9 thg 1, 2010

Đối thoại (69)

Em vẫn như xưa, dù hơi gày hơn chút.
Dạ, anh lại khác nhiều quá. Phong độ hơn nhiều.
Thế là đến gần 10 năm không gặp nhỉ.
Dạ. Công việc của anh có vẻ tốt?
Ừ, rất nhiều thăng trầm nhưng ơn trời, mọi việc đã qua.
Em rất mừng.
Sao không cho thằng nhỏ đi cùng? Anh thích nó lắm.
Nó quậy ghê lắm. Với lại Tí cần ngủ đúng giờ để mai còn đi học.
Em nghiêm với nó thế.
Hi hi...em toàn bị bố nó mắng là chiều con.
Bố nó nhầm ròi. Anh ở xa thế mà còn thấy rõ em nghiêm với con lắm.
Cám ơn anh đã luôn dành thời gian đọc blog em. Mà sao anh biết blog em nhỉ?
Cũng tình cờ anh tìm ra em thôi. Một lần bấm liên thiên gì đó vào địa chỉ email của em thế là hiện lên blog.
Blog chỉ là một phần, cuộc sống của hai mẹ con em còn thi vị hơn nhiều.
Anh biết. Nhìn mắt em là biết.
Ngày xưa, anh không hay nhìn vào mắt em.
Em nói anh khác xưa mà.
Đúng vậy! Làm sao mà luôn như cũ được chứ? Ngần ấy năm, con người phải trưởng thành, phải tích lũy hơn ngày xưa chứ. Em ủng hộ sự thay đổi tích cực. Nhất là sự thay đổi khiến cho ta hạnh phúc hơn, hài hòa hơn.
Anh đoán em hạnh phúc.
Vâng. Em hạnh phúc và cũng không hạnh phúc.
Sao vậy?
Em thích như thế. Không cái gì hoàn toàn như ý. Và những lúc buồn lại thấy cuộc đời thật thi vị.
Trong blog không hề thấy em buồn.
Những lúc buồn em ới bạn bè đi ăn. Hoặc đọc một cuốn sách hay. Thế là hết buồn ngay. Với lại em không thích chia sẻ nỗi buồn.
Bên kia, bọn anh cũng thỉnh thoảng mới gặp được nhau. Nhiều khi nhớ những buổi nhậu và cà phê rềnh rang ngày xưa ghê lắm.
Hi hi... anh có muốn về lại HN sống không?
Anh cũng chưa biết. HN thay đổi nhiều ghê. Nhưng hình như chẳng ăn thua gì so với thế giới.
Có thế thì anh mới có thể cà phê rềnh rang được chứ.
Ừ nhỉ.
EM hỏi đùa thế thôi. Anh nên tiếp tục con đường đã chọn. Chẳng ở đâu là không có bất cập. Nhưng HN chỉ là nơi phù hợp với giới văn nhân, lãng mạn. Kinh doanh như anh khi nào nổi hứng thì đáo qua HN chút cho đỡ nhớ thôi.
Nói thế chứ HN khiến anh nao lòng lắm. Nhất là cứ đọc thấy những dòng em viết.
Em có viết gì về HN đâu nhỉ?
Đâu cứ phải viết về HN. Giọng văn, cái cách ứng xử trong đó. Cách nhìn nhận cuộc sống trong đó thân quen và khiến anh nhớ HN da diết.
Ồ, em hiểu sao anh muốn ôm và hôn em thế ròi. Là anh muốn ôm và hôn HN của anh đó thôi.
Ừ, có lẽ. Mà này, anh chợt thấy, em là HN quá được. Anh có thể bê cả HN sang kia thì hay quá.
:-P





5 nhận xét:

Thuy Dam Minh nói...

Một nỗi buồn chia đôi thành 2 nửa nỗi buồn. Một niềm vui sướng chia đôi thành 2 niềm vui sướng. Buồn thì nên chia sẻ em ạ!

Titi nói...

Cám ơn anh Thụy. Anh nói rất đúng. Nhưng em không muốn bất cứ ai vì em mà buồn thêm . Em chỉ muốn tất cả được vui vẻ, được sảng khoái. Em thích nhìn thấy mọi người xinh đẹp và tươi cười anh ạ :-)

Titi nói...

Nói thế không có nghĩa là em giấu nỗi buồn. Em rất ít thời gian để buồn. Hi hi...

Vân Lam nói...

Đúng là em hầu như tìm không ra vết tích buồn trong nhà chị. Chứng tỏ chị không phải giấu nhẹm, mà chị ít khi buồn hoặc không có nhiều thời gian để buồn. :))

Titi nói...

Trời, em đúng là hiểu chị. Đến thời gian để ngủ đôi khi chị còn thấy lãng phí nữa là thời gian để buồn :-P

Đăng nhận xét