Tôi khấn,
anh khấn,
chị khấn,
ông khấn,
bà khấn...
Nam Mô...
Binh bong...
Nam Mô...
Mùi trầm lất phất như mưa
Quì dưới chân ông hoàng tôi khép chặt đùi vì lạnh
Quì dưới chân bà hoàng tôi ngước trán đón ngọn gió từ đâu ùa đến
Sơn son thẫm đặc lời cầu khấn
Thếp vàng lóe hào quang sám hối
Thình thịch trong ngực tôi những nhát chổi nghìn năm tuổi
Quét lá đa, lá bồ đề rơi từ hồi Phật còn đang bối rối
Tha nhân hay Thức tỉnh nhân?
Bước ra khỏi bệ thờ là khoảng trời xanh phân vân
Tôi là hoa hay là quả hay là phân
Mà kiếp sống lúc tươi lúc thối lúc trầm ngâm
Sợi dây nào khiến tôi háo hức sống
Mũi tên nào đâm tôi ngọt ngào sắc phập
Nghe âm u xa xôi mảnh khảnh một vết nứt
Tiếng chuông từ đó vọng -vào- trong
Ai ơi...
Binh bong...
Ai ơi...
Lâu ròi, tàn ròi - một tuần nhang chưa nhỉ
Mà như thấy cả đất trời xoay vèo - một thế kỷ
Vịn vào trái cấm thấy mình đỡ lý trí
Bậc thềm mới tỏa mùi rêu phong
Ai kia...
Binh bong...
Ai kia...
Tiếng nói của thây người chắc chắn mủn rữa
Nhang vẫn cháy
Nụ cười như hoa chào đón tất cả sự thật và không sự thật
Nhang cháy hết
Tịnh lặng là quả ngọt quanh năm
Nam Mô...
Binh bong...
Nam Mô...
Mùi trầm lất phất như sương
(Tặng DA )
Đăng ký:
Đăng Nhận xét (Atom)

14 nhận xét:
A biết bài thơ này. Hình như của anh Trần Ninh Hồ. Chép ra cho em xem vui vui nhé!
Trước tượng Phật bà Nghìn mắt nghìn tay
Nàng có nghìn bàn tay
Bàn tay nào tình ái
Nàng có nghìn đôi mắt
Đôi mắt nào cho tôi?
Hỏi xong thấy mình hỗn
Diệt dục tự ngàn xưa
Hỏi xong thấy vô lý
Bèn suốt đời tự thưa.
Nam Mô! Diệu Tịnh - Tịnh Diệu
Hoa quả hay là phân lăn tăn cũng mấy hồi chuyển luân tiền kiếp.
Ông, bà, anh, chị, vân vân...
Mà còn thiếu: em khấn!
Em khấn khá lâu hơn chị, nhưng không biết chị làm thơ trong lúc chắp tay.
Mà thơ hay.
Khói cũng vương vào mắt.
Cay.
@bác THụy: ô, bài thơ ngộ nhỉ. Em có nghe nói về TNH nhưng chưa bao giờ đọc bài này, Anh có chắc là của TNH không anh?
@Gấu: hic...lúc chắp tay chị chẳng nghĩ gì. NGồi vào máy thì hình ảnh nó mới thi nhau ùa về đóa. Cám ơn em đã khen. Chứng tỏ chị lại viết được ròi :-D
Hồi bé mình cứ phân vân, chả lẽ chỉ vì Ca-Diếp cười theo Phật Tổ nên Ngài truyền Y-Bat? Chả lẽ nịnh và adua giống thời nay chăng? Thầy chỉ cho mình phải quán được chữ "Như". Bởi thế nên Phât Thích Ca là "đã" còn chúng sinh là "đang" vậy.:)
Hay quá Titi ạ.
Phát hiện ra một tài lẻ (hay chẵn) xuất sắc của Titi.
@CNC: Thầy của bạn nói đúng đó. " Như" chính là bình đẳng, " Như" cũng là hiện ra. Như Lai là có mặt khắp mọi nơi. Phật Thích Ca ở trong mọi chúng ta, trên con đường đau khổ cũng như hạnh phúc :-)
@HY& VMC; em cám ơn hai anh chị với những lời động viên tuyệt vời. Vậy là em có thể tiếp tục "múa may" với chữ nghĩa nhỉ :-D
Xin phép ghé ngang qua nhé.
--------------------------------
Em hỏi rất đúng, chính xác và hay. Thụy sẽ chỉ dám nói chung chung.
Cám ơn TiTi.
--------------------------------
"Đề tài hot quớ anh Thụy ơi.
Mọi người nó rất hay ròi. Vậy, anh cho em hỏi, anh có khuyên con gái, con trai anh không ăn cơm trước kẻng không? Nếu chúng "dính chưởng" anh có bắt chúng cưới ngay không?"
----------------------------------
Bài hay quá chứ, hay tuyệt, hay hơn thơ của biết bao nhiêu nhà thơ chuyên nghiệp ấy chứ
@anh HN: Chào mừng anh đến trang của em. Em cám ơn anh đã chú ý tới com của e bên anh Thụy ạ :-)
@DHP: hí hí...quá khen quá khen! Mình rất vui khi được mọi người ủng hộ vụ thơ thẩn này :-D
Mẹ Tí đôi khi làm mọi người thực sự bất ngờ bởi một tâm hồn rất giàu chất thi ca
@Mẹ Ánh: hi hi...mình nghĩ ai cũng có chất đó, chỉ có điều bựn bịu quá nên để nó trôi qua mất thôi . Phải cảm ơn 1 người bạn đã cho mình vài khoảnh khắc thảnh thơi đặng lục lọi lại thi hứng :-)
Đăng nhận xét