20 thg 12, 2012

Bốn mùa, anh và em (66)

Hàng tuần vẫn bơi đều đặn dù trời cắt da cắt thịt. Bơi, thể thao không  chỉ là vì sức khỏe. Với em, thể thao chính là dấu hiệu của cân bằng tâm lý, của lịch làm việc, lịch sống khoa học. Từ kinh nghiệm của bản thân em thấy, thể thao chính là thước đo của thành công và hạnh phúc.

Em không nhận ra mình một có một cơ thể tuyệt vời nếu không có những lời khen ngợi và ánh mắt ngưỡng mộ của bạn bè, đặc biệt của những người nổi tiếng khó tính. Những công việc áp lực lớn, những lần bình thản xử lý sự cố mà cả năm không ốm, để lúc nào cũng vui vẻ, dễ chịu với mọi người, đã làm em thấy mình đi đúng hướng. Hơn thế, em biết ơn cơ thể mình, rất nữ tính mà cũng rất mạnh mẽ, cho em sống khỏe sống vui, sống trách nhiệm hết mình với những người xung quanh.



Những khi buồn, em thường ngồi vào đàn và chơi lảm nhảm những gì trong trí nhớ . Một đoạn của sonate Ánh trăng, một khúc Tritesse của Chopin, một đoạn Plaisire d'amour, chủ đề của Swan Lake, Thằng gù nhà thờ Đức bà... hoặc ngẫu hứng loạn xạ trên những phím đen trắng tùy tâm trạng. Chơi xong bao giờ cũng là cảm giác cô độc tận cùng. Một góc cần thiết để em được tự do rung động sâu sắc nhất những gì đẹp đẽ của âm nhạc. Em ít khi chia sẻ những giây phút ấy, vì với em, âm nhạc không có lời, chỉ có hiểu và cảm mà thôi.

Những người đàn ông em yêu đều rất ấn tượng với tiếng đàn piano. Hình ảnh ngồi bên cây đàn gần như là góc riêng tư của em, chỉ cho tâm hồn em nhưng lại làm họ rung cảm mạnh mẽ. Hơn 1 người nói rằng họ đã si mê.

Cho anh nghe em đàn lần nữa đi.
Để làm gì?
Sao? Em ngại ư?
Em không ngại.
Vậy thì lúc nào cho anh nghe nhé?
Em sợ.
Sợ gì?
...


Sự si mê không mang lại quả ngọt.
Sự si mê làm người ta cuồng dại, mất tỉnh táo.

Mà em giờ này buộc phải tỉnh, nên em sẽ không chấp nhận sự si mê kia.
Tại sao các anh không hiểu, khi đã là mẹ, phụ nữ có trách nhiệm với con cái và vì thế, tình yêu của họ sẽ rất tỉnh táo và gắn liền với trách nhiệm kia?



Cùng con hí húi cắt dán đồ treo lên cây thông Noel, em nhận thấy 2 mẹ con thân nhau như chị em cùng giới , chỉ khác tính cách. Bé khá nôn nóng - Mẹ thừa thãi sự kiên nhẫn. Bé kêu mệt rồi mà mẹ vẫn hì hụi sấy giấy màu, tìm băng dính gắn các mảnh lại cho con. Bé thích thú nhìn ngắm cây thông lấp lánh trong đêm, mẹ trùm chăn khò khò từ lúc nào. Bé đòi cây thông "lớn" cùng bé, còn mẹ chỉ thích bé mãi xinh xinh như cây thông kia mà thôi :D


Mùa lễ hội đón năm mới tới rồi, vạn vật có vẻ khô đi, co rút lại trong những cơn gió lạnh lại chính là sự chuẩn bị cần thiết cho mùa xuân mới vươn mầm mới, mạnh mẽ và tươi xinh hơn. Yêu biết bao giây phút giao hòa của thiên nhiên, thời tiết giản dị mà kỳ diệu này, phải không anh :)


9 nhận xét:

Lana nói...

Cứ thế này nhé, đầy tình yêu cuộc sống.

Trăng Quê nói...

Phục bạn Titi quá đi thôi. lúc nào cũng tràn đầy tự tin và nghị lực.

international nói...

Chị ấy có cách giải xì trét rất là ... quý sờ tộc!

Ritaduong nói...

Qua hết hôm nay, still alive thì tính tiếp madam ơi! Ke ke!

Titi nói...

@lana: tình yêu lúc nào cũng có thừa chị ơi, chỉ là khi nào thích viết về cái gì thôi :D

@Trăng Quê: hoàn cảnh xô đẩy ạ. Và hình như phụ nữ mà như vầy là đàn ông họ không thích ở cùng đâu :P

@Guốc Tế: có nhiều cách giải xì chét, mỗi người sẽ có cách riêng của mình thôi :D

@Rita: sure :D

guy nói...

bài tâm tư số 66 này không những hay, đẹp mà còn khỏe nữa. Hết ý nói luôn :Ơ

Titi nói...

@Guy: cuộc sống nhiều mặt lắm em. Cứ luôn phiên trải nghiệm cả tốt đẹp và xấu hoắc mới hay chứ :)

Đỗ nói...

Hết ngày tận thế, hổng thấy gì, có ai muốn nghe đờn theo tui nè, he he...

Titi nói...

@ĐỖ: ở đó có đàn gì ? Em thích nghe tài tử lắm nha :D

Đăng nhận xét