Dạo này 2 mẹ con lãng mạn lắm, tối tối măm xong dẫn nhau đi dạo quanh Hồ Tây đón gió đông và ngắm sao, ngắm trăng. 2 mẹ con quàng tay thả bộ , vừa đi vừa tâm tình đủ thứ. Tí cao gần bằng mẹ, có nhiều suy nghĩ và thắc mắc về bạn bè, thầy cô nhưng ít khi tâm sự. Chỉ thích hỏi về những điều chả liên quan như nếu cầu gãy thì sao? nếu không có mặt trời thì sao? nếu con mà làm được cho máy bay kia dừng lại thì sao ...hihi... Cho nên mẹ phải chủ động hỏi chuyện để nếu có gì thì đả thông ngay , làm sao để Tí biết cách giải quyết vấn đề một cách độc lập, theo chiều hướng xây dựng hơn là phê phán.
Trong lớp Tí có bạn khá xấu tính, mới đầu mẹ cũng khó chịu định lên gặp thầy cô hoặc phụ huynh bạn ấy. Nhưng rồi qua các lần tâm sự với Tí, mẹ thấy cứ để bạn kia như vậy đi , để Tí nhìn thấy và tự rút ra những điều nên tránh cho bản thân. Như tránh bắt nạt, tránh nói xấu, tránh lười học, tránh cãi lại thầy cô, tránh cả được việc xía vô vào những gì không liên quan đến mình. Nói chung, có bạn xấu trong lớp ( tất nhiên là xấu kiểu trẻ con thôi) cũng có mặt hay của nó.
Trong FB của mình, phát hiện đám bạn trai cấp 3 hầu hết những đứa dễ tổn thương trong khi đám bạn gái lại cực kỳ tếu và mạnh mẽ. Chẳng lẽ đặc tính mà các cô giáo hay nói hồi xưa, cùng tuổi thì nữ thường già và vững hơn nam vữn có hiệu lực tới tận bây giờ? khi tất cả đã sắp U50 :))
Sắp chuyển trường cho Tí, có mỗi vấn đề về chi phí đang lăn tăn quá thì mình tình cờ tìm ra người quen làm ở đó. Thế là sẽ được giảm 25% học phí rồi. Trời thường thương những kẻ chăm chỉ, tốt bụng mà :))
Một bạn cứ PM hỏi mình đủ thứ, xong rồi nói làm như chị khó lắm. Chị may mắn vì không phải lựa ý ai, chỉ làm theo ý mình. Ồ, tại sao phải lựa ý ai? Ý kiến của mình là quan trọng nhất vì mình hiểu mình nhất. Còn ý người khác để tham khảo khi mình gặp lúng túng chưa quyết được thôi. Nếu bạn hành động theo ý người khác, quên mất ý của mình thì bạn sẽ không bao giờ biết sung sướng là gì, hài lòng là gì, và vì thế bạn sống mà tương tự như một cái xác di động. CÓ thể bạn là người yếu đuối, khó quyết định, nhưng ai cũng có thể tự biết sâu thẳm mình mong gì nhất chứ? Điều qan trọng là bạn biết mình muốn gì và phải nói ra hoặc thuyết trình về điều ấy một cách đơn giản hiệu quả . Người thân sẽ lắng nghe và sớm muộn cũng nhận thấy bạn có lý :)
Mấy dòng cuối bài này, mình chỉ muốn chuyển đến những bạn hay email cho mình hỏi rất loạn xạ về các việc khá đơn giản của tình yêu, sự đối xử bất công, việc mâu thuẫn nhỏ trong cơ quan.... làm thế nào để giải quyết trong khi không thể thuyết phục người ấy.... Thực ra, Nhiều việc ở nhiều tình huống khác nhau nhưng có chung một cách giải quyết. Các bạn cứ tìm cách nào đó có lợi cho nhiều người mà làm. Cách nào có lợi chỉ cho 1 người thường là thất bại, hoặc chỉ áp dụng được một lần, hoặc nếu thành công thì cũng không làm cho bạn tốt đẹp hơn. Thành công phải có người khác chia sẻ thì sự thành công mới trọn vẹn .
Và mách tiếp nhé, con người phần lớn là những cá thể tham lam, tự ti bẩm sinh. Chỉ một mối lợi nhỏ , cực nhỏ cho cá nhân ấy thôi, áp dụng lâu ngày sẽ có tác dụng bùng nổ y như một quả bom hạt nhân và khiến tâm hồn họ nghiêng về phía bạn tuyệt đối, kể cả những tâm hồn xấu :) Đây không phải là cách lấy lòng ai, đây là cách để thêm bạn bớt thù nhé :)
25 thg 11, 2013
12 thg 11, 2013
Bốn mùa, cũ, mới và em :)
Hoàn thành khóa học CEO toàn diện thật vất vả nhưng minh thấy thật lý thú. Vỡ ra bao điều trước đây chỉ mang máng, giờ được các chuyên gia tổng kết và tập hợp thành bảng , thành cột, dễ hiểu và cũng dễ áp dụng. Không tiếc tiền đi học nữa :P
Mình vừa chia tay một người bạn, chấm dứt 1 mối quan hệ khá thân. Với mọi mối quan hệ, hầu hết mình là người nói nhiều, chia sẻ nhiều hơn đối phương , nhưng lại một lần nữa mình là người chủ động trong việc chấm dứt. Chắc người bạn kia rất shock nhưng mình không còn cách chọn lựa nào khác. Mình không phải là đứa bạc bẽo, thậm chí mình rất chiều chuộng người thân, bạn bè, bởi mình cần họ như cá cần nước, nhưng mình cũng là người rất trung thực với cảm xúc của mình. Khi thấy không muốn nữa, là mình chủ động chấm dứt. Ngẫm ra, thân gái mà mọi thứ phải chủ động từ đầu tới cuối không nữ tính chút nào, hơi buồn nhỉ :(
Con trai đến tuổi Thánh Gióng, lớn như thổi từng ngày. Mẹ vừa mua đồ tháng trước, tháng sau đã thấy sắp chật. Đi qua hàng quần áo trẻ con mình luôn có phản xạ tìm đồ cho bé, vậy mà không dễ tìm chút nào. Không cầu kỳ nhưng mình muốn con trai có xì tai từ bé, trang phục phải dễ chịu khi mặc lên người. Màu sắc hài hòa với nơi mà bé đang đến. Đến nơi nào thì chúng ta muốn hòa mình vào bối cảnh nơi ấy, hoặc nổi bật khi cần thiết nhưng nhất định không được vênh hoặc lố bịch với bối cảnh. Giáo dục con kiến thức cơ bản về trang phục, mình những mong đó là nền tảng đầu tiên của kỹ năng chăm sóc bản thân mà-không-phiền-đến -môi-trường-xung-quanh.
Mọi người đọc đến đây có thấy kiến thức của CEO toàn diện không? hihi...Có gì đâu, CEO toàn diện chính là một người mà có góc nhìn của trăm người, một người mà có mối quan tâm tới trăm vấn đề, một người mà nhìn tiến về phía trước cả trăm năm :D Tất cả những điều ấy không cần điều kiện gì , chỉ cần mỗi một điều : tự thân chủ động đập phá những thứ cũ không còn hợp thời trong bản thân mình.
Mình vừa chia tay một người bạn, chấm dứt 1 mối quan hệ khá thân. Với mọi mối quan hệ, hầu hết mình là người nói nhiều, chia sẻ nhiều hơn đối phương , nhưng lại một lần nữa mình là người chủ động trong việc chấm dứt. Chắc người bạn kia rất shock nhưng mình không còn cách chọn lựa nào khác. Mình không phải là đứa bạc bẽo, thậm chí mình rất chiều chuộng người thân, bạn bè, bởi mình cần họ như cá cần nước, nhưng mình cũng là người rất trung thực với cảm xúc của mình. Khi thấy không muốn nữa, là mình chủ động chấm dứt. Ngẫm ra, thân gái mà mọi thứ phải chủ động từ đầu tới cuối không nữ tính chút nào, hơi buồn nhỉ :(
Con trai đến tuổi Thánh Gióng, lớn như thổi từng ngày. Mẹ vừa mua đồ tháng trước, tháng sau đã thấy sắp chật. Đi qua hàng quần áo trẻ con mình luôn có phản xạ tìm đồ cho bé, vậy mà không dễ tìm chút nào. Không cầu kỳ nhưng mình muốn con trai có xì tai từ bé, trang phục phải dễ chịu khi mặc lên người. Màu sắc hài hòa với nơi mà bé đang đến. Đến nơi nào thì chúng ta muốn hòa mình vào bối cảnh nơi ấy, hoặc nổi bật khi cần thiết nhưng nhất định không được vênh hoặc lố bịch với bối cảnh. Giáo dục con kiến thức cơ bản về trang phục, mình những mong đó là nền tảng đầu tiên của kỹ năng chăm sóc bản thân mà-không-phiền-đến -môi-trường-xung-quanh.
Mọi người đọc đến đây có thấy kiến thức của CEO toàn diện không? hihi...Có gì đâu, CEO toàn diện chính là một người mà có góc nhìn của trăm người, một người mà có mối quan tâm tới trăm vấn đề, một người mà nhìn tiến về phía trước cả trăm năm :D Tất cả những điều ấy không cần điều kiện gì , chỉ cần mỗi một điều : tự thân chủ động đập phá những thứ cũ không còn hợp thời trong bản thân mình.
3 thg 11, 2013
Bốn mùa, nem chả và em
Thời gian có sức mạnh ghê thật. Mới hôm nào, mình viết serie Đối thoại , thấy mọi người khen nức nở cách trò chuyện với con, cách khéo léo giải quyết xung đột bằng đối thoại trong mọi tình huống, mọi đối tượng, cách học hỏi chỉ bằng vài lời lắng nghe và làm theo người trên... Nhưng phần lớn commenter nói làm như vậy rất khó, phải rất kiên nhẫn và có kiến thức blah blah... thế mà giờ đây, những kỹ năng giao tiếp kiểu ấy khá nhiều người đã biết và áp dụng tốt. Nhìn bạn bè vui vẻ, đồng nghiệp thân thiết với nhau hơn, những người đọc blog của mình thỉnh thoảng gọi điện chia sẻ họ thích đọc và học hỏi được nhiều điều, mình càng thêm quyết tâm duy trì blog.
Vừa rồi có vài sự kiện không vui, nhưng mình đã vượt qua và coi đó như vị đăng đắng của món ngồng cải bổ dưỡng. Mình không thiếu người trò chuyện, nhưng thích yên tĩnh tâm sự với trang giấy, cũng chính là nhìn vào bản thân thật sâu sắc.
Buổi sáng thức giấc với nụ hôn của con trai, thấy ngọt lừ tận tim gan, công việc cơ quan nhẹ tênh tênh, thời gian cho những việc khác khá khá thoải mái, ngoài trách nhiệm của người mẹ ra, con người mình gần như tự do tuyệt đối. Vì thế, cơ quan kiểu như VTV khá là tẻ nhạt đối với mình. Hix... Tất nhiên, mình đã tìm ra nhiều việc khác để phát huy cái tự do trên. Chỉ có điều, sự phát triển của mình nó lại vênh dần với cái mác VTV.
Sự vênh này làm mình nhớ lại thời kỳ bắt đầu hôn nhân, mình tiếp tục trưởng thành, trong khi ông xã cũ, bố của Tí thì đã ổn định mọi thứ. Mình không còn là cô sinh viên trẻ măng, nghịch ngợm, lãng mạn bố Tí từng biết. Công việc và những ước mơ bay cao đã khiến mình lớn rất nhanh, đi rất nhanh, tiến rất nhanh kể cả trong quan hệ xã hội và kinh tế độc lập. Và mình đã bứt hẳn, tách hẳn ổng, không lựa chọn cách níu giữ an toàn như nhiều người phụ nữ khác. Mình vẫn tôn trọng ông xã cũ tuyệt đối, nhưng Yêu thương của mình lúc này chuyển hẳn sang đứa con chung, tự nhiên và không chút hối tiếc.
VTV vẫn là 1 nơi làm việc lý tưởng bởi thươgn hiệu tốt và tầm cỡ quốc gia của nó. Nơi đây còn gắn với bề dày công tác, xây dựng những viên gạch đầu tiên của cha mình. Vấn đề đang đặt ra là trong khi VTV đang có vẻ chững lại, ổn định là 1 Đài phục vụ chính trị và toàn dân , còn mình thì tiếp tục phát triển , mình thích những chương trình nghệ thuật đậm dấu ấn cá nhân, thích những cú shock gai góc trong nhận thức , mình muốn thức tỉnh dân chúng về một cuộc sống tự chủ, thân thiện, hiền hòa, hỗ trợ nhau nhiều hơn. Túm lại, không chỉ là 1 biên tập viên nữa, sau 15 năm gắn bó với VTV, mình biến thành một nhân vật khác rồi. hihi... cái áo VTV bắt đầu chật ạ.
Sự thay đổi trong cuộc sống là tất yếu. Nếu bạn không thay đổi nghĩa là bạn đang dậm chân tại chỗ, nhàm chán kinh khủng. Nhiều đôi bên nhau lâu quá, họ chọn cách đi nhiều, dịch chuyển nhiều để làm gia vị cuộc sống, cũng là một cách thay đổi , tránh nhàm chán. Nếu không, thể nào cũng xảy ra tình trạng bồ bịch, ông ăn chả bà ăn nem... hiện nay, mình đã "ăn nem", làm thêm cho nhiều đài ngoài VTV. Nhưng mình vẫn chưa thỏa mãn, mình thích ăn các món khác ngoài "nem" nữa :P , đặc biệt là những món có ích cho cộng đồng . Hì..
Vừa rồi có vài sự kiện không vui, nhưng mình đã vượt qua và coi đó như vị đăng đắng của món ngồng cải bổ dưỡng. Mình không thiếu người trò chuyện, nhưng thích yên tĩnh tâm sự với trang giấy, cũng chính là nhìn vào bản thân thật sâu sắc.
Buổi sáng thức giấc với nụ hôn của con trai, thấy ngọt lừ tận tim gan, công việc cơ quan nhẹ tênh tênh, thời gian cho những việc khác khá khá thoải mái, ngoài trách nhiệm của người mẹ ra, con người mình gần như tự do tuyệt đối. Vì thế, cơ quan kiểu như VTV khá là tẻ nhạt đối với mình. Hix... Tất nhiên, mình đã tìm ra nhiều việc khác để phát huy cái tự do trên. Chỉ có điều, sự phát triển của mình nó lại vênh dần với cái mác VTV.
Sự vênh này làm mình nhớ lại thời kỳ bắt đầu hôn nhân, mình tiếp tục trưởng thành, trong khi ông xã cũ, bố của Tí thì đã ổn định mọi thứ. Mình không còn là cô sinh viên trẻ măng, nghịch ngợm, lãng mạn bố Tí từng biết. Công việc và những ước mơ bay cao đã khiến mình lớn rất nhanh, đi rất nhanh, tiến rất nhanh kể cả trong quan hệ xã hội và kinh tế độc lập. Và mình đã bứt hẳn, tách hẳn ổng, không lựa chọn cách níu giữ an toàn như nhiều người phụ nữ khác. Mình vẫn tôn trọng ông xã cũ tuyệt đối, nhưng Yêu thương của mình lúc này chuyển hẳn sang đứa con chung, tự nhiên và không chút hối tiếc.
VTV vẫn là 1 nơi làm việc lý tưởng bởi thươgn hiệu tốt và tầm cỡ quốc gia của nó. Nơi đây còn gắn với bề dày công tác, xây dựng những viên gạch đầu tiên của cha mình. Vấn đề đang đặt ra là trong khi VTV đang có vẻ chững lại, ổn định là 1 Đài phục vụ chính trị và toàn dân , còn mình thì tiếp tục phát triển , mình thích những chương trình nghệ thuật đậm dấu ấn cá nhân, thích những cú shock gai góc trong nhận thức , mình muốn thức tỉnh dân chúng về một cuộc sống tự chủ, thân thiện, hiền hòa, hỗ trợ nhau nhiều hơn. Túm lại, không chỉ là 1 biên tập viên nữa, sau 15 năm gắn bó với VTV, mình biến thành một nhân vật khác rồi. hihi... cái áo VTV bắt đầu chật ạ.
Sự thay đổi trong cuộc sống là tất yếu. Nếu bạn không thay đổi nghĩa là bạn đang dậm chân tại chỗ, nhàm chán kinh khủng. Nhiều đôi bên nhau lâu quá, họ chọn cách đi nhiều, dịch chuyển nhiều để làm gia vị cuộc sống, cũng là một cách thay đổi , tránh nhàm chán. Nếu không, thể nào cũng xảy ra tình trạng bồ bịch, ông ăn chả bà ăn nem... hiện nay, mình đã "ăn nem", làm thêm cho nhiều đài ngoài VTV. Nhưng mình vẫn chưa thỏa mãn, mình thích ăn các món khác ngoài "nem" nữa :P , đặc biệt là những món có ích cho cộng đồng . Hì..
19 thg 10, 2013
Bốn mùa, em dở hơi
Lâu lâu không đi nghỉ, liên tục cày cuốc, các dự án nối đuôi nhau làm mình hao tổn trí và lực. Nhiều lúc thấy bản thân dở hơi khi thích làm việc, toàn mang lại mệt mỏi và đau đầu. Nhưng thói quen và tính cách khiến mình ít khi ngồi yên, đầu óc lúc nào cũng nghĩ ra cái gì mới mới để làm , nếu không làm, cái đầu sẽ không dịu lại được.
Có hôm ở bể bơi, vừa bơi mình vừa suy nghĩ điên cuồng cho sản phẩm sắp tới, đến nỗi bơi liên tục không nghỉ 30 phút mà không để ý. Đến khi thấy mỏi vai, dừng lại thì gặp ngay một đồng chí đứng chờ sẵn, hình như chỉ chờ mình dừng để hỏi : Chị tập bơi với thầy giáo nào? giới thiệu cho tôi với :D
Cái vụ bị gọi chị này làm mình ngớ ra nửa giây, vì trước nay ở bể bơi toàn bị gọi là em. Hihi... thấy mình già thật rồi. Đi bơi ở cái bể toàn người già nữa cho nên người ta mặc định mình là người già cũng phải. hix hix...
Ipad và laptop hỏng cùng 1 lúc. Bí ơi là bí phương tiện làm việc, đành quay về cái máy tính bàn vừa chuối vừa cùi, Chạy chậm và bàn phím rít . Định mua thêm 1 chiếc laptop nữa mà tìm mãi không được cái nào vừa rẻ vừa tốt , lại phải vừa xem được phim HD. Hihi...
Trên Facebook có quá nhiều cái kính hiển vi soi mình, sếp, đồng nghiệp, đối tác làm ăn nữa, tất cả đều nhìn mình trông chờ những thứ cao siêu. ĐIều ấy không cho phép mình than thở bất cứ thứ gì nhạy cảm trên đó, nhiều lúc muốn chửi bậy lắm, viết rồi mà không dám bốt ( nhất là vụ dân tình vào chửi nhiếp ảnh gia, phóng viên, nhà đài) ...:P Cuộc đời này làm gì có mọi thứ theo ý mình, mình chưa chửi không có nghĩa là mọi thứ tốt đẹp. Mà những thứ không tốt đẹp cũng là một phần của cái đẹp , cho nên viết câu chửi cái xấu cũng là đồng thời chửi cái tốt. Nên các cụ nói đúng, uốn 3 tấc lưỡi trước khi nói, bốt status, thế là mình không chửi nữa :)
Một phần quan trọng khiến mình không thấy cần phải chửi khi cơn bức xúc đã trôi qua là vì mình không có thời gian... time của mình không phải dành cho chính trị . Time của mình nếu có thì dành để làm đẹp cho mình và cho đời, để thưởng thức cuộc đời ( tiếng bi bô trẻ thơ, cốc whisky pha đá, ngồi ngắm rùa đi, ngắm nòng nọc mọc chân trong bể cá của Tí... đỡ dở hơi nhỉ ) , ngấm hết mọi cung bậc cảm xúc cũng như độ quay cuồng của công việc và thành quả của nó mang lại ( những bài phỏng vấn khó điên đầu, những khán giả khó tính, mấy đứa đàn em yếu kém...lại dở , sắp thành hâm :P )
Chính trị ở đâu, và cũng như bất cứ ngành nào khác, cần người làm chuyên nghiệp và khá ồn ào, náo loạn. Mình chuyên nghiệp và ồn ào ở cơ quan đủ rồi. Cuộc sống ngoài cơ quan của mình sẽ đi theo chiều hướng khác, nhàn nhạt, tinh tế tùy hứng, cho nên phần lớn là xuề xòa và lặng lẽ :)
Nếu có vì sao nào chiếu bản mệnh mình, thì mong có ngày ngôi sao ấy đi chơi. Để đầu óc mình được trống rỗng lâu lâu tí, bớt làm việc, bớt dở hơi tí :D
Nếu có nơi thời gian ngừng lại, thì mình mong đó sẽ là những lúc ở bể bơi. Mình sẽ bơi liên hồi rồi lên bờ nằm nghỉ , không phải nằm mấy phút mà có thể nằm đọc sách và không phải trở về cơ quan ngay , bớt làm việc, bớt dở hơi ạ :D
1 thg 10, 2013
Bốn mùa, khoai sọ và em.
Tháng này nhọ như khoai sọ.
Mình có người bạn thảo ơi là thảo, bạn cho vay tiền khá dễ, khá nhiều người vay, món to món nhỏ đủ cả. Thường món rất to thì được hoàn lại nhanh lắm, món nhỏ thì trầy trật mãi chả thấy đâu. Món rất nhỏ thì có khi mất hẳn :P
Nhưng khi bạn mình thiếu và cần tiền khẩn trương, tất nhiên là cũng sẽ trả lại khẩn trương, thì chưa bao giờ vay ai được. Đành vay nặng lãi và tự mình trả lãi. Sao trong chuyện này bạn mình không được luật nhân quả nhỉ hỗ trợ nhỉ, bạn ấy gieo cho vay thì phải gặt được cho vay chứ... hihi...huhu...
Đồng chí bạn khác lại gặp một vụ tai nạn nghề nghiệp, xuất phát từ sự ngây thơ, không cẩn trọng,. Bạn đã bị một Việt kiều lợi dụng moi kiến thức , moi thành quả của hàng chục năm nghiên cứu mới có. Từ một người chả biết gì về cổ nhạc , với những kiến thức học mót của người thày ngây thơ , ngài Việt kiều trở thành người hùng trong mắt mấy nhà báo sính ngoại. Hix... Đừng tưởng Việt kiều được tiếp xúc văn minh là tử tế, cha lừa đảo này có đủ mọi võ giấu dốt, thổi phồng thân thế, học hàm, thậm chí có khi còn quay lại kiện thầy chứ chả chơi. Bạn mình là người hiếu thảo, đại nghĩa, chuyên giúp đỡ đồng nghiệp, nhưng sao toàn nhận lại phản trắc. Biết bao giờ mới hết bọn giả danh trí thức , biết bao giờ người trí thức thực sự ở Việt nam mới có cơ chế an toàn mà nghiên cứu đây :(
Đau mắt quá, con bị rồi mẹ lây. Lần đầu tiên trong đời mình biết đau mắt là gì. Ở đâu ra mà lắm gỉ mắt thế, toàn cục to đùng cứ chảy ra toe toét. Cửa sổ tâm hồn một màu đỏ lộng lẫy, nồng nàn nữa chứ. Hai hàng mi dày, đen, ướt, .... dính bết thiệt là tình. Đi đâu cũng bị tránh như hủi. Lỡ mất vài bữa măm măm hoành tráng rồi. May mà bà ngoại có thuốc tốt, bôi vào dịu hẳn cơn nồng cháy. Hix
Tí chỉ bị 3 hôm, hy vọng với sức khỏe của vận động viên bơi lội , mẹ sẽ khỏi nhanh hơn thế .
Mình có người bạn thảo ơi là thảo, bạn cho vay tiền khá dễ, khá nhiều người vay, món to món nhỏ đủ cả. Thường món rất to thì được hoàn lại nhanh lắm, món nhỏ thì trầy trật mãi chả thấy đâu. Món rất nhỏ thì có khi mất hẳn :P
Nhưng khi bạn mình thiếu và cần tiền khẩn trương, tất nhiên là cũng sẽ trả lại khẩn trương, thì chưa bao giờ vay ai được. Đành vay nặng lãi và tự mình trả lãi. Sao trong chuyện này bạn mình không được luật nhân quả nhỉ hỗ trợ nhỉ, bạn ấy gieo cho vay thì phải gặt được cho vay chứ... hihi...huhu...
Đồng chí bạn khác lại gặp một vụ tai nạn nghề nghiệp, xuất phát từ sự ngây thơ, không cẩn trọng,. Bạn đã bị một Việt kiều lợi dụng moi kiến thức , moi thành quả của hàng chục năm nghiên cứu mới có. Từ một người chả biết gì về cổ nhạc , với những kiến thức học mót của người thày ngây thơ , ngài Việt kiều trở thành người hùng trong mắt mấy nhà báo sính ngoại. Hix... Đừng tưởng Việt kiều được tiếp xúc văn minh là tử tế, cha lừa đảo này có đủ mọi võ giấu dốt, thổi phồng thân thế, học hàm, thậm chí có khi còn quay lại kiện thầy chứ chả chơi. Bạn mình là người hiếu thảo, đại nghĩa, chuyên giúp đỡ đồng nghiệp, nhưng sao toàn nhận lại phản trắc. Biết bao giờ mới hết bọn giả danh trí thức , biết bao giờ người trí thức thực sự ở Việt nam mới có cơ chế an toàn mà nghiên cứu đây :(
Đau mắt quá, con bị rồi mẹ lây. Lần đầu tiên trong đời mình biết đau mắt là gì. Ở đâu ra mà lắm gỉ mắt thế, toàn cục to đùng cứ chảy ra toe toét. Cửa sổ tâm hồn một màu đỏ lộng lẫy, nồng nàn nữa chứ. Hai hàng mi dày, đen, ướt, .... dính bết thiệt là tình. Đi đâu cũng bị tránh như hủi. Lỡ mất vài bữa măm măm hoành tráng rồi. May mà bà ngoại có thuốc tốt, bôi vào dịu hẳn cơn nồng cháy. Hix
Tí chỉ bị 3 hôm, hy vọng với sức khỏe của vận động viên bơi lội , mẹ sẽ khỏi nhanh hơn thế .
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)
