Em không chịu ăn gì thế hả?
Em nhịn tốt lắm. ANh cũng có miếng nào đâu?
Không biết bao giờ mới sửa được xe ?
Đói thì cùng đói. Cả đời em chưa bị đói quá bao giờ. Đây là một dịp tự thân trải nghiệm cái đói , há chẳng phải may mắn bất ngờ?
Chịu em, anh bắt đầu thấy kinh khủng, mọi thứ sôi ọc ọc từ cả tiếng ròi.
Đến khoảng 13 giờ chiều, trời mưa rây rây, cái lạnh càng làm cho cái đói trở nên không chịu được nữa.
Em ơi. Anh bắt đầu thấy váng đầu. Em hong sao chứ?
Em cũng đói, không váng đầu mà đau dạ dày anh ạ.
Chẳng lẽ cứ chịu sao? Mẹ ơi, ngày bao cấp khổ sở trước kia con cũng chưa đói như thế này bao giờ.
À, sao mình chịu đói khi có ruộng dưa hôm qua anh nhỉ?
Ừa, đúng ròi. Em giỏi lắm. Quanh đây chỉ có mỗi dưa là ăn ngay được thôi - rồi chàng la lớn kêu mọi người đi tìm dưa cùng mình. Cả đoàn hưởng ứng, giục chàng và nàng dẫn đường đến chỗ có dưa ngay.
Mặc kệ mấy người cảnh vẻ ngại đi xa, chàng và nàng dẫn đầu đoàn quân toàn thanh niên lực lưỡng nhưng mặt bắt đầu bạc đi vì đói, khát, quay lại ruộng dưa. Trời sáng, đường quang nên ruộng dưa thực ra rất gần.
Chẳng có ai ở đây, ta lấy dưa thì biết trả tiền thế nào anh?
Không sao, sẽ có cách em ạ - nói rồi chàng chắp tay, nhắm mắt, khấn khấn cái gì đó ròi bổ đi tìm dưa. Có ai đó thốt lên
Ôi trời, có dưa nhưng không ai nghĩ ra phải mang dao!
Ừ nhỉ, bổ dưa kiểu gì đây hả trời?
Loay hoay mãi, mấy thanh niên trai tráng , cả những người trung niên trong đoàn cũng không tài nào bổ được những quả dưa tươi, mọng nước và rắn chắc như đá . Mấy thanh niên đang trêu nhau, dưa đến miệng ròi còn không được ăn thì thấy chàng xăng xái rải lá cây thành một cái chiếu nhỏ, chọn một quả dưa xinh xinh nhưng có vẻ đã chín , một tay tung dưa, một tay vung lên chém mạnh vào giữa quả dưa làm cho nó bị xé làm hai, rơi xuống giữa đám lá thành hai nửa đỏ rực, thơm ngát.
A, cách này hay ghê - cả đoàn ồ lên tươi tỉnh .
Nàng kinh ngạc trước màn biểu diễn quá ấn tượng của chàng, còn chàng thì tỉnh bơ, điềm nhiên bửa dưa mời mọi người.
Một thanh niên thấy chàng chém dưa ngon nghẻ, hí hửng chọn tiếp một quả nữa , xoa xoa tay và xoa xoa quả dưa vẻ thích thú nói - để tôi thử xem nào.
Bắt chước chàng, nhưng anh kia không dám tung dưa mà chỉ đặt ngay ngắn trước mặt ròi giơ tay định chém . Cả đoàn cười vang động viên
-Mạnh tay lên . ha ha...
-Ngồi cho chắc, ngắm cho trúng không lại chém nhầm giờ. há há ...
ANh thanh niên chém bụp phát nhưng quả dưa chỉ lăn đi một tẹo, trơ khấc mà chẳng hề sứt mẻ gì, còn anh chàng thì hét lên oai oái vì đau tay. Cả đoàn lại được mẻ cười ngất ngư.
Thế là nhiệm vụ chặt dưa chỉ có một mình chàng đảm nhiệm, chém đến quả thứ 7 tay chàng đỏ lựng nhưng tiếng cười ròn tan vẫn vang lên mỗi lần dưa rơi xuống. Mọi người vừa ăn vừa cổ vũ cho màn chém dưa có một không hai. Sau khi chặt đến quả thứ 10, chọn một tảng đá nhẵn, chàng nàng mới ngồi xuống cạnh nhau cùng gặm dưa
Em đỡ đói chưa?
Tất nhiên đỡ chứ. Dưa tươi mát quá! Sao anh lấy phải miếng trắng thế? Quả ấy chưa chín ròi.
Có cái ăn là tốt rồi. Mình không nên phá hết cả ruộng dưa em ạ.
Ok, ý em là anh có công tìm ra dưa, lại mất sức bổ dưa mà lại vớ phải miếng dưa chán òm. Thiệt thòi quá!
Không sao em. Anh thích cái vị nhàn nhạt này. Quan trọng là anh được ngồi bên cạnh một làn sóng nhỏ dễ thương ấy.
Trời, anh tán em đó hả?
Em nghĩ mặt anh mà phải đi tán tỉnh ai ư?
Ha ha...thôi, không phải tán mà là cưa cẩm nhỉ.
Trời ơi! Trai gái chỉ có mỗi chuyện cưa cẩm hay sao?
É, cho em xin lỗi. Nhưng tại anh nói hay quá. Em chưa được nghe những lời như vậy bao giờ.
Vậy thì em tập nghe cho quen đi. Anh mới đến cơ quan mình, và anh thấy có mỗi em là hợp với anh nhất.
Anh nói thật chứ?
Tùy em cảm nhận. Nhưng em không thấy nó thật là tại em thôi đấy.
Ăn dưa trừ bữa, trong một ruộng dưa hẻo lánh, dưới một bầu trời đầy mây, trong một không gian mưa nhè nhẹ hoang dã nàng chợt thấy mình như Eva hiện đại với Adams vừa hiền lành vừa mạnh mẽ ở bên. Tủm tỉm lấy tay lau hàng ria mép dính chút dưa cho chàng, nàng hỏi nhỏ.
Bây giờ làm thế nào để trả tiền dưa cho bà con, anh?
À, tí nữa em sẽ thấy.
Ăn xong, mọi người cho thêm 3 quả dưa vào ba lô định bụng mang về xe cho những người đang đói. Nàng giục chàng
Anh nói cách trả tiền bà con đi? Như vậy là chúng ta đã thụ những 13 quả đấy.
Anh định trả bà con mỗi quả 30 nghìn, như vậy là 390 nghìn nhỉ. Anh đưa chẵn thành 500 nghìn nhé.
Vâng, giá dưa ở thành phố cũng chỉ tương đương như thế thôi ạ.
Rồi. Em có cái túi nilon nào không?
Có, anh gói tiền vào túi hả?
Ừ.
Ròi sao?
Ta lên cái chòi canh dưa kia xem nào. Anh sẽ buộc tiền vào chỗ nào kín đáo chút trên đó. Khi nào chủ ruộng dưa ra sẽ trông thấy thôi.
Ừ nhỉ, thế mà em không nghĩ ra...
Đáng lẽ, dưa chín là phải canh ghê lắm. Chắc chủ nhà ốm hoặc bận chút. Họ sẽ ra đây sớm thôi em ạ.
Vâng, anh có định để lại vài lời không? Em có giấy bút đấy.
Ừa, có lẽ nên xin lỗi nữa. Dù sao, mình cũng đã tự tiện mua mà chưa chắc người ta muốn bán.
Chàng nắn nót viết vào mảnh giấy vài chữ, cả lý do mua dưa, số điện thoại và địa chỉ cơ quan, những mong chủ ruộng dưa thông cảm và không coi đây là hành động phá hoại. Mọi người nằm nhoài ra chòi canh dưa nghỉ ngơi, thi nhau đoán người canh dưa sẽ có cảm giác gì khi phát hiện ruộng bị phá, ròi khi tìm thấy tiền sẽ có suy nghĩ gì...một lúc sau, chàng hô mọi người dọn dẹp đám vỏ dưa ròi nhanh nhanh nhổ rễ về thôi.
Ra đến đường lớn là 16h chiều, tới gần chỗ xe đỗ, cả đoàn hớn hở khi thấy đã có mấy người thợ đang loay hoay sửa chữa . Chỉ hơn 1h sau, xe lại bon bon lên đường. Lúc này, nàng mới nhận ra ráng chiều đang choàng lên toàn cảnh rừng xanh một chiếc áo ấm áp màu hồng nhạt. Biến cố hỏng xe qua rất nhanh nhưng nàng vẫn còn tủm tỉm nghĩ về cái đói được giải tỏa bằng dưa hôm nay và biết chắc vị dưa ngọt thơm giữa rừng này sẽ còn khắc sâu thật êm ái.

21 nhận xét:
Cả một phần bị thương mà toàn kể chuyện bổ dưa với ăn dưa!
Hảo công phu! Em cũng phải luyện chưởng này, đi mua mấy chục quả dưa về tung lên chặt thử xem sao. Không biết còn tay mà gõ phím nữa không :-P
Hí, phần này có màn võ thuật Sơn Đông vui quá
cái ông chim ưng này văn võ song toàn quá ta ơi, rõ ràng là đang tán mà cứ chối phắt đi...Mưu đồ của địch đã nhen nhúm từ lâu, giờ rõ ngày càng rõ.
Á há... chị có nên ăn mừng vì ý tưởng ăn trộm dưa comment ở tập trước không nhỉ? quá tuyệt :))
@Gấu: có người sốt ruột khi thấy một người khác được ca ngợi quá nhỉ :-D
@MK: trước đây, nếu có ai nói như vậy mình cũng cho là đang tán tỉnh . Nhưng bây giờ, mình lại thấy hoàn toàn bình thường. Những lời hay ý đẹp đâu cần phải có lý do mới có thể nói ra?
@ÁNh: :-D
@Lana: vầng, chị iu linh cảm đúng nhứt. Muah muah :-D
Sau màn bổ dưa này mà nàng không "chết" thì mới là lạ đây!
@DMT: ôi, chưa đâu anh. Nàng đâu có ở tuổi ô mai mà dễ chết như vậy :-P
Ồ, nàng đừng để bị nhiễm hội chứng "bất diệt" nha :-D
Bật mí cho Titi nè : ông Adam ổng không hiền đâu Titi ui. Anh này là thầy anh Adam, he he.
Anh chàng này coi bộ khỏe hé, chém dưa đau tay lắm chứ không chơi đâu. Chắc anh này nội công cũng "thâm hậu" dữ nè.
@ÁNh: là cái gì vậy, nghe hong hỉu gì hớt :-P
@HPLT: hè hè...màn chém dưa này được truyền tụng mãi trong giang hồ đó :-D
Hì hì, tại nghe thấy nàng trả lời anh T là "Nàng đâu có ở tuổi ô mai mà dễ chết như vậy" nên lưu ý nàng đừng rơi vào tình trạng "trái tim bất diệt", hội chứng thường xảy ra với các lady mãn teen ấy mừ
@Ánh: há há.... ok, tớ xin tiếp thu để nhắc nhở nhân vật hong đi theo hướng dở hơi ấy nhé :-P
đọc thế này dễ sốt ruột lém chị. Nick, e-mail của chị là gì, cho e bít với :)!!!
he, e quên mất là từng đọc đối thoại rất dài của chị, :)
@Cyan: cúi cùng em cũng nhận ra :-P
Cho đến giờ, kiên nhẫn là điều khó khăn nhất mà chị đã từng học đó em :-D
Em có thể liên hệ với chị qua danghuongvtv@yahoo.com.vn
vâng, đc ạ, e cảm ơn chị nhiều lém !
Câu giờ quá Ti iu ơi. Nhả chữ kiểu này chờ đợi sốt ruột lắm. Chạy ra chạy dzô thấy chàng và nàng và Anh vẫn cứ đứng nguyên, hị hị :((
@Lana: hí hí... em đang cố hoàn thành phần tiếp theo đây ạ :-D
Madam à, làm ơn siêng chút đi, để đọc giả chờ mệt quá nhe.
@Rita: hì...tại mấy ngày nay hơi mất tập trung tí mẹ nó ợ :-P
Đăng nhận xét