27 thg 2, 2011

Vô đề

Hum nay đưa tiễn một người, một đám tang có thủ tướng đến dự. Bác ấy là nhân vật mình từng phỏng vấn. Một đám tang đông nhất mình từng chứng kiến. Chỉ trong vòng hơn 1 giờ đồng hồ đợi vào viếng, mình nhìn thấy bao cảnh vui buồn.

- Những nhân vật đương chức có nhiều người bu quanh, mặt ai cũng vênh ngược, nghiêm trọng :-P
- Nhiều nhân vật từng rất quan trọng nay đã về hưu lầm lũi đi một mình,
- Có một nhân vật từng thét ra lửa trong chính phủ nay run rẩy lập bập dò dẫm từng bước , tội nghiệp như một đứa trẻ đang tập đi .

- Những người nổi tiếng ăn mặc rất nghiêm túc nhưng nói những câu chiện không nghiêm túc.
- Những người không nổi tiếng mặt mũi nhợt nhạt như chính nhà mình có người lìa đời .

- Nhiều học trò của người quá cố tự nguyện đứng bên linh cữu suốt buổi.
- Hàng chục cảnh sát bảo vệ đám tang rất chuyên nghiệp và lặng lẽ .

- Không thấy tiếng nhạc Hồn tử sĩ hay bất cứ âm thanh nào ngoài tiếng đọc danh sách các đoàn đến viếng.

- Vòng hoa bỗng dưng tăng giá gấp đôi mà bán không kịp khách đặt.
- Mẹ Tí phải ri rời 3 cái xe máy mới đem được xe của mình ra .

- Phía trong nhà tang lễ lạnh giá. Ngoài trời nắng bỗng dưng chan hòa.

22 thg 2, 2011

Vọng Phu diễn nghĩa

Truyền thuyết Vọng phu kể về chuyện hai anh em ruột phải ly tán một thời gian ròi vô tình lấy nhau. Sau này, người anh nhận ra người vợ đầu gối tay ấp chính là em gái của mình nên bỏ đi mất tích, để lại hai mẹ con mong chồng, ngóng cha đến hóa đá. Thoạt nghe chuyện, nhiều người cho biểu tượng Vọng phu ngợi ca sự chung thủy, chịu đựng của người phụ nữ, dù chồng có tệ bạc mấy vẫn ôm con chờ chồng. Nhưng theo mềnh, đó chỉ là một cách hiểu nông cạn.

Chuyện tình đôi trai gái sau bao ly tán ấy thể hiện một ước vọng về tình yêu lãng mạn không sợ sệt ( gặp là yêu là cưới) , không toan tính ( không biết là anh em nên tình yêu rất vô tư) , tình yêu ấy mạnh mẽ chính vì sự không biết, không sợ ấy cho nên nó cũng yếu hẳn đi khi người anh bắt đầu biết (nguồn gốc 2 người) và bắt đầu lo sợ (đạo đức qui định cấm, không lấy người ruột thịt). Sau đây là đoạn dằn vặt của người anh trước sự thực oan trái:

"Trời ơi! Đúng là đứa em gái xa cách mười mấy năm của ta ròi. Sao trời lại éo le thế này? Sao ta lại mù quáng không nhận ra cả em gái mình thế này? Có phải trời đang trừng phạt ta không? Làm sao lại ân ái với chính em gái mình được chứ? Nhưng rõ ràng ta yêu nàng biết bao , tiếng sét ái tình rúng động với cả hai đứa cơ mà? Những ngày qua như ở trên thiên đàng với vợ đẹp con khôn, mái nhà vang tiếng cười đùa vui vẻ là thực đấy chứ. Ta yêu nàng hơn cả yêu bản thân ta mà sao trời lại nỡ làm sụp đổ tất cả? Con trai ta là kết quả của tình yêu rõ mồn một, sao giờ lại mang tiếng oan nghiệt chung chạ vô luân? Trời ơi là trời!
Không không thể như thế! Ta phải làm gì đây để cứu con trai khỏi mang tiếng xấu? Ta phải làm gì để nỗi hổ thẹn không giết chết cả nhà? Phải ròi, mình ta biết sự thực, vậy thì mình ta phải đau đớn thôi. Nàng và con không có tội gì hết, nàng và con phải được sống thanh sạch và đẹp đẽ nhất. "

Thế là người chồng, người anh ruột lấy cớ đi lính để bỏ đi biệt tăm. Người vợ đang tuổi đẹp nhất , yêu chồng nhất ngày ngày ôm con lên núi ngóng chồng, mặc bao lời ong bướm, bỏ qua bao đám dạm hỏi đình đám để chờ đợi tình yêu của nàng trở về . Nàng đứng đó mãi mà chồng không thấy đâu, chôn chân chờ đợi kiên nhẫn đến hóa đá nghìn năm vẫn còn đứng chờ chứng tỏ nàng yêu chồng mãnh liệt biết bao. Có hàng nghìn câu hỏi dội lên trong óc:

"chồng em có ăn no, mặc ấm không? Có còn nhớ hai mẹ con không? Con lớn lên thì em sẽ kể gì về chàng đây? Anh ấy đẹp và chu đáo như vậy, có thể đã có duyên mới ròi chăng? Nhưng em yêu chàng và chỉ mình chàng mà thôi, em sẽ cùng con cầu nguyện cho chàng bình an quay trở về. Để cha gặp con, nhà có cột, cây có rễ. Em sẽ không ngại đêm lạnh, chăn đơn, ái ân buồn tủi, để tấm thân trong ngần này luôn hướng về chàng khát khao, để sợi dây gia đình vô hình thêm bền chặt mà nâng đỡ mỗi bước chân chàng về với em. "

Ngày ngày nắng cũng như mưa, bão cũng như tố, hai mẹ con ôm nhau đứng mãi ở một góc cao nhất của quả núi, có thể nhìn thấy xa nhất hướng trở về của người chồng yêu thương, lòng một mực rằng tình yêu của họ sẽ bình an quay về . Tình yêu mạnh mẽ của người phụ nữ ấy cảm động cả trời đất, khiến cả triệu người ngưỡng mộ mà thành thơ

Đồng Đăng có phố Kỳ Lừa
Có nàng Tô Thị có chùa Tam Thanh

Người chồng mãi mãi không dám quay về vì sợ hãi, người vợ ôm con hóa thành đá trên đỉnh núi Đồng Đăng. Và sau hàng trăm năm , người ta chỉ nhớ Tô Thị, người không biết không sợ nên gìn giữ tình yêu mãi mãi, chứ có ai thèm nhớ Tô Văn, người nắm sự thật và tuân thủ đạo đức đâu?

20 thg 2, 2011

Nắng xuân lưu thủy kim tình




Nắng
Xuân
: Trước Tết rét cắt da cắt thịt, nhiều người sợ quá chả dám hẹn hò đi đâu, chắc mẩm ngoài nhà nội ngoại thì chỉ nằm nhà tránh rét . Ấy vậy mà sáng mùng một trời ấm hẳn , 12h trưa 2 mẹ con Tí đón bình minh , dự định sẽ lên Tảo sách tự thắp hương cho ông ngoại nhưng hóa ra Tam bảo của ngoi chùa nổi tiếng thân thiện đã bị thần hỏa viếng thăm từ bao giờ. Nhìn bãi đất trống trước đây là ngôi chùa cổ, lòng ai cũng xót xa. Nhưng cũng vì thế mà dân tình phát hiện Vạn niên Tự ngay cạnh đó còn có kiến trúc kỳ lạ và thân thiện hơn cả Tảo sách (ảnh dưới chân blog) .
Đầu năm Mộc nghe chữ Hỏa trong một buổi chiều xuân ấm áp thấy lòng thật nhiều cảm xúc xốn xang.

Lưu
Thủy: Vạn niên tự nằm ngay sát Hồ Tây, có niên đại gần 1000 năm với các đời sư trụ trì có tiếng. Quanh năm chùa kín cổng cao tường , chỉ có rất ít người dân địa phương qua lại và chăm sóc chùa. Chính vì thế, chùa còn giữ được vẻ đẹp cổ kính và sạch sẽ hiếm có. Hiện, cổ tự này thờ Phật và Bà chúa Liễu hạnh và là một trong rất ít những ngôi chùa có niên đại 1000 năm ở Thăng Long. Đó là điểm đầu tiên hai mẹ con xuất hành .

Điểm thứ hai là Vịnh Hạ Long, một nơi mây nước hữu tình, cảnh vật thần tiên ngay cả khi hết ánh mặt trời. 3 ngày 2 đêm lênh đênh trên vịnh ngắm mặt nước phẳng lặng,
Tí khoái chí khi phát hiện ra trò
chèo thuyền Kayak đến sát các hòn đảo ròi hét lên thật to, để nghe tiếng các hòn đảo vọng lại trả lời cậu ấy. Câu hỏi của Tí đến nay mẹ vữn chưa trả lời được, nhờ cô bác giải giúp: Tại sao nước vịnh Hạ long có màu xanh lục, trong khi các biển khác nước màu xanh dương?

Kim
Tình: Từ đầu năm đến giờ , hai mẹ con Tí đã du ngoạn khá nhiều, hai mẹ con vừa từ suối nước nóng Kim Bôi ( lại một nơi có nước) về ạ. Điều hay là tòn du ngoạn miễn phí, tức là không phải dùng đến ngân khoản của mẹ. Tí lại hứa từ nay sẽ tích cóp để mua các thứ cần thiết của hắn mà không phải dùng đến tiền của mẹ đâu nhé. Bà chỉ cười còn mẹ tin sái cổ ...hí hí ...

Đầu năm tới giờ nhiều lễ lạt, nhiều vàng mã phải hóa hơn cả năm cộng lại. Tí thích hóa vàng mã lắm, tuyên bố rằng cháu hóa vàng thì tiền sẽ nhanh đến ông hơn. Bà ngoại yêu quá nên bất cứ khi nào cũng để dành cho ông tướng ấy hóa , dù Tí đi vắng thì sau khi xin lộc, bà sẽ để dành lại khi nào cậu í về mới hóa. Bà nói, các cụ chắc cũng thương mà nhịn tiêu tiền vài hôm, chờ Tí về hóa vàng cho vui vẻ ạ.



14 thg 2, 2011

Va Linh Tinh :-D



Góc nhỏ của em
Chứa bao dấu hỏi tò mò...
của anh
Thế giới phong phú bí ẩn của em
Khiến anh...
đầu hàng vô điều kiện
Cơ thể dịu ngọt của em
Làm anh...
ngạt thở mãn nguyện
Ta vẫn không được ở bên nhau
Vì đâu?

...sợ hãi!
...nhiều trách nhiệm riêng tư!
...quá độc lập!
Và không cần đến mơ mộng
...
Cuộc đời là những cuộc nhậu ...
không người say

(Viết cho Va lung tung bận nhất trong đời. Tạm biệt cả nhà, em lại đi làm tối đơi)

11 thg 2, 2011

Đối thoại (132) - , không ngắt lời bé, tìm lúc thích hợp khéo léo hướng con đến khái niệm yêu lao động




Năm nay, Tí có chuyển biến lớn trong nhận thức về tiền. Cu cậu hong vứt toẹt tiền mừng tuổi xuống đất nữa mà đưa cho mẹ giữ thật chặt. Để làm gì ấy nhỉ?


Bác ơi, bác mừng tuổi cháu đi.
Đây, bác mừng cháu ngoan và học giỏi nữa nhé.
Cháu cám ơn bác, chúc bác khỏe, vui vẻ và ... và... hay ăn chóng lớn ạ :-D

*******

Cô ơi, cô mừng tuổi cháu đi.
Ròi, thế cháu được nhiều tiền mừng tuổi chưa?
Nhiều lắm ạ.
Cháu sẽ làm gì với nhiều tiền mừng thế?
Cháu để dành mua ô tô cho mẹ.

*******

Mẹ ơi, đếm cho con được bao nhiêu tiền ròi?
Con được hơn 1 triệu.
Thế ô tô bao nhiêu tiền?
Khoảng 600 triệu.
Thế tức là phải còn mấy năm mới được mừng tuổi nữa mới đủ hả mẹ?
Con làm phép trừ xem sao?
Ôi, ôi, nhiều lắm mẹ ạ. Thế xây nhà có ít tiền hơn không mẹ?
Không. Xây nhà còn nhiều tiền hơn đấy.
Ôi, ôi, thế xe mui trần có ít tiền hơn không mẹ?
Không. Sao con không nghĩ rằng cần phải làm việc kiếm xiền nhỉ? Chờ tiền mừng tuổi thì đến bao giờ?
À, đúng ròi. Mẹ mang quần áo xuống con gấp cho nhé .

:-P

Ảnh thiệp giáng sinh cậu ấy viết nhận lỗi rất thành khẩn với mẹ, mỗi tội chữ xấu mù :-D