Hôm thứ 7 tuần trước , trong khi chờ Tí học cờ vua , tôi vào quán coffee quen thuộc hòng tìm vài phút thư giãn trong một buổi sáng mưa ẩm mờ trời. Tuy ôm cuốn sách yêu thích nhưng tai tôi thính nhạy với mọi âm thanh xung quanh lắm. Tiếng nhạc nhè nhẹ của quán chỉ để xóa mờ tiếng nói chuyện của khách, tiếng còi xe thi thoảng vọng vào... tất cả bình dị, hem có gì đặc biệt cho đến khi đôi tai của tôi phải dỏng lên vì một dòng âm thanh thánh thót . Đó là tiếng hát nhè nhẹ của một bà mẹ trẻ, giọng khá hay, một bài hát rất quen thuộc mà mọi bà mẹ đều biết, được hát với sự nhiệt tình, sự trìu mến rất rõ , cộng với những động tác làm trò vui cho em bé, chứng tỏ bà mẹ trẻ để hết tâm huyết vào bài hát, vào tình yêu đối với con.Nếu như chỉ có thế thì tôi cũng chỉ mỉm cười với tình yêu ấy, không sửng sốt đến nỗi phải viết ra đây đâu. Bệnh nghề nghiệp trỗi dậy khi bà mẹ trẻ hát không đúng một nốt nào bài hát quá quen thuộc kia. Em bé mới chỉ độ 1 tuổi ngây ngô, tròn xoe mắt hấp háy cười tít với thứ âm nhạc sai toét trông thật tội nghiệp. Bé có biết là sai đâu, bé chỉ thấy được quan tâm và tờ -giấy- trắng ấy được người mẹ vô tư vẽ những nốt nhạc sai tè le lên khắp mặt :-P.
Càng nghe , càng tiếc cho một giọng hát trong trẻo, một tình mẫu tử nhiệt thành, một nụ hoa đang chờ được tưới mát bằng dòng sữa nhạc đầu đời... và tôi bỗng vỗ đùi cái đét, giờ thì hiểu vì sao nền âm nhạc nước nhà chưa thể tốt, chưa thể mạnh, chưa thể đẹp như nhiều nền âm nhạc trên thế giới. Đam mê ca hát, sự nhiệt tình không thể chối cãi, bản năng nhạy cảm với âm thanh , kể cả một nền âm nhạc dân gian cực kỳ phong phú hậu thuẫn cũng không vực nổi nền âm nhạc chuyên nghiệp nước nhà một khi còn có bà mẹ trẻ hát sai nhạc cho những em bé của mình như vậy.
Bay giày
Cơ quan sắp khánh thành một trung tâm truyền hình lớn nhất Đông Nam Á. Mọi người được mời đến tham quan và tận mắt chứng kiến độ hoành tráng cũng như trách nhiệm làm việc của mình phải tiến bộ như nào trước một cơ sở đẳng cấp như vậy . Riêng chi phí vận hành, bảo dưỡng đã phải ngốn thêm ngân sách vài chục tỉ một năm . Chúng tôi hân hoan với những Studio rộng, cao, đạt tiêu chuẩn quốc tế. Mừng rỡ với môi trường làm việc được triệt tiêu độc hại xuống tối thiểu. Hy vọng chất lượng chương trình được nâng cao rõ rệt với hệ điều hành và máy móc tối tân.... Nhưng, hỡi ôi chữ Nhưng quái dị cứ bám theo mọi sự . Ngay trong ngày đầu tiên đến với trung tâm hiện đại bậc nhất này, mọi người đều phải cởi giày khi vào bất cứ phòng nào, và sau một hồi tham quan hả hê, một tùy tùng của bác phó thủ tướng đã mất đôi giày để ngoài cửa. Chưa hết. Khi xuống tham quan phòng điều hành an ninh, chúng tôi phát hiện cả trung tâm không có bãi để xe, không có tầng hầm hoặc bất cứ tầng nào dành cho việc trông coi phươgn tiện đi lại của nhân viên và khách. Chúng tôi đùa rằng chắc niềm sung sướng được làm việc ở đây lớn đến nỗi có thể khiến tất cả cất cánh bay đến trung tâm làm việc , thế mới xứng với tầm đại bác của nó chứ. hé hé...Nhưng khổ nhất cái bác tùy tùng kia, người chả bay lại bay mỗi đôi giày :-P
Nóng
Sáng nay nắng ló sớm, quán coffee gần cơ quan đông hẳn. Đến muộn nên hết chỗ, nhưng tôi được em chủ quán kê 1 bàn thêm ra sát đường , ngồi một mình. Chính vì tách rời khỏi quán thế mà tôi lại được ngồi dưới nắng đọc sách, nhâm nhi coffee. Rất ấm áp. Cuốn Chuyến viếng thăm của ngự y hoàng gia của Per Olov Enquist mùa giảm giá có 30k tuần trước khiến tôi có một buổi sáng từ âm ấm dần dần thành nong nóng. kè kè... Hot là hot thế nào thì phải đọc mới cảm rõ được cả nhà nhé :-P
Thú vị
Bạn đã nghe bao giờ cụm từ "chủ nghĩa thú vị" chưa? Đó là một chủ nghĩa mới trong các loại chủ nghĩa ...kè kè , một hướng đi mới của mẹ Tí . Đại khái sẽ phấn đấu để thấy mọi sự xung quanh đều có cái gì thú vị, để có thể mỉm cười, để thả lỏng và xử lý nó hiệu quả nhất.
7 thg 3, 2012
Đăng ký:
Đăng Nhận xét (Atom)

18 nhận xét:
Chúc mừng bạn ngày 8 Tháng Ba.
Nhân tiện lượm kẹo phát:..."môi trường độc hại được triệt tiêu tối thiểu"...
Triệt tiêu cái độc hại phải cho tối đa mới trong lành không khí chớ bộ.
chúc mừng chị em ngày 8-3, chúc chị luôn được sống trong tình yêu và sự ngọt ngào, khi nào thấy mình béo lên thì qua em, em sẽ cho chị ít ca thán để cân bằng nhé, hihi
em làm blog mới chị add em nhé
@Đỗ: hí... "được triệt tiêu xuống tối thiểu" mới đúng. Cám ơn anh đã đọc kỹ ạ :-)
@Nặc nô: qua em nào mới được chứ :-P
@Mecghi: đã add :-)
He he, khoái nhất vụ bay giày. Tại vì giày bác í xịn mừ Titi ơi (chả lẽ lại bảo là giày xịn hơn người!)
PTN: hí hí... bọn em đang bẩu, hình như cả Đài chả ai có giày xịn như tùy tùng của Phó thủ tướng :-P
Này, mà cái đứa lấy giày kia vẫn ngốc nhỉ ? Phải mình á, mình ko có lấy giày của tùy tùng đâu ! (Hay cái đôi giày kia được đặc cách không phải cởi ra khỏi chân nhỉ ?)
@PTN: đúng ròi, PTT không phải cởi ạ :-D
đứa nào ác thế, lấy cả đôi giày của người ta, đáng ra nên lấy 1 chiếc thôi :p
@Gấu: lấy 1 chiếc còn hơn cả ác, nhá :-P
Dịch dân dã cho chủ nghĩa thú vị là tự sướng đó nàng, he he he he
@moon: ừa, dân dã muôn năm :-D
Anh ghét nhất đến cơ quan nào mà lại bắt cởi giày để ở ngoài. Sao không thuê một đồng chí tạp vụ dọn dẹp có hay hơn không? Trong cái tác phong chân không giày đi vào phòng làm việc thật khó mà thông cảm được. Hic
@DMT: hihi... em cũng ghét phải bỏ giày, nhưng vì trong trung tâm mới, những thiết bị điện tử rất nhạy cảm với bụi. Mà ngay cả dịch vụ vệ sinh của ta cũng chưa đủ trình độ để dọn cho sạch theo tiêu chuẩn của trung tâm anh ạ :-D
1. Mỗi bà mẹ hát sai nhạc cho con mà nàng gán cho cả nền âm nhạc to thía?
2. Tớ vẫn thắc mắc, Trung tâm xịn, thiết bị nhạy cảm với bụi, thế thì giày nào cũng là giày bụi nào cũng là bụi, sao mọi người để giày ngoài hết mà PTT lại đi giày vô?
hay là bụi giày PTT nó sang trọng nên máy móc thiết bị nó né không hít nhỉ.
Lana : Hihi…là em nghe nhiều bà mẹ hát sai ròi, nhưng đến hôm ấy mới dám kết luận ạ :-P
Ở đâu , việc gì chả có ngoại lệ , chị. Nhưng ở những chỗ như thế , một người lịch sự nên làm theo quy định chung :-)
Ặc thế nghĩa là nếu các bà mẹ chưa từng được học thanh nhạc thì không được hát cho con nghe????????????
@ Nguyen:
Sao bạn nghĩ tiêu cực vậy? Nên nghĩ theo hướng tích cực như này nè “ ặc ặc…. vậy thì làm thế nào để hát đúng cho con bi giờ?” :-D
Hem cần học thanh nhạc mà vữn hát đúng đấy. Trên blog có mấy chị chả học thanh nhạc ngày nào mà vữn hát tuyệt hay, Chuồn, Lana, Mai…. Hát đúng phụ thuộc thẩm âm của bạn, thẩm âm của bạn là mức độ bạn nghe nhạc nhiều hay ít, có yêu âm nhạc hay không, có ý thức tự thực hành âm nhạc hay không.
Mí lại, Tập suy nghĩ tích cực thì dù tình hình có tiêu cực, bạn vẫn có thể dành tặng con mình món quà đẹp hơn nhiều, bạn nhé.
Đăng nhận xét