Buổi chiều rỗi việc, mìn và sư phụ ngồi tán gẫu. Mời ông ăn một chiếc kẹo cốm thơm ngon, những mong thầy ngọt giọng để tám cho khỏe, không ngờ chiếc kẹo ngọt đó làm chiếc răng của ông bất ngờ đau nhức lên tận óc. Mình đang ngạc nhiên vì sư phụ mình nổi tiếng có hàm răng trắng bóng tuyệt đẹp, sao lại có thể sâu được nhỉ thì ông không những không kêu đau mà lại cười, nói lâu lắm mới được đau, thích quá.
THế là từ lúc đó, hai thầy trò tha hồ nói về cái răng, về nỗi đau đang lan sang tai, sang cái răng khác, lên óc, giật giật hai thái dương như thế nào, thầy thấy thích thú ra làm sao, thầy sẽ không đi bác sĩ mà sẽ vận khí đẩy tủy răng biến đi như thế nào. Rồi hai thầy trò cười ha ha với nhau rằng chẳng có nha sĩ nào kiếm được tiền của thầy, mọi đau đớn sẽ chẳng thể làm ta buồn, mọi bất công cũng chẳng làm ta thay đổi tâm hồn hoan lạc này đến nỗi mấy người quen đi qua hỏi 2 thầy trò có chiện gì mừ vui thế. Hê hê... Tại sao phải có chiện gì thì mới vui được chứ? 2 thầy trò tôi chỉ thấy buồn cười vì đã khám phá vẻ đẹp của nỗi đau thôi mà. He he...
Đăng ký:
Đăng Nhận xét (Atom)

4 nhận xét:
Cho em cười ké! (Dù chưa ngộ hết lời sư phụ! Tập cười cho quen! :D)
Anh biết một ông 65 tuổi mới bị sâu cái răng đầu tiên. Ông ấy ôm răng khóc lăn lộn, rồi chạy ra vườn bẻ cành xương rồng, nhỏ nhựa vào răng cho đỡ đau. Người già khóc vì đau ngộ lắm. Chắc ông thầy của em cũng đau, nhưng ông ấy không thể khóc...
@VAnlam: "tất cả những đau đớn sẽ chẳng là gì nếu ta biết nhìn vào nó bằng con mắt thứ 3. Đau là việc của cái cơ thể, tức cái vỏ, còn ta, với trí tuệ luôn sáng suốt sẽ ung dung đứng ngoài, tận hưởng cảm giác rung động trong từng tế bào của sự sống." Sư phụ của chị nói vậy :-)
@VMC: Hi hi...em mà đau răng cũng sẽ lăn lộn như vậy :-D
Sư phụ em không buồn bao giờ, nói chi đến khóc. Câu: "lâu lắm mới được đau, thích quá" là thực lòng đó anh. Nhìn ông cười ha hả rung cả râu mới thấy hết độ hoan lạc thực sự trong tâm hồn người đắc đạo :-)
Đăng nhận xét