Anh bằng tuổi, học cùng trường lớp 11B, còn tôi học lớp 11C . Hồi ấy, mẹ tôi học nước ngoài nên hay gửi đồ về cho cả nhà dùng. Tôi là đứa duy nhất của cả trường mặc đầm đi học. Sắp 18 tuổi, ngoại hình ra dáng thiếu nữ , cộng với những cái đầm quá được nên trông tôi lai láng lắm. Được cái lũ học trò hồi ấy trong sáng nên chúng rất quan tâm tới tôi chứ không có tên nào cưa cẩm hay sàm sỡ . Làm quản ca của lớp, chuyên bắt nhịp cho các bạn giờ giải lao hoặc có bài nào mới thì dạy cả lớp hát, giọng tôi không đẹp , the thé là khác nhưng được cái hát chuẩn và mạnh dạn, chả ngượng ngùng gì nên mọi việc đâu vào đấy. Vì mặc đẹp, vì biết đàn hát, tôi còn nhiệm vụ chuyên đi tổ chức sinh nhật cho các bạn theo kiểu thanh niên học đòi, tức là có hát hò , nhảy đầm á.
Bữa đó sinh nhật nhỏ bạn gái cũng tên H , lớp tui thường xuyên có đến 5, 6 H với đủ biệt danh đệm vào sau tên. Hắn mắt to nên bị gọi là H Ôc nhồi. Chúng tôi mời cả lớp bên cạnh là 11A và 11 B nên khách chắc chắn đông. Tui dặn nhỏ bạn mua hoa quả, nước ngọt, bánh xốp, ô mai, kẹo... rùi tui mang bia tới. Phân công một nhỏ khác mang cassette rùi tôi mang băng nhạc nhảy đến. Sau đó tôi bắt các bạn trang điểm, buộc tóc, đi guốc cao rùi tôi mang đầm tới... đại khái một bữa tiệc người lớn được lên khuôn ẩn sau một buổi sinh nhật rất bài bản.
Bắt đầu nhập tiệc là màn đón tiếp chào hỏi, tặng quà, nhấm nháp hoa quả, ô mai, hỏi han bài vở... cho các vị phụ huynh yên tâm hỉ hả. Sau khi các vị ấy rút lui, chúng tôi mới dẹp bàn ghế, tắt bớt đèn, vặn nhạc to dần, thay quần áo khác và ... nhảy. Thường các bạn trai nhảy trước ròi mời các bạn nữ ra sàn nhún chân ( hồi ấy tuổi tôi chỉ thấy phần lớn con trai nhảy chứ con gái chỉ lắc lư và nhún chân thôi) chuyện không có gì nếu tôi không hưng phấn sau một chai bia nên thấy nóng trong người he he.... Còn nhớ cả phòng nhảy tối om, con trai vừa nhảy vừa hú hét, mình tôi là nữ ra "sàn" mà nhảy dữ lắm, lắc bên này, lư bên kia, tóc xõa che hết cả mặt.
Nhạc hay, tôi cứ nhảy trong tiếng hú hét của đám con trai và tiếng khúc khích của bọn con gái. Có đứa lớp khác không nhìn thấy mặt tôi hỏi ai đấy, có đứa vỗ tay hô tên Titi nhảy đẹp quá... làm tôi càng phấn khích càng lắc lư càng phê nhạc không thể dứt.
Hôm ấy tôi mặc mini jupe kẻ ca rô màu hồng, áo 3 phông màu nâu có dòng chữ cũng màu hồng, đi giày da nâu bóng lộn với tất trắng ngang bụng chân y hệt trang phục nữ sinh một trường bên Châu Âu. Tôi vừa nhảy vừa ra hiệu cho đám bạn gái cùng lên "sàn" nhưng chả ma nào ra, chúng cứ đứng túm tụm một chỗ cười cười . Mãi mới thấy con bạn thân nhất ra nhún nhún cạnh tôi, nó bảo vì tôi nhảy đẹp quá nên chúng nó không muốn bị chê nhảy xấu. Tôi nói cứ bắt chước tao như này như này, một lúc rồi cũng thấy nó vặn vẹo ra trò . Đám bạn gái còn lại chỉ đứng ở rìa "sàn" nhún nhún chứ nhất định không chịu nhảy tử tế he he...
Chắc trông lúc ấy tôi đặc biệt lắm, kiểu một dân chơi hoặc một thiếu nữ đua đòi nên thu hút nhiều ánh mắt của bọn con trai. Nhảy như thế ở trường nhạc lâu rồi nên tôi tự nhiên thành thục, biết là có nhiều người để ý kiểu hiếu kỳ nhưng tôi mặc kệ, nghĩ rằng chúng chưa quen rồi sẽ quen, thậm chí sẽ nghiện vì đây là một kiểu thể thao giải phóng cơ thể tuyệt vời.
Được khoảng 15 phút nhảy đã đời , bắt đầu ra mồ hôi, khát nướ, đang ngó quanh định thần chỗ có nước ở đâu thì tôi thấy anh xáp vô nhảy gần. Trong ánh sáng chập choạng, tôi nhận ra đó là người con trai lớp 11B với mái quăn tự nhiên bồng bềnh và dáng người cao lớn, cực chuẩn không thể lẫn với ai khác. Tự dưng tôi hết khát he he...
Anh vẫn thường xuất hiện ở sân trường cùng nhóm bạn nhà giàu nổi bật của mình. Họ giống nhau là luôn chải chuốt, áo trắng tinh cùng xe đạp bóng loáng. Tình cờ thông tin về gia đình anh lọt vào tai tôi (đám con gái chắc là quan tâm tới anh nên bit rõ), rằng đó là một tiệm buôn bán vàng có tiếng ở chợ Mơ với một cửa hàng to đùng mặt phố. Nhưng điều tôi quan tâm tới anh lại là thứ khác, trong nhóm bạn nhà giàu ấy của anh có một cô bạn gái rất xinh , nếu đi gần nhau là tôi phải ngắm nghía cô bạn kia cho đến khi đi khuất mới thôi.
Vì phòng chật nên anh nhảy rất gần tôi, càng ngày càng áp sát, bọn bạn biết ý nên dãn ra cho 2 đứa tự do chuyển động. Cuối cùng, từ khi nào chúng tôi làm thành một cặp rất ensemble. Anh cao hơn tôi hẳn một cái đầu nhưng luôn cúi xuống vừa nhảy vừa áp mặt vào tai tôi, có lúc 2 cái mũi chạm nhau, còn tay chân thì quấn quít tứ phía. Đang phê nhạc mà được một bạn nhảy nhiệt tình, quyến rũ như vậy đời tôi chưa có bao giờ, kể cả khi nhảy trong Nhạc Viện. Bọn con trai trong Nhạc Viện hầu hết là nhỏ con, nếu có nhảy với chúng chắc cũng không có được cảm giác bị bao vây, tấn công mãnh liệt như thế.
Nhảy được chút xíu thì tự dưng nhạc tắt, chắc băng bị làm sao đó nên thấy bọn bạn nháo nhác thay băng. Còn nhớ rõ rằng tôi đã ngẩn tò te như nào khi anh rời đi. Cũng may trong mấy phút nhạc tạm dừng ấy, tôi mới được uống nước và lau mồ hôi, ngồi xuống một chiếc ghế vừa thở vừa nhớ lại cảm giác chạm mũi với anh he he....
Chắc anh chạy đi đâu đó nên tôi nhìn quanh quất không thấy. Bọn con gái xúi nhảy tiếp nhưng tôi ngần ngừ, phần muốn chờ anh, phần muốn đợi bản nhạc hay hơn. Áo tôi ướt đẫm, bó chặt lấy người, mái tóc dài cũng bết cả lại vì mồ hôi ra như tắm, tôi hỏi nhỏ H. Ốc nhồi, chủ nhân bữa tiệc, cho tôi mượn chiếc áo khác để thay thì anh quay lại, nói cười hồn nhiên với đám bạn trai gần đó rồi tiến tới mời tôi nhảy tiếp.
Chẳng thể từ chối, tôi để anh cầm tay dắt ra giữa "sàn" trong tiếng hú hét của đám bạn . Tự tôi cảm nhận rất rõ một luồng không khí nóng bao quanh người. Tiếng trống, sự mờ ảo của ánh đèn, cái nắm tay trìu mến, ánh mắt long lanh của anh, má áp má, những chuyển động nhịp nhàng của đôi chân, những va chạm lướt nhanh của da thịt... anh đúng như một cánh rừng ào ào gió, ào ào lá rơi, ào ào quả ngọt bao vây tôi, làm con bé (chưa bao giờ ở cạnh một người đàn ông gần như vậy) phấn khích, say sưa nhảy quên trời quên đất.
Sau này, bọn con gái nói cảnh chúng tôi nhảy với nhau tự nhiên, cuồng nhiệt và đẹp, người con trai luôn quấn lấy người con gái trong tư thế cái cây cao lớn phủ xuống một đóa hoa mềm mại đang vươn lên, giống hệt trong một bộ phim nước ngoài nào đó. Tiếc là hôm ấy không có máy ảnh để lưu lại khoảnh khắc thú vị này. Còn nhớ, khi chia tay, chúng tôi trao đổi địa chỉ, anh muốn đưa tôi về nhưng vì nhà tôi ngay gần đó, lại khá khuya, ( thực ra là sợ bố mẹ bắt gặp đi với giai) nên tôi từ chối, chỉ kịp hẹn sẽ gặp lại anh ở trường .
Hai hôm sau, tôi phải đến lớp sớm trực nhật gặp anh cũng đang quét lớp bên cạnh. Tôi hay có thói quen mặc bộ xâu xấu đi trực nhật, ròi sau đó thay bộ chính thức cho đỡ bẩn, mồ hôi. Có vẻ anh không nhận ra tôi nên thờ ơ lắm. Đến khi tôi thay bộ đầm, thắt bím tóc, buộc nơ trắng đứng lẫn trong đám bạn thì anh lại nhận ra, ngạc nhiên, vui mừng và giơ tay vẫy vẫy. Trong đầu óc non nớt của tôi hồi ấy tự nhiên trào dâng cảm giác tự ái, rằng tôi phải mặc đẹp mới có người nhận ra sao , mặc xấu thì bị ngoảnh đi sao (dốt thế không biết). Nhìn thấy anh đi cùng cô bạn xinh như mộng, tôi càng tự ái. Không hồi đáp cái vẫy tay của anh, tôi quay mặt đi như thể anh là người xấu nhất quả đất .
Mấy tuần trôi đi, không thấy bóng dáng dễ nhận ra của anh, dò hỏi tôi được biết anh đã chuyển vào nam sống cùng gia đình, cô bạn xinh xắn vẫn thường thấy đi cùng là em gái anh. Một cảm giác mất mát dâng lên, mấy ngày sau tôi vẫn hay sờ lên má, chỗ anh đã áp vào lúc nhảy, để nhớ lại cảm xúc tuyệt vời với người con trai đầu tiên ở gần tôi đến vậy. Dù chỉ biết nhau trong khoảnh khắc nhưng anh đã để lại ấn tượng sâu đậm trong tôi về độ nam tính, quyến rũ đầy mê hoặc.

16 nhận xét:
"Trong đầu óc non nớt của tôi hồi ấy tự nhiên trào dâng cảm giác tự ái, rằng tôi phải mặc đẹp mới có người nhận ra sao , mặc xấu thì bị ngoảnh đi sao" - é, quen sợ bụng dạ, lạ sợ áo quần mờ, lúc nào cũng phải mặc đẹp nhớ Titi:-P
à, chị có học cùng trường với em chị không? nếu có thì em cũng cùng trường với chị á?
Phải công nhận là bà bốc lửa quá. Thời đó lớp tôi cũng mời thầy về dạy nhảy, mà học được dăm bữa thì bỏ ngang, mỗi lần lớp nào tổ chức dạ hội tôi cũng chỉ dám "nhún nhún" rìa sàn thôi, mỗi điệu slow dễ nhất thì mới sáp vô, hehe
@Gấu: cùng trường TL, nhưng hồi em bắt đầu vào thì chị rục rịch đi khỏi trường. Chậc, giá mà...:-D
@Anh: chỉ khi nào đi nhảy thôi, còn lúc đi học vẫn giả nai lắm :-D
ồ, hẳn nào, nghe tả không khí này thì đúng là dân TL òi :-) em nhớ không nhầm thì Phan Huyền Thư học lớp D cùng khóa chị?
em cũng học lớp D, hehe. Lúc em vô thì chị ra nhỉ. hồi í thằng P nó khoe chị gái nó sành điệu lém, nhưng em không tin. Chậc, giá mà... :-D
É, PHT hơn chị 2 tuổi cơ :-P Hồi trước, P hay lấy vé xem nhạc từ chị rồi cho các bạn, không bit hắn có cho em hem :-D
Năm nhất đại học tui cũng chết vì cái cúi đầu cọ má của điệu slow đó bà...và chết luôn tới giờ :P
@MMM: hí hí... bà thật hạnh phúc :-D
thích entry này cực kì. Đối với em, tướng của đàn ông đẹp nhất là khi lịch lãm xiết nhẹ partner dập dìu trong tiếng nhạc (giống như chị tả) Trước đây em thích discotheque được một hai năm. Sau này chỉ mê dance ở ball-room. Ở những chỗ này, lịch lãm hay cà chớn nó lộ ra rõ hết. Đỡ mắc công tốn nhiều thời gian để tìm hiểu khoản "lịch sự" của người ta đang để ý :-)))
Cuối tuần vui vẻ chị ha.
Chuyện này khác với hai câu chuyện trước. Nghĩa là Titi "mết" anh ấy òi.
@OX: em nói rất đúng :-)
@bác Đỗ: "chết trong lòng một ít" ròi bác ạ. Nhưng không có duyên với nhau :-(
Ở sàn nhảy thì có thể nhiều lần xúc động với nhiều người và cùng một cường độ như nhau lắm đấy em nhé!
@DMT: hi hi... trước đó, em nhảy suốt có thấy gì đâu anh? Cả sau này nữa, chả bao giờ có được cảm xúc như vậy ...hix hix...
Chị đi học nhảy cùng 2 nhỏ bạn thân ở CLB Quận I (SG), định trước với nhau CLB chỉ là nơi để học dance chớ không để gặp gỡ bắt quen. Kết quả là 3 tên học hết tất cả các khóa Latin dances mà không quen, ko kết bạn, ko trao đổi đ/c số đt với bất kỳ ai từ lớp học nhảy.
Chắc vì khi đó đi làm rồi (đủ 'tỉnh' để giữ lập trường) lại là gái làm phi trường (thời đó kiêu lắm), hihi.
@Lana: chị giỏi thật, tỉnh táo ở mọi nơi :-D Em lắm lúc lơ mơ, ngu ngơ, lờ đờ như con cá cờ á ... :-P
lạ nhỉ, em cứ tưởng e còm rồi mà giờ vào lại ko thấy!
chắc cái entry này nó quay cuống cuồng quá
chị có thời trẻ đáng nhớ ghê, làm vốn liếng để tám tha hồ cả đời hehe
@JG: yes, những gì ở trên blog chỉ là 1/nghìn thôi em :-D
Đăng nhận xét