27 thg 9, 2010

Sóng nhỏ bị thương (15)

Hôm sau, nàng đến cơ quan với đôi mắt thâm quầng, quần áo không chuẩn theo style như mọi khi, thậm chí một thứ bất di bất dịch luôn luôn theo nàng là nước hoa cũng chẳng có. Đồng nghiệp thấy lạ khi người hay cười đùa, trêu chọc mọi người hôm nay tự dưng cứ chúi mặt vào latop làm việc , chẳng trả lời ai cũng như chẳng đi ăn trưa dù hết người này đến người kia rủ. Điện thoại để chế độ câm, nàng tránh mọi cuộc tiếp xúc như thể nếu bắt buộc phải nói thì nàng sẽ không nói được mà chắc chắn sẽ là một phản ứng gì đó rất kinh khủng.

Quá trưa, mấy chị đồng nghiệp mua một suất cơm hộp về phòng ép nàng ăn rồi lại để yên cho nàng một mình. Bà chị cả của phòng đi ra, miệng vừa lẩm nhẩm không biết con bé này bị làm sao vừa khép cửa lại thì gặp chàng đi ngoài hành lang , miệng huýt sáo vi vu rất phởn, nhìn thấy chị thì nhoẻn cười với hàng ria mép không cố ý nhưng luôn cong lên trông rất thách thức
Em chào chị!
Ồ, cậu đây ròi. Chị bảo cái này...ròi bà kéo chàng lại gần, thì thào rằng thì không biết tại sao nàng mọi ngày vui vẻ thế, hôm nay bỗng nhiên có thái độ kỳ lạ như vậy... không biết nó có làm sao không? Chị em chẳng chia sẻ được thì chia sẻ với ai đây? Cậu vào trong xem có giúp gì được cho em nó không?

Trái với vẻ lo lắng của bà chị đồng nghiệp, nghe thế nhưng mặt chàng vẫn chẳng thay đổi, miệng vẫn nhoẻn điệu cười chết người toe toe

Vậy hả chị? Để em vào xem nàng thế nào chị nhé!

Nói là làm ngay, chàng mở cửa rất khẽ nhưng hắng giọng rất to cố tình để nàng nhận ra mình

E hèm, VV ơi! Em có bật lửa không? Cho anh xin tí lửa?

Hơi bất ngờ khi thấy chàng đi vào, nàng rời mắt khỏi màn hình nhưng không nhìn chàng, u sầu lục túi, rút ra chiếc bật lửa xinh xắn đặt lên bàn rồi lại quay về màn hình chẳng nói nửa câu.

Rút bao thuốc ra, chàng ồ lên
Thôi rồi, anh hết thuốc rồi em ơi. Haizza!

Nàng lại quay ra lục túi, vẫn âu sầu, rút bao thuốc loại dành cho phụ nữ ra đưa cho chàng, mắt vẫn không nhìn người đối diện một giây.
Cám ơn em! Đêm qua, anh nghiền hết 5 tập Thủy hử đã quá em - rồi chàng đi lại trong phòng, hoa chân múa tay, vừa đi vừa hát những câu nhạc âm hưởng dân gian rất khỏe trong phim Thủy Hử nổi tiếng.
....
Hây ia, hây ia, hây hây hây í ia ! Hát xong câu kết, chàng lại gần nàng lúc này đang quay lưng về phía chàng, dùng hai tay đặt nhẹ lên hai vai nàng, nắm lại để xoay người nàng về phía mình. Ngồi trên ghế xoay nên nàng hoàn toàn thụ động. Khi hai mắt u sầu nhìn chính diện vào hai mắt phấn khích, một luồng điện êm ái không biết từ mắt hay từ đôi tay ấm áp của chàng đã khiến nàng mỉm cười , đuôi mắt dài như con sóng nheo nheo:

Anh hát hay lắm, hay hơn cả phim!
Em biết không? Những vị anh hùng tung hoành ngang dọc trong Lương Sơn Bạc đều chết thảm nhưng cả 108 vị đều không biết khiếp sợ là gì. Xuất thân rất khác nhau nhưng điểm chung của họ là gì, em biết không?
A! Có phải họ sinh ra đã là anh hùng ? Em tưởng anh hùng là phải qua rèn luyện?

Đó là tư chất anh hùng, là biết ngẩng đầu hướng về mặt trời với toàn bộ một mặt trời nữa ở trong tim. Mấu chốt là phải có một mặt trời ở trong tim thì con người mới đủ sức mạnh và có khả năng vươn tới những điều phi thường. Nếu chỉ một khoảnh khắc đánh mất mặt trời của mình, bóng tối sẽ theo em , dìm em xuống không thương tiếc.
Có cần thiết phải phi thường không?
Đừng hỏi ngốc nghếch thế! Em nghĩ phi thường là gì? Nếu ngay lúc này, anh đang thấy em thật phi thường thì sao?
Em phi thường chỗ nào?
Em chỉ cần sống đúng là mình, rất âu sầu vì cái gì đó trước khi anh đến, rồi lại có thể mỉm cười chăm chú, lắng nghe khi anh nói mặc kệ điều phiền muộn kia... Từng khoảnh khắc em đều trung thực với bản thân, với toàn bộ vẻ đẹp của em, của cuộc sống mà không bị đeo đẳng cảm xúc trì trệ, không bị nỗi buồn nhấn chìm, không để nỗi buồn che phủ cuộc sống ... đã là một điều phi thường.
Ôi...- nàng thở dài - em buồn chết mất!
Em buồn trông rất đẹp!
Anh động viên thật khéo.
Nói cho anh biết vì sao em buồn đi?
Nàng kể sơ cho chàng nghe sự việc tối qua, nhưng không tiết lộ chính người yêu mình mà chỉ nói chung chung có một người rất tin cậy đã làm nàng đau đớn.

Nghe xong, chàng điềm nhiên nói

Trên đời, sợ nhất phụ người. Còn bị phụ thì chẳng sao đâu em. Không nên buồn vì việc đó, em ạ.
Nhưng ... mình đã hết lòng hết dạ mà sao...em cứ thấy đắng ngắt trong lòng?

Người thấy đắng phải là anh ta chứ? Em thông minh thì không nên vơ lấy cái buồn vì tội lỗi của người khác vào mình, nhé!
Phải rồi! Anh nói chính xác. Em thật ngớ ngẩn. Đôi mắt mấy phút trước còn u uẩn của nàng chợt sáng lên , đuôi mắt rợp bóng hàng mi dài không còn trĩu xuống nữa.
Nàng đứng lên, vươn người mở cửa sổ, ánh sáng tràn ngập căn phòng. Gió xuân hất mái tóc làm lộ ra vầng trán thanh thanh của nàng. Đứng yên, mắt dõi xa xa, nàng từ từ tận hưởng khí xuân và ánh mặt trời buổi xế trưa ấm áp. Gương mặt nhìn nghiêng trông diệu vợi, kiêu hãnh của nàng làm chàng ngẩn tò te đến mấy phút. Trong lòng chàng dội lên những câu tự vấn lạ lùng

Mình làm sao thế này? Chưa bao giờ mình yêu một cô gái, chỉ thích thôi, và cũng chỉ thích trong ý nghĩ, chẳng bao giờ bày tỏ ra ngoài. Bao mỹ nhân lượn lờ, bao nữ sĩ tôn phục cũng chẳng làm mình dừng chân. Nàng là ai mà hút mình như vậy? Nàng không đẹp, không lấp lánh như họ nhưng nàng có sức hút của một thỏi nam châm, nàng ở đâu là mình cứ chỉ việc lẽo đẽo đi theo .

Có vẻ gió xuân, nắng xuân đã làm nàng tỉnh hẳn. Cất tiếng khe khẽ hát bản Gửi người em gái của Đoàn Chuẩn, nàng thu xếp đồ dùng trên bàn làm việc , thỉnh thoảng đưa mắt nheo nheo cười với chàng lúc này đang đốt thuốc và nhả khói sảng khoái ở bên cạnh.

Ngày xưa các cụ yêu đương ghê thật. Dù bài này là do đoàn thể đặt viết cho ngày thống nhất đất nước mà cụ Chuẩn không thèm sáng tác theo đường lối, cứ tình yêu tình báo mà phang.
A, anh cũng biết "điển tích" ấy à? Cụ Chuẩn đâu có sợ gì? Với cụ, chỉ tình yêu mới làm nên nghệ thuật đích thực. Và sau này, cụ không sáng tác tình ca nữa là do hết cảm hứng chứ cụ chả sợ cái gì.

Đúng vậy! Làm đẹp cho đời, bản thân tự tin với những gì đã làm thì việc gì phải sợ. Cấm đoán chán chê rồi thì tất cả vẫn phải thừa nhận tài năng của cụ đó thôi.

Vâng! À... anh có rảnh không? Em muốn đi cà phê cho đầu óc tỉnh táo chút.
Anh rảnh mà.
Vậy ta đi thôi!
Nhìn vào gương treo bên cạnh bàn làm việc, nàng bỗng thảng thốt - Anh trông em có quá tệ không? Hay đợi em trang điểm chút nhé.

Trông em rất tuyệt! Không cần trang điểm gì đâu.








25 nhận xét:

Titi nói...

Oài, view cứ tăng ầm ầm mà chả có comt là seo? Là seo? :-(

Lana nói...

Chả sao cả. Đọc xong cả nhà lặng đi mơ màng (giá như...) ấy mà.

NLVD nói...

Là sóng nhỏ bắt đầu bôi thuốc chứ sao.

ANH nói...

Titi tuổi 17 tràn đầy sức sống và ánh mắt hút hồn hao hao giống bạn Angelina Jolie thời mới lớn.
Bố Ti khi đó nhìn trẻ trung nhỉ, 3 bố con trong giống mấy anh em:)

Đoạn sóng nhỏ này không kịch tính nên com lạc đề phát, hehe

doanh nói...

- blog em bị khùng, sáng nay nó mới báo bài mới của Titi

- lạc đề: haha, thằng Phương hồi bé đã điệu rồi :-P Titi thì giống bố quá. Nhìn lúc í... trẻ hơn bây chừ nhìu :-D

- vào đề: haha, em cũng thik Thủy Hử nhứt và bài Hảo hớn ca. Nhưng giải thik về 108 vị thế là sai rồi, phải nói các vị đều có máu giết người cả. Nàng nên giết ngừi trong mộng đi thôi :-P

- à, vì bịnh nghề nghịp hơi nặng, nên serie này sẽ dựng thành phịm ca nhạc rất hay đới Ti à.

- à, thik nàng thêm vụ hút thuốc và có sẵn hộp quẹt, hấp dẫn quá đi :-P

Titi nói...

@Lana: hì...ít nhất cảm thấy gì thì comt vào cho em hóng hớt với chứ :-D

@NLVĐ: comt hay thế :-)

@ÁNh: ừa, trông ảnh ao bảo cụ đã qua 50 nhỉ :-)
Cám ơn nàng đã khen mềnh giống AJ, mềnh vẫn được cho là ăn ảnh khủng khiếp mờ :-P

Titi nói...

@Gấu: Cái vụ Thủy Hử, giờ mới lộ mặt Gấu biển nha. Người trong mộng tự chết chứ nàng có cần động thủ đâu nhể :-P
Dân nghiện có khác, nhìn thấy khói lửa là thích nhau ngay :-D

Mecghi nói...

đọc xong chả biết comment gì cả, hic
2 chị em chị có nụ cười giống nhau lắm, cái vụ mắt tít í

NADIA nói...

Em ủng hộ chàng nhé! "thông minh thì không nên vơ lấy cái buồn vì tội lỗi của người khác vào mình"! Tiếp mau chị ơi!

doanh nói...

hè hè, lúc trưa đang định bắt giò 1 câu trong còm giả nhời của Titi, đánh đồng công khai nàng với chị, bây chừ vô lại đã thấy sửa roài, Titi chơi ăn gian nhá, mà vẫn bị em túm được đuôi :-P

Titi nói...

@Mec: ừa, 2 chị em có nụ cười là giống nhất thoai :-D

@Nadia: Thks! hôm nọ offline, anh Thụy khen em đứt lưỡi nhé :-)

Titi nói...

@Gấu: ơ, bắt cái gì? Mềnh chẳng hỉu :-P

Moon nói...

À, moon thích cái khoản "tư chất", có những người càng gặp rắc rối, họ lại càng mạnh mẽ hơn. Còn cái khoản "bị phụ thì chẳng sao" hay quá xá luôn, chân lý mới, tiếp thu tiếp thu.

Mình là mình bực nhất cứ đang cao trào mà bị cắt cho đợi dài cổ nhá nhá, tối qua đã đọc rồi nhưng nguyên hôm nay không hó hé gì được, phải về nhà mới nhào vô comment đây.

Thuy Dam Minh nói...

Có cả người yêu lẫn cả chàng hay thế này. Hay là....!

Titi nói...

@MK: Chính từ tình tiết nài mà mình comt bên nhà chị Bí rằng "gái không có công thì chẳng bị phụ". Tốt nhất, coi như mình chẳng bao giờ có công, khi có chiện gì chăng nữa cũng chẳng phải nghĩ là bị phụ. Cái nài gọi là tiếp thu ý kiến có nâng cao :-P
@DMT: hay là gì hả anh? ANh làm ơn comt đủ ý đi nào :-)

HY nói...

Cái anh chàng không bật lửa, hết thuốc, thích Thủy Hử này hay ghê... mình lại chờ tập tiếp :P

SuchAFLife nói...

Trên đời, sợ nhất phụ người. Còn bị phụ thì chẳng sao đâu em. Không nên buồn vì việc đó, em ạ.

>>> trời, hay ghê zậy đó chị ui ^^

Lana nói...

Hơi choáng 1 tẹo khi nàng lục tay vào túi rút ra chiếc bật lửa. Thật ra thì 'it happens' nhưng khó nối kết hình ảnh nàng từ đầu đến giờ với nàng có điếu thuốc trên tay.

Tưởng tượng lúc 'chàng' nắm 2 vai nàng xoay lại, nàng nhìn thẳng vào mắt chàng 'đuôi mắt dài như con sóng nheo nheo' là biết nàng nghiêng 'chàng' đến nơi rồi.
Còn 'Anh' thì tệ quá, 'bị phụ cũng chẳng sao' thật.

Huyen Nga nói...

Oài, đau khổ mà có người như chàng ở bên cạnh thì E đau khổ 10 lần cũng được. E tình nguyện đau khổ lun! :P

Titi nói...

@HY: :-)

@Lana: chị ơi, thuốc lá với nàng chỉ để đỡ trống tay, trống miệng thôi ấy mờ :-D Khi nào những thứ trên bận bịu là nàng quên tiệt thuốc í :-P

@HN: Hà hà...đúng là khi có một người tuyệt vời bên cạnh thì chẳng gì khiến mình sợ nữa, kể cả đau khổ :-D

Titi nói...

@Mèo: ừa, cả phần này có mỗi câu ấy là hay nhất mờ :-)

Mecghi nói...

Nang oi; em can thong tin sau buoi cafffe do

PTN nói...

nghe thế nhưng mặt chàng vẫn chẳng thay đổi, miệng vẫn nhoẻn điệu cười chết người toe toe

Vậy hả chị? Để em vào xem nàng thế nào chị nhé!

-----------
Chị khoái đoạn này, chàng tự tin chết người. Thế này mà Nàng không "nghiêng" mới là lạ !

Titi nói...

@MEc; bìn tĩn, ròi em sẽ rõ mà :-D

@PTN: vừng, hình ảnh mặt chẳng biến sắc, lại còn cười tươi trước mọi việc của chàng sao mờ quyến rũ, chị nhờ :-P

Khoa Nguyễn nói...

Chị tự sáng tác à, hay lắm, em đọc mãi luôn.

Đăng nhận xét