Hồi chớm 17 , tự dưng thấy anh quan tâm và hay trêu chọc tui hơn bình thường. Tự dưng thấy ảnh đến nhà chơi dù trước đó chưa bao giờ đến. Thích nhiếp ảnh, anh có một cái máy ảnh đen trắng của Liên xô rất quí mà chỉ vì tui thích, anh vẫn cho tui mượn nghịch, chụp, dạy tui tráng rửa ảnh tùm lum. 2 đứa con gái hí hoáy tập làm nhiếp ảnh gia suốt 1 năm trời cho đến khi tui có máy digital.
Có lẽ đó là chiếc máy ảnh digital đầu tiên của Hà nội vì đi đến tiệm ảnh nào người ta cũng lắc đầu chê không bit nó là cái giống gì. Anh thấy tui dùng nó mà không được ảnh thì hì hụi đi hỏi khắp nơi cách nào đó ra được ảnh. Sau vài tuần không thành công, ổng nói bán quách đi rồi tiếp tục dùng máy của ổng nhưng lúc ấy tui chán nhiếp ảnh rồi. Tui dành thời gian đi học ngoại ngữ và khám phá tính cách phong phú của những người làm nghề khác nhau ở nơi học. Cái máy digital anh giữ chằm chặp tới bi giờ và coi như vật báu.
Tính Anh đơn giản, chỉ học hết cao đẳng điện nên bị bố mẹ tui cho là thợ điện, không xứng với con gái ông bà. Sau vài lần đến nhà tui mà không nhận được sự đón tiếp nồng hậu, anh tự rút lui nhưng vẫn luôn hồ hởi mỗi khi em gái dẫn tui về nhà. Bù lại, Anh hay xúi em gái rủ tui đi du lịch. Hồi ấy con gái đi qua đêm là phải xin phép bố mẹ ghê lắm. Tui toàn nói đi với nhỏ bạn, giấu nhẹm việc đi với 2 anh bạn nữa (gian tà từ hồi đó he he...), nên mới được 2 ông bà canh bom đồng ý .
Có thể nói, đó là khoảng thời gian lãng mạn tự do đầu tiên của tui. Không bị giới hạn bởi bất cứ điều gì, chúng tui nghịch ngợm, leo trèo khắp các hang động miền Bắc. Từ chùa Hương, chùa Trầm, chùa Trăm gian đến Ao vua, Tam đảo... tối đến ngủ chung một phòng tiết kiệm tiền. Hồi đó hay có kiểu nhà trọ dùng phản, như cái giường to không có thành giường á. Bao giờ anh cũng nói tui phải nằm giữa, anh ngăn phản bằng mấy chiếc ba lô, thỉnh thoảng dùng chân khều tui một cái ròi nói là xua muỗi.
Nhỏ bạn rất bảo vệ tui, đồng ý cho tui nằm giữa nhưng luôn luôn nẹt anh nó chớ có động chạm, nhiều khi nó dùng cả cái nan qạt giáng cho anh nó vài cái vì tội không chịu ngủ, cứ nhấp nhổm qua ba lô để ngắm và trêu chọc tui.
Đi nhiều, anh luôn ra dáng ông anh chi trả mọi thứ. Chụp rất nhiều ảnh đẹp nhưng anh không đủ tiền để rửa cả trăm kiểu. Hồi ấy tui đã có học bổng sinh viên nên toàn âm thầm cầm phim đi rửa.
Khi thấy có ảnh, anh mừng lắm tin lời tui rằng có ông chú ở tiệm ảnh nên hong mất tiền , anh cất đi những cái đẹp nhất chụp riêng tui, chỉ đưa những cái chụp chung . Đến nỗi nhỏ bạn tức anh ách vì ít ảnh hơn tui , lại toàn kiểu không độc đáo như của tui. Ổng nói nó lớn nhanh lên để ổng chụp cho, bé tí thế chẳng tạo hứng cho ổng gì hết :-P Tại cùng tuổi nhưng tui phổng phao bao nhiêu thì nó còi dí bấy nhiêu, đứng gần tui và nó như thể chị cả và em út (mà nó sinh trước tui cả nửa năm ròi đó)
Học võ và giỏi võ, trông anh rất hùng dũng, da ngăm đen, tóc xoăn như con lai trong khi em gái anh, là nhỏ bạn tui thì trắng mịn màng. Tui thường nói với nó, sao cùng là anh em mà chẳng giống gì nhau. Cả 2 gia đình nội ngoại đều là dân Hà nội gốc mười mấy đời, vậy mà chỉ mình anh có hình dạng lai lai rất khó hiểu. Anh học võ là để kháng cự những khi bị ai đó xúc xiểm, mỉa mai về màu da, mái tóc. Kháng cự nhưng chính đó là điều làm anh mặc cảm vô cùng.
Những khi ở gần , anh chăm chút tui, luôn làm tui cười vì những trò nghịch tếu, thẫn thờ khi thấy tui mấy ngày không đến, nhưng chưa bao giờ anh dám nói yêu. Lần dạn dĩ nhất của anh là khi chụp ảnh khoác vai tui một cái, trong ảnh tui cười mủm mỉm còn anh thì cười như mếu. Sau này nhìn lại, anh thường bảo khi đó anh vừa thích vừa lo sợ nhỏ em gái chặn lại không cho khoác vai tui nữa (người đâu mà để em gái bắt nạt quá trời) .
Chừng hơn 2 năm sau thì tui có người yêu, anh bit nhưng im lặng, lao đầu đi làm, thành lập công ty rùi lao đầu cưới vợ. Sở dĩ tui nói lao đầu vì bit anh chẳng hề muốn nhưng cứ làm, dường như anh muốn quên tui, hoặc trả thù cái sự "thất bại" đối với tui. Anh nhất quyết phải trở nên giàu có, thành đạt để cho mọi người thấy tuy anh không đẹp trai nhưng có tài. Đáng tiếc, vì quá chú trọng tới việc làm giàu, anh đã đánh mất nhiều thứ.
Đầu tiên là khiếu hài hước. Có lẽ vì không hạnh phúc nên anh ít khi cười. Sau đó là dáng vẻ hùng dũng con nhà võ. Gia đình nhà vợ anh rất đầu gấu, chả bit họ dọa nạt gì mà anh không dám bỏ vợ, li dị ròi mà phải đón lại vợ về để ngày đêm nghe vợ nhiếc móc, lu loa và hỗn láo với bố mẹ chồng.
Khoảng 2 năm trước, anh hay tìm gặp tui, chỉ để ngồi im lặng, nói dăm ba câu không đầu không cuối. Tui hỏi han và ngầm nhắc anh phải giải quyết ổn thỏa chuyện gia đình chứ không thể để bố mẹ phải chịu đựng con dâu như vậy, dù là lí do gì. Anh chỉ im lặng hoặc thở dài thê thảm. Có lúc anh hỏi thẳng, sao tui không yêu anh, tại tui không yêu anh nên giờ anh mới bị thế. Sau lại nói số anh chỉ phát về đường vật chất, càng có nhiều tiền thì anh càng mất mát, phải đánh đổi thôi.
Ròi vì làm việc nhiều mà không khoa học nên anh bị sỏi thận, người cứ già đi như ông cụ. Mới chớm 40 mà lưng đã còng còng, chẳng thiết gì ăn uống dù có hàng trăm tỷ trong tay.
Nhỏ bạn tui đanh đá thế mà bất lực trước nỗi đau của anh trai. Thương quá, nó hỏi tui phải làm gì khi mẹ không chịu nổi con dâu muốn bỏ đi còn anh trai thì suy sụp vì bệnh tật. Tui nói anh ấy đang cần có người ở bên, động viên và lo lắng công việc giùm anh. Thế là nó bỏ việc đang làm, về công ty của anh làm quản lý. Mấy tháng nay anh nó thảnh thơi chữa bệnh nên trông khá hơn hẳn. Đặc biệt, theo tui khuyên, nhỏ bạn đã bí mật tìm một người con gái để anh bầu bạn, thoát khỏi sự bế tắc của cuộc sống dù trong chốc lát. Anh vui lắm, nói rằng may cho anh khi có 2 đứa em hiền thảo quí giá. Nếu không, hình ảnh người vợ lấy vội kia sẽ ám anh cả đời và sự khiếp đảm sẽ khiến bệnh tật không thể dứt.

18 nhận xét:
Chuyện lâm li. Tiếp đi nhé. Nghe chừng kết thúc cũng có hậu :))
Đọc xong chị thở dài Titi ạ.
Đó, bao nhiêu ký ức sống động ùa về tạo nguồn cảm hứng dồi dào nên tốc độ ra entry cũng nhanh hẳn.
Chuyện này làm tôi nhớ ngày xưa cũng có cô bạn chí cốt, 2 đứa tôi thì mưu sự gả nhau cho 2 ông anh trai mà cuối cùng không thành. Giờ thỉnh thoảng nhắc lại đầy tiếc nuối, vì nếu mà đi đến đích thì kết cục chắc chắn sẽ tốt hơn rất nhiều. Hahaha.
Nhưng sao mới entry thứ 2 của series cá lên thớt mà đã tới chú cá thứ 3 rồi vậy bà?
Thương anh ấy.
chị viết cuốn hút quá
thoáng có màu sắc nghịch ngợm của thiếu nữ hổng đương thời
---
ở ngoài chắc duyên lắm đây
để hỏi lại chị Na hihi
Anh có một thống kế thế này: Đàn ông thành công nhanh chóng về tiền bạc, ít người mĩ mãn về chuyện riêng tư lắm em ạ! Hôm nọ anh đọc ở đâu đó, người ta nói bạn chỉ cần sống phong lưu (tức là trung bình khá ấy) về mặt vật chất thôi, là người hạnh phúc nhất đấy.
Bạn em ở đây rất cần được thông cảm và chia sẻ. Anh ấy mạnh mẽ thật nhưng em biết đàn ông lại rất hay yếu đuối mà!
oài, cá này của Titi cũng gọi là đại gia rồi á. em thấy Titi có nhìu nhỏ bạn thân có anh trai ghê :-P
@Jazzy: viết vậy thôi, ở ngoài 'nghiêm' lắm, không nghịch đâu :-P
Gato với chị Titi ghê gớm, đc nhiều anh si mê ghê, chẳng bù với em thiệt là hẩm hiu, có người hỏi cưới phải gật vội :))
Nhưng mà em ghét nhất đàn ông ko thành công trong cs hôn nhân lại đổ thừa người khác :P. Như vậy thì hèn nhát quá
Chị chưa dám viết lại cái gì hết vì đương sự hẵn... sống cả. Mình ngại ảnh hưởng.
Đề nghị anh dũng cảm chia cho vợ 50 tỷ để mẹ anh đỡ phải khổ. Rồi vợ anh cầm tiền nuôi con cho anh đỡ phải khổ.
Toi thich nhung cau chuyen nho nho nay. don gian vay thoi
Oài, cho lên thớt thật hả ta, kha kha, nhưng em bây giờ chỉ thích hiện tại và tương lai thôi, cho hai món đó lên thớt đi nàng ơi, he he he
Nàng cho "lên thớt" từ từ thôi nhá không có mọi người lại choáng nhá :))
@Lừng: hết chiện òi Lừng ơi, hoặc phải đợi diễn tiến sau đây nhé :-D
@PTN: vừng, thương cá quá chị nhỉ ;-)
@Ánh: chú thứ nhất chưa có time viết, chú đấy hay lắm á :-D. Hum nào bà viết về vụ gả anh của nhau cho nhau đê? hé hé...
@bác ĐỖ: dạ, em cũng thương anh ấy lắm :-D
@JG: cám ơn cậu nhé. Ngày xưa mới nghịch, bi giờ chuyển giao công nghệ cho Tí òi :-P
@DMT: vừng, hình như đó là sự đánh đổi bắt buộc á. Em thấy cái gì có chừng mực là tốt nhất. Nhưng tình và tiền là 2 thứ quá quyến rũ, đến nỗi người ta có đấy mà luôn cảm thấy không bao giờ là đủ, quyến rũ cũng là vì không bao giờ thấy là đủ :-P
@Gấu: ừ, đại gia nhưng mừ tiểu nhân em ạ. Anh í đã tốn sức kiếm xiền để rồi xiền hong giúp được gì cho anh í những lúc như thế này :-(
TÌnh trạng này hong nghiêm thì sao giữ được mình... hà hà...:-P
@Dứa: dân học nghệ thuật khổ thế đấy em, người ngoài nhìn vào luôn thấy mình đẹp hơn mức bình thường nhiều lần :-P
Anh í quẫn quá nên nghĩ liều, trong thâm tâm cũng bit mình sai mà em.
@Chuồn: hẵn sống và hẵn nhe răng ra cười được mà. Cứ bình loạn thoải mái đê :-P
@NLVD: cho hẳn hoi nhưng vữn hong dứt được đó :-(
@Ẩn danh: cám ơn bạn :-)
@MK: ha ha... hiện tại chưa thể kết luận được gì nên hong viết nổi :-P
@MMM: tui có khoảng chục con cá kiểu này bà ạ ...há há... Sợ không có time và cảm hứng viết thoai :-D
Đăng nhận xét