4 thg 5, 2013

Bốn mùa, cà phê và em.

Sáng nay ngồi cà phê với anh, không hẹn trước mà chúng tôi cùng mở miệng nói về những cây liễu ven hồ, trước mặt lúc ấy. Anh vốn bị tôi chê là khô khan, trông gian như chấy và có khi chả bao giờ buồn. Ấy vậy mà hôm nay anh nói về cây liễu hay quá. Cả 2 cùng cười xòa khi trùng ý tưởng lãng mạn .
Cây liễu của tôi: mảnh mai, yểu điệu, thướt tha, vô cùng duyên dáng.

Cây liêu của anh: dễ đung đưa, dễ lay động, gió chiều nào bay theo chiều ấy.

Cây liễu của tôi: xanh mùa mưa, xơ xác mùa khô.

Cây liễu của anh: mùa nào có vẻ đẹp mùa đấy.

Cây liễu của tôi: chỉ hợp với khung cảnh có nước , hồ, ao, sông suối.

Cây liễu của anh: biết chọn nơi thơ mộng để phát huy sự duyên dáng của nó.

Tôi:  muốn hòa vào đám lá mềm và mượt ấy, để những sợi liễu ôm ấp mình.

Anh:  thích ngắm những dây liễu dài đẹp, và một cô gái đứng dưới gốc liễu bị lá cành che hết mặt, chỉ chừa ra body và nhứt là cặp chưn dài miên man.


Chúng tôi cùng nhìn dòng xe cộ đan như mắc cửi rồi bàn về giao thông theo kiểu đàn kiến của Việt nam, về sự thú vị khi quan sát tính trật tự phi logic của nó và cùng rùng mình khi mỗi "con kiến" đâm xầm vào nhau, nhưng giao thông vẫn liên tục trôi chảy như chả có việc gì xảy ra . Sự phi logic ấy hiện thân cho rất nhiều điều của cuộc sống ở VN hiện nay,  bỏ qua phân tích và chúng tôi đi thẳng đến kết luận luôn. Rằng các con kiến sẽ rất ổn nếu chúng bé như nhau, cần mẫn và giống y như nhau. Các con kiến cũng sẽ rất ổn nếu hiểu sự va chạm là dĩ nhiên nếu muốn liên lạc, trao đỏi thông tin , va chạm không phải là sự cố hay biến cố bất ổn. Được như vậy thì cả đàn kiến sẽ hài hòa và mạnh mẽ lắm. Đàn kiến là đàn kiến, không cần phải tiến lên thành đàn chuồn chuồn biết bay hoặc đàn ngựa biết phi tốc độ cao .

Trong suốt cuộc nói chuyện quanh ly cà phê, anh thỉnh thoảng cầm tay tôi đưa lên hôn thật lâu. Thực sự tôi rất thích cử chỉ ấy của anh, và tưởng tượng mình chính là 1 quý bà đang được một quý ông thời phong kiến bên châu Âu nâng niu, trân trọng. Anh muốn tôi ngồi sát lại, nhưng tôi chỉ muốn ở cách anh một sải, khoảng cách vừa đủ để anh nhìn tôi và cầm lấy tay tôi âu yếm.

21 thg 4, 2013

Bốn mùa, nỗi buồn chán và em

Cuối tuần đến, 2 mẹ con lại nghĩ xem có thể cùng nhau làm việc gì. Người ta bảo, "Gặp nhau là cớ, sống cùng nhau là duyên nhưng phải lao động cùng nhau mới là thành công:) . Vì thế, sang tuổi thứ 9 Tí bắt đầu phải làm khá nhiều việc cùng mẹ và bà như rửa bát, rửa rau, dọn phòng, gập đồ, nghe nhạc. Còn cuối tuần là cùng nhau xem phim, tham quan, mua sắm, chơi cờ, cầu lông, chụp ảnh, kiểm xem con đã kiếm, tiêu bao nhiêu xèng và phải trả nợ mẹ bao nhiêu... Ngày xưa mình chưa biết câu trên, lấy chồng mà việc đứa nào đứa nấy làm, tiền đứa nào đứa nấy giữ thật là buồn thê thảm :P

Dạo này bỗng dễ chán kinh khủng. Công việc không có hứng, đi chơi cũng chỉ được một lúc, kiên nhẫn cười với con chứ thực ra trong mình trống rỗng . Đồng chí theo đuổi mình bấy lâu nay bắt đầu thêm cái thú nhắn tin ban đêm. Cứ 10h bắt đầu nhắn nhớ nhung, muốn nghe giọng nói, muốn nhìn thấy nụ cười, muốn ngửi thấy mùi nước hoa mình dùng.... nghe cũng rất lãng mạn nhưng mờ chẳng khiến mình thích , đến tin thứ 3 là tắt máy ngủ luôn. Chậc! Tán tỉnh cứ gì phải dùng những từ ca tụng như thế. Phụ nữ 30 có quá nhiều mối bận tâm, ngoài con cái còn là nhà cửa, xu thế thời trang, những miền đất cần đến, những cuốn sách cần đọc, những bộ phim cần xem, những bản nhạc cần nghe... thế mà cứ chỉ thấy chàng nói mãi một điều là sao ??? hix...

Có lẽ buồn chán nên mình quay lại thích nấu ăn, hihi... mà toàn nghĩ ra món mới để nấu chứ không thích nấu món đã biết. Cái thời 16, 17 rất hay bày vẽ và đặt ra mục tiêu phải nấu được món khó, món cầu kỳ. Nay thì khác hẳn, cứ món gì dễ nhất, lạ nhất rẻ nhất là mình thích lắm. Hôm qua nhân có chai mắm được dân biển xịn cho, cả ngày mình xơi bún đậu mắm tôm homemade. Ngon gấp vạn lần nhà hàng vì đậu Mơ xịn, mắm xịn, rau sạch , thịt luộc tươi roi rói... măm căng rún xong còn có ý định ngày mai , buổi trưa,  sẽ tót về nhà măm tiếp :D

Biết bao giờ mới hết buồn chán đây :P










19 thg 4, 2013

Bốn mùa, tài khoản và em

Thời đại số, cái gì cũng bị số hóa để tiện quản lý. Các loại thông tin, tài chính, thậm chí tình trạng hôn nhân, có con chưa, ở thành phố nào.... biến thành số hết. Giấy chứng minh thư cũng sắp chuyển thành thẻ định dạng bằng mã số cho mỗi cá nhân. Mình không còn tên H nữa mà sẽ thường xuyên bị gọi là chị 12345xxx gì đó. Thời đại mà mỗi con người bị gắn mã vạch sau gáy như phim viễn tưởng X - files sắp trở thành hiện thực . Các trang đặt tên con theo phong thủy, số mệnh gì đó sẽ hết đường làm ăn  :P

Đi công tác về, tài khoản email Yahoo và FB của mình bị đổi pass mà mình không biết. Máy chủ cứ báo mình bị khóa tài khoản 24h để chống ăn cắp. Đợi 24h vào lại vẫn không được. Giờ làm sao nhỉ? Đề ra chính sách Bảo mật cho khách hàng nhưng làm khách hàng phiền toái quá ... hix... Bao việc cần giải quyết bị đình trệ , mình không biết ai giỏi để nhờ vả vụ này. Hỏi loanh quanh bạn bè thì cũng chỉ là đợi và đợi mà thôi.

Đề nghị Yahoo trả lại email cũ của tui. huhu....



Ảnh: chị 12345xxx trên du thuyền 54321xxx ở địa điểm 222xxx thuộc tỉnh 333xxx trong đám cưới của cặp đôi 6789xxx .....

14 thg 4, 2013

Bốn mùa, mùi vị và em.

Tí bắt đầu nhớn nhanh ngoài sức tưởng tượng của mẹ. Trước thì 6 tháng mẹ mua quần áo cho cậu 1 lần, bây giờ 4 tháng đã phải thay đồ, nhất là giày dép và quần dài. Giờ size áo phông và giày của cậu í bằng mẹ. 2 mẹ con đi lẫn giày, mặc lẫn áo của nhau được rồi ;) Vậy mà cậu ấy vẫn giữ được mùi thơm của cơ thể y như xưa. Nhiều lúc mẹ ngắm cậu í và tự thắc mắc, điều gì khiến cơ thể con người ta thay mùi, đổi vị nhỉ ... cứ được yêu thương, được chăm bẵm cẩn thận, được rèn luyện cả trí và thể thì có giữ mãi được mùi thơm như thế không .....hi hi....


Mình vào bếp và làm mẹ từ năm 10 tuổi, đến nay không thường xuyên vào bếp nữa, tại vì bận 1 phần nhưng cái chính là không thích mùi thức ăn bám vào quần áo. Bù lại, mình được thường xuyên nghĩ ra các món để bà ngoại kỳ cạch đi làm. (Con với chả cái, láo toét không thể tả). Nhưng nhờ thế, bà ngoại không thấy buồn khi về hưu nữa. Bà dồn tình cảm vào các món ăn cho 2 mẹ con Tí, hỏi kỹ 2 mẹ con muốn ăn gì, bận rộn chuẩn bị đồ ăn sẵn để 2 mẹ con tự mix mỗi khi bà đi vắng. Khẩu vị của Bà nhạt quá, lại không cầu kỳ, mắt kém nên bà chuẩn bị bàn cũng không đẹp. Nhưng lần nào măm măm, mình cũng nhận thấy 1 vị đặc trưng của bà, đó là vị của yêu thương. Vị đó không nằm trong món ăn mà nằm trong những lời thăm hỏi có ngon không? có gì chưa được vừa ý? hoặc lần sau mẹ lại nấu tiếp ...nhé... :) 

Cả cơ quan đang sôi sùng sục vì mấy cái "ghế" trống. Các thể loại học cảm tình Đảng chăm chỉ và cho có... triển khai ầm ầm. Ngửi thấy mùi của chức quyền, của cơ hội, của tiền bạc không chính đáng mà thấy nản cho một lớp người trẻ không chính kiến, không ước mơ , không hoài bão, không tự thách thức mình, ...Không muốn chuyển chỗ làm, không phải vì ngại đi xin việc, mà mình muốn thay đổi nơi này. Có thể là khó nhưng không phải là không thể, bởi vì mùi vị là cái điều khiển được, chỉ cần hiểu rõ cơ chế sản ra mùi, triệt tiêu những thứ không sạch sẽ, tìm ra những thứ gây tanh tưởi, cho thêm gia vị hợp cạ... là sẽ có mùi vị của tươi ngon :D 

Hướng phấn đấu của mình không phải là tác phẩm, không phải là chức tước... hướng của mình chính là vị tươi ngon của những gì mình chạm đến :)

10 thg 4, 2013

Bốn mùa, con và em :)

Bạn thân mình kết hôn 15 năm mới có con. Mừng quá! Phụ nữ không được ai yêu và không có con thì bất hạnh vô cùng. Có thể trông bề ngoài cô ấy vẫn ổn nhưng thực ra tâm sinh lý hỏng, kém tươi tắn hẳn so với bạn cùng lứa.  Biết điều ấy nên bao lâu nay mình không dám khoe con nhiều trên FB, vì khoe con cũng đồng nghĩa chạm vào nỗi đau của bạn. Từ nay, 2 đứa sẽ cùng được khoe con, chia sẻ niềm hạnh phúc trông thấy con lớn, con khỏe, cùng làm những điều tưởng chừng vô nghĩa nhưng rất dễ hiểu nếu đã có con ... mừng quá hi hi...

Mình may mắn vì không bị va chạm nhiều trong quan điểm nuôi dạy con. Chồng cũ không đồng ý cái gì, mình giải thích ngọn nguồn xong thì ổng cũng phải bằng mặt, dù bên trong ổng không bằng lòng ke ke.... Cơ bản, mình cần bầu không khí đồng thuận nên mới nói chuyện cho bố Tí thấy được tôn trọng. Việc nuôi dạy con không cần quá nhiều ý kiến, hoặc lăn tăn đúng sai, mà cần nhất là đi theo một hướng nhất quán. Con sẽ lĩnh hội đầy đủ dần dần mọi thứ, và lĩnh hội tốt nhất là qua một môi trường yên tĩnh, an toàn, êm ấm cũng như không áp lực, không phân tán và không chồng chéo quá nhiều phươgn pháp. Tự con sẽ điều chỉnh những điều nó muốn làm, hướng nó muốn đi và con người nó muốn trở thành.

Mọi người khá lo về chuyện con hư, con mất kiểm soát... mình thì không. Bởi vì dành thời gian quan tâm, biết nó thích gì, nghĩ gì, định làm gì hàng ngày thì làm sao con hư, con mất kiểm soát được. Năng lực lo lắng ấy mình dành để nghĩ xem có thể giới thiệu với con thêm những trải nghiệm gì, học thêm cái gì ngoài mấy môn cơ bản, và đi những đâu con muốn. Ngoài ra, trò chuyện với một tên đàn ông nhỡ nhỡ với những suy nghĩ chín chắn lên từng ngày cũng là một trải nghiệm thú vị cho người mẹ sồn sồn này. Nhờ hắn mà mình biết lực hấp dẫn luôn có trong mỗi người, miễn là chúng ta biết sống hồn nhiên, rộng mở và bớt lo âu :). Nhờ Tí mình cũng bắt đầu muốn có chồng, không phải vì sợ cô đơn, mà đơn giản vì muốn chia sẻ hạnh phúc đang có :)