Thời gian có sức mạnh ghê thật. Mới hôm nào, mình viết serie Đối thoại , thấy mọi người khen nức nở cách trò chuyện với con, cách khéo léo giải quyết xung đột bằng đối thoại trong mọi tình huống, mọi đối tượng, cách học hỏi chỉ bằng vài lời lắng nghe và làm theo người trên... Nhưng phần lớn commenter nói làm như vậy rất khó, phải rất kiên nhẫn và có kiến thức blah blah... thế mà giờ đây, những kỹ năng giao tiếp kiểu ấy khá nhiều người đã biết và áp dụng tốt. Nhìn bạn bè vui vẻ, đồng nghiệp thân thiết với nhau hơn, những người đọc blog của mình thỉnh thoảng gọi điện chia sẻ họ thích đọc và học hỏi được nhiều điều, mình càng thêm quyết tâm duy trì blog.
Vừa rồi có vài sự kiện không vui, nhưng mình đã vượt qua và coi đó như vị đăng đắng của món ngồng cải bổ dưỡng. Mình không thiếu người trò chuyện, nhưng thích yên tĩnh tâm sự với trang giấy, cũng chính là nhìn vào bản thân thật sâu sắc.
Buổi sáng thức giấc với nụ hôn của con trai, thấy ngọt lừ tận tim gan, công việc cơ quan nhẹ tênh tênh, thời gian cho những việc khác khá khá thoải mái, ngoài trách nhiệm của người mẹ ra, con người mình gần như tự do tuyệt đối. Vì thế, cơ quan kiểu như VTV khá là tẻ nhạt đối với mình. Hix... Tất nhiên, mình đã tìm ra nhiều việc khác để phát huy cái tự do trên. Chỉ có điều, sự phát triển của mình nó lại vênh dần với cái mác VTV.
Sự vênh này làm mình nhớ lại thời kỳ bắt đầu hôn nhân, mình tiếp tục trưởng thành, trong khi ông xã cũ, bố của Tí thì đã ổn định mọi thứ. Mình không còn là cô sinh viên trẻ măng, nghịch ngợm, lãng mạn bố Tí từng biết. Công việc và những ước mơ bay cao đã khiến mình lớn rất nhanh, đi rất nhanh, tiến rất nhanh kể cả trong quan hệ xã hội và kinh tế độc lập. Và mình đã bứt hẳn, tách hẳn ổng, không lựa chọn cách níu giữ an toàn như nhiều người phụ nữ khác. Mình vẫn tôn trọng ông xã cũ tuyệt đối, nhưng Yêu thương của mình lúc này chuyển hẳn sang đứa con chung, tự nhiên và không chút hối tiếc.
VTV vẫn là 1 nơi làm việc lý tưởng bởi thươgn hiệu tốt và tầm cỡ quốc gia của nó. Nơi đây còn gắn với bề dày công tác, xây dựng những viên gạch đầu tiên của cha mình. Vấn đề đang đặt ra là trong khi VTV đang có vẻ chững lại, ổn định là 1 Đài phục vụ chính trị và toàn dân , còn mình thì tiếp tục phát triển , mình thích những chương trình nghệ thuật đậm dấu ấn cá nhân, thích những cú shock gai góc trong nhận thức , mình muốn thức tỉnh dân chúng về một cuộc sống tự chủ, thân thiện, hiền hòa, hỗ trợ nhau nhiều hơn. Túm lại, không chỉ là 1 biên tập viên nữa, sau 15 năm gắn bó với VTV, mình biến thành một nhân vật khác rồi. hihi... cái áo VTV bắt đầu chật ạ.
Sự thay đổi trong cuộc sống là tất yếu. Nếu bạn không thay đổi nghĩa là bạn đang dậm chân tại chỗ, nhàm chán kinh khủng. Nhiều đôi bên nhau lâu quá, họ chọn cách đi nhiều, dịch chuyển nhiều để làm gia vị cuộc sống, cũng là một cách thay đổi , tránh nhàm chán. Nếu không, thể nào cũng xảy ra tình trạng bồ bịch, ông ăn chả bà ăn nem... hiện nay, mình đã "ăn nem", làm thêm cho nhiều đài ngoài VTV. Nhưng mình vẫn chưa thỏa mãn, mình thích ăn các món khác ngoài "nem" nữa :P , đặc biệt là những món có ích cho cộng đồng . Hì..
3 thg 11, 2013
Đăng ký:
Đăng Nhận xét (Atom)

4 nhận xét:
ai ăn nem tui bán nem cho
Nem ở tận đẩu tận đâu giờ mới thò mặt ra, chị chuyển sang món nẹm rồi :))
Nhân chuyện VTV, tôi thấy sao các bạn là "Cà phê sáng với VTV3" toàn mời những khách trò chuyện "rất già", và mời lặp đi lặp lại nữa.
Khách mời phải đc sếp duyệt, và theo mình, chưa có nhiều người trẻ biết cách trò chuyện bạn à. Mời lặp lại cũng vì những người già , biết trò chuyện, không bận... khá là ít :(
Đăng nhận xét