ, lần đầu tự viết, vẽ về mẹ, lần đầu tiên hỏi tại sao con chưa có em.... mỗi lần đầu ấy của con đều làm cho em xúc động, có khi rơm rớm nước mắt. Con hỏi sao mẹ khóc, mẹ chỉ cười nói à, có hạt bụi bay vào mắt đó con.
Đứa trẻ nào cũng phải có những lần tiếp cận mọi thứ lần đầu tiên, bỡ ngỡ chút rồi chúng nó đều thành thạo dần, có gì mà phải chảy nước mắt nhỉ. Biết là thế nhưng anh phải nhìn con làm, lúng túng lúc đầu, hồi hộp theo dõi hắn thất bại , làm lại, rồi được nghe con reo to khi thành công, hít hà cái mùi sung sướng của con khi ào vào lòng mình, nhìn đôi mắt tròn xoe lóng lánh tia sáng khám phá trong trẻo, anh sẽ thấy không sao kìm được xúc động. Cái kiểu xúc động vặt này bình thường em rất ghét, động tí là mắt nhòe nhoẹt còn đâu tỉnh táo làm cái gì nữa.... nhưng trái tim nó chẳng nghe em, thỉnh thoảng nó vẫn loạn nhịp ngoài tầm kiểm soát .
Tình yêu dành cho trẻ con của những người chăm sóc tận tình con trẻ không khác mấy với tình yêu nam nữ. Cũng nhớ nhung, xao xuyến, hồi hộp, cũng có những đụng chạm da thịt cực kỳ phấn khích... chỉ khác là trẻ con quá trong sáng nên thường mang cảm giác trong sáng đến cho mẹ, cho cha, cho người nuôi nấng, riêng em mỗi lần ôm trẻ vào lòng là thấy mình đang ôm thành quả lao động của chính mình và người thân.
Những lần đầu tiên của con trẻ, không hẳn chỉ là thời điểm đánh dấu thang nấc trưởng thành tự nhiên, nó còn cho thấy phong cách đón nhận thế giới của từng trẻ, sự hòa hợp với thế giới xung quanh nó, sự hưởng ứng hay không của gia đình, xã hội đối với con, từ đó làm nên diện mạo của nhiều hành vi sau này, dự đoán màu sắc đường đời, sự tự tin, có sáng tạo hay không của bé. Tất nhiên, những lần đầu tiên không mấy khi suôn sẻ, nhưng lại là dấu mốc quan trọng góp phần hình thành nhân cách cho bé, em nghĩ vậy. Vì thế, những dấu mốc ấy càng nhiều, càng được ghi nhận chi tiết, những người mẹ càng biết cần phải làm , phải bổ sung những gì cho con.
Giống như bản nhạc trên kia, cha mẹ chính là lăng kính đầu tiên để con nhìn cuộc sống. Nếu cha mẹ không quan sát, chỉ bảo chi tiết và mang tính tích cực, con sẽ không bao giờ thấy cuộc sống có thể thú vị, nhiều màu, đáng yêu, ngộ nghĩnh như vậy :-D
Sẽ còn nhiều cái lần đầu tiên của Tí, cho nên mẹ ung dung tận hưởng cảm giác được chứng kiến những lần đầu tiên ... nhiều lần... hihi....

12 nhận xét:
sao không còm được nhỉ, hix
akak cái cần hiện thì không hiện, sao giờ. em đại ý nói là mẹ cháu cũng lần đầu tiên chứng kiến những lần đầu tiên của cháu. phần ngược lại chờ Tí viết chắc thú vị á :-P
Bốn mùa anh và em hay lắm.
Những cái đấu tiên của anh thơ ngây và cảm động, rồi chững chạc dần lên. Nhật kí để dành cho chàng thật là quí giá.
@Gấu: í chú, mẹ viết chả hay, phải đợi TÍ viết mới thú vị hả :-(
@Đỗ: thỉnh thoảng Tí liếc thấy mẹ đang viết về cậu ấy thì đòi xem bằng được rồi hỏi, sao mẹ viết về con vậy?
Sẽ còn nhiều cái lần đầu tiên của Tí, cho nên mẹ ung dung tận hưởng cảm giác được chứng kiến những lần đầu tiên ... nhiều lần...
Tinh tế
@Nặc nô: cám ơn, cho hỏi đó có phải bạn Da vàng không? Sao lại xóa blog? Hix...
Đúng là cảm giác đầu tiên bao giờ cũng ngọt ngào và đầy thứ vị.
@Kiến con: bọn trẻ có cảm giác ngọt ngào không nhỉ, như tính cách Tí thì mình đoán hắn chỉ thấy tò mò rồi khi làm đc thì sướng như điên :-P
Biết đối mặt với đồng tiền là dấu hiệu đầu tiên chứng tỏ Tí đã lớn đấy em ạ1
@DMT: vâng :-)
Đúng thế, ghi nhận những lần đầu tiên của bọn trẻ là niềm hạnh phúc của người lớn, nhưng bọn trẻ thì không để ý lắm đâu, những điều ấy lướt trôi qua chúng. Cũng giống như mình ngày xưa ấy, tuổi thơ trôi qua rồi, bây giờ chỉ nhớ rằng mình từng có một tuổi thơ rất ngọt ngào và hạnh phúc...
Mà này, Tí có lần đầu tiên tặng quà cho bạn gái hơi sớm nhỉ ? Anh G. mãi đến năm lớp 9 mới có vụ đó, xin mẹ rõ nhiều tiền nhưng cuối cùng tặng nhau mỗi cái huy hiệu Đoàn !
@PTN: hí hí... em cũng ngạc nhiên khi Tí muốn như vậy, có lẽ hắn ít bạn chơi nên muốn lấy lòng bạn đó chị :-)
Đăng nhận xét