Nghĩ xa
Một lần, tôi được dự lễ khánh thành ngôi chùa mới. Từ một bát nhang cổ ngoài trời trên nền ngôi chùa bị sụp toàn bộ cách đâu 40 năm, các nhà hảo tâm và sư ông đã hì hụi xin phép , xây dựng thành một quần thể tâm linh khá đẹp. Ở ngôi chùa mới, mọi thứ đều đầy đủ, ngăn nắp, nhưng hầu như các bia, phướn, hoành phi đều là chữ Quốc ngữ. Tự dưng thấy có gì đó không chuẩn, không thiêng liêng như những ngôi chùa cũ có chữ Hán, Nôm .
Đến với ngôi chùa mới này, tôi nhận ra một nhu cầu rất lớn của những người nhiều tiền thời nay. Đó là góp rất nhiều công sức, tiền của, thời gian cho tất cả những gì gọi là sinh hoạt tâm linh , thần thánh ... miễn là họ cảm thấy những người mà họ giao tiền có chút đức độ, tin được và có khả năng biến chuyển đồng tiền của họ thành những sản phẩm thành kính, tuệ mẫn... và có thể còn trường tồn với thế gian nữa á. Chậc, nhu cầu ấy cũng chính đáng thôi, nhưng giá như tiền đó được dùng để xây trường học, nuôi con em nhà nghèo ăn học miễn phí, hoặc trau dồi tay nghề cho các giáo viên thì hay hơn nhiều. Những mạnh thường quân ấy vẫn nghĩ đến mình nhiều quá, trong khi nghĩ cho người khác, thế hệ khác mới là nghĩ xa.
Tình bạn
Đi xem đầu xuân, thầy nói đến tháng 7 tôi có đại hỷ. Tự dưng nghĩ đến chuyện gắn bó với ai đó thấy sao khó khăn quá. Cuộc sống đang ổn định, tự dưng có người xô vào can thiệp, đảo lộn, chả biết lành dữ ra sao nhưng tôi bắt đầu ngán sự xáo trộn. Có thể bởi tôi đã khá mất công , tốn hao sức lực cho cuộc sống hiện tại, thậm chí là một phong cách sống rất thống nhất cho cả nhà, giờ mà bắt thay đổi là cả một vấn đề nha. Nhớ có lần anh bạn tốt bụng nói sẽ mai mối cho tôi, bảo tôi đề xuất tiêu chuẩn để anh kiếm cho trúng. Tôi cười nhớn, sau khi anh gặng hỏi mãi thì đành từ tốn đáp rằng, đơn giản lắm, người ấy chỉ cần biết nói chuyện với em với con và với bà ngoại là okie . Anh bảo, biết nói chiện với em là tốt rồi sao còn phải biết nói chuyện với con và với bà? Tôi đáp, à, biết nói chuyện với em là người trẻ trung, biết nói chuyện với con là người nhân hậu, kiên nhẫn, biết nói chuyện với bà là có giáo dục, khiêm tốn mà vẫn tự tin. Anh nói, thế thì chỉ có anh là đủ tiêu chuẩn. Chúng tôi cùng cười nhớn và dù vô cùng ái mộ nhau , nhưng tới giờ vẫn chỉ là bạn. Tôi rất thích tình bạn khác giới như vậy, chúng tôi trêu chọc nhau, làm cho nhau hưng phấn và ngưỡng mộ những khác biệt dễ dàng hơn bạn cùng giới. Tuy không sống cùng nhưng luôn muốn gặp nhau và tự hào khoe với mọi người tình bạn này. Anh còn nói anh nghĩ đến tôi nhiều hơn đến vợ mình, dù đôi tháng chúng tôi mới gặp mặt nhau. Kết luận bằng một câu rất chủ quan: muốn làm chủ tâm hồn ai , hãy là bạn hơn là vợ ... khe khe khe ;-)
An Ninh
Hà nội ra lệnh cấm ô tô, taxi trên nhiều tuyến đường. Bi giờ ra đường bắt taxi dễ lắm, vì không có chỗ đỗ nên các bác tài chạy lòng vòng suốt. Thành ra đường lúc nào cũng vẫn đông và ô nhiễm. Cảnh sát được thay mới hay sao mà thấy toàn các em trẻ măng đứng đường, làm việc nhiệt tình, mặt mũi tươi rói. Tiếp xúc nhiều với giới an ninh thấy họ chia tầng giai cấp rất khắc nghiệt. Nhà nghèo vào ngành vì không biết đi đâu , trí thức bị dòng đời xô đẩy và con ông cháu cha nhìn đời bằng nửa con mắt. Tầng thứ nhất tài giỏi mấy mạt kiếp đứng mũi chịu sào những nơi hiểm nguy, tầng thứ hai đóng góp nhiều nhất, có ít nhiều quyền lợi nhưng chỉ mãi mãi làm cảnh cho ngành. Tầng thứ 3 có thực quyền lại quá ít lương tri :-(
Săn chắc
90% người trưởng thành đến bể bơi thường xuyên là theo chỉ thị của bác sĩ. Còn tôi đến bể bơi để được xả năng lượng thừa. Vả lại, tôi chợt nhận ra mình yêu quí một cơ thể săn chắc biết bao. Cơ bắp không cần nổi cuồn cuộn , chỉ cần nhìn thấy một đôi cánh tay, vòng eo, khuôn ngực nở săn chắc tôi thấy rất vui. Nếu như đôi tay ấy, vòng eo ấy, khuôn ngực ấy được trang điểm bằng một bộ đồ xì tai nữa là hết sẩy về mặt hình thức. Nói đến hình thức lại nhớ Bùi Giáng, một con người điển hình của phi hình thức hoặc nói cho đúng là siêu hình thức. Với bộ đồ lem nhem, cặp kính mù dở, ánh mắt quắc sáng, cái miệng móm từ trẻ, tiếng nói khó nghe, cơ thể quăn quắt cũng là một nhánh của săn chắc (đúng thế) .... Bùi Giáng có xì tai điên nổi tiếng. Tôi chắc chắn rằng với cuộc sống cơ khổ và bụi bờ như vậy, nếu không có cơ thể quăn quắt , một nhánh của săn chắc, thì ông không thể sống được đến năm 72 tuổi và điên một cách rực rỡ như thế.
Đi đến đâu cũng có người nhận ra và yêu mến nhưng Bùi Giáng mãi độc hành. Vì độc hành nên không bị lai tạp ý tưởng. Vì không bị lai tạp ý tưởng và quăn quắt nên sức sáng tạo phải nói là vô biên. Túm váy, lại chủ quan liên kết luận, săn chắc, hay quăn quắt, một cách nói của săn chắc, thật muôn năm :-P
20 thg 3, 2012
Đăng ký:
Đăng Nhận xét (Atom)

6 nhận xét:
Mục nào đọc cũng hay.
Đại hỷ, giờ này mà chưa có màu mè gì thì chắc là niềm vui khác rồi bạn ơi.
Đại hỉ của Titi có khi sẵn mấy ứng viên rồi, Titi chỉ cần gật là có. Bác Đỗ 'nạc hậu' nhỉ :)
Mục nghĩ xa: Xây Chùa thì chỉ cần góp tiền một lần là hiệu quả tức thì (xây xong), còn làm những việc 'nghĩ xa' như Titi viết thì để hiệu quả cần để tâm, để lòng, để con tính và thời gian...
Trêu chọc nhau kiểu gì mà hưng phấn ghê thế nhỉ???
@ĐỖ: cám ơn anh, em may mắn có cuộc sống khá phong phú hị hị...
@Lana: gật dễ lắm, nhưng gật để hong phải hối tiếc mới là khó, chị nhỉ hí hí...
@An Thảo: trêu kiểu chị vẫn trêu các anh khác á, em học chị mà ... khà khà :-D
Vụ chăn sắc chắn hay nhờ ;)
E théc méc tị là seo đại hỉ lại rớt vô tháng 7?
@Gấu: chăn sắc chắn, một cách gọi của săn chắc theo phong cách Gấu sexpo há há...
Vụ đại hỷ chị được xem theo quẻ Dịch, hem hiểu nhưng rất tin đới :-P
Đăng nhận xét