24 thg 8, 2010

Sóng nhỏ bị thương (12)

Đang miên man suy nghĩ thì điện thoại của nàng có sóng và dồn dập nhận tin nhắn, toàn tin cuộc gọi nhỡ của người yêu. Sau cùng là tin anh lo lắng sao nàng chưa về? Có chuyện gì không? Nàng lập tức gọi lại thông báo sự việc và hẹn anh sáng mai đến công ty thật sớm. Nhưng anh có vẻ không vui, giọng anh khá căng thẳng

Anh đánh mất hợp đồng X ròi. Không hiểu sao đối tác không chấp nhận giá mình chào dù đó là giá rất hời.
Anh có nghĩ Yasako đã tác động không?
Không. Yasako luôn muốn những điều tốt cho anh. Chắc chắn công ty ABC đã cạnh tranh em ạ.
Em rất tiếc đã không về kịp.
Chắc cái số anh chưa phất được em ạ.
Đừng nói như vậy chứ? Đó đâu phải phong cách của anh?
Có nhiều chuyện xảy ra nữa. Anh đồ rằng công ty đang gặp khó khăn em ạ.
Nghiêm trọng thế sao?
Ừa. Hướng đầu tư vào tờ báo XYZ của anh không ổn. Trước đây, giá anh nghe em...
Hồi ấy em đã linh cảm rất rõ là không được. Nhưng anh tự tin quá nên em không dám cản quyết liệt.
Anh đã sai lầm em ạ. Thiệt hại vào đó khá nhiều ... Anh bán xe ròi.
Cái nào?
Cái mui trần ấy. Nó đã gắn bó với anh kha khá, bán đi cũng tiếc. Nhưng anh đang liên hệ mời nhóm nhạc LMN sang đây biểu diễn, tài chính cần chuẩn bị tốt. Mong em về để lên kế hoạch chi tiết.
Dạ. Em cũng thích nhóm đó lắm. Nhạc của họ rất trong sáng mà vẫn quyến rũ. Sao anh biết họ mà mời?
Một người bạn đang sống ở Mỹ gợi ý cho anh nhóm này.
Ok! Xe sắp về đến Hà nội rồi.
Phù, cuối cùng em đã về nhà . Thôi, anh ngủ sớm đây. Mấy hôm nay toàn thức trắng em ạ.
Ok, anh ngủ đi. Yên tâm, sáng mai em đến sớm.

Gác máy, đang buồn vì trong thâm tâm chờ đợi một cuộc hội thoại khác, nàng chợt nhận ra có chiếc áo khoác choàng lên vai mình từ lúc nào. Trời rét, tất cả chìm trong giấc ngủ, chỉ mỗi nàng, lái xe còn thức nhưng nàng vẫn nhận ra chiếc áo khoác ấm áp là của ai. Nhìn quanh, chẳng thấy người đâu, nàng chắc chàng đang ngủ khuất ở hàng ghế nào đó nên nhắn một tin cám ơn. Vẫn không ngủ được, nàng bật Ipod lên nghe những bản nhạc yêu thích, vừa đúng một bản tình buồn

Chỉ chừng một năm trôi
Là quên lời trăn trối
Ai nuối thương tình tôi
Chỉ chừng một năm thôi
Chỉ cần một năm qua
Là phai mờ hương cũ
Hoa úa trong lòng ta
Chỉ cần một năm xa...

Nàng vừa nghe vừa hồi tưởng lại lần quen anh cách đây gần 2 năm. Cả hai còn định rằng khi nàng trở về sẽ kỷ niệm 1 năm yêu nhau thế mà hình như anh quên hẳn, chỉ nhắc nàng về nhanh giải quyết việc cho anh. Thời gian 1 năm như bóng câu vụt qua trước mắt nàng, yêu vẫn nhiều nhưng hụt hẫng cũng không ít.

Gần 12h đêm xe về đến cổng Đài. Nhìn đồng nghiệp được vợ chồng ra đón ríu rít, nàng chợt chạnh lòng tủi thân, nhớ rằng hình như chưa bao giờ đi công tác về mình được ai ra đón, toàn tự gọi xe về và lúi húi thu xếp đồ một mình. Cũng tại nàng không thích làm phiền ai, thích tự thân vận động và bấy lâu nay vẫn hài lòng, thoải mái với việc tự lập ấy. Chẳng hiểu sao lần này nàng lại cảm giác khác hẳn, thậm chí còn thấy mắt mình hơi rớm rớm lệ. Vừa buồn vừa thấy mình kỳ quặc, nàng tự nhủ chắc tại có tuổi ròi, không còn phớ lớ , hồn nhiên như xưa nữa ròi. Không ngờ, chàng đồng nghiệp lại gần vừa lấy lại chiếc áo khoác, vừa nhấc tất cả đồ của nàng lên chiếc taxi chàng gọi từ bao giờ.

Em lên xe đi. Anh đưa em về trước nhé.

Đường Hà nội về đêm thật thoáng đãng, xe đi khoảng dăm phút là đến nhà nàng. Cùng lái xe mang hành lý xuống, hơi choáng ngợp trước ngôi nhà trước mặt nhưng giọng chàng vẫn rất dịu dàng .

Em ngủ sớm nhé. Chắc bé con đang mong mẹ lắm.
Cám ơn anh! ĐIều mong muốn nhất của em lúc này là được ôm con vào lòng.

Tiếng bé con trong nhà vọng ra sau cánh cửa:
A, mẹ về. Con chào mẹ!
Mẹ chào con. Con trai mở cửa cho mẹ nhé.
Vâng, con nhớ mẹ quá! Sao mẹ đi làm gì mà lâu thế?

Hai mẹ con ríu rít một lúc làm chàng cũng thấy vui lây. Lên xe, chàng mỉm cười , chờ nàng vào khuất hẳn mới quay sang giục lái xe đi tiếp.

Sáng hôm sau, đưa con đi học xong nàng hấp tấp đến công ty của người yêu rất sớm không kịp cả ăn sáng, anh đi ra ngoài từ bao giờ, viết lại giấy nhắn nàng chú ý lên kế hoạch, chuẩn bị thông tin về nhóm nhạc LMN thật đầy đủ, chờ anh về để cùng giải quyết một số việc. Hoàn thành xong ngần ấy yêu cầu cũng tới quá trưa, mãi không thấy anh về, nhấc máy định gọi để báo rằng nàng đói quá thì anh ùa vào
Em có 10 phút ăn trưa. Mấy cậu bên công ty BBB sắp đến, chúng ta cần tranh thủ thuyết phục họ để lấy tài trợ vàng cho show của LMN em nhé.
Vâng, em ra ngoài ăn tạm cái gì rồi về ngay.
Không kịp đâu. Trong tủ lạnh có sữa, em uống tạm ròi chỉnh trang phục , chuẩn bị tài liệu giúp anh.

Đúng như anh dự đoán, 10 phút sau cả tốp khách hàng đến trao đổi công việc thật rôm rả, anh trổ tài hùng biện và nàng duyên dáng ngồi bên hỗ trợ những phần quan trọng về nghệ thuật. Sau 2 tiếng thuyết phục, họ gần như đã đạt được hầu hết những thỏa thuận bước đầu rất tốt từ khách hàng, anh quyết định mời cả nhóm đi ăn, ròi ghé tai nàng

Kỷ niệm 1 năm yêu nhau mà hôm nay em vất quá. Em gọi điện về nhà muộn đi. ANh hứa, tối nay sẽ có bất ngờ nhé.
Vâng, anh đợi em chút.

Nàng phải giải quyết công việc chính của mình ở Đài truyền hình qua điện thoại còn anh thì chợp mắt một lúc. Mệt nhoài vì một ngày làm việc bận rộn ngay sau chuyến công tác dài nhưng tinh thần nàng lúc này rất vui. Ngắm khuôn mặt người yêu ngủ vùi với nguyên vẹn quần áo văn phòng, nàng quên béng những giây phút chạnh lòng đêm trước. Cẩn thận trang điểm, thay đồ đẹp , nàng lại háo hức khi thấy anh vẫn nhớ ngày kỷ niệm tình yêu .
Nhưng nàng đâu có biết, một trong những trải nghiệm kinh hoàng nhất của nàng ở ngay mấy giờ sau đó.







21 nhận xét:

Devuive nói...

Cực kỳ hồi hộp chị ơi! Cổ lại dài thêm...

Lana nói...

Dùng hết trí tưởng tượng vẫn không ra cái trải nghiệm kinh hoàng kia là gì... hị hị.
Viết tiếp nhanh đi thôi. Ra lệnh đấy.

Thuy Dam Minh nói...

Trời đất! Không biết cái gì tiếp theo đây? Nhưng mà cái gì được chứ? Quen nhau tới gần 2 năm và kỷ niệm 1 năm ngày yêu nhau thì liệu còn chuyện gì chưa xảy ra không nhỉ?
Hay lắm!

NADIA nói...

Chị làm em hồi hộp quá đi. Xuất bản nhanh lên chị, vừa đọc vừa chờ suốt ruột lắm, huhu

Huyen Nga nói...

Trời, đây gọi là câu Pageview thiệt đó! Chiện rề kinh hoàng được chứ nhỉ? hic!

Titi nói...

Uầy, cả nhà chả kiên trì rì cả ;-P Việc gì cũng có đầu cua, tai nheo chứ ? Hic hic ...
Mà chả hiểu, với mềnh là kinh hoàng nhưng lại không kinh khủng lắm với mọi người thì seo :-P

lvu nói...

me Ti bao gio in sach cho xin mot cuon de doc do moi mat nao.

Nặc danh nói...

ui, nội dung đang hay, yêu cầu bà kon bình tĩnh, cho tác giả thời gian để viết thì mới có chiện hay để mà đọc chớ ớ ớ.

Moon nói...

Tập này có nhiều vấn nạn xã hội hiện đại nha

1. Càng ngày xuất hiện càng nhiều phụ nữ kéo vali "đi & về " mình ênh, không ai "đưa & rước".

2. Đàn ông khi gặp khó khăn, họ cần một người phụ nữ ở bên cạnh để hổ trợ họ mọi mặt, trong đó có cả tinh thần. Nhưng vô tình làm tổn thương người phụ nữ đó do sự vô tâm bản năng của họ.

Titi nói...

@Lừng: nhất trí, nếu có sách sẽ tặng chú hẳn 2 cuốn :-D

@HPLT: hí hí...được mọi người quan tâm mềnh thích lắm. Cơ mờ, dạo này mềnh hơi ít thời gian tập trung nên viết ì ạch quớ :-P

Titi nói...

@MK: uầy, uầy....what a reader :-D

doanh nói...

giật gân quá xá :-P

nhưng lần này em thấy kiên nhẫn chút cũng được. vì tội nghiệp nàng quá, những giờ vui ngắn chẳng tày gang, cho nàng hí hửng thêm tí nữa đã rồi trước sau cũng 'kinh hoàng' :-(

em nghĩ chắc lại con nhỏ buôn đồng hồ Senko kia gây hấn roài hén :-D

Titi nói...

@Gấu: há há...đoán sai toét tòe loe ròi. Đoán lại đi nào :-D

doanh nói...

hà hà, đoán mò cho vui thoai, không trúng càng tốt mà chị, chứng tỏ là câu chiện giật gân và 2 người này nhìu chiện thiệt :-P

Titi nói...

@Gấu: chị bẩu Gấu đoán lại chứ có bẩu cho nhận định về 2 nhân vật trên đâu :-P

Mecghi nói...

nhiều tình tiết quá, giờ em mới biết buổi nhạc hôm đó có rất nhiều công lao của nàng trong chiện.

Tuy nhiên, trong câu chuyện thì chàng đưa áo đã ghi điểm nhiều quá trong mắt nàng, và không biết vô tình hay cố í mà người yêu nàng lại mất điểm nhiều quá trong time này.

Với người đàn ông coi, khi họ đã chú tâm vào sự nghiệp thì họ gần như quên hết mọi thứ. Chàng của nàng vẫn rất ok đấy vì dù thế vẫn nhớ ra kỷ niệm 1 năm. Và tại thời điểm khó khăn của công ty chàng, nàng đành nhận chút thiệt thòi về mình để làm hậu phương tinh thần vững chắc cho chàng...

Titi nói...

@Mec: thiệt thòi có đáng gì? thiệt thế chứ thiệt nữa vẫn chẳng ảnh hưởng tình yêu :-) Cái ảnh hưởng đến tình yêu chính là phẩm chất nội tại của chính 2 người cơ :-D

L2C nói...

Tiết kiệm được tiền mua tiểu thuyết đọc rồi

Titi nói...

@Mẹ Linh: hị hị...cá ngon qớ :-D

Lana nói...

Bận sao đấy Titi ơi?

Titi nói...

@Lana: hí hí...có mí việc đâu chị, toàn chạy loăng quăng nhộn nhạo mợt ghê :-P

Đăng nhận xét