13 thg 12, 2009

Đối thoại (49)

Cô đang đi qua con đường quen thuộc hàng ngày ... cảm giác như chẳng có gì bình an hơn. Bỗng cô nhìn thấy những cành cây Kim phượng bị chặt đứt, gục tan tác dưới lòng đường. Vừa nghe tim mình nhoi nhói thì bất giác, cô nghe thấy tiếng lao xao:
Anh có sao không?
Tôi bị chặt thật rồi. Cứ tưởng có hoa nhiều nhất thì người ta tha cho chứ?
Ồi, tôi thấy tất cả các cây Kim phượng đều bị chặt không thương tiếc.
Con đường này đẹp nhất là hàng Kim phượng, vậy mà...tôi không hiểu nổi nữa :-(
Người ta sẽ đưa chúng ta đi đâu nhỉ?
Tôi chẳng quan tâm. Nếu không thể đẹp đẽ nữa, tôi thà chết.
Anh kiên cường thật đấy. Tôi nghĩ người ta sẽ cho chúng ta vào đun.
Tôi đã bảo là không quan tâm mà. Tạm biệt anh nhé. Hẹn lần sau gặp mặt, anh sẽ nhiều hoa hơn tôi :-)

Những bác công nhân thì chất cành Kim phượng to lên xe tải chở đi.
NGười quét rác gom tất cả những bông Kim phượng rực rỡ vương trên đường vào thùng rác.

2 nhận xét:

Nặc danh nói...

Bị đun hay được nở hoa cũng là 1 thứ, mặc nó bạn ui:)

Titi nói...

Cũng bit thế. Nhưng rõ ràng là những cành hoa vàng rực nằm sõng soài trên đường đã đánh cảm giác rất mạnh vào mình lúc đó :-(

Đăng nhận xét