10 thg 10, 2011

Lính thời đại @

Anh ấy là dân thể thao chuyên nghiệp, từng du học ở Hàn Quốc 4 năm về Teikondo, ngoài học võ còn được học tiếng Hàn và môn Hàn học . Về nước, chàng trai 24 tuổi trẻ măng nhảy lên biên giới phía bắc làm huấn luyện viên võ thuật cho các chiến sĩ trực tiếp chiến đấu bảo vệ tổ quốc. Song song với việc làm huấn luyện viên là một bằng đại học kinh tế chính trị và bằng tiến sĩ quân sự bằng tiếng Nga, học từ xa trong 4 năm và đến ngày, anh lên bảo vệ luận án bằng tiếng Nga tại một học viện quân sự ở Nga.

Không biết trời xui đất khiến thế nào, sau bảo vệ thành công, anh đồng ý tiếp nhận một công ty xây dựng, xuất nhập khẩu đang ngập trong đống nợ hàng trăm tỷ đồng của Bộ Quốc Phòng. Trong khoảng thời gian 3 năm làm giám đốc, bằng cách làm việc khoa học, đón đầu nhu cầu của xã hội, mở rộng quan hệ cho công ty, anh không những đã xóa nợ cho công ty, xóa nợ cá nhân cho nhiều nhân viên, mà còn tăng thu nhập cho tất cả lên gấp 10 lần. Thành tích quá ấn tượng khiến chỉ trong 3 năm anh được thăng cấp trước thời hạn 3 lần . Nghĩa là đường quan lộ và mại lộ cứ phi ầm ầm như thác.

Vừa qua, mình tình cờ phỏng vấn đồng chí này trong một buổi chiều đầu thu mát mẻ, mới khám phá thêm đó không chỉ là một cá nhân giỏi làm kinh tế mà văn chương, thơ phú cũng kha khá lai láng . Mình chép ra đây nhưng không nghĩ đó là thơ mà coi đó là những dòng tự sự rất tình cảm và khí phách.


Anh chợt tỉnh khi gà gáy ban mai
Đêm biên cương nghe thì thầm lời đất
Những tháng ngày oanh liệt thương đau
Cho ta sống giữa thời đại vì nhau
Không quên đầu rơi, không quên nhà nát
Quê mẹ hiền phía biên giới bát ngát
Đêm yên bình nghe cỏ biếc than van
Mỗi nhành hoa đều thấm máu đồng đội
Tiếng chim ca hòa bình, cơ hội
Để ta sống xứng đáng với mai sau.

*******
Em có thấy Hà nội thu đang khơi
Sương giăng lối chào bình minh buổi sớm
Trời bình an xanh thắm lạ thường
Nghe phố thức đón người tới công sở
Nao lòng quá man mác gió thu ơi
Có một người gửi tin nhắn vời vợi
Em ở đâu sao không về thu đợi
Anh nhớ nhiều sáng Hà nội chơi vơi

*******
Trưa biên giới không có hoa sim tím
Để gửi em một nhánh làm quà
Trưa tháng ba Hà nội lạnh quá
Có nóng lòng nhớ nắng không em
Đời quân ngũ chưa trải qua trận đánh
Tóc điểm bạc màu da mật bánh
Xanh trang thơ đời lính thương trường
Mãi xao xuyến về thời hoa lửa
Mỗi gốc cây một mạng người ngã ngửa
Cho hôm nay rừng xanh thẳng cánh
Lính thương trường noi gương các anh
Cống hiến hết mình dù hy sinh vô danh

10 nhận xét:

Scarlett nói...

Nhân vật này hay thế. Chị phỏng vấn anh ấy khi nào ạ? E mún tìm hiểu về cty anh í :/ E thích đoạn 2 :/

Đỗ nói...

Ngày trước ở HN có câu thơ: Làm thơ thì cứ làm thơ, đừng làm kinh tế mơ mơ màng màng...
dân k.tế rồi làm thơ được chớ ngược lại chắc khó.

Unknown nói...

Ối giời ơi hâm mộ quá. Em chả thích giai làm thơ chơi đàn biết hát, nhưng anh nào vừa thông minh vừa giỏi võ thì em mê lắm [ngày xưa từng đi học võ bao lâu mà :))]

Titi nói...

@SC: chị phỏng vấn anh ấy cách đây 2 tháng. Định làm tin hả em? Nhân vật này không muốn lên TV nhiều đâu :-D

@Đỗ: vầng, rất may là anh í không bị ngược cước... ke ke...

@Dứa: nhân vật này còn nhiều thứ hay lắm, chị đang khai thác, sẽ kể dần dần :-D

doanh nói...

đã đành người sống đầy sự nghiệp
nhưng ở đời như một thi sĩ

hem phải thơ của em. hâm mộ bác nầy. thơ hay phết dấy.

Titi nói...

@Gấu: :-)

O Xuân nói...

sao số của chị toàn gặp tr. ngon lành không hà. Mà người này nói chuyện nghe lọt lỗ tai không chị? Galant hông vậy chị? Có thêm mấy thứ này nữa thì em mới hâm mộ được, hihi.

Titi nói...

O Xuân: Xởi lởi dễ chịu lắm, galant nhất quả đất luôn :-D

Thuy Dam Minh nói...

Mãi hôm nay mới comt được. Mạng nhà anh chán quá cơ! A thích thơ, vậy mà chẳng bao giờ làm nổi được một câu. Tệ thế chứ!
O Xuân: A k comt được ở nhà em?

Titi nói...

@DMT: làm kinh tế giỏi cũng là một kiểu làm thơ bằng con số. Người ta nói nghệ sĩ và doanh nhân rất giống nhau mà anh :-)

Đăng nhận xét