Mẹ đi tìm trường học lớp 1 cho Tí. Mẹ cố ý tìm trường tốt nhất có thể ở gần nhà vì muốn mẹ và ba tự đưa đón con đi học. NGuyên nhân là vì khoảng thời gian bắt đầu một ngày rất quan trọng đối với bé.
Con nhìn kìa, lá bay nhiều chưa?
Vầng, con nhìn thấy ròi mẹ ạ.
Lá rụng thành thảm dưới đường, đẹp không con?
Đẹp mẹ ạ. Nhưng, sao lá lại rụng nhiều mẹ nhỉ?
Vì lá đã úa vàng.
Vì sao lá xanh không rụng hả mẹ?
Lá xanh còn phải làm đẹp cho cây.
Lá vàng làm đẹp cho đường đi. Lá xanh làm đẹp cho cây cối, đúng không mẹ?
Đúng ròi, con thật giỏi. Lá vàng rơi xuống trước, khi nào lá xanh thích thì vàng đi ròi rơi xuống cùng.
Lá vàng là điểm đến của lá xanh hả mẹ?
Ha ha... Không phải.
Thế vì sao lá vàng lại rụng, nhở mẹ nhở?
Cho con một đặc điểm: Lá vàng yếu ơn lá xanh.
Lá vàng là lá xanh bị đau bụng.
Hà hà... rất có thể...hà hà...
Hì hì...
Hầu như hôm nào, Tí và mẹ cũng vui vẻ bắt đầu một ngày mới như vậy. Mẹ Tí muốn cho cậu ấy niềm hứng khởi để luôn lạc quan và làm tốt mọi việc một cách dễ dàng. Có điều, vì quen được mẹ động viên như thế nên Tí cũng rất dễ xị mặt nếu bị "vùi dập". Mẹ Tí tội nghiệp cậu ấy lắm vì nếu không được vui, cậu ấy trở nên lỳ lợm và không làm gì ra hồn nữa. Quả đối thoại sau là để giải tỏa nhược điểm này.
Mẹ ơi, sao mẹ không bao giờ cáu con?
Vì mẹ lịch sự.
Vì sao chú X lại cáu con?
Vì chú X không giữ được lịch sự.
...
Con có biết vì sao chú X không giữ được lịch sự không?
Không.
Vì chú X bị đau đầu. Con nghịch ngợm, không nghe lời chú thế là chú sẽ đau đầu mà cáu đó.
...
Con thấy ai cáu là phải biết rằng người ấy đang đau đầu, phải thương người ấy. Con phải chấm dứt nghịch ngợm để người ấy không đau nữa, sẽ không cáu nữa, nghe con.
Lúc sau, nghe dưới nhà bà đang quát con mèo, Tí nói vọng xuống với bà:
Bà ơi, con mèo làm bà đau đầu à?
27 thg 5, 2010
23 thg 5, 2010
Đối thoại (118)
2 mẹ con Tí thỉnh thoảng cứ nói chiện miên man từ dây cà ra dây muống. Mẹ Tí thích những phút "xuất thần" ngồi yên của cậu siêu quậy ấy nên chăm chỉ trò chiện lắm.
Mẹ ơi. Mẹ sinh em bé đi.
Để làm gì, con yêu?
Để con được chơi với em.
Con thích em bé nhỉ.
Vâng. Mẹ ăn nhiều vào, để em bé trong bụng lớn lên. Rồi mẹ sinh em cho con.
Hi hi...con nghĩ chỉ cần ăn nhiều à?
Vâng.
Thế con ăn nhiều thì có sinh được em bé không?
Không. Hì hì...
Hì hì...đúng ròi. Không phải ăn nhiều là sinh được em bé đâu.
Thế làm thế nào sinh được em bé hả mẹ?
Phải có tình yêu.
Mẹ là tình yêu cơ mà.
Ừ nhỉ. Mẹ yêu con, mẹ yêu bà, mẹ yêu ba... sao mẹ chưa sinh được em bé cho con nhỉ?
Hay là vì em bé chưa muốn ra hả mẹ?
Có thể lắm.
Mà mẹ ơi. Người khác làm mẹ buồn thì mẹ có yêu người ấy nữa không?
Ồ không. Trái lại, mẹ vẫn yêu chứ.
Vì sao?
Vì họ cho mẹ biết nỗi buồn nó hình thù như thế nào. Con có bao giờ buồn không?
Có. Nhưng con thấy nỗi buồn có hình gì đâu hả mẹ?
Hí hí...nỗi buồn thường có hình ...hình cái lá ....lá úa vàng ...bay bay....vèoooooooo.... trong gió
(vừa nói mẹ vừa lấy tay làm lá bay bay, Tí nhìn thích lắm, cười hí hí tít cả mắt)
*****
Nhiều mẹ hỏi mình, sao mình nói chiện với con về những đề tài khó lại dễ dàng đến thế? Thực ra, trẻ con chưa cần hiểu cặn kẽ nhiều vấn đề về khó nhưng chúng lại cần người lớn thừa nhận những thắc mắc chính đáng của chúng, cần người lớn coi như chúng đã hiểu (dù chỉ là theo kiểu của chúng). Riêng mình, có nguyên tắc là không bao giờ làm trẻ buồn. Trải nghiệm về sự buồn bã rất đáng sợ, có thể ám trẻ cả đời luôn. Cho nên tốt nhất là để nỗi buồn tự nó đến, nhiệm vụ của cha mẹ là trang bị cho con trí, lực, phẩm chất (hài hước chẳng hạn) để chống lại nỗi buồn tất nhiên sẽ đến trong cuộc sống sau này.
Mẹ ơi. Mẹ sinh em bé đi.
Để làm gì, con yêu?
Để con được chơi với em.
Con thích em bé nhỉ.
Vâng. Mẹ ăn nhiều vào, để em bé trong bụng lớn lên. Rồi mẹ sinh em cho con.
Hi hi...con nghĩ chỉ cần ăn nhiều à?
Vâng.
Thế con ăn nhiều thì có sinh được em bé không?
Không. Hì hì...
Hì hì...đúng ròi. Không phải ăn nhiều là sinh được em bé đâu.
Thế làm thế nào sinh được em bé hả mẹ?
Phải có tình yêu.
Mẹ là tình yêu cơ mà.
Ừ nhỉ. Mẹ yêu con, mẹ yêu bà, mẹ yêu ba... sao mẹ chưa sinh được em bé cho con nhỉ?
Hay là vì em bé chưa muốn ra hả mẹ?
Có thể lắm.
Mà mẹ ơi. Người khác làm mẹ buồn thì mẹ có yêu người ấy nữa không?
Ồ không. Trái lại, mẹ vẫn yêu chứ.
Vì sao?
Vì họ cho mẹ biết nỗi buồn nó hình thù như thế nào. Con có bao giờ buồn không?
Có. Nhưng con thấy nỗi buồn có hình gì đâu hả mẹ?
Hí hí...nỗi buồn thường có hình ...hình cái lá ....lá úa vàng ...bay bay....vèoooooooo.... trong gió
(vừa nói mẹ vừa lấy tay làm lá bay bay, Tí nhìn thích lắm, cười hí hí tít cả mắt)
*****
Nhiều mẹ hỏi mình, sao mình nói chiện với con về những đề tài khó lại dễ dàng đến thế? Thực ra, trẻ con chưa cần hiểu cặn kẽ nhiều vấn đề về khó nhưng chúng lại cần người lớn thừa nhận những thắc mắc chính đáng của chúng, cần người lớn coi như chúng đã hiểu (dù chỉ là theo kiểu của chúng). Riêng mình, có nguyên tắc là không bao giờ làm trẻ buồn. Trải nghiệm về sự buồn bã rất đáng sợ, có thể ám trẻ cả đời luôn. Cho nên tốt nhất là để nỗi buồn tự nó đến, nhiệm vụ của cha mẹ là trang bị cho con trí, lực, phẩm chất (hài hước chẳng hạn) để chống lại nỗi buồn tất nhiên sẽ đến trong cuộc sống sau này.
22 thg 5, 2010
Đối thoại (117)
Bà ơi, cháu đau chân quá!
Chắc là tại cháu chạy nhảy nhiều quá ròi.
Sáng ra, chưa chạy gì đã đau bà ạ.
Ơ, thế thì vì sao nhỉ?
Vì chân cháu dài nhanh quá, xương không dài kịp bà ạ.
Hi hi...Ai nói cho cháu như thế?
Chẳng ai cả. Tự cháu nghĩ ra.
(Mẹ ngồi nghe chỉ biết cười thầm, hôm qua vừa nhắc cậu ấy uống sữa để xương dài kịp thì mới không đau chân. Trẻ con thích tự chứng minh mình tài, cha mẹ không nhất thiết phải chỉnh đốn vụ Lý Thông kiểu này, mất cảm hứng chia sẻ của bé . Bài học về sự trung thực sẽ nói ở một dịp thích hợp khác)
21 thg 5, 2010
Đối thoại (116)
Tí thay cái răng mới thứ 3. Lần này là mẹ vặt hộ cậu í chứ cậu í không chịu tự vặt như 2 lần trước:
9
Hí hí, mẹ nhổ được răng ròi.
A ! Cho con xem.
Nếu mẹ không nhổ cho con, răng cũ sẽ cản trở không cho răng mới mọc đúng chỗ đấy.
Thế hả mẹ?
Con có đau không?
Không ạ.
Mẹ xem chỗ răng cũ nào... Oài, cái răng mới đang đùn lên này.
Thế hả mẹ? Ai đùn răng mới lên ạ?
Hi hi...mẹ nghĩ là không có ai đùn răng lên đâu.
Thế ai đẩy nó lên?
Chẳng có ai cả.
Lạ nhỉ. Nó tự đùn lên hả mẹ?
Mẹ nghĩ là những cốc sữa đã đùn nó lên, và những bài tập thể dục nữa.
Thế hả mẹ?
Con nên uống sữa đều và tập thể dục nhé!
Vâng ạ !
9
Hí hí, mẹ nhổ được răng ròi.
A ! Cho con xem.
Nếu mẹ không nhổ cho con, răng cũ sẽ cản trở không cho răng mới mọc đúng chỗ đấy.
Thế hả mẹ?
Con có đau không?
Không ạ.
Mẹ xem chỗ răng cũ nào... Oài, cái răng mới đang đùn lên này.
Thế hả mẹ? Ai đùn răng mới lên ạ?
Hi hi...mẹ nghĩ là không có ai đùn răng lên đâu.
Thế ai đẩy nó lên?
Chẳng có ai cả.
Lạ nhỉ. Nó tự đùn lên hả mẹ?
Mẹ nghĩ là những cốc sữa đã đùn nó lên, và những bài tập thể dục nữa.
Thế hả mẹ?
Con nên uống sữa đều và tập thể dục nhé!
Vâng ạ !
17 thg 5, 2010
Đối thoại (115)
Tí siêu quậy, chả bit sợ là gì dạo này có biểu hiện ủy mị, sến sến :
Mẹ ơi. Con lo lắng một việc.
Việc gì hả con trai?
Con lo mẹ sẽ chết.
Hi hi...mẹ chết thì sao?
Thì con sẽ phải xa mẹ. Con hong muốn xa mẹ.
Oài...mẹ không chết thì khi đi học, con cũng phải xa mẹ cơ mà. Con thích đi học lớp 1 phải hong?
Vâng, con thích đi học lắm. Nhưng con không muốn mẹ chết.
Mẹ chưa chết đâu con yêu ạ.
Mẹ nhớ đừng chết nhé.
Ừ. Mẹ sẽ không chết đâu. Con yên tâm nhé.
Bé ôm mẹ thật chặt và cười sung sướng :-)
Bất cứ việc gì gây lo lắng cho con, các mẹ nên khéo léo xua tan cho bé. Tuổi tiểu học chỉ nên tích lũy những gì đẹp đẽ , mạnh mẽ, chính xác, lãng mạn, thậm chí lạ lẫm nhưng phải vui vẻ và gây hứng thú hiểu biết. Những gì ngoài tiêu chí trên, bé sẽ học được dần dần ở những năm tiếp theo.
Mẹ ơi. Con lo lắng một việc.
Việc gì hả con trai?
Con lo mẹ sẽ chết.
Hi hi...mẹ chết thì sao?
Thì con sẽ phải xa mẹ. Con hong muốn xa mẹ.
Oài...mẹ không chết thì khi đi học, con cũng phải xa mẹ cơ mà. Con thích đi học lớp 1 phải hong?
Vâng, con thích đi học lắm. Nhưng con không muốn mẹ chết.
Mẹ chưa chết đâu con yêu ạ.
Mẹ nhớ đừng chết nhé.
Ừ. Mẹ sẽ không chết đâu. Con yên tâm nhé.
Bé ôm mẹ thật chặt và cười sung sướng :-)
Bất cứ việc gì gây lo lắng cho con, các mẹ nên khéo léo xua tan cho bé. Tuổi tiểu học chỉ nên tích lũy những gì đẹp đẽ , mạnh mẽ, chính xác, lãng mạn, thậm chí lạ lẫm nhưng phải vui vẻ và gây hứng thú hiểu biết. Những gì ngoài tiêu chí trên, bé sẽ học được dần dần ở những năm tiếp theo.
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)
