Hôm qua mặc điệu đi ngang hàng may đo, em thợ may kêu ầm lên cho em copy kiểu đầm của chị . Mình bảo "Ô hay, tôi mặc mới đẹp chứ đưa người khác là thành dở ẹc ngay nhé " thế mà cứ đòi bằng được. Hix...thỉnh thoảng có người bảo đáng lẽ em nên theo ngành thiết kế thời trang mới phải. Em cũng thấy mê mẩn màu sắc , đặc biệt mê các kiểu phục trang táo bạo chút, thể hiện triết lý chút. Ví như dã ngoại mùa hè không dùng màu đen để tránh thu hút muỗi :)) Mùa đông lại không được dùng màu trắng vì dễ tổn thương da vốn đã mốc lên vì lạnh :)) . Màu sắc với em như thể những nốt nhạc, em sắp xếp một bộ trang phục như sáng tác một bản nhạc ngẫu hứng, tràn ngập tình yêu và sự hứng khởi khi khoe được đường cong, khoe được làn da mịn màng, thỉnh thoảng có những chỗ thăng giáng bất thường tạo hiệu quả tinh tế cho bản nhạc chính là những chi tiết, phụ kiện độc đáo cực kỳ ăn ý với trang phục của em.
Tuy nhiên, em vẫn thấy đồ đẹp mấy cũng không bằng sự tự tin, tự nhiên của người mặc. Có những lúc em phục sức tuyềnh toàng vô cùng, vậy mà vẫn ăn điểm nhé. Hôm ấy, chả là biết mình không phải vị trí quan trọng, em te tái lăng xăng đi lại như chỗ không người , tự dìm mình xuống hàng phục vụ bàn kiêm cave tiếp khách , sếp nhắn tin "lần sau cấm cô mặc thế nài, cô bị già đi 10 tuổi đấy biết không? may được cái miệng kéo lại vì cười gì mà tươi hơn cả chủ nhà, nhá". Đó, cái chính là tâm hồn người phải được 7, 8 điểm, phục sức đẹp mới kéo lên 9. 10 nhé. Không có chiện cứ diện đồ đắt tiền, bóng bẩy là dĩ nhiên đẹp đâu.
Nói thế không phải em chê đồ sang , em vẫn thích đồ đắt tiền vì em thích sự bền màu, bền dáng của chúng. Những chiếc đầm đẹp lâu nhất của em vẫn là những chiếc khá mắc. Thích nhất, chúng đều là quà tặng. Hi hi... làm mẹ đơn thân như em, có quá nhiều thứ phải tự lo, nên hầu hết tiền kiếm được không phải để dành cho trang phục ...hix...
Anh biết không, em đang thích công thức này lắm nhé: Cười nhiều là dễ làm việc tốt, làm việc tốt sẽ dễ làm người tốt, làm người tốt thì hay nhất là tiết kiệm được chi phí phục trang... ke ke...
5 thg 12, 2012
Đăng ký:
Đăng Nhận xét (Atom)

9 nhận xét:
"làm người tốt thì hay nhất là tiết kiệm được chi phí phục trang"
Hay!
"Những chiếc đầm đẹp lâu nhất của em vẫn là những chiếc khá mắc. Thích nhất, chúng đều là quà tặng" câu này mới là sướng !
Đề nghị chị Titi lần sau mỗi lần viết blog về váy phải có ảnh minh họa :P
Tớ đồng ý với còm của Châu Dứa. Ít nhất cần có ba cái hình minh họa cho ẻn này (hoặc 5, nếu Titi sợ những người tặng dằn dỗi) :)
hí hí... là mấy bộ đầm em bốt trên FB còn gì, từ từ em up tiếp, vì phải mặc đến thì mới chụp được. Có hôm mặc thì lại quên khuấy mất việc chụp nữa hi hi...
Em cứ luôn tươi cười thân thiện và vui vẻ là anh ấy chịu rồi. Đầm là phụ thôi bạn, chỉ là tăng thêm phần dễ thương thôi.
@Đỗ: hihi... chiện nào đi chiện ấy, em mặc đẹp là để thỏa chí em đấy chứ, bit thừa các anh chẳng care em mặc gì đâu hí hí...
Đồ tặng thì làm sao biết mắc hay rẻ vậy
Một số đồ Thì mình được bạn dẫn đi chọn mua, trực tiếp nhìn giá tiền. Một số Thì chỉ Cần nhìn thương hiệu, chất vải là biết :)
Đăng nhận xét