30 thg 9, 2009

Tiền Trung thu

Hôm nay, hội các bà bẹn của mình họp thường kỳ ở quán Nướng Trung hoa. Chủ đề chính là các món nướng tại chỗ, nội dung kèm theo là chuẩn bị cho đêm Trung thu thứ 7 tới. Nghị quyết ra sau khi trên bàn đã sạch sành sanh: Mỗi nhà mang đến ít nhất 1 món, riêng bác Olive mang giấy bút và phụ trách các trò chơi cho bọn trẻ. Tiệc trung thu năm nay sẽ kéo dài từ 3h chiều đến nửa đêm. Các bé tha hồ quậy phá với các loại giấy bút vẽ, nhạc cụ và đồ chơi. Mẹ Tí đang kêu gọi nhà tài trợ cho 3 món mà mẹ Tí đã đăng ký. Gà nướng, tôm nướng và bánh ngọt. Thông cảm, tiền là phụ, người chở 2 mẹ con về lúc nửa đêm mới là quan trọng ạ :-D

29 thg 9, 2009

Đối thoại (2)



Tớ; Mùi gì thơm quá thầy?
Thầy: Ừ!
Tớ: Rõ ràng con thấy có mùi gì rất thơm.
Thầy: Chắc sắp mưa, gió mang thêm mùi hơi nước, con thính đó.
Tớ: Thầy nói về mùi vị đi?
Thầy: Vật gì cũng có mùi riêng, nhưng mũi người chỉ cảm thấy một số loại mùi quen thuộc và định vị, chấp nhận nó theo sở thích, quan điểm...ví như mùi sầu riêng, người thích thì cho là thơm, người ko thích thì cho là thối. Hay mùi mưa, người làm nông thì cảm thấy rõ, biết phân biệt mưa ngọt, mưa chua và hân hoan ra mặt, nhưng nhiều người khác thì chẳng thấy gì, thậm chí coi mưa là vô mùi, vô vị. Những thứ sạch sẽ được đa số con người thích, những thứ bẩn thỉu đa số là không chịu nổi. Nhưng thực ra, ngày nay, những gì sạch quá thơm quá chưa chắc đã tốt, vì hầu hết đều có chất tẩy rửa độc hại, hoặc hóa chất còn sót lại. Những thứ có vẻ bẩn bẩn như đất cát, bùn, mồ hôi, phân, lại chính là sự sống.
Tớ: (Ặc ặc...theo như thầy nói thì tớ không nên sức nước hoa nữa ư, không nên bịt mũi khi đi qua chỗ nặng mùi nữa ư??? Không sao, tớ có thể làm được nhưng vẫn thắc mắc với thầy )
Con chỉ thích những gì thơm tho sạch sẽ, làm như vầy, con đã tự phản mình sao?
Thầy: sống hòa hợp với thiên nhiên không bao giờ bị gọi là phản bội.
Tớ (bèn mặc cả với thầy): Thế con vẫn sức nước hoa khi cần và không chê mùi ai thối cả được không?
Thầy nói: Con cứ làm những gì mình thích nhưng hãy làm bằng sự chân thành và hiểu biết.
Tớ: Ôi, hiểu biết ư? bể học mênh mông thế?
Thầy: Hãy luôn ghi nhớ, hiểu biết không phải cái gì to tát. Hiểu biết chỉ là sự thật, nhưng sự thật không bao giờ là lối mòn. Cho nên con cần biết lắng nghe, lắng nghe mọi lúc mọi nơi, con sẽ luôn có sự thật bên mình, sẽ có chân lý và hiểu biết luôn theo sát con.
Tớ: À, a a...

28 thg 9, 2009

Hoan lạc

Buổi chiều rỗi việc, mìn và sư phụ ngồi tán gẫu. Mời ông ăn một chiếc kẹo cốm thơm ngon, những mong thầy ngọt giọng để tám cho khỏe, không ngờ chiếc kẹo ngọt đó làm chiếc răng của ông bất ngờ đau nhức lên tận óc. Mình đang ngạc nhiên vì sư phụ mình nổi tiếng có hàm răng trắng bóng tuyệt đẹp, sao lại có thể sâu được nhỉ thì ông không những không kêu đau mà lại cười, nói lâu lắm mới được đau, thích quá.
THế là từ lúc đó, hai thầy trò tha hồ nói về cái răng, về nỗi đau đang lan sang tai, sang cái răng khác, lên óc, giật giật hai thái dương như thế nào, thầy thấy thích thú ra làm sao, thầy sẽ không đi bác sĩ mà sẽ vận khí đẩy tủy răng biến đi như thế nào. Rồi hai thầy trò cười ha ha với nhau rằng chẳng có nha sĩ nào kiếm được tiền của thầy, mọi đau đớn sẽ chẳng thể làm ta buồn, mọi bất công cũng chẳng làm ta thay đổi tâm hồn hoan lạc này đến nỗi mấy người quen đi qua hỏi 2 thầy trò có chiện gì mừ vui thế. Hê hê... Tại sao phải có chiện gì thì mới vui được chứ? 2 thầy trò tôi chỉ thấy buồn cười vì đã khám phá vẻ đẹp của nỗi đau thôi mà. He he...

26 thg 9, 2009

Tinh yêu tôi hát

Có cơn mưa nào qua đây, sao trời trong xanh là thế
Giá như em còn bên tôi, giá như tôi đừng lặng lẽ
Giấc ngủ vùi chiều hôm, giữa đền đài bỏ hoang
Những dại khờ đầu tiên, những thề nguyền ngày xưa

Chorus:
Anh nhớ em buồn vui nơi đó
ANh nhớ em từng đêm gió về
Bao ước mơ một thời thiếu nữ
Theo lá rơi con sông mùa thu
Xuân thiết tha mùa xuân đi mãi
EM ghé qua dừng chân đứng lại
Đong đếm chi niềm vui nước mắt
Tre vẫn xanh hai bên đường ta
Theo gió qua miền quê hoang vắng
Cho tiếng dương cầm đêm chết lặng
Em có nghe tình yêu anh hát
Khi nắng xôn xao trên hàng cây

Trước sân bao lần ra hoa
Bao lần trăng treo đầu ngõ
Có con sông nào rong chơi
Cuốn theo đôi bờ mưa lũ
Giấc ngủ vùi chiều hôm,
giữa đền đài bỏ hoang
Những dại khờ đầu tiên,
những thề nguyền ngày xưa
Chorus:
Anh nhớ em buồn vui nơi đó
ANh nhớ em từng đêm gió về
Bao ước mơ một thời thiếu nữ
Theo lá rơi con sông mùa thu
Xuân thiết tha mùa xuân đi mãi
EM ghé qua dừng chân đứng lại
Đong đếm chi niềm vui nước mắt
Tre vẫn xanh hai bên đường ta

Em có nghe tình yêu tôi hát
Xa vắng đi niềm kiêu hãnh nào
Đong nỗi đau đầy bàn tay bé
Ai đó xa xôi đang chờ mong

ĐẾn bao giờ vườn đầy hoa trắng rơi
Trôn vui nơi đó bóng dáng em lặng yên
Bao niềm hạnh phúc thật gần
Giữa cuộc đời nhỏ nhoi
Bao lần giông tố đã trôi qua đời anh
Bao hoàng hôn tím ngắt rơi trên dòng sông
Bao bình minh chứa chan trên miền quê hương nắng gió
Sóng rất hiền và đại dương rất xanh
Trên bờ cát trắng những dấu chân trẻ thơ
Em ngồi hát một mình
Giữa khoảng trời bỏ quên

http://mp3.zing.vn/mp3/nghe-bai-hat/Tinh-Yeu-Toi-Hat-Nam-Khanh.IWZAICZZ.html

( Mỗi khi nghe bài này lại muốn lao vào Sài gòn gặp VA)

25 thg 9, 2009

Đối thoại


Bé Việt đã 5 tuổi 3 tháng, nhưng dạo này ngày nào cũng hỏi con bao nhiêu tuổi hả mẹ ?Nếu mẹ trả lời giống nhau bé vặn ngay: sao ngày nào mẹ cũng nói con 5 tuổi 3 tháng thế? Thế thì con chẳng lớn à? Mẹ đành bấm bụng tính chính xác từng ngày cho bé. Hôm nay, nghe câu trả lời rằng con đã 5 tuổi 3 tháng 20 ngày, bé hỏi thế khi nào con 5 tuổi rưỡi? Sao cô bảo con 5 tuổi rưỡi rồi? Mẹ trả lời, đấy là cô nói tắt. Chiều về, vào cửa hàng quần áo mua đồ mới cho mùa thu , bé hỏi cô bán hàng, cô ơi, cô có áo dài tay cho bé 5 tuổi 3 tháng 20 ngày ko? Cô bán hàng ớ người ra một lúc chưa kịp nói gì, bé tiếp lời luôn, hoặc cô có đồ của bé 5 tuổi rưỡi nói tắt cũng được. Cả cô bán hàng và mẹ nhìn nhau mà không dám cười (sợ bé ngượng) .

Pic: khi lên 5, Việt được tắm ở bồn người lớn thì thích lắm, cứ hỏi, khi nào con lên 6 thì sẽ được tắm ở đâu hả mẹ? Cô bác nào bit trả lời bé giúp mẹ cháu nhé :-D