28 thg 8, 2011

Thể nào cũng...

Xôn xao lá hát
Dịu dàng nắng trong
Nhè nhẹ hương cốm
Mây xanh bay vòng

Sáng mẹ thức giấc khoảng 6h, vỗ nhè nhẹ vào mông siêu quậy cho cậu í tỉnh dần. 7h phải lên đường rồi vì trừ hao tắc đường á. Ra ngõ thể nào cũng được các cô bác trong xóm tíu tít chào hỏi "2 mẹ con dạo này dậy sớm ghê!" Hoặc, "con trai lớp mấy ròi" "ơ cứ tưởng con phải lớp 3, 4 rồi chứ nhỉ"...

Xe để xa nhà và chúng ta lại có quãng ngắn ngắn đi bộ , mẹ trước con sau, qua đường xe cộ đông đúc mẹ cũng để con tự xoay sở , dù cằn nhằn sao mẹ đi nhanh nhưng siêu quậy rất thích cái qãng thả bộ này. Các bác ở chỗ gửi xe thể nào cũng hỏi "bố đâu sao cứ chỉ thấy 2 mẹ con hí hoét với nhau?" Tí thể nào cũng nói, "bố cháu chưa dậy đâu, phải 12 h trưa bố mới dậy cơ ạ "

Lên xe, thể nào cậu í cũng bật bản nhạc ưa thích She will be loved của Maroon 5 ròi nghêu ngao hát theo, đặc biệt thích câu hát tự chế "Mẹ mãi yêu em" lặp đi lặp lại trong bài :-D Cả quãng đến trường chỉ nghe độc bài đó.

ĐIệp khúc tiếp theo là "con cần làm những gì trong ngày, điều gì cần lưu ý đặc biệt", trao đổi bằng tiếng Anh và mẹ gà cho cậu í vài câu tiếng Anh mới để đến chém gió trong lớp, kiểu you are all my best friends, you do me proud... thể nào cậu í cũng kêu lên " english is enough, vietnamese please!" " ... mẹ thể nào cũng đáp rằng " okie okie, that's all I want to say with you my gentleman in this beautiful morning sweetheart! Và cậu í thể nào cũng nói " thank you my sweet wicked lady" ke ke...

Chiều mẹ đón , thể nào siêu quậy cũng bị hỏi hôm nay có mấy lỗi, thể nào cậu í cũng cụp mắt lí nhí nếu có lỗi, và thể nào cũng cười tít, mắt sáng ngời nếu được cô khen. Thể nào cũng đòi " mẹ thưởng con cái gì đi chứ?" Mẹ thể nào cũng ôm cậu í vào lòng, vuốt dọc sống lưng hoặc thơm vào cái má đỏ ửng mướt mồ hôi, cho dù đó là lỗi hay được khen :-)

Sau đó, thể nào cũng là những giờ 2 mẹ con bơi tung tăng trong làn nước mát, cả bể bơi thể nào cũng có người trầm trồ nhái con siêu quậy bơi khỏe thế. Thể nào cũng có một bạn nào đó đến làm quen rồi mượn chân nhái hoặc bộ kính lặn đặc biệt nổi bật của siêu quậy. Rồi chúng cùng tùm tũm nhảy ùm ùm từ bục xuất phát ròi bơi thi, lặn thi... Thể nào bạn ấy cũng hẹn hò siêu quậy hôm sau bơi tiếp, nhảy tiếp nhé.

Siêu quậy hầu như không bị giao bài ở nhà, nhưng thể nào mẹ cũng yêu cầu làm cái gì đó như vẽ vời, học từ mới , đọc cho mẹ một mẩu tin tức, thể nào cậu í cũng mè nheo, ỉ ôi "con mệt lắm" lúc đầu nhưng rồi thể nào mẹ cũng dụ được cậu í vào bàn , say sưa làm không muốn rời bàn học nữa á.

Đến giờ lên giường thể nào cậu í cũng tự động dắt màn, xếp gối ngay ngắn, nằm ôm 1 cuốn sách ra chiều chăm chú lắm nhưng thể nào cũng bắt mẹ đọc vài truyện vì "mẹ đọc hay lắm, con thích nghe giọng của mẹ lắm". Thể nào mẹ cũng đọc rã cả họng ra nhưng vẫn chưa đủ với siêu quậy. Nếu không gạ được mẹ đọc thêm vài trang thì cậu í thể nào cũng gạ mẹ hát cho điệu Vọng kim lang hoặc vài làn điệu dân ca ưa thích như Lý quạ kêu, Lý ngựa ô hoặc Lý cá Ông, phải vừa hát vừa gãi cái lưng bé xíu mướt mịn cho cậu í.
Mẹ nhiều khi díp mắt vô cùng mà không thể từ chối, nghĩ bụng thể nào mình cũng khò khò trước cả hắn cho mà coi. Siêu quậy thấy giọng mẹ từ từ chậm lại, hoặc bả mà buông sách thể nào cậu í cũng tự động chui ra khỏi màn, bật đèn pin ròi kiễng chân tắt đèn ngủ, chui lại vào màn và tắt đèn pin...thể nào cũng khò khò theo mẹ chỉ sau vài giây....


Cầu vồng ở phía trời mưa
Hạnh phúc ở phía cánh cửa lòng ta

27 thg 8, 2011

Đối thoại 139 - gián tiếp gây ảnh hưởng đối phương , con mình có lợi ( và tất cả cùng có lợi)

Em à, con đang làm gì? Anh cho con đi chơi chút được không?
Nửa tiếng nữa anh hãy đến nhé.
Sao vậy?
Con đang chơi Ipad. Để hắn chơi đã đã anh hãy đến đón con.
Em chiều con thế?
Tất nhiên, con mình không chiều thì chiều ai hả anh?

Hừm...
Cả tuần con mới được chơi 1 lần mà.
Ừ, nửa tiếng nữa anh đến.
Tí ghé tai mẹ: bố bắt đầu chiều con rồi đấy mẹ nhỉ :-D

*******
Chào cháu! Cô nhờ cháu một việc nhé.
Dạ....
Em Tí rất quậy đúng không?
Vâng.
Cháu bị ảnh hưởng nên không thích em quậy đúng không?
Vâng.
Vậy mỗi lần thấy em nghịch quá, cháu giúp cô nói với em rằng như vậy là không tốt nhé. Em rất yêu quí cháu, ở nhà hay nhắc tới cháu đấy.
Nhưng em có nghe lời cháu đâu.
Cháu phải nói nhẹ nhàng cơ. Em không ưa quát nạt đâu.
Thế ạ?
Ừ, cháu nói nhẹ nhàng và chịu khó nhắc lại 2, 3 lần với em í. Em í sẽ nghe lời cháu đó.
Dạ, cháu sẽ cố gắng vậy.
Cô cám ơn cháu nhé. Cháu rất đáng yêu đó.

*********

Chị, em có việc nhờ chị nhé.
Gì vậy, em cứ nói.
Chuyện mục của tên A đang be bét quá, chị giúp nó một tay đi, vực chuyên mục đó lên không thì tội nhỏ A quá.
Em ơi, chị bận lắm, chị chỉ làm được phần việc của mình thôi em ạ.

Thực ra, sếp đã bỏ mặc A ròi, nó loay hoay mãi mà không ra làm sao, ảnh hưởng đến rất nhiều người chị ạ. Mà quan trọng nhất là A nó đang bấn loạn mà chị em mình đứng im nhìn sao?

Nhưng chị làm thế nào được khi nó không nhờ chị?
Nó là đứa bảo thủ, tự kiêu, chính vì thế mà không lường được sức mình, nhận việc quá sức, hỏng việc nhưng vì tự ái nên vẫn không tìm cách hỗ trợ từ đồng nghiệp.

Chính xác!
Chị hãy bắt nó đưa kịch bản, đưa băng rồi chị xem qua, chắc chắn chị sẽ tìm được hướng tháo gỡ cho hắn.
....
Chị làm đi, em bằng tuổi nó, nó sẽ khó chịu khi em góp ý. Chị lớn hơn thì nó sẽ không khó chịu đâu.

Giời đày! Bệnh sao khổ thế đấy. Chị sẽ cố vậy!
Thế nhé, em nghĩ mọi việc rất đơn giản mà.
Em thấy đơn giản nhưng chị thấy chưa chắc đâu.
Ôi, chị cứ vô tư đi, em tin là nó đang cần chị giúp đấy.

********

Cháu ơi, chương trình hay quá!
Dạ cháu cám ơn bác đã khen.
Đại tướng xem ròi, thích lắm và khen ngợi đó.
Dạ, đại tướng ổn chứ bác?
Không khỏe lắm nhưng rất minh mẫn.
Thế bác có thích không ạ?
Còn một vài sạn nhưng tổng thể tốt. Bác biết đề tài này không dễ đưa .

Dạ, cũng nhờ có các cộng tác viên nhiệt tình như bác đó.
Tháng trước có chương trình như vậy nhưng chán lắm, người khác làm phải không cháu?

Vâng. Một chị bên cháu nhận làm nhưng không hiểu sao sếp không ưng.

Chương trình của cháu khác hẳn, âm nhạc tốt, phóng sự rất tốt.
Hi hi... chị kia cũng là con của một nhạc sĩ nổi tiếng đó bác.

Vậy à? Sao nó làm chương trình nhạt hoét vậy?
Chắc vì chị ấy không gặp được bác đó.

Hà hà...Bác đang có ý này, bác cháu ta gặp và bàn bạc nhé.
Vâng, cháu sẽ cùng chị ấy đến gặp bác nhé.
Có cần thiết không?
Cần chứ bác. Chị ấy rất yêu nghề và nhiệt tình lắm ạ.
Ừ, vậy thì tốt rồi.


22 thg 8, 2011

Thứ Hai là ngày ....














Ngày mà ...sáng sớm 2 mẹ con thức dậy tự nhiên, không cần bà gọi ời ời như mọi khi. Ròi được chàng ôm ấp và hứa sẽ có quà vào buổi chiều.

Ngày mà ....đủng đỉnh ăn sáng bún riêu ngon nhứt Hà nội, vừa măm vừa ngắm hàng hoa Ban rợp lá xanh biếc như tấm ô khổng lồ che trên đầu mát rượi, vừa măm vừa được người ta tả cho nghe món quà rất độc đáo, đã mua nhưng chưa bit khi nào nhận được :-P

Ngày mà ....không phải đi tìm , không phải năn nỉ ỉ ôi, đối tác tự đến chỗ ăn sáng của mình nộp mạng , rồi mình đủng đỉnh về cơ quan , mở meo đọc lời chúc của mọi người :-D

Ngày mà ... sếp đi vắng nên một mình một văn phòng tha hồ chat chit chém gió trên FB .

Ngày mà... nhận được một lời mời đẹp đẽ, rất muốn nhận lời nhưng chắc sẽ phải từ chối ... vào ngày mai.

Ngày mà ....được mời ăn trưa ở một nơi bất ngờ với người sinh cùng ngày, vừa ấm cúng, vừa ngọt ngào và những câu chuyện thú vị không dứt.

Ngày mà ... bể bơi không hấp dẫn mình nữa, mải tám điện thoại với người ta quên béng giờ bơi :-D

Ngày mà... mình không lo lắng gì, không đặt kế hoạch gì, thả lỏng và ngủ ngon lành từ lúc 5h chiều đến 8h tối, mở mắt ra là bức tranh chàng vẽ tặng với lời thì thào HPB 2U!

Ngày mà... mình sẽ thức đến sáng để ... tận hưởng hết ngày ấy :-D

Ước gì ngày nào cũng là ngày thứ Hai :-D

(ảnh bữa trưa với người sinh cùng ngày, bit nhau như thế đã gần 20 năm)


17 thg 8, 2011

Khi đàn ông nhảy đẹp


Thôi không gọi là cá nữa :-D Vì người ấy như tia chớp sẹt qua tôi, làm cháy xém một phần linh hồi tôi :-)

Anh bằng tuổi, học cùng trường lớp 11B, còn tôi học lớp 11C . Hồi ấy, mẹ tôi học nước ngoài nên hay gửi đồ về cho cả nhà dùng. Tôi là đứa duy nhất của cả trường mặc đầm đi học. Sắp 18 tuổi, ngoại hình ra dáng thiếu nữ , cộng với những cái đầm quá được nên trông tôi lai láng lắm. Được cái lũ học trò hồi ấy trong sáng nên chúng rất quan tâm tới tôi chứ không có tên nào cưa cẩm hay sàm sỡ . Làm quản ca của lớp, chuyên bắt nhịp cho các bạn giờ giải lao hoặc có bài nào mới thì dạy cả lớp hát, giọng tôi không đẹp , the thé là khác nhưng được cái hát chuẩn và mạnh dạn, chả ngượng ngùng gì nên mọi việc đâu vào đấy. Vì mặc đẹp, vì biết đàn hát, tôi còn nhiệm vụ chuyên đi tổ chức sinh nhật cho các bạn theo kiểu thanh niên học đòi, tức là có hát hò , nhảy đầm á.

Bữa đó sinh nhật nhỏ bạn gái cũng tên H , lớp tui thường xuyên có đến 5, 6 H với đủ biệt danh đệm vào sau tên. Hắn mắt to nên bị gọi là H Ôc nhồi. Chúng tôi mời cả lớp bên cạnh là 11A và 11 B nên khách chắc chắn đông. Tui dặn nhỏ bạn mua hoa quả, nước ngọt, bánh xốp, ô mai, kẹo... rùi tui mang bia tới. Phân công một nhỏ khác mang cassette rùi tôi mang băng nhạc nhảy đến. Sau đó tôi bắt các bạn trang điểm, buộc tóc, đi guốc cao rùi tôi mang đầm tới... đại khái một bữa tiệc người lớn được lên khuôn ẩn sau một buổi sinh nhật rất bài bản.

Bắt đầu nhập tiệc là màn đón tiếp chào hỏi, tặng quà, nhấm nháp hoa quả, ô mai, hỏi han bài vở... cho các vị phụ huynh yên tâm hỉ hả. Sau khi các vị ấy rút lui, chúng tôi mới dẹp bàn ghế, tắt bớt đèn, vặn nhạc to dần, thay quần áo khác và ... nhảy. Thường các bạn trai nhảy trước ròi mời các bạn nữ ra sàn nhún chân ( hồi ấy tuổi tôi chỉ thấy phần lớn con trai nhảy chứ con gái chỉ lắc lư và nhún chân thôi) chuyện không có gì nếu tôi không hưng phấn sau một chai bia nên thấy nóng trong người he he.... Còn nhớ cả phòng nhảy tối om, con trai vừa nhảy vừa hú hét, mình tôi là nữ ra "sàn" mà nhảy dữ lắm, lắc bên này, lư bên kia, tóc xõa che hết cả mặt.

Nhạc hay, tôi cứ nhảy trong tiếng hú hét của đám con trai và tiếng khúc khích của bọn con gái. Có đứa lớp khác không nhìn thấy mặt tôi hỏi ai đấy, có đứa vỗ tay hô tên Titi nhảy đẹp quá... làm tôi càng phấn khích càng lắc lư càng phê nhạc không thể dứt.

Hôm ấy tôi mặc mini jupe kẻ ca rô màu hồng, áo 3 phông màu nâu có dòng chữ cũng màu hồng, đi giày da nâu bóng lộn với tất trắng ngang bụng chân y hệt trang phục nữ sinh một trường bên Châu Âu. Tôi vừa nhảy vừa ra hiệu cho đám bạn gái cùng lên "sàn" nhưng chả ma nào ra, chúng cứ đứng túm tụm một chỗ cười cười . Mãi mới thấy con bạn thân nhất ra nhún nhún cạnh tôi, nó bảo vì tôi nhảy đẹp quá nên chúng nó không muốn bị chê nhảy xấu. Tôi nói cứ bắt chước tao như này như này, một lúc rồi cũng thấy nó vặn vẹo ra trò . Đám bạn gái còn lại chỉ đứng ở rìa "sàn" nhún nhún chứ nhất định không chịu nhảy tử tế he he...

Chắc trông lúc ấy tôi đặc biệt lắm, kiểu một dân chơi hoặc một thiếu nữ đua đòi nên thu hút nhiều ánh mắt của bọn con trai. Nhảy như thế ở trường nhạc lâu rồi nên tôi tự nhiên thành thục, biết là có nhiều người để ý kiểu hiếu kỳ nhưng tôi mặc kệ, nghĩ rằng chúng chưa quen rồi sẽ quen, thậm chí sẽ nghiện vì đây là một kiểu thể thao giải phóng cơ thể tuyệt vời.

Được khoảng 15 phút nhảy đã đời , bắt đầu ra mồ hôi, khát nướ, đang ngó quanh định thần chỗ có nước ở đâu thì tôi thấy anh xáp vô nhảy gần. Trong ánh sáng chập choạng, tôi nhận ra đó là người con trai lớp 11B với mái quăn tự nhiên bồng bềnh và dáng người cao lớn, cực chuẩn không thể lẫn với ai khác. Tự dưng tôi hết khát he he...

Anh vẫn thường xuất hiện ở sân trường cùng nhóm bạn nhà giàu nổi bật của mình. Họ giống nhau là luôn chải chuốt, áo trắng tinh cùng xe đạp bóng loáng. Tình cờ thông tin về gia đình anh lọt vào tai tôi (đám con gái chắc là quan tâm tới anh nên bit rõ), rằng đó là một tiệm buôn bán vàng có tiếng ở chợ Mơ với một cửa hàng to đùng mặt phố. Nhưng điều tôi quan tâm tới anh lại là thứ khác, trong nhóm bạn nhà giàu ấy của anh có một cô bạn gái rất xinh , nếu đi gần nhau là tôi phải ngắm nghía cô bạn kia cho đến khi đi khuất mới thôi.

Vì phòng chật nên anh nhảy rất gần tôi, càng ngày càng áp sát, bọn bạn biết ý nên dãn ra cho 2 đứa tự do chuyển động. Cuối cùng, từ khi nào chúng tôi làm thành một cặp rất ensemble. Anh cao hơn tôi hẳn một cái đầu nhưng luôn cúi xuống vừa nhảy vừa áp mặt vào tai tôi, có lúc 2 cái mũi chạm nhau, còn tay chân thì quấn quít tứ phía. Đang phê nhạc mà được một bạn nhảy nhiệt tình, quyến rũ như vậy đời tôi chưa có bao giờ, kể cả khi nhảy trong Nhạc Viện. Bọn con trai trong Nhạc Viện hầu hết là nhỏ con, nếu có nhảy với chúng chắc cũng không có được cảm giác bị bao vây, tấn công mãnh liệt như thế.

Nhảy được chút xíu thì tự dưng nhạc tắt, chắc băng bị làm sao đó nên thấy bọn bạn nháo nhác thay băng. Còn nhớ rõ rằng tôi đã ngẩn tò te như nào khi anh rời đi. Cũng may trong mấy phút nhạc tạm dừng ấy, tôi mới được uống nước và lau mồ hôi, ngồi xuống một chiếc ghế vừa thở vừa nhớ lại cảm giác chạm mũi với anh he he....

Chắc anh chạy đi đâu đó nên tôi nhìn quanh quất không thấy. Bọn con gái xúi nhảy tiếp nhưng tôi ngần ngừ, phần muốn chờ anh, phần muốn đợi bản nhạc hay hơn. Áo tôi ướt đẫm, bó chặt lấy người, mái tóc dài cũng bết cả lại vì mồ hôi ra như tắm, tôi hỏi nhỏ H. Ốc nhồi, chủ nhân bữa tiệc, cho tôi mượn chiếc áo khác để thay thì anh quay lại, nói cười hồn nhiên với đám bạn trai gần đó rồi tiến tới mời tôi nhảy tiếp.

Chẳng thể từ chối, tôi để anh cầm tay dắt ra giữa "sàn" trong tiếng hú hét của đám bạn . Tự tôi cảm nhận rất rõ một luồng không khí nóng bao quanh người. Tiếng trống, sự mờ ảo của ánh đèn, cái nắm tay trìu mến, ánh mắt long lanh của anh, má áp má, những chuyển động nhịp nhàng của đôi chân, những va chạm lướt nhanh của da thịt... anh đúng như một cánh rừng ào ào gió, ào ào lá rơi, ào ào quả ngọt bao vây tôi, làm con bé (chưa bao giờ ở cạnh một người đàn ông gần như vậy) phấn khích, say sưa nhảy quên trời quên đất.

Sau này, bọn con gái nói cảnh chúng tôi nhảy với nhau tự nhiên, cuồng nhiệt và đẹp, người con trai luôn quấn lấy người con gái trong tư thế cái cây cao lớn phủ xuống một đóa hoa mềm mại đang vươn lên, giống hệt trong một bộ phim nước ngoài nào đó. Tiếc là hôm ấy không có máy ảnh để lưu lại khoảnh khắc thú vị này. Còn nhớ, khi chia tay, chúng tôi trao đổi địa chỉ, anh muốn đưa tôi về nhưng vì nhà tôi ngay gần đó, lại khá khuya, ( thực ra là sợ bố mẹ bắt gặp đi với giai) nên tôi từ chối, chỉ kịp hẹn sẽ gặp lại anh ở trường .

Hai hôm sau, tôi phải đến lớp sớm trực nhật gặp anh cũng đang quét lớp bên cạnh. Tôi hay có thói quen mặc bộ xâu xấu đi trực nhật, ròi sau đó thay bộ chính thức cho đỡ bẩn, mồ hôi. Có vẻ anh không nhận ra tôi nên thờ ơ lắm. Đến khi tôi thay bộ đầm, thắt bím tóc, buộc nơ trắng đứng lẫn trong đám bạn thì anh lại nhận ra, ngạc nhiên, vui mừng và giơ tay vẫy vẫy. Trong đầu óc non nớt của tôi hồi ấy tự nhiên trào dâng cảm giác tự ái, rằng tôi phải mặc đẹp mới có người nhận ra sao , mặc xấu thì bị ngoảnh đi sao (dốt thế không biết). Nhìn thấy anh đi cùng cô bạn xinh như mộng, tôi càng tự ái. Không hồi đáp cái vẫy tay của anh, tôi quay mặt đi như thể anh là người xấu nhất quả đất .

Mấy tuần trôi đi, không thấy bóng dáng dễ nhận ra của anh, dò hỏi tôi được biết anh đã chuyển vào nam sống cùng gia đình, cô bạn xinh xắn vẫn thường thấy đi cùng là em gái anh. Một cảm giác mất mát dâng lên, mấy ngày sau tôi vẫn hay sờ lên má, chỗ anh đã áp vào lúc nhảy, để nhớ lại cảm xúc tuyệt vời với người con trai đầu tiên ở gần tôi đến vậy. Dù chỉ biết nhau trong khoảnh khắc nhưng anh đã để lại ấn tượng sâu đậm trong tôi về độ nam tính, quyến rũ đầy mê hoặc.

14 thg 8, 2011

Khi đàn ông thơm ngát

Con cá thứ nhất chỉ nhớn hơn tui 2 tuổi, học cùng lớp tiếng Anh với tui suốt 2 năm.

Dạo đó, phong trào học tiếng Anh buổi tối nở rộ. Tui tự động đăng ký đi học từ năm lớp 10 dù ở trường đang cày tiếng Nga. Vì bỡ ngỡ, vì chẳng có mấy time nên suốt năm đầu tui học đì đẹt lắm . Nhưng đến năm thứ 2 tui được một anh kèm cho thì tình hình khác hẳn. Trong lớp, anh không giao du nhiều, đi về đều ngồi đúng một chỗ ấy, không trò chuyện với ai nhưng học luôn dẫn đầu lớp. Tình cờ tui ngồi cạnh anh một buổi, thấy anh giỏi quá, tui sáp vô hỏi han, thế là cá cắn câu luôn he he...

Anh đậm người, rất chải chuốt, thời ấy mà đã sịt gôm tóc, sài nước hoa và đồ mặc toàn hàng ngoại (sau này tui mới để ý thế chứ lúc ấy chỉ thấy anh rất thơm he he...) Có người trò chuyện, tiếng Anh của tui khá hơn hẳn, học một lèo, cả hai cùng thi chứng chỉ C ngon lành. Anh thường đưa tui về nhà sau mỗi buổi học , tui tự nhiên coi đó là việc bình thường , hong nói yêu đương gì nhưng cứ gặp là dính lấy nhau. Lớp học tổ chức đi đâu là anh cũng đi và luôn ở cạnh tui, xách túi, đeo ba lô, trông đồ, thậm chí kiêm luôn cái ghế mỗi lần tui mỏi chân là tót vào lòng anh ngồi. he he....

Không chỉ lớp tiếng Anh, lớp 12 của tui đi đâu ổng cũng tham gia như một thành viên của lớp. Không nề hà viec gì, anh lăn xả và xông xáo, tự nhiên như người nhà làm cho bọn con trai của lớp nhiều phen ê mặt vì anh làm cái gì cũng giỏi, cũng chuẩn mà không bao giờ kêu ca như chúng nó. Anh trở thành hiện tượng của lớp tui vì cái gì cũng nổi bật, bọn con gái bạn tui cũng nghịch lắm, chúng cứ nhân tiện sai vặt anh suốt, vừa trêu anh, vừa để tách anh ra khỏi tui (thì chúng mới có thể nói chiện với bạn gái của chúng nữa chứ he he...).

Nhưng chỉ cần hở giây nào là anh trở về bên tui giây ấy. ANh khá kiệm lời, nhưng tui còn nhớ khi ở bên nhau, ánh mắt của anh luôn nhìn thẳng mắt tui rất lâu, nhớ nhất là động tác đứng sau lưng tui mỗi lần chụp ảnh, anh thường vòng tay qua phía trước ôm vào eo như thể hiện sự sở hữu , như muốn gắn chặt vào tui mãi mãi không rời. Chính vì thế tui mới bit cơ thể anh luôn luôn rất thơm, dù vừa làm việc gì nặng nhọc đi chăng nữa, dù mồ hôi túa ra như mưa thì anh vẫn thơm vô cùng.

Thời đó, TV đang chiếu Tây du ký, chắc mọi người còn nhớ công chúa Hàm Hương trong phim, một nhân vật luôn tỏa hương thơm độc nhất vô nhị . Anh bị tôi gọi là hoàng tử Hàm Hương bởi mùi thơm không dứt kể cả khi anh hút thuốc, khi ốm hoặc chân lấm tay bùn. Tôi giữ riêng cho mình bí mật đó , không chia sẻ cho ai, chỉ khi có 2 đứa là tui đem ra trêu chọc anh, gọi anh là Hàm Hương công chúa cho đến khi anh giận đỏ mặt thì tui chuyển qua gọi là hoàng tử Hàm Hương có nghĩa là Hoàng tử có tui (tên tui là H. nên anh hong giận mà còn thích nữa he he.... ).

Thú thật là hồi đó tui rất hiếu thắng, coi việc anh quan tâm tới tui hơn mức bình thường là dĩ nhiên. Ở trường tui nổi tiếng vì mặc đẹp và học giỏi, không xinh nhưng cả trường chỉ mình tui biết chơi đàn nên vẫn được ngưỡng mộ. Tui quen với việc được chăm sóc, quá quen với việc được để ý và vì thế mọi cư xử của tui trở nên tự nhiên và bạo dạn với những cử chỉ quan tâm của người khác. Điều đó thu hút anh ghê gớm, chỉ có điều anh thấy tui hấp dẫn như một người khác giới còn tui thì thấy anh hấp dẫn như một... fan trung thành... he he...

Tuổi mộng mơ nên tui làm gì cũng mơ mơ màng màng. Ở trường hoặc ở lớp tiếng Anh tui hay ngồi gần cửa sổ để giờ giải lao thì phóng tầm mắt ra đó ngắm nghía bên ngoài, có khi đi thơ thẩn ở sân trường nhặt hoa phượng rơi về ép vào sách vở, mặc bọn bạn chơi đủ trò nghịch ngợm của tuổi học trò. Đi chơi xa tui hay tìm chỗ đẹp nhất ròi ngồi yên lặng ngắm cảnh hàng giờ trong khi chúng bạn hì hụi nhóm bếp nấu nướng tưng bừng. Nhưng dĩ nhiên là cũng chẳng ở một mình lâu được vì bạn bè luôn muốn kéo tui đến với chúng. Tôi may mắn gì có bạn vừa biết tôn trọng khi tui muốn ở một mình với thế giới nghệ thuật xa vời (là chúng nói thế) vừa muốn giằng tui về với mọi hoạt động của lớp, của thế giới bình thường và buồn tẻ của chúng (vì buồn nên mới luôn quậy phá và nghịch ngợm he he...)

Anh chỉ biết tất cả những điều ấy khi tham gia picnic cùng lớp học phổ thông với tui, chính vì càng hiểu tui hơn anh lại càng si mê. Trong lớp hồi ấy có khoảng 4 đứa bạn chơi rất thân với tui, đi đâu cũng cặp kè với nhau như hình với bóng, chúng tôi cũng là nhóm cầm đầu những hoạt động không giống ai. Ví như tự ý góp sách vở, bánh trưng, tiền bạc... đi thăm gia đình 1 đứa nghèo nhất trong lớp khi Tết đến. Hoặc đến nhà tui lấy quần áo đẹp mặc vào, trang điểm ròi xúng xính đi xem hòa nhạc như người lớn . Hay chiến đấu tay đôi với một nhóm học sinh chuyên bắt nạt các bạn lớp dưới (vì vụ này mà cả 5 đứa mất hạnh kiểm tốt 1 học kỳ he he...)

Đại khái là đám bạn lớp 10 rất tự hào về một đứa bạn gái nghệ sĩ vừa học giỏi vừa duyên dáng vừa bụi bặm (những lúc cần) của chúng nó. Biệt hiệu Titi của tui hình thành từ thời gian này vì trông tui giống hệt nhân vật Titi trong phim Bạch Tuộc đang phát trên TV hồi ấy. Anh muốn tui vui nên cũng cắt tóc và ăn vận gần giống Catanni, người yêu của Titi trên phim, tốn bao tiền mua quần áo, và các ấn phẩm phim ảnh từ nước ngoài có hình 2 nhân vật ấy cho tui treo đầy nhà.... tui thích treo ảnh nhưng không thích anh ăn mặc giống Catanni. Bản thân tui cũng không tìm cách ăn mặc giống Titi nên tui càng không thích anh chú ý đến hình thức quá như vậy. Tui nghĩ con gái thì có quyền chải chuốt nhưng con trai bóng bẩy quá thì mất hay. Đó là điểm duy nhất tui khó đồng cảm với anh.

Sống mơ mộng và bất cần nên tui khá vô trách nhiệm với người khác. Trong khi anh chăm tui như thế nhưng tui lại hoàn toàn không nhận đó là tình yêu trai gái. Những lúc được anh ôm, được ngồi trong lòng anh, tui cảm tưởng như ngồi trong lòng anh trai , một người anh trai mà tui luôn muốn có trong đời (tại tui chỉ có em và phải xa mẹ từ nhỏ). Nhất là vì anh có mùi thơm nên tui chỉ muốn ở gần vì mùi thơm ấy chứ không phải vì anh. Nghĩa là, tui chỉ nhận tình cảm , nhận sự chăm sóc, tận hưởng mùi thơm của anh như một thứ đặc quyền mà không bao giờ tui chăm anh hoặc thể hiện rằng tui quan tâm đặc biệt tới anh.

Cho đến khi anh rời xa tui, tui mới thấy tiếc, như thể đánh mất một điều gì quí giá vô ngần.
Chúng tui chia tay bất ngờ và lặng lẽ, chỉ mấy dòng chữ của anh " Em như tia nắng làm rạng rỡ những ngày qua của anh, nhưng tia nắng đó chỉ hướng lên trên mà anh không tài nào với tới. Anh hạnh phúc vì những ngày đã qua. Tạm biệt tia nắng đẹp đẽ. Chúc em luôn rạng rỡ và mang đến hạnh phúc cho mọi người" mà làm tui thổn thức mấy đêm. Tui nhận ra mình lớn xác nhưng chưa hề trưởng thành, tui đã làm tổn thương anh mất rồi.

Cuộc sống nghệ thuật phong phú khiến tui chỉ buồn được đúng 1 tuần. Hồi ấy nếu tui xin lỗi hoặc níu kéo thì anh sẽ đến bên tui ngay. Nhưng tính tui không bao giờ hối hận bởi những gì đã qua vả lại, tự tui nhận thấy mình chỉ thích mà không hề yêu.

Hiện giờ, anh đang là một luật sư có tiếng của thành phố Hà nội, gia đình yên ấm đầy đủ. Thỉnh thoảng tui vẫn gặp anh trong những cuộc họp báo long trọng và 2 đứa vẫn tươi cười chào nhau :-) Anh đặt tên con gái đầu lòng là H và ở nhà cũng đặt nick name cho bé là Titi. Trong tim tôi, anh cũng luôn là một người đặc biệt với sự tận tâm hiếm có và mùi hương lúc nào cũng tỏa ngát :-D