18 thg 10, 2010

ĐỘC THOẠI :-P

Có lẽ lâu lắm mẹ mới đi bơi một mình. Tại trời trở rét đột ngột, nếu cho con đi thì sợ bé chưa bắt kịp sự thay đổi này, nhỡ cảm không đành. Gửi Tí cho bà ngoại, mẹ lái xe ù đến bể bơi định lượn vài vòng cho đủ chỉ tiêu ròi về với con trai.

Bể bơi khá vắng, hình như chỉ có 3 nữ, còn lại toàn nam khoảng chục anh gì đó đội mũ trắng giống hệt nhau. Mẹ chắc mẩm đó là một đội nam nhân chơi với nhau theo kiểu câu lạc bộ nhậu, chẳng để ý lắm chỉ thấy các bác ấy trò chiện râm ran một góc bể. Mẹ cắm cúi bơi. Một chiều là bơi sải, một chiều là bơi bướm, cứ 2 vòng nghỉ 5 phút. Hì hục bơi một lúc thì bể đông dần lên, khó bơi hơn vì phải nhường người này người kia.

ĐAng nghĩ bụng giá có Tí ở bên như mọi khi thì hai mẹ con sẽ chuyển sang lặn ngụp và trêu đùa nhau cho đến khi chán thì thôi. Không có Tí nên mẹ chợt dở hơi như con dơi, vừa ngán ngẩm nhìn bể đông dần vừa ước ao hão huyền thầm trong bụng là có ai đó cùng mình lặn ngụp trong làn nước tung tăng kia thì thích quá. Ước thế thôi chứ mẹ bit thừa là sắp phải về ròi, và nên chuyển sang bơi ếch cho đỡ va phải người khác.

Bỗng trong lúc mẹ đeo kính lên, sắp nhoài người ra bơi thì có một chú cao phải đến gần mét tám tiến đến làm quen, mẹ gọi tạm là chú Cao kều nhé. Ồ, lâu lâu lắm mẹ mới bắt gặp lại một kiểu làm quen kinh điển ở bể bơi như thế nài. Chắc chú ấy nhìn xa tưởng mẹ là cô nào chưa chồng , độc thân tự do nên đánh bạo chăng. Nhưng không phải. Sau khi biết tên tuổi nhau, hóa ra chú ấy kém mẹ 1 tuổi, bit mẹ đã có em bé, chú ấy vẫn khen mẹ gọn gàng và đòi bơi thi với mẹ. Chậc chậc... mẹ bit thừa là chú ấy kiếm cớ chứ thi thố gì :-P

Chắc chắn như vậy nên mẹ từ chối bơi thi. Liếc thấy có khoảng trống, mẹ bơi sang bờ bên kia để tránh chú ấy. Ai ngờ, sang đầu kia bể đã có 1 chú khác rất tươi cười chờ mẹ vuốt hết nước trên mặt rồi khen rối rít mẹ bơi đẹp, mẹ có thể chỉ cho chú ấy cách bơi bướm không? (gọi tạm là chú Thân thiện nhé). Mẹ nói rằng bơi linh tinh thì được chứ mẹ không bit cách dạy người khác bơi bướm đâu. Bơi bướm phải tập hàng tháng nữa cơ, làm sao dạy ngay được. Chú Thân thiện cứ nhất định rằng, nếu mẹ mà dạy thì chú ấy sẽ biết bơi ngay. Hi hi... mẹ chán chả muốn nói nên lại bơi sang đầu kia.

Cứ thế, ở đầu này bể thì có chú Cao kều đòi bơi thi, đầu kia bể có chú Thân thiện đòi học bơi bướm. Tình hình rất đáng quan ngại con nhỉ :-P. Thi thoảng gặp nhau giữa bể, dưới làn nước thì các chú ấy thường vẫy tay chào mẹ rất chi là sởi lởi. Mẹ bơi được thêm 4 vòng nữa thì đánh bạo hỏi hai chú có biết nhau không? Sao mũ giống nhau thế? Hóa ra đây là kiểu mũ duy nhất bể bơi này bán cho khách hàng nên giống nhau thôi.

Nghe thấy thế, chú Cao kều ngày càng áp sát mẹ, có lúc còn dồn mẹ vào một góc bể và nói thẳng là chú muốn tán tỉnh, dụ dỗ mẹ. Con có thấy mất lịch sự không? Chú ấy bảo, mẹ thật hấp dẫn, và ý nghĩ trong bể bơi cũng có kẻ đang định tán tỉnh mẹ làm chú ấy không bơi được nữa. ha ha...

Chú thân thiện thấy mẹ bị chú kia dồn vào góc bể, tưởng là người quen của mẹ nên tiến tới nói chuyện với chú kia một cách hồn nhiên, rằng có phải chú Cao kều dạy mẹ bơi bướm không? dạy cho chú Thân thiện với. Hi hi...Chú Cao kều mặt nhăn nhó , khó chịu bẳn gắt: anh đi mà bơi. Ai thừa hơi dạy anh. Ha ha... rồi quay sang ôm eo mẹ như đúng rồi.

Mẹ không nhịn được cười nói vang cả bể: bạn à! Tán tỉnh, dụ dỗ thế nào cũng được nhưng cấm sờ vào hiện vật nhé. Thế là chú Thân thiện hiểu ra , cũng cười vang bể rồi vỗ vai chú Cao kều nói: ấy, người anh em, tôi cũng chỉ thích cô ấy như người anh em thôi mà. Nào, tôi và anh bơi thi nhé. Để cô ấy làm giám khảo chứ ai lại bắt nữ thi với nam. Rồi chú ấy quay ra nháy mắt với mẹ: em không được thiên vị anh vì anh đẹp trai hơn đâu nhé. Hà hà...hơi bị tự tin quá ròi, con nhỉ.

Cả bể như biết ý, giãn ra cho hai chú ấy bơi. Mẹ tự dưng nghĩ đến cảnh đấu súng của Puskin và Dantes trong lịch sử thi ca Nga chỉ vì người đẹp Natalya Goncharova. Buồn cười quá cơ con ạ .

Và trong lúc hai chú ấy mải bơi thi, mẹ ù té lên bờ ... không dấu vết :-P

Lần sau nhất định Tí phải đi cùng nhé. Để còn làm vệ sĩ riêng cho mẹ, con yêu :-D

(Chưa tìm được lí do để khoe cân nặng đã trở về thời con gái thì xảy ra vụ nài. Cả nhà thấy tác dụng kỳ diệu của số đo chưa :-P)

9 thg 10, 2010

Xẩm Huê Tình với ba dị bản ở ba loại hình nghệ thuật truyền thống

Trong đời sinh viên nghiên cứu nhạc dân tộc của mình , việc phát hiện ra sự giao thoa đề tài giữa các thể loại cổ truyền không phải là hiếm nhưng một trường hợp đặc biệt gây ấn tượng nhất chính là việc học tập ngược - thể loại được gọi là âm nhạc bác học lại du nhập và học tập làn điệu của thể loại bình dân, hoang dã.
Như ta đã biết, Ca trù nổi tiếng với hệ thống ca từ rất triết lý, có tên tác giả cụ thể cho mỗi làn điệu, ca từ và phần lớn là của những danh nhân, thi sĩ có tiếng. Nghệ thuật Chèo từ lâu cũng trở nên chuyên nghiệp và rất giàu có về hệ thống làn điệu miêu tả đủ mọi sắc thái , tâm trạng, tình huống, tính cách con người. Vậy mà hai thể loại nghệ thuật lâu đời trên vẫn phải du nhập một làn điệu lẻ của Xẩm, một dòng âm nhạc một thời bị miệt thị gọi là hát rong , nghệ thuật của những người khiếm thị nghèo đói.

Cụ thể phát hiện ấy là bài Xẩm Huê Tình gốc của nghệ thuật Hát Xẩm đã được các nghệ nhân Chèo và Ca trù học tập và chuyển thành các điệu Chèo, Ca trù đặc sắc, dù lời ca không hẳn giống nhau nhưng tên, làn điệu là một.

-Với thể thơ lục bát, Xẩm Huê Tình (trong nghệ thuật Xẩm còn có tên khác - Sáng cả đêm rằm) là tâm sự của cô gái trách móc chàng trai ăn ở hai lòng. Ở bản gốc , Xẩm Huê Tình mang giọng châm biếm, lả lướt. Biên chế dàn nhạc đơn giản chỉ có 3 nhạc cụ: tiếng nhị, trống, phách mang dáng dấp hài hước, đanh đá, thậm chí giọng hát của nghệ nhân Xẩm còn cường điệu như giọng của một kẻ trên đang dạy cho kẻ dưới một bài học về lòng tự trọng. Nghe XẨm Huê Tình qua giọng ca của nghệ nhân Hà Thị Cầu dưới đây:


Nhị tình em ở nhất tâm
Vì ai xui giục cho mình nhị tâm
Nửa đêm về sáng giăng bằng ngọn tre
Yêu ai cho trọn một bề
Để ta thơ thẩn ngồi thề bóng giăng
Sự tình ai thấu cho chăng
Để ta thơ thẩn bóng giăng chịu sầu
Tương tư một nhịp đôi cầu
Bắc nam đôi ngả chịu sầu đôi nơi
Trách phận quá giận về đời
Trách ông giăng bạc nhiều nhời đoán oan
Mặc lòng ai phụ ngãi ham vàng

- Trong dị bản ở thể loại Hát Chèo, dàn nhạc của Xẩm Huê Tình phong phú hơn với 5 nhạc cụ: cũng với cây nhị, trống, phách và thêm đàn nguyệt , trống cơm, Xẩm Huê Tình trong Chèo chất chứa sự chịu đựng, hờn oán, kể lể trong nước mắt. Tiếng nhị không còn chua ngoa, đanh đá mà mềm mại, dàn trải, tinh tế hơn, tiếng nguyệt bổ xung thêm âm tính cho bản nhạc có quá nhiều tiếng kim, dương tính. Tiếng trống cơm tạo sự dặt dìu khiến cho Xẩm Huê Tình có thêm chất tình ca, lai láng. Các ngón đàn thiên về hướng luồn dưới giọng hát chứ không đi ngang, cạnh giọng hát như trong bản Hát Xẩm. Các nghệ nhân Chèo mượn làn điệu Xẩm Huê Tình để dùng cho các vai đào bị phụ tình hoặc gặp thảm cảnh như Thị Kính, Thị Phương...Vì thế , nghe Xẩm Huê Tình trong Hát Chèo thấy buồn não nề chứ không châm biếm , hài hước như trong Hát Xẩm. Nghe bản Xẩm Huê Tình qua giọng ca nghệ sĩ nhân dân Hát Chèo Thanh Hoài:


-Trong Ca Trù, hay còn gọi là Hát Ả ĐÀo, Xẩm Huê TÌnh mang dáng vẻ đài các, mực thước do được trình bày bằng chất giọng nhấn nhá, từ tốn của ca nương, được đệm chậm rãi bằng tiếng đàn Đáy trầm mặc, thanh thản. Xẩm Huê Tình bản Ca trù hầu như chỉ để khoe giọng ca nương, khoe tiếng đàn của kép và khoe sự am hiểu âm nhạc của người cầm chầu. Vì thế, vị trí của Xẩm Huê Tình ở Ca trù chỉ thuần túy để giải trí và khoe khoang , phô diễn tài năng, hoàn toàn mất đi chức năng diễn đạt cảm xúc và phê phán. Có thể nói, chức năng mô tả cảm xúc và tính đấu tranh của làn điệu đã bị mất hẳn. Nghe Xẩm Huê TÌnh bản Ca trù do nghệ nhân Nguyễn Thị Chúc trình diễn theo link sau:


Vào năm 1998, sau khi phát hiện này được làm thành một luận văn với gần 100 trang phân tích âm nhạc học , nghệ thuật Hát Xẩm đã được giới nhạc Việt nam chính thức nhìn lại với một vị thế mới. Hát Xẩm không bị miệt thị chỉ là dòng nhạc của người khuyết tật dùng để kiếm cơm nữa mà được xếp vào dòng nghệ thuật âm nhạc đường phố với tính phê phán, châm biếm, chiến đấu cao.

( Viết tóm lược chỉ để thông báo, luận văn này vừa được chọn in trong Tuyển tập một thế kỷ Nghiên cứu âm nhạc VN)

7 thg 10, 2010

Mẹ hay nhỉ :-P

Sao con không đánh răng đi? Muộn giờ học rồi!

Ùi. , suốt ngày đáng răng!
Nhanh nhẹn lên con!
Con đang nhanh đây. Mẹ hay nhỉ?

*********

À, con có biêt ngủ trưa rất quan trọng không?
Có.
Thế sao con không ngủ?
Tại vì khó ngủ quá!
Con nằm im, nhắm mắt một lúc sẽ ngủ được.
Con nằm im rồi mà. Vẫn không ngủ được.
Mẹ chắc là con chưa nằm im đâu. Chắc lại ngọ ngoạy quá nên không thể ngủ đc chứ gì?
Ơ kìa! Sao mẹ không tin con. Hay nhỉ?

*********

Con thích đi xem hoạt hình thì phải làm bài tập xong đã.
Ứ ừ, con thích xem cơ.
Con mấy tuổi ròi?
Con sáu tuổi.
Và con đã đi học ròi đúng không?
...
Đi học thì phải học bài, viết bài tập.
Con đã viết ở lớp rồi mà. Mẹ hay nhỉ?
Đó là bài cô giao. Nhưng con viết chưa tốt. Mẹ giao bài để con tập viết thêm.
Ồi. Con viết đẹp mà. Cô giaó chấm điểm 8 mà. Mẹ hay nhỉ?
Con có thể viết tốt hơn, điểm 9 và 10 cũng tốt hơn mà.
Thế con viết xong hết thời gian , phải đi ngủ thì sao? Mẹ hay nhỉ?

*******
Mẹ ơi, con thích đánh đàn.
Tốt quá! Mẹ dạy con chơi đàn nhé?
Vâng, nhưng con không chơi piano đâu.
Ơ, thế con thích chơi đàn gì?
Nhà mình còn đàn gì ấy nhỉ?
ĐÀn guitar.
Đúng ròi! Con thích đàn guitar. Con thích đánh đàn giống TOm và Jerry mẹ ạ.
À, muốn chơi được như vậy thì con phải học. Mẹ mời thày về dạy con guitar nhé?
Không. Con biết đánh ròi. Mẹ hay nhỉ?


(suốt ngày Mẹ hay nhỉ? Mẹ hay nhỉ? ...Không bit bao giờ mới thoát được câu cửa miệng mới của cậu ấy đây :-P )

3 thg 10, 2010

Hà nội nào?

Hôm qua, quãng 3h chiều, hai mẹ con định dạo một vòng Hà nội tranh thủ lúc (cứ tưởng) chưa đông người để xem những gì đang diễn ra tại các điểm đẹp nhất như Hồ Gươm, Nhà Hát Lớn, Hồ Tây, các công viên... nhưng mừ không thể chen vào bất cứ đâu. Người đông như quân Nguyên ùn ùn kéo đến kín đặc mọi lối dẫn vào những nơi thường ngày khá vắng ấy. Cảnh sát đặc nhiệm 113 xanh lè đường. Chưa kể từng đoàn ô tô chở những người biểu diễn, những đoàn đại biểu dài dằng dặc đi trên xe ưu tiên chạy đến hàng chục phút mới hết. Bộ đội cầm dùi cui tuýt còi bà con dạt ra hai bên đường chờ cả nửa tiếng trước khi đoàn xe ưu tiên chạy qua khiến đường tắc càng thêm tắc.

Ngồi trên xe, tròn mắt ngạc nhiên trước mọi thứ khác hẳn ngày thường, Tí cứ hỏi, sao chờ lâu thế mẹ? sao ô tô ở đâu ra mà nhiều thế mẹ? sao cảnh sát nhiều như là đi chiến đấu thế hả mẹ? sao mình không thể đi đến chỗ ấy hả mẹ? sao các chú cảnh sát cứ nhảy lên nhảy xuống ô tô hả mẹ? sao mọi người đeo băng đỏ trên trán để làm gì hả mẹ?

Mẹ chả nhớ đã trả lời Tí thế nào nhưng câu cuối thì là : tại các cô chú ấy muốn thể hiện tình yêu với Hà nội, thủ đô của nước ta. Tí hỏi luôn, thế con thể hiện tình yêu với mẹ như thế có được không? thôi mẹ xin ...

Vừa trả lời con, mình vừa nghĩ bụng, dù tiếc lắm nhưng phải quay ngay về chứ nếu không chỉ ít phút nữa thôi, hai mẹ con sẽ bẹp dúm trong đám đông đang điên cuồng vì yêu Hà nội mất.

Đến hôm nay thì Tí lăn ra sốt nhè nhẹ. Mẹ muốn cũng chả ra khỏi nhà được nữa. Hai mẹ con hết đọc chuyện , nghe nhạc, chơi đàn, rủ rê các bạn hàng xóm sang chơi, nấu ăn, chăn gà (có con gà nhà ai lạc vào sân nhà mình) , làm bài tập về nhà , vẽ vời, cắt dán, hát hò, xem TV...đến giờ này thì Tí bắt đầu cuồng chân , đòi mẹ cho đi chơi. Thấy Tí hết sốt, mẹ dẫn cậu ấy sang nhà bố và ...quay về gõ blog. Hè hè...

Hà nội ngoài kia có nắng đẹp. Đi chơi cũng thích nhưng mừ phải là Hà nội của 3 ngày trước đây cơ :-D

Thôi, mình xuống nhà chơi đàn đây. Cả nhà thích nghe "Không còn mùa thu" hay "Để dành" :-)

27 thg 9, 2010

Sóng nhỏ bị thương (15)

Hôm sau, nàng đến cơ quan với đôi mắt thâm quầng, quần áo không chuẩn theo style như mọi khi, thậm chí một thứ bất di bất dịch luôn luôn theo nàng là nước hoa cũng chẳng có. Đồng nghiệp thấy lạ khi người hay cười đùa, trêu chọc mọi người hôm nay tự dưng cứ chúi mặt vào latop làm việc , chẳng trả lời ai cũng như chẳng đi ăn trưa dù hết người này đến người kia rủ. Điện thoại để chế độ câm, nàng tránh mọi cuộc tiếp xúc như thể nếu bắt buộc phải nói thì nàng sẽ không nói được mà chắc chắn sẽ là một phản ứng gì đó rất kinh khủng.

Quá trưa, mấy chị đồng nghiệp mua một suất cơm hộp về phòng ép nàng ăn rồi lại để yên cho nàng một mình. Bà chị cả của phòng đi ra, miệng vừa lẩm nhẩm không biết con bé này bị làm sao vừa khép cửa lại thì gặp chàng đi ngoài hành lang , miệng huýt sáo vi vu rất phởn, nhìn thấy chị thì nhoẻn cười với hàng ria mép không cố ý nhưng luôn cong lên trông rất thách thức
Em chào chị!
Ồ, cậu đây ròi. Chị bảo cái này...ròi bà kéo chàng lại gần, thì thào rằng thì không biết tại sao nàng mọi ngày vui vẻ thế, hôm nay bỗng nhiên có thái độ kỳ lạ như vậy... không biết nó có làm sao không? Chị em chẳng chia sẻ được thì chia sẻ với ai đây? Cậu vào trong xem có giúp gì được cho em nó không?

Trái với vẻ lo lắng của bà chị đồng nghiệp, nghe thế nhưng mặt chàng vẫn chẳng thay đổi, miệng vẫn nhoẻn điệu cười chết người toe toe

Vậy hả chị? Để em vào xem nàng thế nào chị nhé!

Nói là làm ngay, chàng mở cửa rất khẽ nhưng hắng giọng rất to cố tình để nàng nhận ra mình

E hèm, VV ơi! Em có bật lửa không? Cho anh xin tí lửa?

Hơi bất ngờ khi thấy chàng đi vào, nàng rời mắt khỏi màn hình nhưng không nhìn chàng, u sầu lục túi, rút ra chiếc bật lửa xinh xắn đặt lên bàn rồi lại quay về màn hình chẳng nói nửa câu.

Rút bao thuốc ra, chàng ồ lên
Thôi rồi, anh hết thuốc rồi em ơi. Haizza!

Nàng lại quay ra lục túi, vẫn âu sầu, rút bao thuốc loại dành cho phụ nữ ra đưa cho chàng, mắt vẫn không nhìn người đối diện một giây.
Cám ơn em! Đêm qua, anh nghiền hết 5 tập Thủy hử đã quá em - rồi chàng đi lại trong phòng, hoa chân múa tay, vừa đi vừa hát những câu nhạc âm hưởng dân gian rất khỏe trong phim Thủy Hử nổi tiếng.
....
Hây ia, hây ia, hây hây hây í ia ! Hát xong câu kết, chàng lại gần nàng lúc này đang quay lưng về phía chàng, dùng hai tay đặt nhẹ lên hai vai nàng, nắm lại để xoay người nàng về phía mình. Ngồi trên ghế xoay nên nàng hoàn toàn thụ động. Khi hai mắt u sầu nhìn chính diện vào hai mắt phấn khích, một luồng điện êm ái không biết từ mắt hay từ đôi tay ấm áp của chàng đã khiến nàng mỉm cười , đuôi mắt dài như con sóng nheo nheo:

Anh hát hay lắm, hay hơn cả phim!
Em biết không? Những vị anh hùng tung hoành ngang dọc trong Lương Sơn Bạc đều chết thảm nhưng cả 108 vị đều không biết khiếp sợ là gì. Xuất thân rất khác nhau nhưng điểm chung của họ là gì, em biết không?
A! Có phải họ sinh ra đã là anh hùng ? Em tưởng anh hùng là phải qua rèn luyện?

Đó là tư chất anh hùng, là biết ngẩng đầu hướng về mặt trời với toàn bộ một mặt trời nữa ở trong tim. Mấu chốt là phải có một mặt trời ở trong tim thì con người mới đủ sức mạnh và có khả năng vươn tới những điều phi thường. Nếu chỉ một khoảnh khắc đánh mất mặt trời của mình, bóng tối sẽ theo em , dìm em xuống không thương tiếc.
Có cần thiết phải phi thường không?
Đừng hỏi ngốc nghếch thế! Em nghĩ phi thường là gì? Nếu ngay lúc này, anh đang thấy em thật phi thường thì sao?
Em phi thường chỗ nào?
Em chỉ cần sống đúng là mình, rất âu sầu vì cái gì đó trước khi anh đến, rồi lại có thể mỉm cười chăm chú, lắng nghe khi anh nói mặc kệ điều phiền muộn kia... Từng khoảnh khắc em đều trung thực với bản thân, với toàn bộ vẻ đẹp của em, của cuộc sống mà không bị đeo đẳng cảm xúc trì trệ, không bị nỗi buồn nhấn chìm, không để nỗi buồn che phủ cuộc sống ... đã là một điều phi thường.
Ôi...- nàng thở dài - em buồn chết mất!
Em buồn trông rất đẹp!
Anh động viên thật khéo.
Nói cho anh biết vì sao em buồn đi?
Nàng kể sơ cho chàng nghe sự việc tối qua, nhưng không tiết lộ chính người yêu mình mà chỉ nói chung chung có một người rất tin cậy đã làm nàng đau đớn.

Nghe xong, chàng điềm nhiên nói

Trên đời, sợ nhất phụ người. Còn bị phụ thì chẳng sao đâu em. Không nên buồn vì việc đó, em ạ.
Nhưng ... mình đã hết lòng hết dạ mà sao...em cứ thấy đắng ngắt trong lòng?

Người thấy đắng phải là anh ta chứ? Em thông minh thì không nên vơ lấy cái buồn vì tội lỗi của người khác vào mình, nhé!
Phải rồi! Anh nói chính xác. Em thật ngớ ngẩn. Đôi mắt mấy phút trước còn u uẩn của nàng chợt sáng lên , đuôi mắt rợp bóng hàng mi dài không còn trĩu xuống nữa.
Nàng đứng lên, vươn người mở cửa sổ, ánh sáng tràn ngập căn phòng. Gió xuân hất mái tóc làm lộ ra vầng trán thanh thanh của nàng. Đứng yên, mắt dõi xa xa, nàng từ từ tận hưởng khí xuân và ánh mặt trời buổi xế trưa ấm áp. Gương mặt nhìn nghiêng trông diệu vợi, kiêu hãnh của nàng làm chàng ngẩn tò te đến mấy phút. Trong lòng chàng dội lên những câu tự vấn lạ lùng

Mình làm sao thế này? Chưa bao giờ mình yêu một cô gái, chỉ thích thôi, và cũng chỉ thích trong ý nghĩ, chẳng bao giờ bày tỏ ra ngoài. Bao mỹ nhân lượn lờ, bao nữ sĩ tôn phục cũng chẳng làm mình dừng chân. Nàng là ai mà hút mình như vậy? Nàng không đẹp, không lấp lánh như họ nhưng nàng có sức hút của một thỏi nam châm, nàng ở đâu là mình cứ chỉ việc lẽo đẽo đi theo .

Có vẻ gió xuân, nắng xuân đã làm nàng tỉnh hẳn. Cất tiếng khe khẽ hát bản Gửi người em gái của Đoàn Chuẩn, nàng thu xếp đồ dùng trên bàn làm việc , thỉnh thoảng đưa mắt nheo nheo cười với chàng lúc này đang đốt thuốc và nhả khói sảng khoái ở bên cạnh.

Ngày xưa các cụ yêu đương ghê thật. Dù bài này là do đoàn thể đặt viết cho ngày thống nhất đất nước mà cụ Chuẩn không thèm sáng tác theo đường lối, cứ tình yêu tình báo mà phang.
A, anh cũng biết "điển tích" ấy à? Cụ Chuẩn đâu có sợ gì? Với cụ, chỉ tình yêu mới làm nên nghệ thuật đích thực. Và sau này, cụ không sáng tác tình ca nữa là do hết cảm hứng chứ cụ chả sợ cái gì.

Đúng vậy! Làm đẹp cho đời, bản thân tự tin với những gì đã làm thì việc gì phải sợ. Cấm đoán chán chê rồi thì tất cả vẫn phải thừa nhận tài năng của cụ đó thôi.

Vâng! À... anh có rảnh không? Em muốn đi cà phê cho đầu óc tỉnh táo chút.
Anh rảnh mà.
Vậy ta đi thôi!
Nhìn vào gương treo bên cạnh bàn làm việc, nàng bỗng thảng thốt - Anh trông em có quá tệ không? Hay đợi em trang điểm chút nhé.

Trông em rất tuyệt! Không cần trang điểm gì đâu.