Chẵn hay lẻ, em không nhớ thì phải giải xui bằng được nha.
Nàng cười , lắc đầu - Em không sợ đâu. Đừng dọa em.
Cũng lúc ấy, điện thoại rung, người yêu của nàng gọi , hỏi bao giờ nàng về HN.
Ồ, chắc đêm nay em sẽ về đến nhà, anh ạ.
Anh sốt ruột quá. Có nhiều việc đang cần em đấy.
Việc gì làm anh lo lắng vậy?
Ừ, có mấy rắc rối. Em về nhanh giúp anh với.
Vâng, mai gặp nhau anh nhé.
Ok. Anh nhớ em!
Bữa tiệc chia tay bà con bản Y tưng bừng đến tận 2h chiều. Vui quá, trừ nàng, ai cũng ngà ngà say cho đến rất say. Phải đợi đến 6h tối mọi người mới tinh tỉnh rượu để cùng nhau thu xếp đồ đạc lên đường trở về. Có ba xe thì hai xe chở đạo cụ đã về Hà nội trước. Còn một xe to nhất chưa thể nhổ neo vì bịn rịn, dùng dằng với cả núi quà rừng, phần lớn là rượu và phong lan.
Lo lắng không biết chuyện gì đang xảy ra ở nhà, nét bồn chồn hiện ra trong mắt nàng rất rõ, nàng giúp tất cả xếp đồ, giục mọi người nhanh nhanh lên xe để khởi hành. Cả đoàn đã đủ mặt nhưng không thấy chàng đâu. Gọi chàng cũng không nhấc máy, nàng đành nhắn tin
Anh đâu rồi? Sao không về xe để cả nhà đợi lâu thế?
Một lúc sau mới thấy chàng nhắn lại, chữ nghĩa lộn tùng phèo
"ANh sây qa. Em bao câu nau len diu anh xoung nhe."
Nàng cấp tốc gọi mấy cậu đồng nghiệp rồi cùng chạy lên phòng chàng.
Đồ đạc chàng đạo diễn chẳng có nhiều nên mọi người nhanh chóng đặt chàng nằm cuối xe rồi khởi hành ngay. Nàng vẫn ngồi cạnh tài xế như mọi khi nhưng thỉnh thoảng liếc xuống xem chàng ra sao. Chỉ thấy chàng ngủ ngon lành, mặt không hề biến sắc. Nhìn đồng hồ thấy đã 7h 30 tối, nàng nhẩm tính nếu đi liên tục chắc khoảng 1h sáng sẽ đến nhà.
Miên man vừa ngắm cảnh hai bên đường vừa tự hỏi không biết có chuyện gì mà anh muốn nàng về gấp như vậy. Với nàng, trong công việc, bao giờ anh cũng là một giám đốc năng động, hiểu biết, quan hệ rộng và sống có tình với nhân viên. Trong cuộc sống, một người hài hước và chăm chỉ, thường tự làm mọi việc dù có thể thuê người giúp việc . Dù khá thành công nhưng anh vẫn giữ những thói quen rất sinh viên, có xe hơi nhưng thích phóng xe máy phân khối lớn trông ngầu ngầu trái ngược với dáng dấp hoàn toàn thư sinh, mảnh khảnh của anh. Nghĩ đến xe phân khối lớn, nàng chợt mỉm cười vì có lần anh cũng say, phóng nghiêng ngả đến đón nàng đi chơi, rồi làm nàng hết hồn vì tay lái lượn lên lượn xuống hình chữ chi giữa dòng người đông nghẹt, miệng cứ ra rả em yên tâm, chưa bao giờ anh gây tai nạn, chưa có ai ngồi xe anh mà sứt mẻ gì, anh còn tỉnh lắm, chỉ ngà ngà cho vui thôi. Cặp kính trắng loang loáng khiến anh trông lúc nào cũng như ngơ ngác nhưng hầu như không bao giờ thấy anh do dự. Bất cứ việc gì, khó khăn mấy, lúc nào nàng cũng thấy anh có giải pháp hợp lý và nhanh gọn. Làm việc với nhau mấy năm mà chưa bao giờ thấy anh lúng túng, cần nàng giúp đến nỗi phải gọi và giục về nhanh như lần này. Tự nhủ chắc không có việc gì nghiêm trọng nhưng lòng nàng bồn chồn mong mau đến lúc gặp được anh.
Ấy thế mà ông giời như trêu ngươi. Xe đi được khoảng 45 phút thì mất thắng. Tài xế cố đi bằng số 1 một lúc mong đến đoạn đường lớn sẽ sửa phanh thì nổ lốp, chết máy. Cả nhóm gần 30 con người bị cô lập giữa đoạn đường rừng heo hút, tối mò, không một ánh đèn đường, không cả một chiếc xe nào lai vãng. Toàn bộ gần 30 cái điện thoại không có sóng, cả đoàn chịu chết không thể liên lạc được với ai đành an ủi nhau bằng đống lửa nhóm tạm bên vệ đường. Bao nhiêu quà bánh, thịt thú rừng bà con tặng được chưng dụng làm bữa tối. Mọi người ăn xong thì chui lại vào xe ngủ, chờ trời sáng may ra gặp được dân đi ngang giúp đoàn gọi người sửa xe. Riêng nàng vì quá lo lắng nên không ngủ được, cứ ngồi bên đống lửa trầm ngâm. Một lúc sau, khi mọi người đã ngon giấc thì chàng tỉnh rượu. Chinh chiến kiểu này nhiều nên chàng hiểu ngay sự tình. Nhảy ra khỏi xe, thong thả vừa đi vừa vuốt mớ tóc rối bù, chàng đến bên nàng an ủi.
Trời lạnh lắm, em vào xe đi. Chỗ anh vừa nằm còn trống đấy. Ngày mai, thể nào cũng tìm được xe cho em về mà.
Em đang cần về nhà gấp anh ạ.
Có việc gì vậy?
Bạn trai em đang gặp chuyện gì đó, cần em về giải quyết.
Ơ, sao việc của bạn trai lại do em giải quyết? Chàng vừa hỏi vừa lấy que khều cho lửa bốc lên, tỏa hơi ấm sực, thơm mùi củi tươi hăng hắc.
Em cũng là trợ lý và cố vấn cho anh ấy mảng truyền thông.
A, giỏi quá. Anh bạn trai kia thật tốt phước- chàng nhìn theo những tàn lửa bay bay trên không trung , tay lục tìm cái gì trong túi.
Chắc anh ấy đang lo lắng - vừa nói nàng vừa đưa cho chàng một ống cơm lam nóng hổi- vì điện thoại không sóng, anh ấy không biết em đang ở đâu...
Ồ, đừng nghĩ thế em ơi. Chắc chắn hắn đang ngáy pho pho ròi. Em cũng nên chợp mắt giữ sức khỏe, không thể lo cho ai khi mình mất ngủ, phờ phạc nhé - chàng tước vỏ thanh cơm lam, nhai ngon lành
Tuy không thích khi bị chế nhạo nhưng quả thật, điều chàng nói rất có lý, nàng chống chế- Nhưng...nhưng em chưa buồn ngủ?
Vậy, theo anh - nói rồi, chàng rút đèn pin, bật dậy, chiếu sáng một góc đường mòn dẫn ra quãng đồng rộng gần chỗ xe đậu, khoát tay ra hiệu nàng đi cùng , nói- Đi bộ một lúc cho ấm người nhé.
Hơi ngần ngừ vì thấy trời tối , nhìn đồng hồ gần 11h đêm, nàng tự nhủ đi bộ 20 phút rồi về ngủ cũng tốt. Cả hai lò dò trong đêm tiến về khoảng đất trống thẫm đen rất lớn , có vẻ như một cánh đồng rau, hoa quả của dân , nhưng cũng có vẻ như chỉ là một khoảng rừng thấp, không một tiếng động, ánh sáng.
Vừa đi, nàng vừa hỏi lung tung, một phần vì muốn nghe thấy tiếng chàng, một phần để xua đi chính nỗi sợ của mình.
Tối quá, anh. Đi chậm thôi, không em lạc đấy.
Yên tâm, chỗ này cây cối thưa thớt, lạc sao được.
Đường này dẫn đi đâu nhỉ?
Cứ đi thì biết.
Đi khoảng 5 phút, nghe tiếng thở phì phò đằng sau, chàng dừng lại cho nàng nghỉ.
Em ngửi thấy mùi gì không?
Hình như mùi ...giun.
Hà hà...mùi đất mới em ơi. Chắc chắn chúng ta đang ở trên ruộng rau, hoặc ruộng hoa quả gì đó của bà con ròi. Tối quá, chẳng nhìn cái gì ra cái gì.
Oái! Nàng ngã cái oạch xuống , gây nên tiếng động nho nhỏ nhưng vẫn khiến chàng lo lắng, la lớn lại:
Gì thế?
Em trượt chân, trơn quá.
Trẹo chân à? Chết thật! Để anh xem.
Không sao. Trượt nhẹ thôi. Nhấc em đứng lên.
Đi chậm lại vậy. Có thấy đau quá không thì quay lại em nhé.
Không sao, chắc chỉ bẩn đít quần thôi. Đi tiếp đi anh. Đất mềm, ngã cũng thấy đỡ à.
Huỵch - chưa nhấc chân mà đến lượt chàng ngã. Chiếc đèn pin văng ra, tắt lịm đi càng làm cho không gian mịt mù.
Ối, anh có sao không?
Mẹ ơi, anh vấp phải đá, may mà chưa sứt chân - chàng lồm cồm bò dậy nhưng lại chợt cúi xuống. Đá gì mà thơm thế nhỉ? Mềm mại nữa.
Anh đừng dọa em.
Em sợ ma à? Ma đâu có thể thơm được chứ. Để anh xem nào...A, thì ra là dưa em ạ. Chúng ta đang ở giữa ruộng dưa chín.
Hơ hơ...thật hả anh? Cho em xem dưa nào - nàng lại gần sờ sờ "tảng đá" - Dưa hấu thật. Quả to như này chắc là ăn được ròi. Hi hi...Thơm quá. Giá mà có thể nếm thử nhỉ.
Ôi, không được. Một quả này bán đi, bà con có thể đong gạo cả tuần đấy. Chàng vừa nói, vừa lấy đèn pin soi khắp, thấy ruộng dưa lốc nhốc toàn quả to như lợn con - Sáng mai, nếu thấy bà con ra chăm dưa thì ta mua được mà em.
Mây bắt đầu loãng trên đầu hai người, trăng lưỡi liềm ló ra mỏng dính nhưng cũng đủ tỏa ra thứ ánh sáng tinh quái. Chàng phá lên cười khi nhìn nàng.
Có việc gì vậy?
Bạn trai em đang gặp chuyện gì đó, cần em về giải quyết.
Ơ, sao việc của bạn trai lại do em giải quyết? Chàng vừa hỏi vừa lấy que khều cho lửa bốc lên, tỏa hơi ấm sực, thơm mùi củi tươi hăng hắc.
Em cũng là trợ lý và cố vấn cho anh ấy mảng truyền thông.
A, giỏi quá. Anh bạn trai kia thật tốt phước- chàng nhìn theo những tàn lửa bay bay trên không trung , tay lục tìm cái gì trong túi.
Chắc anh ấy đang lo lắng - vừa nói nàng vừa đưa cho chàng một ống cơm lam nóng hổi- vì điện thoại không sóng, anh ấy không biết em đang ở đâu...
Ồ, đừng nghĩ thế em ơi. Chắc chắn hắn đang ngáy pho pho ròi. Em cũng nên chợp mắt giữ sức khỏe, không thể lo cho ai khi mình mất ngủ, phờ phạc nhé - chàng tước vỏ thanh cơm lam, nhai ngon lành
Tuy không thích khi bị chế nhạo nhưng quả thật, điều chàng nói rất có lý, nàng chống chế- Nhưng...nhưng em chưa buồn ngủ?
Vậy, theo anh - nói rồi, chàng rút đèn pin, bật dậy, chiếu sáng một góc đường mòn dẫn ra quãng đồng rộng gần chỗ xe đậu, khoát tay ra hiệu nàng đi cùng , nói- Đi bộ một lúc cho ấm người nhé.
Hơi ngần ngừ vì thấy trời tối , nhìn đồng hồ gần 11h đêm, nàng tự nhủ đi bộ 20 phút rồi về ngủ cũng tốt. Cả hai lò dò trong đêm tiến về khoảng đất trống thẫm đen rất lớn , có vẻ như một cánh đồng rau, hoa quả của dân , nhưng cũng có vẻ như chỉ là một khoảng rừng thấp, không một tiếng động, ánh sáng.
Vừa đi, nàng vừa hỏi lung tung, một phần vì muốn nghe thấy tiếng chàng, một phần để xua đi chính nỗi sợ của mình.
Tối quá, anh. Đi chậm thôi, không em lạc đấy.
Yên tâm, chỗ này cây cối thưa thớt, lạc sao được.
Đường này dẫn đi đâu nhỉ?
Cứ đi thì biết.
Đi khoảng 5 phút, nghe tiếng thở phì phò đằng sau, chàng dừng lại cho nàng nghỉ.
Em ngửi thấy mùi gì không?
Hình như mùi ...giun.
Hà hà...mùi đất mới em ơi. Chắc chắn chúng ta đang ở trên ruộng rau, hoặc ruộng hoa quả gì đó của bà con ròi. Tối quá, chẳng nhìn cái gì ra cái gì.
Oái! Nàng ngã cái oạch xuống , gây nên tiếng động nho nhỏ nhưng vẫn khiến chàng lo lắng, la lớn lại:
Gì thế?
Em trượt chân, trơn quá.
Trẹo chân à? Chết thật! Để anh xem.
Không sao. Trượt nhẹ thôi. Nhấc em đứng lên.
Đi chậm lại vậy. Có thấy đau quá không thì quay lại em nhé.
Không sao, chắc chỉ bẩn đít quần thôi. Đi tiếp đi anh. Đất mềm, ngã cũng thấy đỡ à.
Huỵch - chưa nhấc chân mà đến lượt chàng ngã. Chiếc đèn pin văng ra, tắt lịm đi càng làm cho không gian mịt mù.
Ối, anh có sao không?
Mẹ ơi, anh vấp phải đá, may mà chưa sứt chân - chàng lồm cồm bò dậy nhưng lại chợt cúi xuống. Đá gì mà thơm thế nhỉ? Mềm mại nữa.
Anh đừng dọa em.
Em sợ ma à? Ma đâu có thể thơm được chứ. Để anh xem nào...A, thì ra là dưa em ạ. Chúng ta đang ở giữa ruộng dưa chín.
Hơ hơ...thật hả anh? Cho em xem dưa nào - nàng lại gần sờ sờ "tảng đá" - Dưa hấu thật. Quả to như này chắc là ăn được ròi. Hi hi...Thơm quá. Giá mà có thể nếm thử nhỉ.
Ôi, không được. Một quả này bán đi, bà con có thể đong gạo cả tuần đấy. Chàng vừa nói, vừa lấy đèn pin soi khắp, thấy ruộng dưa lốc nhốc toàn quả to như lợn con - Sáng mai, nếu thấy bà con ra chăm dưa thì ta mua được mà em.
Mây bắt đầu loãng trên đầu hai người, trăng lưỡi liềm ló ra mỏng dính nhưng cũng đủ tỏa ra thứ ánh sáng tinh quái. Chàng phá lên cười khi nhìn nàng.
Trông em như mèo con ấy. Râu ria rất chi là dễ thương kìa.
Thì ra, mải bám theo chàng, mải trò chuyện , nàng đã quệt tay vấy đầy đất lên mặt lúc nào không hay.

23 nhận xét:
có hai đoạn rất hay, rất sâu sắc nhé
1."không thể lo cho ai khi mình mất ngủ, phờ phạc nhé" . Moon hiểu tương tự như là, muốn người thân xung quanh hạnh phúc, thì mình phải hạnh phúc trước đã.
2. "Đường này dẫn đi đâu nhỉ?
Cứ đi thì biết."
Thâm thúy quá, không đi thì làm sao biết con đường đó hay ho cỡ nào.
Nàng đa mang quá! Đi với chàng mà vẫn nặng lòng lo cho bạn trai. Người đa cảm như thế vất vả lắm. Nhưng mà rất thú vị!
Anh đang hồi hộp không biết chuyện gì sẽ xảy ra ở cái ruộng dưa ấy đây? Hì
@MK: CÁm ơn mẹ cháu đã đọc kỹ và "phát hiện" ...:-D
@DMT: Ơ, đi làm chứ có phải đi chơi đâu mà không được nghĩ đến bạn trai hử anh?
Ruộng dưa ban đêm có vẻ là một terrifying scene chứ không phải romantic scene đâu anh :-P
Titi mà viết kịch bản phim thì hay đấy. Thấy có rất nhiều chi tiết nàng mô tả theo kiểu ngôn ngữ điện ảnh.
Để cái này làm dự án cho phim truyện ngắn đi Titi, in thành sách thì hơi phí, chuyển thành kịch bản phim sẽ lý tưởng hơn. (cái này là khuyến khích theo suy nghĩ của riêng cá nhân mình thôi, dù gì cũng tôn trọng ý kiến riêng của Titi hơn:-)
@HPLT: cám ơn HPLT vì đã động viên. Mình cứ viết thôi, hợp cái gì tính sau :-D
Hehe, đúng là viết truyện như đang xem phim, có lẽ vì mình cũng tò mò tạch mạch nên hình dung ra bộ phim li kì ướt át mát mẻ :-D
Titi dựng phim đi hén, em tình nguyện đóng vai ông tài xế - người đã được rỉ tai với chàng ta 2 chuyện: 1 là, hắn sẽ giả say để làm chậm khởi hành, 2 là, bác tài sẽ làm xe hư thắng để dừng lại. Cuối cùng nàng có lí do khách quan để về trễ. Xong phim! (từ những tập trước, nàng đã bao phen vu cho lí do khách quan roài!)
Haha, em xấu bụng nên cứ nghĩ theo tình huống xấu xí thế, nhưng có vậy thì phim mới hay, phim lun hay hơn ở đời thực:-D
@Gấu: hi hi..đồng ý là diễn biến của câu chiện sẽ kịch tính hơn nếu đi theo hướng Gấu vẽ. Nhưng chẳng lẽ cứ phải có âm mưu, dối trá thì phim mới hay :-P
em bắt đầu sốt ruột và lo lắng cho nàng
bởi dù lo lắng cho bạn trai, nhưng nàng lại không thể không đi theo chàng cho được
Ruộng dưa đêm nguy hiểm thế mà nàng vẫn đi, bởi có gì đó thú vị át hơn cả nỗi sợ hãi
Haha, âm mưu và tình iu mờ chị! Tình iu là một khối âm mưu để hạ địch (xem thêm đồn có địch nhà bác Thụy ợ)
Là mình thì nhất định đã ăn trộm dưa, hai đứa bửa ra gặm ngon lành :)
Cứ tình hình 'anh nhớ em' nhưng em ở vùng sơn cước, lo lắng, không ngủ được, 'đi bộ một lúc cho ấm người' với một chàng sếp 'có trình' thế kia thì dễ bung biêng lắm :(
@MEC: hình như nàng là hiện thân của KHÔNG SỢ HÃI.
@Gấu: đồng ý là trong tình yêu có thể có âm mưu. Nhưng có thể có một thứ HƠN CẢ TÌNH YÊU chứ :-D
@LAna: há há, ăn dưa giữa ruộng nghe thật là hấp dẫn...
Mà, hình như mọi người thấy nàng nhẹ dạ quá phải hong? Bản tính trong sáng sẽ khiến người ta ít sợ hãi thì phải (là em mượn tâm lý học nói hộ nhân vật nhé)
Titi: Đồng ý là đi làm. Nhưng là đi làm bên cạnh một chàng hay thế mà nghĩ đến chàng khác là hơi bị khó đấy nhé! Đúng không? Anh mà ở bên cạnh một cô hay thì khó nghĩ được về cô khác lắm!
Hì, ruộng dưa tối hôm ấy làm anh cứ liên tưởng đến....!
@DMT: anh liên tưởng đến gì nào? Nói để em cho vào truyện (nếu có chi tiêt phục vụ tốt ý tưởng của tỉu thít) :-D
Nang khong so hai vi da biet truoc chien gi se xay ra, hi hi
Titi: Thui, anh không nói đâu. Sợ lắm! Hic
@DMT: em bit anh hình dung gì ròi. Lại mắc bệnh đen tối, âm mưu gì...phải hong? Hi hi...nhân đây em cũng hé lộ luôn là trong Sóng nhỏ...sẽ hong có dựt gưn, ướt át câu khách đâu nhé. Một chiện tình rất diễm lệ và trong sáng :-)
@MEc: đoán trước tương lai thì hong thể. Nhưng nàng có niềm tin vào con người :-)
Phần này hay lắm, Ti à
Nhưng mà mình đang phân vân trăng lưỡi liềm mỏng dính liệu có đủ sáng để nhìn được mấy vết nhọ trên mặt không nhỉ, chắc phải trăng ngày rằm mới đủ đô, nếu không thì phải thêm chi tiết chàng lia đèn pin ra xung quanh và lướt qua mặt nàng, hìhì
@ÁNH: hi hi...cám ơn mẹ Ánh đã thắc mắc. Trăng có thể chưa đủ sáng nhưng mắt người quan tâm tới nhau thì luôn sáng hơn bình thường :-)
Titi: Đâu mà mắc bệnh đen tối. Hu hu! Anh đang tưởng tượng ra một điều rất là hay ho ấy chứ. Mà lâu quá rùi, em tiếp đi nhé!
@anh THụy: trời, tưởng gì cứ comt thẳng vào đây. Mất công em phải tưởng tượng lần hồi theo anh quớ. Hơ hơ :-D
Chào bạn. Tôi thích cách bạn viết truyện, rất hay. Cho phép tôi ghé thăm blog nhé.
Có lẽ bạn biết chơi piano, bàn tay đẹp kia là của bạn phải không?
@VC: dạ, cám ơn lời khen của anh.
Em đàn tàm tạm thôi ạ :-)
Đăng nhận xét