8 thg 8, 2011

Khi đàn ông sợ hãi

Con cá thứ 3 chính là anh trai của nhỏ bạn thân (bạn khác, không phải cô bạn lần trước).

Hồi chớm 17 , tự dưng thấy anh quan tâm và hay trêu chọc tui hơn bình thường. Tự dưng thấy ảnh đến nhà chơi dù trước đó chưa bao giờ đến. Thích nhiếp ảnh, anh có một cái máy ảnh đen trắng của Liên xô rất quí mà chỉ vì tui thích, anh vẫn cho tui mượn nghịch, chụp, dạy tui tráng rửa ảnh tùm lum. 2 đứa con gái hí hoáy tập làm nhiếp ảnh gia suốt 1 năm trời cho đến khi tui có máy digital.

Có lẽ đó là chiếc máy ảnh digital đầu tiên của Hà nội vì đi đến tiệm ảnh nào người ta cũng lắc đầu chê không bit nó là cái giống gì. Anh thấy tui dùng nó mà không được ảnh thì hì hụi đi hỏi khắp nơi cách nào đó ra được ảnh. Sau vài tuần không thành công, ổng nói bán quách đi rồi tiếp tục dùng máy của ổng nhưng lúc ấy tui chán nhiếp ảnh rồi. Tui dành thời gian đi học ngoại ngữ và khám phá tính cách phong phú của những người làm nghề khác nhau ở nơi học. Cái máy digital anh giữ chằm chặp tới bi giờ và coi như vật báu.

Tính Anh đơn giản, chỉ học hết cao đẳng điện nên bị bố mẹ tui cho là thợ điện, không xứng với con gái ông bà. Sau vài lần đến nhà tui mà không nhận được sự đón tiếp nồng hậu, anh tự rút lui nhưng vẫn luôn hồ hởi mỗi khi em gái dẫn tui về nhà. Bù lại, Anh hay xúi em gái rủ tui đi du lịch. Hồi ấy con gái đi qua đêm là phải xin phép bố mẹ ghê lắm. Tui toàn nói đi với nhỏ bạn, giấu nhẹm việc đi với 2 anh bạn nữa (gian tà từ hồi đó he he...), nên mới được 2 ông bà canh bom đồng ý .

Có thể nói, đó là khoảng thời gian lãng mạn tự do đầu tiên của tui. Không bị giới hạn bởi bất cứ điều gì, chúng tui nghịch ngợm, leo trèo khắp các hang động miền Bắc. Từ chùa Hương, chùa Trầm, chùa Trăm gian đến Ao vua, Tam đảo... tối đến ngủ chung một phòng tiết kiệm tiền. Hồi đó hay có kiểu nhà trọ dùng phản, như cái giường to không có thành giường á. Bao giờ anh cũng nói tui phải nằm giữa, anh ngăn phản bằng mấy chiếc ba lô, thỉnh thoảng dùng chân khều tui một cái ròi nói là xua muỗi.
Nhỏ bạn rất bảo vệ tui, đồng ý cho tui nằm giữa nhưng luôn luôn nẹt anh nó chớ có động chạm, nhiều khi nó dùng cả cái nan qạt giáng cho anh nó vài cái vì tội không chịu ngủ, cứ nhấp nhổm qua ba lô để ngắm và trêu chọc tui.
Đi nhiều, anh luôn ra dáng ông anh chi trả mọi thứ. Chụp rất nhiều ảnh đẹp nhưng anh không đủ tiền để rửa cả trăm kiểu. Hồi ấy tui đã có học bổng sinh viên nên toàn âm thầm cầm phim đi rửa.

Khi thấy có ảnh, anh mừng lắm tin lời tui rằng có ông chú ở tiệm ảnh nên hong mất tiền , anh cất đi những cái đẹp nhất chụp riêng tui, chỉ đưa những cái chụp chung . Đến nỗi nhỏ bạn tức anh ách vì ít ảnh hơn tui , lại toàn kiểu không độc đáo như của tui. Ổng nói nó lớn nhanh lên để ổng chụp cho, bé tí thế chẳng tạo hứng cho ổng gì hết :-P Tại cùng tuổi nhưng tui phổng phao bao nhiêu thì nó còi dí bấy nhiêu, đứng gần tui và nó như thể chị cả và em út (mà nó sinh trước tui cả nửa năm ròi đó)

Học võ và giỏi võ, trông anh rất hùng dũng, da ngăm đen, tóc xoăn như con lai trong khi em gái anh, là nhỏ bạn tui thì trắng mịn màng. Tui thường nói với nó, sao cùng là anh em mà chẳng giống gì nhau. Cả 2 gia đình nội ngoại đều là dân Hà nội gốc mười mấy đời, vậy mà chỉ mình anh có hình dạng lai lai rất khó hiểu. Anh học võ là để kháng cự những khi bị ai đó xúc xiểm, mỉa mai về màu da, mái tóc. Kháng cự nhưng chính đó là điều làm anh mặc cảm vô cùng.

Những khi ở gần , anh chăm chút tui, luôn làm tui cười vì những trò nghịch tếu, thẫn thờ khi thấy tui mấy ngày không đến, nhưng chưa bao giờ anh dám nói yêu. Lần dạn dĩ nhất của anh là khi chụp ảnh khoác vai tui một cái, trong ảnh tui cười mủm mỉm còn anh thì cười như mếu. Sau này nhìn lại, anh thường bảo khi đó anh vừa thích vừa lo sợ nhỏ em gái chặn lại không cho khoác vai tui nữa (người đâu mà để em gái bắt nạt quá trời) .

Chừng hơn 2 năm sau thì tui có người yêu, anh bit nhưng im lặng, lao đầu đi làm, thành lập công ty rùi lao đầu cưới vợ. Sở dĩ tui nói lao đầu vì bit anh chẳng hề muốn nhưng cứ làm, dường như anh muốn quên tui, hoặc trả thù cái sự "thất bại" đối với tui. Anh nhất quyết phải trở nên giàu có, thành đạt để cho mọi người thấy tuy anh không đẹp trai nhưng có tài. Đáng tiếc, vì quá chú trọng tới việc làm giàu, anh đã đánh mất nhiều thứ.

Đầu tiên là khiếu hài hước. Có lẽ vì không hạnh phúc nên anh ít khi cười. Sau đó là dáng vẻ hùng dũng con nhà võ. Gia đình nhà vợ anh rất đầu gấu, chả bit họ dọa nạt gì mà anh không dám bỏ vợ, li dị ròi mà phải đón lại vợ về để ngày đêm nghe vợ nhiếc móc, lu loa và hỗn láo với bố mẹ chồng.

Khoảng 2 năm trước, anh hay tìm gặp tui, chỉ để ngồi im lặng, nói dăm ba câu không đầu không cuối. Tui hỏi han và ngầm nhắc anh phải giải quyết ổn thỏa chuyện gia đình chứ không thể để bố mẹ phải chịu đựng con dâu như vậy, dù là lí do gì. Anh chỉ im lặng hoặc thở dài thê thảm. Có lúc anh hỏi thẳng, sao tui không yêu anh, tại tui không yêu anh nên giờ anh mới bị thế. Sau lại nói số anh chỉ phát về đường vật chất, càng có nhiều tiền thì anh càng mất mát, phải đánh đổi thôi.

Ròi vì làm việc nhiều mà không khoa học nên anh bị sỏi thận, người cứ già đi như ông cụ. Mới chớm 40 mà lưng đã còng còng, chẳng thiết gì ăn uống dù có hàng trăm tỷ trong tay.

Nhỏ bạn tui đanh đá thế mà bất lực trước nỗi đau của anh trai. Thương quá, nó hỏi tui phải làm gì khi mẹ không chịu nổi con dâu muốn bỏ đi còn anh trai thì suy sụp vì bệnh tật. Tui nói anh ấy đang cần có người ở bên, động viên và lo lắng công việc giùm anh. Thế là nó bỏ việc đang làm, về công ty của anh làm quản lý. Mấy tháng nay anh nó thảnh thơi chữa bệnh nên trông khá hơn hẳn. Đặc biệt, theo tui khuyên, nhỏ bạn đã bí mật tìm một người con gái để anh bầu bạn, thoát khỏi sự bế tắc của cuộc sống dù trong chốc lát. Anh vui lắm, nói rằng may cho anh khi có 2 đứa em hiền thảo quí giá. Nếu không, hình ảnh người vợ lấy vội kia sẽ ám anh cả đời và sự khiếp đảm sẽ khiến bệnh tật không thể dứt.

6 thg 8, 2011

Khi đàn ông mộng mơ

Sau gần 20 năm , mình nhìn thấy nhau. Em nhận ra anh ngay bởi đôi mắt sáng, miệng cười duyên, tự tin cùng niềm kiêu hãnh dễ nhận thấy của những người đọc nhiều. Sau vài phút em tự hỏi, anh đã nhận ra em chưa mặc dù ánh mắt của anh đã cho thấy anh tò mò lắm. Chẳng lẽ em khác nhiều đến thế sao?
ANh là người thứ 2 tỏ tình với tui. Năm 17 tuổi đang học lớp 12, tóc tui dài chấm mông, eo thon nhất lớp và theo anh nói thì tui có dáng người hình đồng hồ cát. Tui thân với anh vì nhỏ bạn gái của tui yêu bạn anh. Chúng tôi đi chơi mà không muốn tách riêng, tui không muốn mất bạn gái mà anh thì thích hộ tống bạn trai anh, thế là đi chung .
Thực ra hồi ấy, trong người đang bực vì có tên bạn cùng lớp cứ bám theo nhằng nhẵng, tui lấy anh ra để trêu tên kia, cho hắn thấy là tui có bạn chững chạc (lớn hơn tui những 9 tuổi), đẹp trai kiểu tiểu tư sản chứ không phải trẻ con, cục mịch như hắn. Anh lại hay nói chiện về kiến thức uyên thâm kiểu đạo này, giáo nọ, tư tưởng kia nên 2 đứa con gái mắt tròn mắt dẹt khâm phục lắm.

Anh làm thơ về đôi kia, vì đó là một trong những đôi tình nhân đẹp nhất thời bấy giờ theo bình luận của sinh viên 2 trường Nhạc viện và Văn hóa nằm kề nhau. Nhưng một ngày anh đề tặng tui liền 2 bài, tui đọc thấy vui vui, hay hay... kiểu mình bé tí mà cũng được người ta để ý, chứ chả xúc động hay rung rinh gì. Trong tâm tưởng hồi ấy, tui dặn mình là phải khi nào tốt nghiệp đại học mới nghĩ đến chiện yêu đương, phải học học và học đã ( lời khấn hàng ngày được nhét vào tai tui đó). Và quan trọng là tiêu chuẩn người yêu của tôi (tự đặt ra) phải cao 1m80, dáng bụi bặm nghệ sĩ và phải ngưỡng mộ tôi đắm đuối chứ không phải thầm thươgn trộm nhớ như anh đang làm. Đặc biệt, chả bao giờ tui nghĩ đến thơ thẩn hay người làm thơ cả.

Vì thế, cứ nhận thơ là tui khoe với nhỏ bạn thân, vừa để nó bình thơcho tui nghe, vừa để nó hiểu tui không giấu nó cái gì. Nó được người yêu chiều chuộng nhưng chả không tặng thơ bao giờ. Nó ghen tỵ với tui ra mặt , thế là tui bàn với anh là làm thơ tặng nó nhưng nói của người yêu nó làm. Chỉ để cho nhỏ bạn vui thôi, ý tui là thế, nhưng khiến anh buồn lắm. Vẻ mặt của anh khiến tui nhận ra sự vô cảm của mình thật đáng ghét.

Tui quí anh, dù không yêu nhưng tui quí anh thật lòng, nên khi 4 đứa đi chơi tui ra sức nói cười để khỏa lấp sự vô cảm đối với anh. Trong lòng tui nghĩ, dần dần anh sẽ nhận ra tui không yêu anh và sẽ trở lại bình thường như một người anh khi trước (một si nghĩ vừa trẻ con vừa ác độc... lol ...)

Nhưng sự thể chẳng như ta mong đợi. Anh vẫn nằng nặc theo tui mọi nơi, làm thơ tặng tui, tổ chức sinh nhật anh nhưng lại chỉ mời tui... tui vẫn không thích nổi vì anh cứ âm thầm yêu, âm thầm làm mọi thứ (đáng lẽ anh phải cho cả thế giới bit anh yêu tui thì may ra he he)... rồi một ngày, anh đặt nụ hôn trộm lên môi tui làm tui tức chết ( nụ hôn đầu đời với người không yêu là cái gì đó thật xấu hổ, tức vì xấu hổ á) . Nhưng tính tui không để bụng, anh đeo tình mặc anh, tui vữn trơ trơ vui vẻ, người tiếp tục cao lên mấy phân và khi đi guốc thì có vẻ cao hơn cả anh.

Cưa cẩm 4 năm mãi chả được, anh rời xa Việt nam và biên thư nói rằng rồi có ngày anh sẽ về và sẽ có bằng được người con gái anh yêu nhất. Tui thở phào vì anh không đeo tui nữa. Thú nhận là hồi ấy có ghét anh (tại anh không giống như hình dung của tui về một người yêu lý tưởng) nhưng đọc thư anh tui cũng cũng vui lắm. Vì anh miêu tả tui như người phụ nữ đẹp nhất, dịu dàng nhất, vị tha nhất trên đời (mà tui chả thấy như thế hồi nào).

Trời xui khiến , khi anh vừa đi thì tui gặp người trong mộng. Với si nghĩ yêu thì không giấu gì nhau, tui đem thư của anh cho chồng chưa cưới xem làm ổng ghen gần chết. Tui yêu chồng quá quay ra ghét lây cả cái thư, đem vứt vào sọt rác. May mà mẹ tui cầm lại, âm thầm giữ cho tui đến tận giờ (chắc bà xúc động vì có đứa nó yêu con gái dở hơi của bà đến vậy).

Gặp lại anh tui không có cảm giác gì ngoài những kỉ niệm thời mới lớn ùa về. Tui chắc chắn vài hum nữa thui, anh sẽ ào ào vào đời tui như ngày xưa hoặc ít nhất anh sẽ làm mọi cách để tui thấy anh vẫn còn yêu tui như nào. he he...

Chắc bạn đọc đang nghĩ tui tự tin quá nhỉ :-P nhưng sự thực đúng là như thế bởi sự kiện này xảy ra cách đây đã nửa năm. Dù tui đã tránh mặt, không nhận điện thoại nhưng tin nhắn và email thì vẫn đến hàng ngày. Giờ anh không ca ngợi tui bằng thơ nữa mà bằng truyện ngắn, trong đó, nhân vật nam đã sống , làm việc và thành công chỉ nhờ hình bóng một thiếu nữ tóc dài vô cùng dịu dàng với dáng người hình đồng hồ cát. Với cô, anh vừa có cảm giác thành kính của một đứa con với mẹ, vừa có cảm giác ham muốn tột cùng mà không sao chạm vào được. Anh chỉ có thể có tui trong mơ, trong những lúc buồn nhất, dựa vào tui mà sống sót qua bao thăng trầm, lúc nào cũng nghĩ rằng thật hạnh phúc vì đã từng được ôm tui vào lòng, ôm người con gái dịu dàng nhất thế giới. He he...

Tui vẫn nở mũi khi đọc truyện, và thực sự rất vui vì anh vẫn mơ mộng, vẫn giữ được những hình ảnh đẹp đẽ quá . Anh không thay đổi nhiều dù trưởng thành hơn, điềm đạm hơn và giàu có hơn trong khi tui ngày nay có giống xưa nữa đâu ( có các bạn blog chứng giám) . Đặc biệt nhất là anh vẫn tạo cho tui cảm giác không muốn gần gũi dù tui cũng gắng ( để hiểu cảm giác của người khác thì cũng nên cố chứ).

Có lẽ , khi sức lực còn nhiều đã không muốn, già thế nài lại càng không. he he....

(Vài dòng tặng anh, người đàn ông mơ mộng nhất mà em biết :-D Dù sao, Anh đã cho em hiểu sức mạnh của những biểu tượng là như nào :-D)


31 thg 7, 2011

Chữ nhóc

Chữ của Tí hồi đầu năm 2011



Chữ của hắn khi đã tốt nghiệp lớp 1


Tài vẽ bản đồ của Tí đột nhiên xuất hiện, trước đó mẹ chỉ biết con rất thuộc đường, đi đến đâu là nói tên phố rành mạch, rõ ràng.

Không ngờ con còn ghi nhớ cả những chi tiết nhỏ như cửa hàng nhuộm, tên khách sạn, phòng khám, bệnh viện , bao nhiêu cửa, bao nhiêu tầng, các loại biển báo cắm đúng chỗ nữa chứ. Hi hi...

cậu Phương về mà đào tạo tiếp kiến trúc sư tương lai đi nè :-P


Nói về trí nhớ con trẻ, Tí thường nhớ những gì hắn thích, không thích thì không thèm nhớ , mẹ biết thế là không hay nhưng tạm thời chấp nhận và khuyến khích hắn thích nhiều thứ.

Ví dụ hắn không thích tập chép, mẹ không bắt tập chép vì nay mai đi làm sẽ toàn máy tính chép hộ. Mẹ khuyến khích hắn tập vẽ, người vẽ đẹp thì chữ sẽ đẹp. May quá, hắn rất thích vẽ và vẽ khá đẹp.


Viết tiếng Anh bằng chữ In cơ đấy, như chữ người lớn , khó nghĩ đó là chữ của nhóc con vừa biết viết nhỉ :-D

25 thg 7, 2011

Quan hệ bất chính :-P

Hà nội không rộng lắm. Trừ một số công viên có không gian dễ thở, còn lại toàn bê tông và ... người là người. Sự phát triển bùng nổ về mọi phương diện của thành phố thủ đô có vẻ vượt ra ngoài mọi dự đoán của các nhà hoạch định chính sách. Vì thế, Hà nội cái gì cũng có, chỉ thiếu chỗ gửi xe.

Cách đây dăm năm, một gia đình ở Hà nội trung bình có 2, 3 người sử dụng phương tiện cá nhân. Vì hầu hết những phương tiện ấy là xe đạp và xe máy nên chỗ để xe rất gọn. Nhưng Hà nội hiện tại đã khác. Nhiều gia đình có ô tô, và không ít gia đình có 2 , 3 ô tô riêng. Kiếm một chỗ gửi xe gần nhà đã khó, khi sử dụng, cần đậu, đỗ ở đâu đó mới gọi là nhục.

Mình chuyên bơi ở một bể nước nóng nọ, chọn những lúc vắng người nhất để tập trung rèn luyện cho tốt nên cũng không có vấn đề gì khi gửi xe. Nhưng cứ hôm nào có vệ sĩ đi cùng, tức là phải đi vào giờ cao điểm, thì ôi thôi, bảo vệ bể bơi chỉ ra tuốt luốt chỗ gửi xa ơi là xa. Có hôm ở nơi xa ơi là xa ấy cũng hết chỗ. Đành ngậm ngùi quay về trong sự nuối tiếc khôn nguôi của vệ sĩ :-D

Theo mình quan sát, Hà nội không nhiều bãi đỗ xe chuyên nghiệp. Hầu hết đều cải tạo từ một khỏang không gian nào đó để thành bãi đỗ. Việc cơi nới này của Thành phố tuy khá chậm nhưng còn may vì giải quyết tình trạng thiếu trầm trọng nơi trông xe cho dân chúng. Nhưng như muối bỏ bể, chỗ đỗ xe của người dân thủ đô vẫn thiếu .

Thế là nhiều trường học, nhà máy, trụ sở, ban bệ nào đó có khuôn viên rộng rãi đã nhận lời trông xe cho những người có nhu cầu. Ban đầu là vì nể các hộ dân nói khó, sau thì trở thành nguồn thu hấp dẫn cho những nơi có đất kha khá bỏ trống ấy.

Gửi xe ở những chỗ tự phát như vậy không thể an tâm hoàn toàn . Không có chứng chỉ an toàn, không có mái che xe, thậm chí là phải ra vào theo giờ qui định rất bất tiện, vy mà các chủ xe vẫn phải gật vì làm gì có lựa chọn nào khác.

Chúng tôi gọi mối quan hệ giữa chủ xe và những nơi trông xe như vậy là quan hệ bất chính, vì cả chủ xe và người trông đều ngầm hiểu, dù cả hai có lợi nhưng phải chấp nhận sự thiếu chuyên nghiệp cũng như mọi hậu quả không thể lường của nó.

Đã có nhiều mối quan hệ bất chính như vậy bị chính quyền xử phạt với lí do không phép. Nhưng thử hỏi, nếu họ xin phép thì ai dám cho? Mà dẹp những nơi trông xe như vậy thì dân chỉ còn nước bỏ xe ngoài đường cho đạo chích tung hoành :-((

Cho nên ở Hà nội hiện nay, quan hệ bất chính vẫn sẽ đầy rẫy và chưa thể chấm dứt :-P

21 thg 7, 2011

Tên entry dành cho khán giả



Ở một thung lũng xanh mướt nọ...

Có mây bay và gió mát, nắng cũng trở nên nhu mì và dễ thương...

Bởi sự hùng vĩ của núi đồi và sự hồn nhiên của cảnh vật....

Có chàng hoàng tử vui vẻ và tốt bụng.... với nụ cười e lệ duyên dáng...

Sau khi leo trèo nghịch nước chán chê, chàng ngẩn ngơ trước vẻ đẹp của những nàng tiên hoang dã nhưng vô cùng khéo tay của rừng núi....

Các nàng ấy cũng ăn nói khéo léo lắm, chàng loay hoay ngắm nghía, chọn lựa, thứ nào cũng đẹp biết chọn thế nào đây

Chàng định bụng lấy chiếc vòng , xong rồi lại thấy chiếc túi thổ cẩm cũng xinh quá....


Chưa chọn được cái gì thì chàng được các nàng tiên tặng cho con châu chấu bằng cỏ...

Chàng thích quá nên sự lựa chọn càng khó khăn...

Bởi vì chàng chẳng có một xu dính túi... há há....

Chàng cũng không có nhiều răng để vặt ra lấy xiền được, đành vừa chạy trốn vừa che miệng :-D

Đường dốc và hẹp thế kia nên chàng không thể chạy nhanh, các nàng vẫn kiên trì mời chào làm sao....

Chàng nghiêm túc lắng nghe những âm thanh mời mọc của những nàng tiên , mấy khi được nghe những âm thanh dễ thương như thế? thật khó nói lời từ chối ...

Cảm giác có các nàng ngọt ngào xung quanh thật là dễ chịu á :-D

Nụ cười bừng nở trên gương mặt chàng, trải nghiệm về sự ngọt ngào sao mà cứ muốn kéo dài ra mãi....
Chàng để quên ví ở nhà và lần đầu tiên cảm giác về sự bất lực... mình thật không xứng với tấm lòng của các nàng tiên ấy.


Các nàng kiên nhẫn thật mẹ ạ. Con muốn làm hài lòng các nàng ấy.

Thôi được rồi, mẹ cho con 5k, nên nhớ tới nàng nào đã đưa tay đỡ con qua các con suối khi trước ấy.


Chiếc vòng may mắn trên tay chàng là của nàng bên trái trao cho. Một giấc mơ ngọt ngào, dễ chịu, rất đáng nhớ trong đời chàng ẹp chai :-D