15 thg 12, 2009

Đối thoại (51)

Con làm sao vậy? Ta không thấy con tươi tắn như mọi khi?
Hôm nay con hơi mệt. Con xin lỗi thầy.
Ồ, mệt là trạng thái con người thường xuyên phải đối diện. Con hãy thư giãn.
Dạ. Con gặp thầy cũng là để thư giãn ạ.
Hôm nay ta tặng con mấy câu này. Con sẽ thấy hưng phấn.
Dạ, con nghe thầy đây ạ.
Hãy trả lời ta. Điều gì bây giờ khiến con hạnh phúc nhất?
Cảm giác tự do .
Điều gì làm nên tự do đó. Con có biết không?
Yêu bản thân mình, sau đó là hài lòng với những gì mình có...
Chưa đủ. Vì khi đó con vẫn bị ràng buộc bởi những gì con có. Nếu chẳng may những gì con có bị một ai đó phủ nhận, con sẽ thấy mất mát.
Trời, thầy quá đúng. Câu này hay quá thầy ạ. Vậy, cái gì làm nên tự do thưa thầy?
Đơn giản lắm. Đơn giản đến độ ai cũng làm được nhưng chẳng ai làm.
Con sẽ làm, con hứa là con sẽ làm để có được tự do.
Con đã làm ròi. Và con làm rất tốt.
Xin thầy chỉ giáo cho con.
Buông bỏ. Bí quyết của tất cả hạnh phúc, thành công cũng như là tự do tuyệt đối chỉ nằm trong 2 chữ : BUÔNG BỎ.
Ha ha...quả vậy. 2 chữ này rất dễ mà rất khó. Ha ha...
Người đời cứ nghĩ buông là mất, bỏ là đầu hàng. Nhưng đó là tâm thế của những kẻ sợ hãi. Nếu không giữ khư khư cái gì đó thì sợ thua thiệt, sợ mất những gì đang có trong tay. Trong khi thực tế cuộc sống giàu có gấp vạn vạn lần những gì họ tưởng tượng.
Nhưng nếu buông bỏ thường xuyên thì ta sẽ đi tới đâu, thưa thầy?
Buông bỏ không phải là một điều dễ dàng, và ta chỉ có thể buông bỏ khi phải chọn lựa. Với những người có tâm thế vững chãi thì buông bỏ là chính là ngẩng cao đầu tiến tới những giá trị cao quí hơn, xứng đáng hơn.
Thế còn cái tôi? Nếu buông bỏ cái tôi của mình thì sao?
Cái tôi chính là kẻ thù của hạnh phúc. Hãy buông bỏ cái tôi, tiến tới cái chúng tôi. Chúng tôi mới là giá trị bền vững.
A di đà Phật! ( trò phủ phục, bái thầy 3 vái)
Hãy giữ vững tâm thế của người sẵn sàng buông bỏ, con sẽ thấy tự do tuyệt đối trong tâm hồn.

12 nhận xét:

Nặc danh nói...

Cao thâm! Đó là trạng thái "sắc sắc không không" của người nhập thế. Đời có rất ít người giữ được tâm thế này. Thanks!

Titi nói...

Buông bỏ, ngoài việc tiến tới những gì đẹp hơn, xứng đáng hơn thì còn như một cách làm mình trở về trạng thái trống rỗng. Sự trống rỗng có ý thức sẽ biến con người về trạng thái lúc nào cũng sẵn sàng hấp thu những cái mới khác để lấp đầy bản thân. Xong lại buông bỏ, trống rỗng, xong lại lấp đầy bản thân....cứ thế cứ thế ta được đầy lên nhiều lần. Chứ không phải như những cá thể chỉ biết đầy có 1 lần trong đời :-)

Nặc danh nói...

Chỉ đúng 1 phần. Phải xét đến Chân tâm và Chân thân chứ.Rỗng và Đầy luôn chỉ là là 1 v/đ của Ý :)

Titi nói...

Chính xác, mình chỉ dám nói leo thêm chút để tự mình phân biệt tâm thế buông bỏ với lại hành động buông bỏ thôi.

Nặc danh nói...

Bao giờ cũng vậy, chúng ta hiểu và lãnh hội được 1 phần lời Thầy dạy đã là tốt laém zdồi :))

Lana nói...

Giác ngộ. Cảm ơn đối thoại này của Titi và cảm ơn lời dạy của Thầy.

Vân Lam nói...

Em nói thật với chị là em đã quay lại lần này lần thứ 2..mà vẫn không dám cmt. Bởi vì chưa thông suốt lắm...

Haizz...Xem ra mình sân si còn nặng lắm! :(

Titi nói...

Em cần phân biệt tâm thế buông bỏ với lị hành động buông bỏ kẻo rối tung hết cả. Để có tâm thế buông bỏ thì người ta phải CÓ rất rất nhiều như là kỹ năng, hiểu biết, tiền bạc, lòng kính trọng của xã hội...nhưng không lấy tất cả cái đó làm mục đích tối thượng. Mục đích tối thượng của tâm thế buông bỏ là sự an hòa và hoan lạc của tâm hồn con người. Và chỉ khi ở trong thế phải chọn lựa thì mới xuất hiện hành động buông bỏ, còn nếu không phải chọn thì tâm thế buông bỏ cất cho con người gánh nặng rất lớn của tâm lí vụn vặt đầy dẫy cuộc sống :-)

Còn những người chưa làm đã bỏ, chưa có mấy thành công đã buông thì lại khác hoàn toàn nhé .

Nặc danh nói...

1 ví dụ đơn giản về tâm thế "buông bỏ"(rất vật chất!): 1 người học ngoại ngữ, khi vốn từ ít, lúc nói(giao tiếp) thường cứ phải dịch thầm trong đầu rồi mới nói được,lâu giỏi ngoại ngữ lắm; nhưng nếu tập quen bằng phản xạ trong thực tiễn hành động, nói như 1 phản xạ tức thì sẽ rất mau giỏi ---> khi không dùng ý nghĩ để dịch thầm trong đầu (Ý) chính là đã "buông bỏ" tiếng mẹ đẻ trong tâm thế
(c)

Nặc danh nói...

Khi buông bỏ tâm thế ở trình cao, người ta đạt được trạng thái "quán thế". Dĩ nhiên là khó khăn lắm!:)

Titi nói...

Bạn nặc danh nào mừ có ví dụ hay thế. Rất cám ơn bạn nhé :-)

Vân Lam nói...

Cảm ơn chị Ti và cả bạn nặc danh. :)

Đăng nhận xét