Cả nhà cho hỏi 1 việc:
Mình vừa xác định phó phòng mình, người không giỏi không xinh, không có gì đặc biệt, chuyên gia ăn quỵt tiền của cấp dưới, gian lận mọi thứ liên quan đến tiền bạc với cấp dưới, không bao giờ có hành động tốt nào về chuyên môn cho cấp dưới, bỏ mặc họ xoay xở với công việc càng ngày càng nhiều và khó khăn, dần dần cấp dưới tự nói chuyện với nhau tự phát hiện ra mình bị đối xử bạc bẽo như nhau, nhưng họ không dám tố cáo mà âm thầm chịu đựng.
Mình tình cờ biết sự việc này, phó phòng mình không dám làm thế với mình nhưng một nửa phòng bị. Giờ mình phải làm gì?
-Yên lặng kệ sự việc này vì mình chẳng liên quan?
- thu thập chứng cứ để bí mật tố cáo kẻ xấu tính?
- Gài cho tên đó sập bẫy với chứng cứ rành rành ( hơi khó)?
- động viên những người bị hại chống lại sự đối xử tệ bạc đó? ( bằng cách nào)
Mình không đang tâm đứng nhìn bầu khí quyển làm việc ô nhiễm này, mình thương những người bị bắt nạt kia, mình không hiểu nối sao có người làm sếp mà bán mình cho quỷ dữ như vậy????
27 thg 9, 2016
12 thg 7, 2016
Chạy trốn và Em
Lâu rồi không có cảm giác này, mong ngóng chờ đợi 1 người, nhưng cũng đầy kiêu hãnh để quên anh ay. Lí do?
- người ta yêu mình thật lòng, nên mình rất trân trọng, mình biết cái cảm giác yêu đó quí giá vô cùng. Mình nâng niu nó không phải cho mình, thật đấy! Từ khi biết mình, người đó thay đổi, nhận ra rằng mình không thể làm người ta thất vọng.
- mình có yêu không? Đến giờ này thì mình dám kết luận, hầu như tình yêu con người đồng loại trong mình luôn sẵn sàng mở lòng, nhưng đồng thời cũng khắt khe lựa chọn lắm lắm. Chính vì thế mà rất có cảm tình với người này nhưng mình vẫn phải dứt thôi.
- đôi khi mình lắng nghe người ấy khen ngợi vài điểm của mình cũng thấy hay hay, vì mình thấy nó bình thường, mà với người ta là cả một kỳ tích, kỳ diệu, kỳ quan :))) Tìm hiểu kỹ thì hoá ra xung quanh anh ấy toàn người xấu, quá ích kỷ và gian trá, nó làm cho anh ấy suy nghĩ tiêu cực. Giờ gặp mình như thể cá gặp nguồn nước trong
- rất biết rằng không thể bên nhau, nhưng mình luôn mỉm cười mỗi khi nhớ tới anh ấy. Một gương mặt trẻ thơ như ngọc, công tử điệu đà, đam mê công nghệ và âm nhạc, đam mê rượu chè thuốc lá, đam mê làm những điều kỳ vĩ, khiêm nhường lễ độ, đam mê màu sắc chói chang, đam mê tất tật những thứ xa sỉ cũng như thuần khiết ... Con người của đam mê ấy nói yêu tôi, vậy mà tôi phải quay đi , chạy xa, và thương xót da diết
- người ta yêu mình thật lòng, nên mình rất trân trọng, mình biết cái cảm giác yêu đó quí giá vô cùng. Mình nâng niu nó không phải cho mình, thật đấy! Từ khi biết mình, người đó thay đổi, nhận ra rằng mình không thể làm người ta thất vọng.
- mình có yêu không? Đến giờ này thì mình dám kết luận, hầu như tình yêu con người đồng loại trong mình luôn sẵn sàng mở lòng, nhưng đồng thời cũng khắt khe lựa chọn lắm lắm. Chính vì thế mà rất có cảm tình với người này nhưng mình vẫn phải dứt thôi.
- đôi khi mình lắng nghe người ấy khen ngợi vài điểm của mình cũng thấy hay hay, vì mình thấy nó bình thường, mà với người ta là cả một kỳ tích, kỳ diệu, kỳ quan :))) Tìm hiểu kỹ thì hoá ra xung quanh anh ấy toàn người xấu, quá ích kỷ và gian trá, nó làm cho anh ấy suy nghĩ tiêu cực. Giờ gặp mình như thể cá gặp nguồn nước trong
- rất biết rằng không thể bên nhau, nhưng mình luôn mỉm cười mỗi khi nhớ tới anh ấy. Một gương mặt trẻ thơ như ngọc, công tử điệu đà, đam mê công nghệ và âm nhạc, đam mê rượu chè thuốc lá, đam mê làm những điều kỳ vĩ, khiêm nhường lễ độ, đam mê màu sắc chói chang, đam mê tất tật những thứ xa sỉ cũng như thuần khiết ... Con người của đam mê ấy nói yêu tôi, vậy mà tôi phải quay đi , chạy xa, và thương xót da diết
6 thg 7, 2016
Bốn mùa thất bại và em.
Mấy hôm nay hơi buồn, có vài dự án thất bại từ lúc mời thầu, thiệt hại đáng kể, vài lần như thế trước đây rồi nhưng lần này chợt nhận thấy sao mình nhỏ bé, thảm quá. Vẫn bị người xung quanh nhìn nhận như một tính cách độc lập, vững chãi... vậy mà vài ngày qua mình cảm giác như thể một con sâu bé xíu trong tổ kén, sợ hãi đến nỗi không chịu chui ra ngoài.
Thỉnh thoảng đọc vài trang sách về tội ác, lại còn tưởng tượng ra mình cũng bị như vậy. Hix....
Rồi mình dần trấn tĩnh lại, nhìn thấy còn nhiều người yêu thương mình, đánh giá cao mình, vì việc nho nhỏ kia mà mình tự oánh thụt mình xuống ư?
Xuất hiện 2 , 3 con người khác nhau trong mình.
Con thứ nhất thì buồn bã, tự trách móc bản thân, xấu hổ, thất vọng, chán nản chả thiết làm gì nữa
Con thứ 2 cố gắng duy trì lịch sinh hoạt bình thường, không coi vụ thất bại là đinh gỉ
Con thứ 3 tự nắm tóc lôi lên, nhìn thất bại kia như một bài học nhớ đời, kiên quyết không để nó ảnh hưởng đến mọi thứ của mình.
ước gì có ai để mình trao hết trách nhiệm lớn bé, để mình trở nên trống rỗng, chẳng có con nào trong người hết.
Thỉnh thoảng đọc vài trang sách về tội ác, lại còn tưởng tượng ra mình cũng bị như vậy. Hix....
Rồi mình dần trấn tĩnh lại, nhìn thấy còn nhiều người yêu thương mình, đánh giá cao mình, vì việc nho nhỏ kia mà mình tự oánh thụt mình xuống ư?
Xuất hiện 2 , 3 con người khác nhau trong mình.
Con thứ nhất thì buồn bã, tự trách móc bản thân, xấu hổ, thất vọng, chán nản chả thiết làm gì nữa
Con thứ 2 cố gắng duy trì lịch sinh hoạt bình thường, không coi vụ thất bại là đinh gỉ
Con thứ 3 tự nắm tóc lôi lên, nhìn thất bại kia như một bài học nhớ đời, kiên quyết không để nó ảnh hưởng đến mọi thứ của mình.
ước gì có ai để mình trao hết trách nhiệm lớn bé, để mình trở nên trống rỗng, chẳng có con nào trong người hết.
18 thg 1, 2016
Đếch hiểu được
Có mấy người quen nhờ đưa con cháu về thực tập ở Đai THVN. Đây là việc không khó nhưng rất vất vả, nặng bụng vì phải care các em ấy từ thuở bỡ ngỡ lơ ngơ như bò đoi nón cả lượt. Nhưng vì lớp trẻ, vì tính mình cứ thấy việc đúng là làm dù vất vả cũng mặc. Mình cũng mong sẽ có các em ấy làm cùng thì việc sẽ đi nhanh hơn. Chịu bao nhiêu sự khó chịu của người khác khi hướng dẫn cho các em, có ngừoi còn lôi giấy tờ, quyết định này nọ ra doạ mình... khá là buồn cười vì những ngừoi thực tập vẫn thường xuyên về Đài, 3 tháng họ lại đi, có gì mà khó khăn vậy nhỉ???
Hix...chớ trêu thay, khi hoàn thành thủ tục dc vào thực tập, các em cũng qua giai đoạn lơ ngơ đội nón thì sếp "nẫng tay trên", nhấc em ấy đi làm riêng cho lĩnh vực của sếp. Ak ak...
Ở đây, việc rõ như ban ngày là ngừoi làm việc rất thiếu, nhất là người ngoan, nhưng không ai chịu nhận trách nhiệm hướng dẫn, khi có người chịu hướng dẫn người mới thì lại khó chịu, nhưng tâng công với sếp thì làm nhanh lắm. Dâng người mới lên cho sếp cứ như mình phát hiện ra vậy ak ak
Đếch hiểu được như vậy là thể loại gì :(
Hix...chớ trêu thay, khi hoàn thành thủ tục dc vào thực tập, các em cũng qua giai đoạn lơ ngơ đội nón thì sếp "nẫng tay trên", nhấc em ấy đi làm riêng cho lĩnh vực của sếp. Ak ak...
Ở đây, việc rõ như ban ngày là ngừoi làm việc rất thiếu, nhất là người ngoan, nhưng không ai chịu nhận trách nhiệm hướng dẫn, khi có người chịu hướng dẫn người mới thì lại khó chịu, nhưng tâng công với sếp thì làm nhanh lắm. Dâng người mới lên cho sếp cứ như mình phát hiện ra vậy ak ak
Đếch hiểu được như vậy là thể loại gì :(
10 thg 1, 2016
Rắc rối vô cùng đài của tôi ơi :(
Cơ quan mình có sếp mới, trẻ và nhiều năng lượng. Tuy nhiên mới làm việc trực tiếp với ổng 1 lần thôi mình đã thấy không ổn. Với một phong cách khác với các sếp cũ, dĩ nhiên ông sếp mới cũng sẽ có những yêu cầu khác. Điều đó rất bình thường và có vẻ hứa hẹn những đổi mới hay ho thú vị.
Tuy nhiên, sản phẩm truyền hình là công sức phối hợp tập thể, mọi thứ thay đổi muốn triệt để cần được chuẩn bị đồng bộ từ nhiều khâu. Đạo diễn hiểu sai ý biên tập, quay phim không cập nhật phong cách mới, thậm chí là bộ phận đieu phối trì chệ thì đổi mới thế nào nổi... Ý sếp mới luôn đưa ra lúc sản phẩm đã hoàn thành, gây ra những phiền não không thể sửa chữa nổi cho nhóm làm việc...
Được phân công thành lập chương trình mới tinh đầy khó khăn ( số mình chuyên làm startup là sao) , minh lo thấy bà về cung cách phán xét sau khi sự đa rồi này. Yêu cầu sếp đọc kịch bản và có ý kiến trước đi, để anh em hiểu thấu mọi việc, bộ máy trơn tru thì chạy mới tốt. Nhưng sếp mới cứ ừ hữ rồi không đọc. Đến khi ra sản phẩm lại bắt chữa. Đấy gọi là chơi nhau đấy, có phải không hả bà con :(
Đề nghị ko bàn tán về chiện này trên FB nhá :P
Tuy nhiên, sản phẩm truyền hình là công sức phối hợp tập thể, mọi thứ thay đổi muốn triệt để cần được chuẩn bị đồng bộ từ nhiều khâu. Đạo diễn hiểu sai ý biên tập, quay phim không cập nhật phong cách mới, thậm chí là bộ phận đieu phối trì chệ thì đổi mới thế nào nổi... Ý sếp mới luôn đưa ra lúc sản phẩm đã hoàn thành, gây ra những phiền não không thể sửa chữa nổi cho nhóm làm việc...
Được phân công thành lập chương trình mới tinh đầy khó khăn ( số mình chuyên làm startup là sao) , minh lo thấy bà về cung cách phán xét sau khi sự đa rồi này. Yêu cầu sếp đọc kịch bản và có ý kiến trước đi, để anh em hiểu thấu mọi việc, bộ máy trơn tru thì chạy mới tốt. Nhưng sếp mới cứ ừ hữ rồi không đọc. Đến khi ra sản phẩm lại bắt chữa. Đấy gọi là chơi nhau đấy, có phải không hả bà con :(
Đề nghị ko bàn tán về chiện này trên FB nhá :P
31 thg 12, 2015
Ghi chép cuối năm
Một năm đã hết
ngậm ngùi nhìn thời gian đi
tóc mẹ bạc trắng
đàn con vẫn ham chơi
sông thở dài
núi trở mình
sao tôi vẫn bình chân
trước mắt tôi
mùa xuân lướt qua cây
nông dân nghỉ bên luống cầy
trẻ nhỏ cười trong nắng
mà sao tôi vẫn buồn tênh
những con đường ngoằn nghoèo chóng mặt
như lưới trời giăng khắp
dẫn tôi đến thế giới cổ đại
chi chít chân chim hằn trên trẻ sơ sinh
hát trên đỉnh núi lộng gió
thầm thì bên khóm lửa đượm than
nỗi lo vi vu từ đêm tiệc này sang đêm tiệc khác
sao tôi vẫn kinh ngạc
nhìn sự sụp đổ hoang tàn
của bao người đang sống
năm cũ nào không mất mát
năm mới nào không long lanh
24 thg 12, 2015
Nhạc sĩ ĐẶNG AN NGUYÊN
Nhiều người than không thể tìm thấy nhiều thông tin về nhạc sĩ ĐANG AN NGUYÊN trên internet, mình xin đưa một số thông tin chính của ông lên đây
Nhạc sĩ ĐẶNG AN NGUYÊN sinh 14/11/ 1938 tại An Mỹ Đai Từ Thái Nguyên, thoát ly gia đình từ năm 14 tuổi, tham gia phục vụ trong quân đội và chiến trường Hà Tĩnh. Bộc lộ năng khiếu âm nhạc sớm, ông được cử đi học nhạc và tốt nghiệp đại học chuyên ngành đàn dây giao hưởng năm 1962. Tham gia dàn nhạc Giao hưởng Việt nam ngay sau tốt nghiệp, từng biểu diễn trong dàn nhạc này đến năm 1966, ông được cử đi học sáng tác. Vừa học vừa là cán bộ nhà nước, nhạc sĩ Đặng An Nguyên chuyển sang Đài tiếng nói Việt nam công tác năm 1969. Năm 1970 tốt nghiệp nhạc viện Hà nội với tấm bằng đỏ. Năm 1972 ông được phân công chuyển về Đài THVN, tham gia vào đội ngũ những người xây đắp nền tảng của Đài từ những viên gạch đầu tiên bền vững nhất.
Nhạc sĩ ĐẶNG AN NGUYÊN từng giữ chức vụ phó phòng Ca nhạc 5 năm, trưởng phòng Ca nhạc 7 năm, phó Ban văn nghệ 12 năm, Trưởng Ban văn nghệ 5 năm. Ông chính là cha đẻ của giải tiếng hát truyền hình Toàn quốc , nay là giải Sao Mai danh giá với bất cứ ca sĩ chuyên nghiệp nào của Việt nam.
Bạn nào muốn có ảnh hoặc thông tin cụ thể hơn xin liên hệ danghuongvtv@yahoo.com.vn
Nhạc sĩ ĐẶNG AN NGUYÊN sinh 14/11/ 1938 tại An Mỹ Đai Từ Thái Nguyên, thoát ly gia đình từ năm 14 tuổi, tham gia phục vụ trong quân đội và chiến trường Hà Tĩnh. Bộc lộ năng khiếu âm nhạc sớm, ông được cử đi học nhạc và tốt nghiệp đại học chuyên ngành đàn dây giao hưởng năm 1962. Tham gia dàn nhạc Giao hưởng Việt nam ngay sau tốt nghiệp, từng biểu diễn trong dàn nhạc này đến năm 1966, ông được cử đi học sáng tác. Vừa học vừa là cán bộ nhà nước, nhạc sĩ Đặng An Nguyên chuyển sang Đài tiếng nói Việt nam công tác năm 1969. Năm 1970 tốt nghiệp nhạc viện Hà nội với tấm bằng đỏ. Năm 1972 ông được phân công chuyển về Đài THVN, tham gia vào đội ngũ những người xây đắp nền tảng của Đài từ những viên gạch đầu tiên bền vững nhất.
Nhạc sĩ ĐẶNG AN NGUYÊN từng giữ chức vụ phó phòng Ca nhạc 5 năm, trưởng phòng Ca nhạc 7 năm, phó Ban văn nghệ 12 năm, Trưởng Ban văn nghệ 5 năm. Ông chính là cha đẻ của giải tiếng hát truyền hình Toàn quốc , nay là giải Sao Mai danh giá với bất cứ ca sĩ chuyên nghiệp nào của Việt nam.
Bạn nào muốn có ảnh hoặc thông tin cụ thể hơn xin liên hệ danghuongvtv@yahoo.com.vn
19 thg 6, 2014
Bốn mùa, vấn đề của con trai
Sau 10 ngày đi trại về, Việt lớn bổng lên cả về thể chất và tinh thần. NGhỉ hè cậu í không phải học , mọi năm sẽ tham gia rất nhiều lớp phụ đạo thì mới thấy không buồn, năm nay không học phụ đạo gì , bù lại cậu ấy biết lôi việc nhà ra làm, vừa để giúp bà, mẹ, vừa được tiền. Mẹ cứ tính một ngày cậu í làm ngần ấy việc ( nhặt rau, rửa bát, dọn đồ, giặt quần áo, phơi và gấp lại cho vào tủ...) là được 20k. Cả tháng chắc được 600k, 2 tháng nghỉ hè sẽ được 1200k, vừa đủ để chi tiêu cho chuyến đi Đà nẵng tháng 7 này. Đấy là chưa kể tiền vé máy bay và khách sạn, 2 khoản này sẽ cho cậu í nợ. Việt sẽ Làm việc nhà cả năm tới trả nợ mẹ. Phương pháp này liệu có tốt không? khi con trai lúc nào cũng là con nợ của mẹ :) Hihi....
Cả nửa năm ngủ 1 mình không sao, tự dưng đi trại về Việt lại nghiện cái kiểu ngủ tập thể. Không chịu ngủ 1 mình nữa, cứ đòi ngủ với mẹ hoặc bà. Mẹ thì quen ngủ 1 mình rồi, nhất quyết không đồng ý. Chỉ có bà thỉnh thoảng thương cháu quá lại cho ngủ cùng. Mẹ đang nghĩ cách nào đó để cậu í không có cảm giác "cô đơn" ( lời cậu ấy nói) khi thức dậy một mình . Phải canh khi cậu ấy dậy rồi thủ thỉ gì đó? sẵn sàng vòng tay thường trực? Như thế có yếu ớt và nữ tính quá không nhỉ hix hix...
Cả nửa năm ngủ 1 mình không sao, tự dưng đi trại về Việt lại nghiện cái kiểu ngủ tập thể. Không chịu ngủ 1 mình nữa, cứ đòi ngủ với mẹ hoặc bà. Mẹ thì quen ngủ 1 mình rồi, nhất quyết không đồng ý. Chỉ có bà thỉnh thoảng thương cháu quá lại cho ngủ cùng. Mẹ đang nghĩ cách nào đó để cậu í không có cảm giác "cô đơn" ( lời cậu ấy nói) khi thức dậy một mình . Phải canh khi cậu ấy dậy rồi thủ thỉ gì đó? sẵn sàng vòng tay thường trực? Như thế có yếu ớt và nữ tính quá không nhỉ hix hix...
2 thg 5, 2014
Bốn mùa, cảm tính và em.
Bắt đầu thời kỳ phải chịu nhiều trách nhiệm, đau đầu . Phát hiện mặt mũi mình dạo này cứ lạnh te, không hí hửng như trước kia. Mỗi đợt vào việc thường là mình tập trung , có thể chỉ 2 ngày xong việc rồi lại hí hửng, toe toét. Nhưng bi giờ rất hiếm hoi có được nụ cười . Con trai cũng nhận thấy và mỗi khi mẹ nở nụ cười là hắn sướng lắm, mặt rạng rỡ vì biết mẹ sẽ dễ tính hơn. Khổ thân con tôi.
Bé Việt đang thời kỳ lớn nhanh, mẹ phải take care khá nhiều thứ như răng mọc, tay chân dài ra thế nào, tác phong , suy nghĩ, quan sát, bạn bè, các câu hỏi của bé phức tạp hơn nhiều , có khi mẹ chưa trả lời được, phải khất. Đôi lúc , mẹ cảm thấy hụt hơi với tốc độ phát triển của con, lại phải viện đến bố hoặc hỏi các bác lớn tuổi đấy.
Phải lên kế hoạch cho sự ra đời của dự án lớn, viết 28 trang dày đặc con số và chả liên quan đến nghệ thuật, âm nhạc hay những gì trước kia mình biết . Hix... viết xong mới thấy trước kia mình sống cảm tính, hay thương xót linh tinh, cứ tưởng ai cũng cần thông cảm, thực ra thiên hạ chả cần mình đổ lệ đến vậy. Cảm tính chỉ nên là 10% yếu tố quyết định, 90% vẫn phải là lý tính, cẩn trọng khi can thiệp vào những gì không phải trách nhiệm hiện thời của mình. Ôm đồm và tùy tiện can thiệp, dù với ý tốt, thường là gây hậu quả chứ chả hay ho gì. Phải cái mình rất tin vào cảm tính của mình, bởi sự nhạy cảm và bệnh nghề nghiệp, nhưng bây giờ chắc phải dẹp cảm tính. Vì thất bại bi giờ không là của riêng mình nữa, là của tập thể hơn 30 người chứ ít đâu :D
Bé Việt đang thời kỳ lớn nhanh, mẹ phải take care khá nhiều thứ như răng mọc, tay chân dài ra thế nào, tác phong , suy nghĩ, quan sát, bạn bè, các câu hỏi của bé phức tạp hơn nhiều , có khi mẹ chưa trả lời được, phải khất. Đôi lúc , mẹ cảm thấy hụt hơi với tốc độ phát triển của con, lại phải viện đến bố hoặc hỏi các bác lớn tuổi đấy.
Phải lên kế hoạch cho sự ra đời của dự án lớn, viết 28 trang dày đặc con số và chả liên quan đến nghệ thuật, âm nhạc hay những gì trước kia mình biết . Hix... viết xong mới thấy trước kia mình sống cảm tính, hay thương xót linh tinh, cứ tưởng ai cũng cần thông cảm, thực ra thiên hạ chả cần mình đổ lệ đến vậy. Cảm tính chỉ nên là 10% yếu tố quyết định, 90% vẫn phải là lý tính, cẩn trọng khi can thiệp vào những gì không phải trách nhiệm hiện thời của mình. Ôm đồm và tùy tiện can thiệp, dù với ý tốt, thường là gây hậu quả chứ chả hay ho gì. Phải cái mình rất tin vào cảm tính của mình, bởi sự nhạy cảm và bệnh nghề nghiệp, nhưng bây giờ chắc phải dẹp cảm tính. Vì thất bại bi giờ không là của riêng mình nữa, là của tập thể hơn 30 người chứ ít đâu :D
18 thg 4, 2014
Bốn mùa, Mẹ yêu
Tuổi này yêu khác hẳn trước kia, không còn đòi hỏi, nhớ nhung triền miên, lúc nào cũng thấy thiếu người kia nữa.
Yêu bi giờ như kiểu bạn bè lâu năm, hiểu nhau sâu sắc, có thể nói thẳng hầu hết mọi việc, có thể nói sẵng nếu đang cáu, nhưng ai cũng biết là sau câu nói sẵng kia là tình yêu vô bờ, nên không có hờn dỗi ba lăng nhăng nữa .
Yêu bây giờ cũng có thể sến sẩm gọi nhau chàng nàng ngọt như mía lùi giống giống hồi 18, 19, nhưng chàng nàng vừa sến vừa vắt chân lên hoàn thành hàng chục việc một lúc, chứ không ngồi một chỗ mà đợi người kia đến rước đi chơi như trước.
Yêu bây giờ là không âm thầm đi mua quà cho người kia bất ngờ, mà hỏi thẳng thích gì, dẫn đi mua hoặc lùng tìm thật đúng rồi mang về để ở bàn, nhắn tin báo cho người kia chỗ để và chúc vui. Đáng tiếc hầu hết mình toàn thích sách, cho nên đồng chí kia tìm rất dễ :D
Yêu bây giờ lãng mạn chả kém trước kia , có thể đang họp nước sôi lửa bỏng mà người kia gọi cũng xin ra ngoài bằng được chỉ để chạy xuống nhà hun một cái, ôm một cái, hoặc nắm tay một cái, nhìn nhau một cái rồi chạy vào cãi nhau tiếp :P
Yêu bây giờ không phải ra những chỗ vắng nguy hiểm như hồi trước, khi nào đi cùng là cũng phải vào chỗ quen, thân thuộc, có nhạc hoặc cây xanh và có người chăm sóc cho cả hai. Miễn là đừng quá đông hoặc cứ phải chào hỏi mất time .
Yêu bây giờ có thêm đồng minh nhí, người luôn nghe mọi câu chuyện tình yêu của mẹ với ánh mắt trong veo, mà những ý kiến của hắn đưa ra bao giờ cũng khiến mẹ cười ngặt nghẽo vì sung sướng. Ví dụ: khi mẹ chọn quần áo, hắn luôn bảo mẹ đừng có mặc giống bạn con thế ...ha ha...
Trời ơi! yêu bây giờ mới là yêu ... :D
Yêu bi giờ như kiểu bạn bè lâu năm, hiểu nhau sâu sắc, có thể nói thẳng hầu hết mọi việc, có thể nói sẵng nếu đang cáu, nhưng ai cũng biết là sau câu nói sẵng kia là tình yêu vô bờ, nên không có hờn dỗi ba lăng nhăng nữa .
Yêu bây giờ cũng có thể sến sẩm gọi nhau chàng nàng ngọt như mía lùi giống giống hồi 18, 19, nhưng chàng nàng vừa sến vừa vắt chân lên hoàn thành hàng chục việc một lúc, chứ không ngồi một chỗ mà đợi người kia đến rước đi chơi như trước.
Yêu bây giờ là không âm thầm đi mua quà cho người kia bất ngờ, mà hỏi thẳng thích gì, dẫn đi mua hoặc lùng tìm thật đúng rồi mang về để ở bàn, nhắn tin báo cho người kia chỗ để và chúc vui. Đáng tiếc hầu hết mình toàn thích sách, cho nên đồng chí kia tìm rất dễ :D
Yêu bây giờ lãng mạn chả kém trước kia , có thể đang họp nước sôi lửa bỏng mà người kia gọi cũng xin ra ngoài bằng được chỉ để chạy xuống nhà hun một cái, ôm một cái, hoặc nắm tay một cái, nhìn nhau một cái rồi chạy vào cãi nhau tiếp :P
Yêu bây giờ không phải ra những chỗ vắng nguy hiểm như hồi trước, khi nào đi cùng là cũng phải vào chỗ quen, thân thuộc, có nhạc hoặc cây xanh và có người chăm sóc cho cả hai. Miễn là đừng quá đông hoặc cứ phải chào hỏi mất time .
Yêu bây giờ có thêm đồng minh nhí, người luôn nghe mọi câu chuyện tình yêu của mẹ với ánh mắt trong veo, mà những ý kiến của hắn đưa ra bao giờ cũng khiến mẹ cười ngặt nghẽo vì sung sướng. Ví dụ: khi mẹ chọn quần áo, hắn luôn bảo mẹ đừng có mặc giống bạn con thế ...ha ha...
Trời ơi! yêu bây giờ mới là yêu ... :D
1 thg 4, 2014
Bốn mùa, tự dưng em
Cuộc sống là những chuỗi ngẫu nhiên kỳ lạ, lắm lúc toàn chuyện buồn nhưng cũng có nhiều điều may mắn bất ngờ. Nếu không có thần kinh tốt, chắc mình đã gục từ nhiều năm trước, khi mà rất nhiều bất công đổ ập xuống đầu, bị đố kỵ, bị dìm hàng, bị cạnh tranh bẩn, bị cướp công, bị nói xấu... Lạ là mình chỉ buồn rất ngắn, đau rất ngắn, rồi bao việc cuốn mình đi, đưa mình đến với những điều kỳ lạ, mải thưởng thức những điều kỳ lạ ấy mình quên cha nó mất những bất công, bất lý, bất tình kia.
Cuộc đời mình là những tháng ngày thưởng thức, không chìm đắm bận rộn bởi công việc thì chìm đắm bận rộn bởi cảm xúc khác nhau với những tình huống và con người khác nhau. Khi thì rưng rưng với người bạn quá tốt bụng, nhường nhịn mình đủ thứ. Khi thì xúc động bởi được một người giỏi đánh giá cao, lúc thì lại mải mê với những trò láu cá, ngây thơ của ông con , và thường xuyên là cảm giác không đủ thời gian để tận hưởng thiên nhiên, tận hưởng những trang sách đẹp đẽ vô cùng quí báu.
Đấy, bận rộn quá nên đợt vừa rồi mình ít time viết blog. Lý do ứ phải mấy thứ vừa nêu, lý do là :
Tự dưng chức giám đốc rơi cái uỳnh vào đầu, tự dưng phải gánh một công việc mạo hiểm, tự dưng phải lead một nhóm lạ hoắc, tự dưng phải làm quen với hàng loạt khái niệm kỹ thuật mới ù cả tai, tự dưng không hứng thú với các việc cũ nữa, tự dưng có quá nhiều tự dưng :D
Đang cầu nguyện để mình đủ khỏe, đủ minh mẫn, đủ lạnh lùng lead cái nhóm này.
Bây giờ không có time để tận hưởng nhiều như trước, nếu mọi người thấy tự dưng mình khang khác thì hiểu cho mình nha. Cơ bản vẫn là Titi đáng yêu ngây thơ đôi lúc sến sẩm, chỉ là vì công việc mới đòi hỏi mình phải cho thêm mấy cục đá vào cốc sinh tố hành động thoai :))
22 thg 3, 2014
Bốn mùa, mẹ và con
Cập nhật nhanh cho con giai
Cao 1,48m, nặng 37,5 cưn khi chưa đầy 10 tuổi :)
Lên được danh sách bạn thân dài lượt thượt, trong đó không có bạn gái nào, khác hẳn hồi lớp 3 :D
Thích game, các món thơm lừng, rau luộc và đi bộ với mẹ mỗi khi rảnh
Mỗi ngày tự định năng suất làm ra xèng là 30k ( rửa bát, lau bàn ăn, phơi quần áo, gập chăn màn...)
Không thích làm thợ hàn , lính cứu hỏa nữa, giờ thích làm sản xuất truyền hình giống mẹ ... để được đi máy bay nhiều và không bị công an phạt :D
Bắt đầu biết dự đoán hậu quả của việc mình làm, cẩn trọng hơn, không ngơ ngác như trước.
Ghi nhật ký mỗi ngày đều đặn, bao giờ kết câu cuối ngày cũng là "Đi học thật là chán !"
Đòi có email riêng, nhưng chưa đòi lập Facebook riêng :D
3 năm rồi không sao, tự dưng 2 hôm nay bị dấm đài, chắc do trời rét , ngủ say quá :D
Ở trường bắt đầu nhiều bài vở, cậu í phải học tít mù và tự ý thức làm bài ngay sau khi ăn tối, để có time chơi với mẹ, đọc sách hoặc xem TV. Răng thay gần hết, chỉ còn 2 cái răng hàm trong cùng, không đau tẹo nào mỗi khi răng rụng.
Điều mẹ thấy cậu ấy Được nhất là tâm thế khá vững chãi, thấy các bạn ở lớp ai học giỏi thì cậu công nhận nhưng không thấy mình phải học giỏi như bạn. Ai học kém thì biết nhưng không chê bai. Việc của cậu ấy là làm hết sức mình thôi :)
Cao 1,48m, nặng 37,5 cưn khi chưa đầy 10 tuổi :)
Lên được danh sách bạn thân dài lượt thượt, trong đó không có bạn gái nào, khác hẳn hồi lớp 3 :D
Thích game, các món thơm lừng, rau luộc và đi bộ với mẹ mỗi khi rảnh
Mỗi ngày tự định năng suất làm ra xèng là 30k ( rửa bát, lau bàn ăn, phơi quần áo, gập chăn màn...)
Không thích làm thợ hàn , lính cứu hỏa nữa, giờ thích làm sản xuất truyền hình giống mẹ ... để được đi máy bay nhiều và không bị công an phạt :D
Bắt đầu biết dự đoán hậu quả của việc mình làm, cẩn trọng hơn, không ngơ ngác như trước.
Ghi nhật ký mỗi ngày đều đặn, bao giờ kết câu cuối ngày cũng là "Đi học thật là chán !"
Đòi có email riêng, nhưng chưa đòi lập Facebook riêng :D
3 năm rồi không sao, tự dưng 2 hôm nay bị dấm đài, chắc do trời rét , ngủ say quá :D
Ở trường bắt đầu nhiều bài vở, cậu í phải học tít mù và tự ý thức làm bài ngay sau khi ăn tối, để có time chơi với mẹ, đọc sách hoặc xem TV. Răng thay gần hết, chỉ còn 2 cái răng hàm trong cùng, không đau tẹo nào mỗi khi răng rụng.
Điều mẹ thấy cậu ấy Được nhất là tâm thế khá vững chãi, thấy các bạn ở lớp ai học giỏi thì cậu công nhận nhưng không thấy mình phải học giỏi như bạn. Ai học kém thì biết nhưng không chê bai. Việc của cậu ấy là làm hết sức mình thôi :)
23 thg 2, 2014
Bốn mùa, rối bời em
Bạn đã bao giờ ở vào thế tuyệt vọng trong một mối quan hệ
Khi bạn rất yêu mà không thể ở gần?
Khi bạn rất thương mà không thể chia sẻ?
Khi bạn rất đồng lòng mà không thể giúp đỡ?
Khi bạn buộc phải từ bỏ để bảo toàn mối quan hệ khác?
Em biết anh đang buồn, có thể nước mắt lã chã rơi khi em đi với người khác. Em muốn hôn lên đôi mắt ấy biết bao, uống từng giọt lệ rơi ra từ đôi mắt quyết liệt ấy để từng tế bào trong em đón nhận nỗi buồn và sự trĩu nặng , em muốn đau đớn cùng anh, nỗi đau khi không thể ở bên người yêu dấu, không thể ở bên "điều quí giá nhất đời anh".
Nhưng sao chúng ta không mỉm cười đi tiếp
sao anh không nghĩ rằng, cuối cùng thì đã có người khác thay anh làm cho "món quà của thượng đế" hạnh phúc,
sao anh không lắng nghe đất trời đang reo ca cùng hạnh phúc của em,
sao anh không cảm thấy trái tim em cũng đang nghẹn ngào nghĩ đến anh
và tự hào rằng có một người như thế ...yêu em đến như thế...
Chúng ta đã yêu thương, cảm phục nhau, ham muốn nhau, nhớ nhung vô hạn, đó là kho báu vô giá mà rất hiếm cặp đôi có được.
Nhưng chúng ta không thể ở gần nhau, và tình yêu vẫn còn đó, kho báu vẫn còn đó, cho dù chúng ta không còn chạm vào nhau :)
Có tình yêu nào trọn vẹn đâu anh. Em sẽ mãi mãi nhớ anh, người đàn ông mạnh mẽ nhất mà em từng biết.
Mọi bước đường tiếp sau đây anh vẫn sẽ có em dõi theo và cổ vũ như em đã từng dõi theo và cổ vũ thành công suốt thời gian qua :)
Khi bạn rất yêu mà không thể ở gần?
Khi bạn rất thương mà không thể chia sẻ?
Khi bạn rất đồng lòng mà không thể giúp đỡ?
Khi bạn buộc phải từ bỏ để bảo toàn mối quan hệ khác?
Em biết anh đang buồn, có thể nước mắt lã chã rơi khi em đi với người khác. Em muốn hôn lên đôi mắt ấy biết bao, uống từng giọt lệ rơi ra từ đôi mắt quyết liệt ấy để từng tế bào trong em đón nhận nỗi buồn và sự trĩu nặng , em muốn đau đớn cùng anh, nỗi đau khi không thể ở bên người yêu dấu, không thể ở bên "điều quí giá nhất đời anh".
Nhưng sao chúng ta không mỉm cười đi tiếp
sao anh không nghĩ rằng, cuối cùng thì đã có người khác thay anh làm cho "món quà của thượng đế" hạnh phúc,
sao anh không lắng nghe đất trời đang reo ca cùng hạnh phúc của em,
sao anh không cảm thấy trái tim em cũng đang nghẹn ngào nghĩ đến anh
và tự hào rằng có một người như thế ...yêu em đến như thế...
Chúng ta đã yêu thương, cảm phục nhau, ham muốn nhau, nhớ nhung vô hạn, đó là kho báu vô giá mà rất hiếm cặp đôi có được.
Nhưng chúng ta không thể ở gần nhau, và tình yêu vẫn còn đó, kho báu vẫn còn đó, cho dù chúng ta không còn chạm vào nhau :)
Có tình yêu nào trọn vẹn đâu anh. Em sẽ mãi mãi nhớ anh, người đàn ông mạnh mẽ nhất mà em từng biết.
Mọi bước đường tiếp sau đây anh vẫn sẽ có em dõi theo và cổ vũ như em đã từng dõi theo và cổ vũ thành công suốt thời gian qua :)
14 thg 2, 2014
Bốn mùa, Valentine's day và em
10 thg 2, 2014
Bốn mùa, tổng giám đốc VTV và em
Đầu năm họp với tổng giám đốc khá thú vị. Ông có những phát biểu làm nức lòng người sản xuất, cởi trói cho nhiều chương trình
- Hành chính hoá những gì Liên quan đến văn hoá nghệ thuật là giết chết sự sáng tạo
- Tạo điều kiện triệt để cho sáng tạo, chấp nhận những ý kiến khác mình.
- làm ít thôi, nhưng đầu tư thời gian cho chương trình , đầu tư chất xám cho chương trình nhiều hơn
- tăng tính phản biện, biết cách thuyết phục bằng trình độ chứ không áp đặt ý kiến chủ quan của mình.
- Cần bất cứ thứ gì để làm được chương trình hay hơn, cứ đề xuất.
- mời những người giỏi bên ngoài Đài làm chương trình cùng mình.
-Tăng cường những khách mời trẻ, có góc nhìn mới
- Phải có khao khát làm cái mới.
- Hành chính hoá những gì Liên quan đến văn hoá nghệ thuật là giết chết sự sáng tạo
- Tạo điều kiện triệt để cho sáng tạo, chấp nhận những ý kiến khác mình.
- làm ít thôi, nhưng đầu tư thời gian cho chương trình , đầu tư chất xám cho chương trình nhiều hơn
- tăng tính phản biện, biết cách thuyết phục bằng trình độ chứ không áp đặt ý kiến chủ quan của mình.
- Cần bất cứ thứ gì để làm được chương trình hay hơn, cứ đề xuất.
- mời những người giỏi bên ngoài Đài làm chương trình cùng mình.
-Tăng cường những khách mời trẻ, có góc nhìn mới
- Phải có khao khát làm cái mới.
Ngồi nghe ông nói, mình nhớ lại hình ảnh cách đây gần 30 năm, cũng trong một ngày xuân đẹp đẽ, anh ĐAN mới lên trưởng phòng Ca nhạc, ngồi với anh TBM khi ấy đang trăn trở với chương trình VKT của ban THời sự. Mình còn nhớ đó là buổi trò chuyện tại căng tin của VTV, một ông nhạc sĩ ngồi an ủi ông phóng viên trẻ vì đang phải chịu áp lực từ những bộ óc già nua.
Khi ấy mình mới 10 tuổi, mặc quần thủng đít ngồi ké bên 2 ông. Ngờ đâu gần 30 năm sau, con bé mặc quần thủng đít ấy lại ngồi đối thoại trực tiếp với anh TBM và cùng bàn về những vấn đề quan trọng chẳng kém anh ĐAN ngày xưa :)
30 năm trôi qua, anh ĐAN đã về với đất, để lại bao hoài ước về việc xây dựng đơn vị cho con gái ( nhưng con gái chưa làm được gì mấy) . Chắc anh đang mỉm cười nhìn cảnh đối thoại này. Cầu mong, anh ĐAN phù hộ cho những dự án (đã được anh TBM bật đèn xanh lè) sắp tới của đơn vị thành-công-mĩ-mãn :)
2 thg 1, 2014
Bốn mùa, năm mới và em :)
Tết tây đẹp và nhẹ nhõm, không có cảnh mua sắm điên cuồng, lo nơm nớp mọi thứ phải xong, nghỉ lễ dài dằng dặc mà không có chỗ chơi, thức ăn thừa mứa đun đi đun lại, những câu chúc tụng sáo rỗng... tối 31/12/2013 đơn giản là đi chơi với gia đình bạn, đón giao thừa bên bàn rượu trên tầng 8 của 1 khách sạn đẹp nhưng vắng vẻ, với lát bánh mì và hộp chocolate mới tinh. Những chuyện lớn chuyện bé ngẫu hứng nói ra và cùng cụng ly cho tất cả những điều xấu, đẹp vừa lướt qua năm cũ. Bên dưới là tiếng hò hét , chúc rượu, trêu chọc nhau của các bạn mắt xanh trẻ đẹp. Trong phòng là lũ nhóc xem hoạt hình hoặc rúc trong chăn chơi game với nhau. Rượu hết cũng là lúc trời quá lạnh, đi về ôm nhau ngủ trong phòng ấm, mẹ ngủ trước, cậu ấm đọc sách một lúc rồi tự ngủ sau khi đã tắt đèn và thơm mẹ chùn chụt.Trong mơ, vị rượu chát và nụ hôn của con giai vẫn thơm đầu môi :)
Các đơn vị khác cơ quan mình được giao làm chương trình Tết tây đều hướng đến những dư vị lãng mạn của ngày Tết xứ người. Xem và ước giá như Tết ta cũng được như vậy, hoặc chỉ 1 phần thôi. Đại khái là sẽ có những hoạt động ngoài trời xôm tụ, con người tụ hội và thân thiện trong thiên nhiên tươi đẹp, các quán bar không quá đông và công sở sẽ chỉ nghỉ nhiều nhất là 5 ngày thôi :)
Chương trình Tết ta do đơn vị mình làm thì vữn nặng về truyền thống, lại đòi hỏi thêm tí lịch sử do năm tới có mấy ngày lễ to to ( 60 năm chiến thắng Điện Biên và giải phóng Thủ đô). Làm trong tâm thế phải tiết kiệm triệt để nữa nên chương trình không có tính giải trí tí nào các bạn nhé. Trong chương trình này, mình kiêm thêm nhiệm vụ đạo diễn phim hoạt hình ...ha ha...
Năm nay 3 mẹ con, bà cháu dự định đón Tết ở đâu đó xa Hà nội, để hoàn toàn nghỉ ngơi và thư giãn, không phải lo cơm nước và dọn dẹp liên miên. Nhưng dự định thế thôi chứ chưa tìm được chỗ nào hết . Hy vọng nhỏ bạn thân sẽ tìm được chỗ nào gần gần, vắng vắng, và cả 2 gia đình lại bên nhau như Tết tây :)
Mấy hôm nay mẹ Tí tương tư một người, thực sự là nhớ nhung và muốn ở gần người ấy. Cả 2 chưa một lần gặp mặt, chỉ biết danh tiếng của nhau, đọc blog nhau mà cảm mến . Người kia không biết gì về mẹ Tí ngoài những dòng chia sẻ trên đây. Hix...mẹ Tí không ngại gặp, mong là đằng khác. Biết là cuộc sống luôn bất ngờ và thú vị ngoài sức tưởng tượng của mình, nhưng mẹ Tí cứ ước "anh hãy là người mà em hình dung, vị tha hơn em, quyết liệt hơn em, nói nhiều hơn em, giàu có hơn em và đừng cả tin như em".
Còn lại, mọi thứ khác chỉ là gia vị thêm bớt mà thôi :)
Các đơn vị khác cơ quan mình được giao làm chương trình Tết tây đều hướng đến những dư vị lãng mạn của ngày Tết xứ người. Xem và ước giá như Tết ta cũng được như vậy, hoặc chỉ 1 phần thôi. Đại khái là sẽ có những hoạt động ngoài trời xôm tụ, con người tụ hội và thân thiện trong thiên nhiên tươi đẹp, các quán bar không quá đông và công sở sẽ chỉ nghỉ nhiều nhất là 5 ngày thôi :)
Chương trình Tết ta do đơn vị mình làm thì vữn nặng về truyền thống, lại đòi hỏi thêm tí lịch sử do năm tới có mấy ngày lễ to to ( 60 năm chiến thắng Điện Biên và giải phóng Thủ đô). Làm trong tâm thế phải tiết kiệm triệt để nữa nên chương trình không có tính giải trí tí nào các bạn nhé. Trong chương trình này, mình kiêm thêm nhiệm vụ đạo diễn phim hoạt hình ...ha ha...
Năm nay 3 mẹ con, bà cháu dự định đón Tết ở đâu đó xa Hà nội, để hoàn toàn nghỉ ngơi và thư giãn, không phải lo cơm nước và dọn dẹp liên miên. Nhưng dự định thế thôi chứ chưa tìm được chỗ nào hết . Hy vọng nhỏ bạn thân sẽ tìm được chỗ nào gần gần, vắng vắng, và cả 2 gia đình lại bên nhau như Tết tây :)
Mấy hôm nay mẹ Tí tương tư một người, thực sự là nhớ nhung và muốn ở gần người ấy. Cả 2 chưa một lần gặp mặt, chỉ biết danh tiếng của nhau, đọc blog nhau mà cảm mến . Người kia không biết gì về mẹ Tí ngoài những dòng chia sẻ trên đây. Hix...mẹ Tí không ngại gặp, mong là đằng khác. Biết là cuộc sống luôn bất ngờ và thú vị ngoài sức tưởng tượng của mình, nhưng mẹ Tí cứ ước "anh hãy là người mà em hình dung, vị tha hơn em, quyết liệt hơn em, nói nhiều hơn em, giàu có hơn em và đừng cả tin như em".
Còn lại, mọi thứ khác chỉ là gia vị thêm bớt mà thôi :)
13 thg 12, 2013
Bốn mùa, thay đổi em (2)
Có nhiều việc không thể thay đổi, cho nên con người phải biết chấp nhận và đổi thay ... cái khác :)))
CHơi chữ một tẹo thôi. Ý mình là có nhiều người phản ứng cái entry trước, nên mình viết tiếp về sự đổi thay đặng rõ ý hơn . Mình rất thích câu " nếu không thay đổi được thế giới, hãy thay đổi bản thân bạn trước" và mình làm theo câu ấy từ lâu, nhưng mãi đến bây giờ mới thấy hiệu quả :D
Đầu tiên là thay đổi sự lãng mạn thành lãng mạn có thời điểm.
Rồi, thay đổi sự tin tưởng vô điều kiện thành tin tưởng có điều kiện khắt khe.
Thay sự thông cảm mọi đối tượng thành thông cảm rất chọn lọc.
Thay sự chân thành mọi lúc sang chân thành việc nào được hỏi thôi.... he he...
Nguyên nhân thì là vì ở VN , độ rủi ro quá cao nên mọi việc cần phải cân nhắc kỹ trước khi quyết. Không thể hành động theo con tim như trước được :(
Mấy hôm nay buồn vui lẫn lộn, bận bịu khiến mình quên đi rất nhiều nhu cầu riêng. Rồi đến lúc chợt nhớ ra lâu quá không đi nghỉ, không shopping cho bản thân, không đến Spa, không để ai tán tỉnh... soi gương thấy bản thân xấu hoắc nên dành hẳn nửa ngày đi ...cắt tóc . Quá tệ :(
Từ lâu đã thuộc lòng nguyên tắc chọn đối tác, vậy mà vừa rồi vẫn bị vạ khi buộc phải kết hợp với 1 đạo diễn non tay. Chán mớ đời khi không thể vạch lỗi ổng ( vì phải cảm thông mà), lại càng chán hơn khi đó là người sẽ còn "bám" mình lâu lâu. Chắc sẽ phải tìm cách nào đó gỡ quả chuối này cho mình, không thì tiêu mất. Hix...
CHơi chữ một tẹo thôi. Ý mình là có nhiều người phản ứng cái entry trước, nên mình viết tiếp về sự đổi thay đặng rõ ý hơn . Mình rất thích câu " nếu không thay đổi được thế giới, hãy thay đổi bản thân bạn trước" và mình làm theo câu ấy từ lâu, nhưng mãi đến bây giờ mới thấy hiệu quả :D
Đầu tiên là thay đổi sự lãng mạn thành lãng mạn có thời điểm.
Rồi, thay đổi sự tin tưởng vô điều kiện thành tin tưởng có điều kiện khắt khe.
Thay sự thông cảm mọi đối tượng thành thông cảm rất chọn lọc.
Thay sự chân thành mọi lúc sang chân thành việc nào được hỏi thôi.... he he...
Nguyên nhân thì là vì ở VN , độ rủi ro quá cao nên mọi việc cần phải cân nhắc kỹ trước khi quyết. Không thể hành động theo con tim như trước được :(
Mấy hôm nay buồn vui lẫn lộn, bận bịu khiến mình quên đi rất nhiều nhu cầu riêng. Rồi đến lúc chợt nhớ ra lâu quá không đi nghỉ, không shopping cho bản thân, không đến Spa, không để ai tán tỉnh... soi gương thấy bản thân xấu hoắc nên dành hẳn nửa ngày đi ...cắt tóc . Quá tệ :(
Từ lâu đã thuộc lòng nguyên tắc chọn đối tác, vậy mà vừa rồi vẫn bị vạ khi buộc phải kết hợp với 1 đạo diễn non tay. Chán mớ đời khi không thể vạch lỗi ổng ( vì phải cảm thông mà), lại càng chán hơn khi đó là người sẽ còn "bám" mình lâu lâu. Chắc sẽ phải tìm cách nào đó gỡ quả chuối này cho mình, không thì tiêu mất. Hix...
7 thg 12, 2013
Bốn mùa, thay đổi em
Gặp lại ông bạn cùng học hồi cấp 3, ổng rất ngạc nhiên khi thấy mình single, rồi vội vã khuyên nên thế nài thế nọ không thì hết đời đến nơi. Mình cũng thú nhận là chả có ma nào lấy tôi đâu, tôi quá phức tạp, lại đèo bòng, lại băt đầu chán đời, vừa tự tin thái quá, vừa dễ tổn thương hơn bao giờ hết. Hắn cười ha hả bảo thời đại này ai cũng giống bà thôi, sức ép công việc và cách tư duy độc lập, ít ràng buộc nhìn ngoài có vẻ vững chãi nhưng lâu dài sẽ tạo ra một lực đẩy lùi, khiến con người càng ngày càng dễ sa vào cái vũ trụ độc nhãn, nhìn mọi việc phiến diện. Nếu tự hài lòng , thỏa hiệp thì đỡ, còn lại hầu hết sẽ có những suy nghĩ rất u ám, bi quan .
Ơ, mình lại không bị bi quan, mình chỉ thấy bản thân không mạnh mẽ bằng năm ngoái.Có mấy việc đơn giản như đổi kiểu tóc, quyết định chiến lược năm tới cho sản phẩm mà dùng dằng mãi mình chưa quyết nổi. hix...
Thật vất vả khi cứ phải ở mãi trong một môi trường làm việc lạc hậu về tư duy. Hôm rồi, sếp khen mình sáng tạo và chịu khó, mỗi tội ổng luôn phải kìm mình lại vì đôi khi bay bổng quá. Mình nói luôn, truyền hình là sản phẩm tập thể, một mình cháu dù sáng tạo đến mấy cũng chẳng làm nổi cái gì, chú phải có trách nhiệm sát cánh cùng cháu chứ. He he... nghe xong ổng gật gù nhưng vẫn cố chê vớt 1 câu nữa: cháu mà không có chú còn lâu mới được như vầy. Ừ thì cứ cho là như thế đi, nhưng ổng đâu biết, môi trường kinh tế tư nhân , cách làm việc tư bản của các công ty ngoài Đài THVN mới là thứ giúp mình lớn nhanh, trưởng thành về mọi mặt :) Đài chỉ giúp mình mỗi một điều, cẩn trọng trong phát ngôn , có quan điểm chính trị trung lập , không tung hô TB cũng không đả CS :)
Có thể nói, việc được tự do làm những gì mình thích, nói những gì mình nghĩ là rất quan trọng đối với mình. Nhưng mình cũng thấy, chẳng phải cứ nói cho sướng mồm, thể hiện quan điểm khác biệt mới là hay. Ai cũng có vấn đề riêng và Mình thích quan sát ,ngẫm nghĩ hơn, thích nhìn sự va đập và cách giải quyết của các bên.
Tí có lần hỏi mẹ, cảm thông là gì? Mẹ trả lời cẩn thận rằng đó là một từ chỉ tiếng nói của trái tim, rằng mọi sự việc đều có thể có uẩn khúc, con thấy đẹp hay xấu đừng vội khen chê, hãy tìm hiểu nguyên nhân, gốc rễ vấn đề rồi hãy phán xét. Trong lúc con dẹp đi cái nhìn thấy trước măt, trong lúc con tìm hiểu nguyên nhân, đó là lúc trái tim có thể rung động trước sự thật vừa hé lộ, từ đó mà không phán xét ai nữa. Đó chính là cảm thông, con nhé.
Trước đây chính phong cách cảm thông của mình khiến hầu như ai gặp đều rất ấn tượng, thường là yêu quí ngay, hoặc là nhớ về mình rất lâu. Điều đó giúp mình thuận lợi vô cùng trong công việc cần giao tiếp, cần kết nối nhiều . Nhưng bây giờ, Mình không thích được quá nhiều người yêu mến nữa. Phát hiện (ra châu Mỹ) của mình là, một ít người yêu mến thôi, nhưng là những người thực sự chất lượng , đó mới là điều thú vị nhất :)
Vì thế nếu gần đây, bạn thấy mình ít cảm thông đi thì đừng ngạc nhiên nhé. Đó là do nhân sinh quan của mình đã thay đổi. Thế giới này sinh ra là để thay đổi mà :)
Ơ, mình lại không bị bi quan, mình chỉ thấy bản thân không mạnh mẽ bằng năm ngoái.Có mấy việc đơn giản như đổi kiểu tóc, quyết định chiến lược năm tới cho sản phẩm mà dùng dằng mãi mình chưa quyết nổi. hix...
Thật vất vả khi cứ phải ở mãi trong một môi trường làm việc lạc hậu về tư duy. Hôm rồi, sếp khen mình sáng tạo và chịu khó, mỗi tội ổng luôn phải kìm mình lại vì đôi khi bay bổng quá. Mình nói luôn, truyền hình là sản phẩm tập thể, một mình cháu dù sáng tạo đến mấy cũng chẳng làm nổi cái gì, chú phải có trách nhiệm sát cánh cùng cháu chứ. He he... nghe xong ổng gật gù nhưng vẫn cố chê vớt 1 câu nữa: cháu mà không có chú còn lâu mới được như vầy. Ừ thì cứ cho là như thế đi, nhưng ổng đâu biết, môi trường kinh tế tư nhân , cách làm việc tư bản của các công ty ngoài Đài THVN mới là thứ giúp mình lớn nhanh, trưởng thành về mọi mặt :) Đài chỉ giúp mình mỗi một điều, cẩn trọng trong phát ngôn , có quan điểm chính trị trung lập , không tung hô TB cũng không đả CS :)
Có thể nói, việc được tự do làm những gì mình thích, nói những gì mình nghĩ là rất quan trọng đối với mình. Nhưng mình cũng thấy, chẳng phải cứ nói cho sướng mồm, thể hiện quan điểm khác biệt mới là hay. Ai cũng có vấn đề riêng và Mình thích quan sát ,ngẫm nghĩ hơn, thích nhìn sự va đập và cách giải quyết của các bên.
Tí có lần hỏi mẹ, cảm thông là gì? Mẹ trả lời cẩn thận rằng đó là một từ chỉ tiếng nói của trái tim, rằng mọi sự việc đều có thể có uẩn khúc, con thấy đẹp hay xấu đừng vội khen chê, hãy tìm hiểu nguyên nhân, gốc rễ vấn đề rồi hãy phán xét. Trong lúc con dẹp đi cái nhìn thấy trước măt, trong lúc con tìm hiểu nguyên nhân, đó là lúc trái tim có thể rung động trước sự thật vừa hé lộ, từ đó mà không phán xét ai nữa. Đó chính là cảm thông, con nhé.
Trước đây chính phong cách cảm thông của mình khiến hầu như ai gặp đều rất ấn tượng, thường là yêu quí ngay, hoặc là nhớ về mình rất lâu. Điều đó giúp mình thuận lợi vô cùng trong công việc cần giao tiếp, cần kết nối nhiều . Nhưng bây giờ, Mình không thích được quá nhiều người yêu mến nữa. Phát hiện (ra châu Mỹ) của mình là, một ít người yêu mến thôi, nhưng là những người thực sự chất lượng , đó mới là điều thú vị nhất :)
Vì thế nếu gần đây, bạn thấy mình ít cảm thông đi thì đừng ngạc nhiên nhé. Đó là do nhân sinh quan của mình đã thay đổi. Thế giới này sinh ra là để thay đổi mà :)
25 thg 11, 2013
Bốn mùa, quá nhiều niềm vui và em
Dạo này 2 mẹ con lãng mạn lắm, tối tối măm xong dẫn nhau đi dạo quanh Hồ Tây đón gió đông và ngắm sao, ngắm trăng. 2 mẹ con quàng tay thả bộ , vừa đi vừa tâm tình đủ thứ. Tí cao gần bằng mẹ, có nhiều suy nghĩ và thắc mắc về bạn bè, thầy cô nhưng ít khi tâm sự. Chỉ thích hỏi về những điều chả liên quan như nếu cầu gãy thì sao? nếu không có mặt trời thì sao? nếu con mà làm được cho máy bay kia dừng lại thì sao ...hihi... Cho nên mẹ phải chủ động hỏi chuyện để nếu có gì thì đả thông ngay , làm sao để Tí biết cách giải quyết vấn đề một cách độc lập, theo chiều hướng xây dựng hơn là phê phán.
Trong lớp Tí có bạn khá xấu tính, mới đầu mẹ cũng khó chịu định lên gặp thầy cô hoặc phụ huynh bạn ấy. Nhưng rồi qua các lần tâm sự với Tí, mẹ thấy cứ để bạn kia như vậy đi , để Tí nhìn thấy và tự rút ra những điều nên tránh cho bản thân. Như tránh bắt nạt, tránh nói xấu, tránh lười học, tránh cãi lại thầy cô, tránh cả được việc xía vô vào những gì không liên quan đến mình. Nói chung, có bạn xấu trong lớp ( tất nhiên là xấu kiểu trẻ con thôi) cũng có mặt hay của nó.
Trong FB của mình, phát hiện đám bạn trai cấp 3 hầu hết những đứa dễ tổn thương trong khi đám bạn gái lại cực kỳ tếu và mạnh mẽ. Chẳng lẽ đặc tính mà các cô giáo hay nói hồi xưa, cùng tuổi thì nữ thường già và vững hơn nam vữn có hiệu lực tới tận bây giờ? khi tất cả đã sắp U50 :))
Sắp chuyển trường cho Tí, có mỗi vấn đề về chi phí đang lăn tăn quá thì mình tình cờ tìm ra người quen làm ở đó. Thế là sẽ được giảm 25% học phí rồi. Trời thường thương những kẻ chăm chỉ, tốt bụng mà :))
Một bạn cứ PM hỏi mình đủ thứ, xong rồi nói làm như chị khó lắm. Chị may mắn vì không phải lựa ý ai, chỉ làm theo ý mình. Ồ, tại sao phải lựa ý ai? Ý kiến của mình là quan trọng nhất vì mình hiểu mình nhất. Còn ý người khác để tham khảo khi mình gặp lúng túng chưa quyết được thôi. Nếu bạn hành động theo ý người khác, quên mất ý của mình thì bạn sẽ không bao giờ biết sung sướng là gì, hài lòng là gì, và vì thế bạn sống mà tương tự như một cái xác di động. CÓ thể bạn là người yếu đuối, khó quyết định, nhưng ai cũng có thể tự biết sâu thẳm mình mong gì nhất chứ? Điều qan trọng là bạn biết mình muốn gì và phải nói ra hoặc thuyết trình về điều ấy một cách đơn giản hiệu quả . Người thân sẽ lắng nghe và sớm muộn cũng nhận thấy bạn có lý :)
Mấy dòng cuối bài này, mình chỉ muốn chuyển đến những bạn hay email cho mình hỏi rất loạn xạ về các việc khá đơn giản của tình yêu, sự đối xử bất công, việc mâu thuẫn nhỏ trong cơ quan.... làm thế nào để giải quyết trong khi không thể thuyết phục người ấy.... Thực ra, Nhiều việc ở nhiều tình huống khác nhau nhưng có chung một cách giải quyết. Các bạn cứ tìm cách nào đó có lợi cho nhiều người mà làm. Cách nào có lợi chỉ cho 1 người thường là thất bại, hoặc chỉ áp dụng được một lần, hoặc nếu thành công thì cũng không làm cho bạn tốt đẹp hơn. Thành công phải có người khác chia sẻ thì sự thành công mới trọn vẹn .
Và mách tiếp nhé, con người phần lớn là những cá thể tham lam, tự ti bẩm sinh. Chỉ một mối lợi nhỏ , cực nhỏ cho cá nhân ấy thôi, áp dụng lâu ngày sẽ có tác dụng bùng nổ y như một quả bom hạt nhân và khiến tâm hồn họ nghiêng về phía bạn tuyệt đối, kể cả những tâm hồn xấu :) Đây không phải là cách lấy lòng ai, đây là cách để thêm bạn bớt thù nhé :)
Trong lớp Tí có bạn khá xấu tính, mới đầu mẹ cũng khó chịu định lên gặp thầy cô hoặc phụ huynh bạn ấy. Nhưng rồi qua các lần tâm sự với Tí, mẹ thấy cứ để bạn kia như vậy đi , để Tí nhìn thấy và tự rút ra những điều nên tránh cho bản thân. Như tránh bắt nạt, tránh nói xấu, tránh lười học, tránh cãi lại thầy cô, tránh cả được việc xía vô vào những gì không liên quan đến mình. Nói chung, có bạn xấu trong lớp ( tất nhiên là xấu kiểu trẻ con thôi) cũng có mặt hay của nó.
Trong FB của mình, phát hiện đám bạn trai cấp 3 hầu hết những đứa dễ tổn thương trong khi đám bạn gái lại cực kỳ tếu và mạnh mẽ. Chẳng lẽ đặc tính mà các cô giáo hay nói hồi xưa, cùng tuổi thì nữ thường già và vững hơn nam vữn có hiệu lực tới tận bây giờ? khi tất cả đã sắp U50 :))
Sắp chuyển trường cho Tí, có mỗi vấn đề về chi phí đang lăn tăn quá thì mình tình cờ tìm ra người quen làm ở đó. Thế là sẽ được giảm 25% học phí rồi. Trời thường thương những kẻ chăm chỉ, tốt bụng mà :))
Một bạn cứ PM hỏi mình đủ thứ, xong rồi nói làm như chị khó lắm. Chị may mắn vì không phải lựa ý ai, chỉ làm theo ý mình. Ồ, tại sao phải lựa ý ai? Ý kiến của mình là quan trọng nhất vì mình hiểu mình nhất. Còn ý người khác để tham khảo khi mình gặp lúng túng chưa quyết được thôi. Nếu bạn hành động theo ý người khác, quên mất ý của mình thì bạn sẽ không bao giờ biết sung sướng là gì, hài lòng là gì, và vì thế bạn sống mà tương tự như một cái xác di động. CÓ thể bạn là người yếu đuối, khó quyết định, nhưng ai cũng có thể tự biết sâu thẳm mình mong gì nhất chứ? Điều qan trọng là bạn biết mình muốn gì và phải nói ra hoặc thuyết trình về điều ấy một cách đơn giản hiệu quả . Người thân sẽ lắng nghe và sớm muộn cũng nhận thấy bạn có lý :)
Mấy dòng cuối bài này, mình chỉ muốn chuyển đến những bạn hay email cho mình hỏi rất loạn xạ về các việc khá đơn giản của tình yêu, sự đối xử bất công, việc mâu thuẫn nhỏ trong cơ quan.... làm thế nào để giải quyết trong khi không thể thuyết phục người ấy.... Thực ra, Nhiều việc ở nhiều tình huống khác nhau nhưng có chung một cách giải quyết. Các bạn cứ tìm cách nào đó có lợi cho nhiều người mà làm. Cách nào có lợi chỉ cho 1 người thường là thất bại, hoặc chỉ áp dụng được một lần, hoặc nếu thành công thì cũng không làm cho bạn tốt đẹp hơn. Thành công phải có người khác chia sẻ thì sự thành công mới trọn vẹn .
Và mách tiếp nhé, con người phần lớn là những cá thể tham lam, tự ti bẩm sinh. Chỉ một mối lợi nhỏ , cực nhỏ cho cá nhân ấy thôi, áp dụng lâu ngày sẽ có tác dụng bùng nổ y như một quả bom hạt nhân và khiến tâm hồn họ nghiêng về phía bạn tuyệt đối, kể cả những tâm hồn xấu :) Đây không phải là cách lấy lòng ai, đây là cách để thêm bạn bớt thù nhé :)
12 thg 11, 2013
Bốn mùa, cũ, mới và em :)
Hoàn thành khóa học CEO toàn diện thật vất vả nhưng minh thấy thật lý thú. Vỡ ra bao điều trước đây chỉ mang máng, giờ được các chuyên gia tổng kết và tập hợp thành bảng , thành cột, dễ hiểu và cũng dễ áp dụng. Không tiếc tiền đi học nữa :P
Mình vừa chia tay một người bạn, chấm dứt 1 mối quan hệ khá thân. Với mọi mối quan hệ, hầu hết mình là người nói nhiều, chia sẻ nhiều hơn đối phương , nhưng lại một lần nữa mình là người chủ động trong việc chấm dứt. Chắc người bạn kia rất shock nhưng mình không còn cách chọn lựa nào khác. Mình không phải là đứa bạc bẽo, thậm chí mình rất chiều chuộng người thân, bạn bè, bởi mình cần họ như cá cần nước, nhưng mình cũng là người rất trung thực với cảm xúc của mình. Khi thấy không muốn nữa, là mình chủ động chấm dứt. Ngẫm ra, thân gái mà mọi thứ phải chủ động từ đầu tới cuối không nữ tính chút nào, hơi buồn nhỉ :(
Con trai đến tuổi Thánh Gióng, lớn như thổi từng ngày. Mẹ vừa mua đồ tháng trước, tháng sau đã thấy sắp chật. Đi qua hàng quần áo trẻ con mình luôn có phản xạ tìm đồ cho bé, vậy mà không dễ tìm chút nào. Không cầu kỳ nhưng mình muốn con trai có xì tai từ bé, trang phục phải dễ chịu khi mặc lên người. Màu sắc hài hòa với nơi mà bé đang đến. Đến nơi nào thì chúng ta muốn hòa mình vào bối cảnh nơi ấy, hoặc nổi bật khi cần thiết nhưng nhất định không được vênh hoặc lố bịch với bối cảnh. Giáo dục con kiến thức cơ bản về trang phục, mình những mong đó là nền tảng đầu tiên của kỹ năng chăm sóc bản thân mà-không-phiền-đến -môi-trường-xung-quanh.
Mọi người đọc đến đây có thấy kiến thức của CEO toàn diện không? hihi...Có gì đâu, CEO toàn diện chính là một người mà có góc nhìn của trăm người, một người mà có mối quan tâm tới trăm vấn đề, một người mà nhìn tiến về phía trước cả trăm năm :D Tất cả những điều ấy không cần điều kiện gì , chỉ cần mỗi một điều : tự thân chủ động đập phá những thứ cũ không còn hợp thời trong bản thân mình.
Mình vừa chia tay một người bạn, chấm dứt 1 mối quan hệ khá thân. Với mọi mối quan hệ, hầu hết mình là người nói nhiều, chia sẻ nhiều hơn đối phương , nhưng lại một lần nữa mình là người chủ động trong việc chấm dứt. Chắc người bạn kia rất shock nhưng mình không còn cách chọn lựa nào khác. Mình không phải là đứa bạc bẽo, thậm chí mình rất chiều chuộng người thân, bạn bè, bởi mình cần họ như cá cần nước, nhưng mình cũng là người rất trung thực với cảm xúc của mình. Khi thấy không muốn nữa, là mình chủ động chấm dứt. Ngẫm ra, thân gái mà mọi thứ phải chủ động từ đầu tới cuối không nữ tính chút nào, hơi buồn nhỉ :(
Con trai đến tuổi Thánh Gióng, lớn như thổi từng ngày. Mẹ vừa mua đồ tháng trước, tháng sau đã thấy sắp chật. Đi qua hàng quần áo trẻ con mình luôn có phản xạ tìm đồ cho bé, vậy mà không dễ tìm chút nào. Không cầu kỳ nhưng mình muốn con trai có xì tai từ bé, trang phục phải dễ chịu khi mặc lên người. Màu sắc hài hòa với nơi mà bé đang đến. Đến nơi nào thì chúng ta muốn hòa mình vào bối cảnh nơi ấy, hoặc nổi bật khi cần thiết nhưng nhất định không được vênh hoặc lố bịch với bối cảnh. Giáo dục con kiến thức cơ bản về trang phục, mình những mong đó là nền tảng đầu tiên của kỹ năng chăm sóc bản thân mà-không-phiền-đến -môi-trường-xung-quanh.
Mọi người đọc đến đây có thấy kiến thức của CEO toàn diện không? hihi...Có gì đâu, CEO toàn diện chính là một người mà có góc nhìn của trăm người, một người mà có mối quan tâm tới trăm vấn đề, một người mà nhìn tiến về phía trước cả trăm năm :D Tất cả những điều ấy không cần điều kiện gì , chỉ cần mỗi một điều : tự thân chủ động đập phá những thứ cũ không còn hợp thời trong bản thân mình.
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)




