Truyền thuyết Vọng phu kể về chuyện hai anh em ruột phải ly tán một thời gian ròi vô tình lấy nhau. Sau này, người anh nhận ra người vợ đầu gối tay ấp chính là em gái của mình nên bỏ đi mất tích, để lại hai mẹ con mong chồng, ngóng cha đến hóa đá. Thoạt nghe chuyện, nhiều người cho biểu tượng Vọng phu ngợi ca sự chung thủy, chịu đựng của người phụ nữ, dù chồng có tệ bạc mấy vẫn ôm con chờ chồng. Nhưng theo mềnh, đó chỉ là một cách hiểu nông cạn.
Chuyện tình đôi trai gái sau bao ly tán ấy thể hiện một ước vọng về tình yêu lãng mạn không sợ sệt ( gặp là yêu là cưới) , không toan tính ( không biết là anh em nên tình yêu rất vô tư) , tình yêu ấy mạnh mẽ chính vì sự không biết, không sợ ấy cho nên nó cũng yếu hẳn đi khi người anh bắt đầu biết (nguồn gốc 2 người) và bắt đầu lo sợ (đạo đức qui định cấm, không lấy người ruột thịt). Sau đây là đoạn dằn vặt của người anh trước sự thực oan trái:
"Trời ơi! Đúng là đứa em gái xa cách mười mấy năm của ta ròi. Sao trời lại éo le thế này? Sao ta lại mù quáng không nhận ra cả em gái mình thế này? Có phải trời đang trừng phạt ta không? Làm sao lại ân ái với chính em gái mình được chứ? Nhưng rõ ràng ta yêu nàng biết bao , tiếng sét ái tình rúng động với cả hai đứa cơ mà? Những ngày qua như ở trên thiên đàng với vợ đẹp con khôn, mái nhà vang tiếng cười đùa vui vẻ là thực đấy chứ. Ta yêu nàng hơn cả yêu bản thân ta mà sao trời lại nỡ làm sụp đổ tất cả? Con trai ta là kết quả của tình yêu rõ mồn một, sao giờ lại mang tiếng oan nghiệt chung chạ vô luân? Trời ơi là trời!
Không không thể như thế! Ta phải làm gì đây để cứu con trai khỏi mang tiếng xấu? Ta phải làm gì để nỗi hổ thẹn không giết chết cả nhà? Phải ròi, mình ta biết sự thực, vậy thì mình ta phải đau đớn thôi. Nàng và con không có tội gì hết, nàng và con phải được sống thanh sạch và đẹp đẽ nhất. "
Thế là người chồng, người anh ruột lấy cớ đi lính để bỏ đi biệt tăm. Người vợ đang tuổi đẹp nhất , yêu chồng nhất ngày ngày ôm con lên núi ngóng chồng, mặc bao lời ong bướm, bỏ qua bao đám dạm hỏi đình đám để chờ đợi tình yêu của nàng trở về . Nàng đứng đó mãi mà chồng không thấy đâu, chôn chân chờ đợi kiên nhẫn đến hóa đá nghìn năm vẫn còn đứng chờ chứng tỏ nàng yêu chồng mãnh liệt biết bao. Có hàng nghìn câu hỏi dội lên trong óc:
"chồng em có ăn no, mặc ấm không? Có còn nhớ hai mẹ con không? Con lớn lên thì em sẽ kể gì về chàng đây? Anh ấy đẹp và chu đáo như vậy, có thể đã có duyên mới ròi chăng? Nhưng em yêu chàng và chỉ mình chàng mà thôi, em sẽ cùng con cầu nguyện cho chàng bình an quay trở về. Để cha gặp con, nhà có cột, cây có rễ. Em sẽ không ngại đêm lạnh, chăn đơn, ái ân buồn tủi, để tấm thân trong ngần này luôn hướng về chàng khát khao, để sợi dây gia đình vô hình thêm bền chặt mà nâng đỡ mỗi bước chân chàng về với em. "
Ngày ngày nắng cũng như mưa, bão cũng như tố, hai mẹ con ôm nhau đứng mãi ở một góc cao nhất của quả núi, có thể nhìn thấy xa nhất hướng trở về của người chồng yêu thương, lòng một mực rằng tình yêu của họ sẽ bình an quay về . Tình yêu mạnh mẽ của người phụ nữ ấy cảm động cả trời đất, khiến cả triệu người ngưỡng mộ mà thành thơ
Đồng Đăng có phố Kỳ Lừa
Có nàng Tô Thị có chùa Tam Thanh
Người chồng mãi mãi không dám quay về vì sợ hãi, người vợ ôm con hóa thành đá trên đỉnh núi Đồng Đăng. Và sau hàng trăm năm , người ta chỉ nhớ Tô Thị, người không biết không sợ nên gìn giữ tình yêu mãi mãi, chứ có ai thèm nhớ Tô Văn, người nắm sự thật và tuân thủ đạo đức đâu?