29 thg 9, 2009

Đối thoại (2)



Tớ; Mùi gì thơm quá thầy?
Thầy: Ừ!
Tớ: Rõ ràng con thấy có mùi gì rất thơm.
Thầy: Chắc sắp mưa, gió mang thêm mùi hơi nước, con thính đó.
Tớ: Thầy nói về mùi vị đi?
Thầy: Vật gì cũng có mùi riêng, nhưng mũi người chỉ cảm thấy một số loại mùi quen thuộc và định vị, chấp nhận nó theo sở thích, quan điểm...ví như mùi sầu riêng, người thích thì cho là thơm, người ko thích thì cho là thối. Hay mùi mưa, người làm nông thì cảm thấy rõ, biết phân biệt mưa ngọt, mưa chua và hân hoan ra mặt, nhưng nhiều người khác thì chẳng thấy gì, thậm chí coi mưa là vô mùi, vô vị. Những thứ sạch sẽ được đa số con người thích, những thứ bẩn thỉu đa số là không chịu nổi. Nhưng thực ra, ngày nay, những gì sạch quá thơm quá chưa chắc đã tốt, vì hầu hết đều có chất tẩy rửa độc hại, hoặc hóa chất còn sót lại. Những thứ có vẻ bẩn bẩn như đất cát, bùn, mồ hôi, phân, lại chính là sự sống.
Tớ: (Ặc ặc...theo như thầy nói thì tớ không nên sức nước hoa nữa ư, không nên bịt mũi khi đi qua chỗ nặng mùi nữa ư??? Không sao, tớ có thể làm được nhưng vẫn thắc mắc với thầy )
Con chỉ thích những gì thơm tho sạch sẽ, làm như vầy, con đã tự phản mình sao?
Thầy: sống hòa hợp với thiên nhiên không bao giờ bị gọi là phản bội.
Tớ (bèn mặc cả với thầy): Thế con vẫn sức nước hoa khi cần và không chê mùi ai thối cả được không?
Thầy nói: Con cứ làm những gì mình thích nhưng hãy làm bằng sự chân thành và hiểu biết.
Tớ: Ôi, hiểu biết ư? bể học mênh mông thế?
Thầy: Hãy luôn ghi nhớ, hiểu biết không phải cái gì to tát. Hiểu biết chỉ là sự thật, nhưng sự thật không bao giờ là lối mòn. Cho nên con cần biết lắng nghe, lắng nghe mọi lúc mọi nơi, con sẽ luôn có sự thật bên mình, sẽ có chân lý và hiểu biết luôn theo sát con.
Tớ: À, a a...

0 nhận xét:

Đăng nhận xét