16 thg 12, 2009

Đối thoại (52)

Mụ này, tôi vừa được giới thiệu mảnh đất hay lắm. Mụ cho tôi mượn tạm ít tiền tôi lấy ngay được không?
Bao nhiu?
Chỉ ... thôi .
Tôi chẳng có ngần ấy đâu. Nhưng có thể nói bà già tôi cho mụ mượn.
Bà già có khó tính không?
Toàn tiền nhàn rỗi í mà. Nhưng tôi mượn còn phải trả lãi đó.
Ok. Tôi bán được mảnh đó sẽ chia lãi lớn cho bà già mụ.
Hi hi...chơi sang thế?
Hi hi...Tôi đang định đi vay ngân hàng mà. Bà già cho mượn là sướng hơn ròi.
Thằng bé thế nào ròi?
Ngoan, ngủ suốt ngày. Mụ có định làm đứa nữa thì nhanh lên chứ?
Hơ...con cái đâu phải tự dưng muốn là được?
Thế phải thế nào? Lớn tuổi ròi còn gì?
Tôi nghĩ, trời phải trao số mệnh gì đó thì nó mới có cớ để ra đời. Chưa thấy ông trời cho phép thì tôi cứ phải chờ thôi.
Ừ, mụ nghĩ cũng đúng. Thôi, cứ có Tí nhí nhố bên cạnh là yên tâm ròi.
Hi hi...yên tâm làm sao được? Lo sốt vó í. Sang năm đi học ròi cơ đấy.
Ừ, chúng nó đi học, mình phải học theo. Hic...dạo này tình yêu thế nào?
Vẫn thế.
Vẫn thế là thế nào?
Vui chứ sao. Tôi mà không vui thì đừng hòng mụ mượn được tiền , dù là tiền của bà già tôi.
Hé hé...cám ơn tình yêu cái nhỉ.
Ừa, mụ cũng cứ vui lên nhé. Mụ vui, thằng lớn thằng nhỏ cũng sẽ ngoan và vui hết.
Tình yêu bất tận , niềm vui vô hạn chứ gì? Vẫn còn nhớ ạ. Con thuộc bài này của mụ từ khi mới bước chân về nhà chồng òi.
Hé hé...con ngoan quá!
Hé hé...Cám ơn mụ lần nữa nhé, cả về xiền và tình yêu bất tận của mụ.

15 thg 12, 2009

Đối thoại (51)

Con làm sao vậy? Ta không thấy con tươi tắn như mọi khi?
Hôm nay con hơi mệt. Con xin lỗi thầy.
Ồ, mệt là trạng thái con người thường xuyên phải đối diện. Con hãy thư giãn.
Dạ. Con gặp thầy cũng là để thư giãn ạ.
Hôm nay ta tặng con mấy câu này. Con sẽ thấy hưng phấn.
Dạ, con nghe thầy đây ạ.
Hãy trả lời ta. Điều gì bây giờ khiến con hạnh phúc nhất?
Cảm giác tự do .
Điều gì làm nên tự do đó. Con có biết không?
Yêu bản thân mình, sau đó là hài lòng với những gì mình có...
Chưa đủ. Vì khi đó con vẫn bị ràng buộc bởi những gì con có. Nếu chẳng may những gì con có bị một ai đó phủ nhận, con sẽ thấy mất mát.
Trời, thầy quá đúng. Câu này hay quá thầy ạ. Vậy, cái gì làm nên tự do thưa thầy?
Đơn giản lắm. Đơn giản đến độ ai cũng làm được nhưng chẳng ai làm.
Con sẽ làm, con hứa là con sẽ làm để có được tự do.
Con đã làm ròi. Và con làm rất tốt.
Xin thầy chỉ giáo cho con.
Buông bỏ. Bí quyết của tất cả hạnh phúc, thành công cũng như là tự do tuyệt đối chỉ nằm trong 2 chữ : BUÔNG BỎ.
Ha ha...quả vậy. 2 chữ này rất dễ mà rất khó. Ha ha...
Người đời cứ nghĩ buông là mất, bỏ là đầu hàng. Nhưng đó là tâm thế của những kẻ sợ hãi. Nếu không giữ khư khư cái gì đó thì sợ thua thiệt, sợ mất những gì đang có trong tay. Trong khi thực tế cuộc sống giàu có gấp vạn vạn lần những gì họ tưởng tượng.
Nhưng nếu buông bỏ thường xuyên thì ta sẽ đi tới đâu, thưa thầy?
Buông bỏ không phải là một điều dễ dàng, và ta chỉ có thể buông bỏ khi phải chọn lựa. Với những người có tâm thế vững chãi thì buông bỏ là chính là ngẩng cao đầu tiến tới những giá trị cao quí hơn, xứng đáng hơn.
Thế còn cái tôi? Nếu buông bỏ cái tôi của mình thì sao?
Cái tôi chính là kẻ thù của hạnh phúc. Hãy buông bỏ cái tôi, tiến tới cái chúng tôi. Chúng tôi mới là giá trị bền vững.
A di đà Phật! ( trò phủ phục, bái thầy 3 vái)
Hãy giữ vững tâm thế của người sẵn sàng buông bỏ, con sẽ thấy tự do tuyệt đối trong tâm hồn.

14 thg 12, 2009

Đối thoại (50)

Em ơi. Hôm qua em thấy chị nói thế nào?
Tốt chị ạ. Chị và ông K nói tốt nhất. Ông Đ chê thí sinh nhiều quá.
Chị run quá em à? Thực sự là chưa bao giờ chị phải nói như vậy trước đông người.
Ui. Chị phải tin em. Cứ nói những gì mình nghe thấy, với tinh thần xây dựng và cổ vũ thí sinh là ok mà. Ông Đ thì cứ muốn thể hiện kiến thức, dìm hàng thí sinh quá, em thấy không đúng với tư cách người đi trước. Với lị đây có phải chỗ khoe ta là người bit này bit nọ đâu. Thí sinh đã phải chịu áp lực quá nhiều ròi, thể hiện như thế là đã rất cố gắng. Ông ấy thử đi thi xem có hát được như thế không?
Hí hí...chị cũng nghĩ như em. Chị trốn chồng đi làm vụ này đấy. Ông ấy ko thích chị lên TV đâu.
Uầy. Chị việc gì phải trốn. Chị cứ bẩu em mời chị làm xem ông ấy nói thế nào? Có phải mình ông ấy có niềm đam mê đâu.
Ừa, nhưng mừ trong nhà chỉ nên có 1 tên vi vu thôi.
Nhầm, chị vi vu nhưng vẫn sắp xếp việc nào ra việc đó, chị vi vu nhưng chăm con còn hiệu quả hơn nhiều bà chỉ ở nhà lăm lăm cái roi trong tay hoặc suốt ngày đàn áp con bằng bảng điểm ...
Đúng là ở nhà cả ngày chắc chị phát rồ. Con bé con vừa chớ hết thức ăn ra. Chị oải quá phải gọi cho cô đây.
Hi hi...anh nhà có vẻ gia trưởng quá hả chị?
Ừ, ông ấy yêu vợ nhưng cứ hay lo sợ vợ bị thất thố í mà.
Uầy, cỡ như ông ấy thì sao lại phải lo nhỉ. Chẳng nhẽ ông ấy không thấy rằng ngoài những lúc làm Oshin ra thì vợ mình cũng cần được làm những gì cô ấy thích chứ?
Thôi, có ai được như cô. Được nói và được làm những gì mình thích.
Hơ...em mà như chị em sẽ bắt ông ấy thử ở nhà cả ngày chăm con một hôm xem có ngất không? Sẽ phải nghe lời vợ chứ không dám ra lệnh cho vợ nữa đâu.
Ừ, hôm nào cũng thử chiêu này của cô xem sao.

13 thg 12, 2009

Đối thoại (49)

Cô đang đi qua con đường quen thuộc hàng ngày ... cảm giác như chẳng có gì bình an hơn. Bỗng cô nhìn thấy những cành cây Kim phượng bị chặt đứt, gục tan tác dưới lòng đường. Vừa nghe tim mình nhoi nhói thì bất giác, cô nghe thấy tiếng lao xao:
Anh có sao không?
Tôi bị chặt thật rồi. Cứ tưởng có hoa nhiều nhất thì người ta tha cho chứ?
Ồi, tôi thấy tất cả các cây Kim phượng đều bị chặt không thương tiếc.
Con đường này đẹp nhất là hàng Kim phượng, vậy mà...tôi không hiểu nổi nữa :-(
Người ta sẽ đưa chúng ta đi đâu nhỉ?
Tôi chẳng quan tâm. Nếu không thể đẹp đẽ nữa, tôi thà chết.
Anh kiên cường thật đấy. Tôi nghĩ người ta sẽ cho chúng ta vào đun.
Tôi đã bảo là không quan tâm mà. Tạm biệt anh nhé. Hẹn lần sau gặp mặt, anh sẽ nhiều hoa hơn tôi :-)

Những bác công nhân thì chất cành Kim phượng to lên xe tải chở đi.
NGười quét rác gom tất cả những bông Kim phượng rực rỡ vương trên đường vào thùng rác.

12 thg 12, 2009

Đối thoại (48)

Hôm qua mẹ đi làm về muộn. Tí tự ngủ rất ngoan. Sáng nay, cậu í nhỏm dậy rất sớm thì thầm vào tai mẹ.
Con chào mẹ buổi sáng.
Mẹ chào con.
Mẹ ơi, hôm qua mẹ đi làm có mệt không?
Không con à. Con làm những gì tối qua?
Con và bố ăn uống với bà.
Thế à! Thế con ăn những món gì?
Con và bố ăn hết 4 con ghẹ xanh.
Oh, 2 bố con giỏi ghê!
2 bố con phần 2 con ghẹ to cho mẹ đấy.
Mẹ cảm ơn con.
Mẹ phải cảm ơn bố nữa.
Ừ, mẹ cảm ơn bố nữa. Bố thật là tốt bụng con nhỉ.
Hi hi...vì mẹ là mặt trăng của con. Còn bố là mặt trời của con mà.
Mẹ choáng nhưng vẫn gượng hỏi?

Tại sao mẹ là mặt trăng nhỉ?
Vì mặt trăng êm đềm.
Tại sao bố là mặt trời nhỉ?
Vì bố ... vì bố...hay làm con nóng bức.
Ặc ặc