31 thg 12, 2015

Ghi chép cuối năm


Một năm đã hết
ngậm ngùi nhìn thời gian đi
tóc mẹ bạc trắng
đàn con vẫn ham chơi

sông thở dài
núi trở mình
sao tôi vẫn bình chân

trước mắt tôi
mùa xuân lướt qua cây
nông dân nghỉ bên luống cầy
trẻ nhỏ cười trong nắng
mà sao tôi vẫn buồn tênh

những con đường ngoằn nghoèo chóng mặt
như lưới trời giăng khắp
dẫn tôi đến thế giới cổ đại
chi chít chân chim hằn trên trẻ sơ sinh

hát trên đỉnh núi lộng gió
thầm thì bên khóm lửa đượm than
nỗi lo vi vu từ đêm tiệc này sang đêm tiệc khác
sao tôi vẫn kinh ngạc
nhìn sự sụp đổ hoang tàn
của bao người đang sống

năm cũ nào không mất mát
năm mới nào không long lanh