3 thg 10, 2010

Hà nội nào?

Hôm qua, quãng 3h chiều, hai mẹ con định dạo một vòng Hà nội tranh thủ lúc (cứ tưởng) chưa đông người để xem những gì đang diễn ra tại các điểm đẹp nhất như Hồ Gươm, Nhà Hát Lớn, Hồ Tây, các công viên... nhưng mừ không thể chen vào bất cứ đâu. Người đông như quân Nguyên ùn ùn kéo đến kín đặc mọi lối dẫn vào những nơi thường ngày khá vắng ấy. Cảnh sát đặc nhiệm 113 xanh lè đường. Chưa kể từng đoàn ô tô chở những người biểu diễn, những đoàn đại biểu dài dằng dặc đi trên xe ưu tiên chạy đến hàng chục phút mới hết. Bộ đội cầm dùi cui tuýt còi bà con dạt ra hai bên đường chờ cả nửa tiếng trước khi đoàn xe ưu tiên chạy qua khiến đường tắc càng thêm tắc.

Ngồi trên xe, tròn mắt ngạc nhiên trước mọi thứ khác hẳn ngày thường, Tí cứ hỏi, sao chờ lâu thế mẹ? sao ô tô ở đâu ra mà nhiều thế mẹ? sao cảnh sát nhiều như là đi chiến đấu thế hả mẹ? sao mình không thể đi đến chỗ ấy hả mẹ? sao các chú cảnh sát cứ nhảy lên nhảy xuống ô tô hả mẹ? sao mọi người đeo băng đỏ trên trán để làm gì hả mẹ?

Mẹ chả nhớ đã trả lời Tí thế nào nhưng câu cuối thì là : tại các cô chú ấy muốn thể hiện tình yêu với Hà nội, thủ đô của nước ta. Tí hỏi luôn, thế con thể hiện tình yêu với mẹ như thế có được không? thôi mẹ xin ...

Vừa trả lời con, mình vừa nghĩ bụng, dù tiếc lắm nhưng phải quay ngay về chứ nếu không chỉ ít phút nữa thôi, hai mẹ con sẽ bẹp dúm trong đám đông đang điên cuồng vì yêu Hà nội mất.

Đến hôm nay thì Tí lăn ra sốt nhè nhẹ. Mẹ muốn cũng chả ra khỏi nhà được nữa. Hai mẹ con hết đọc chuyện , nghe nhạc, chơi đàn, rủ rê các bạn hàng xóm sang chơi, nấu ăn, chăn gà (có con gà nhà ai lạc vào sân nhà mình) , làm bài tập về nhà , vẽ vời, cắt dán, hát hò, xem TV...đến giờ này thì Tí bắt đầu cuồng chân , đòi mẹ cho đi chơi. Thấy Tí hết sốt, mẹ dẫn cậu ấy sang nhà bố và ...quay về gõ blog. Hè hè...

Hà nội ngoài kia có nắng đẹp. Đi chơi cũng thích nhưng mừ phải là Hà nội của 3 ngày trước đây cơ :-D

Thôi, mình xuống nhà chơi đàn đây. Cả nhà thích nghe "Không còn mùa thu" hay "Để dành" :-)

27 thg 9, 2010

Sóng nhỏ bị thương (15)

Hôm sau, nàng đến cơ quan với đôi mắt thâm quầng, quần áo không chuẩn theo style như mọi khi, thậm chí một thứ bất di bất dịch luôn luôn theo nàng là nước hoa cũng chẳng có. Đồng nghiệp thấy lạ khi người hay cười đùa, trêu chọc mọi người hôm nay tự dưng cứ chúi mặt vào latop làm việc , chẳng trả lời ai cũng như chẳng đi ăn trưa dù hết người này đến người kia rủ. Điện thoại để chế độ câm, nàng tránh mọi cuộc tiếp xúc như thể nếu bắt buộc phải nói thì nàng sẽ không nói được mà chắc chắn sẽ là một phản ứng gì đó rất kinh khủng.

Quá trưa, mấy chị đồng nghiệp mua một suất cơm hộp về phòng ép nàng ăn rồi lại để yên cho nàng một mình. Bà chị cả của phòng đi ra, miệng vừa lẩm nhẩm không biết con bé này bị làm sao vừa khép cửa lại thì gặp chàng đi ngoài hành lang , miệng huýt sáo vi vu rất phởn, nhìn thấy chị thì nhoẻn cười với hàng ria mép không cố ý nhưng luôn cong lên trông rất thách thức
Em chào chị!
Ồ, cậu đây ròi. Chị bảo cái này...ròi bà kéo chàng lại gần, thì thào rằng thì không biết tại sao nàng mọi ngày vui vẻ thế, hôm nay bỗng nhiên có thái độ kỳ lạ như vậy... không biết nó có làm sao không? Chị em chẳng chia sẻ được thì chia sẻ với ai đây? Cậu vào trong xem có giúp gì được cho em nó không?

Trái với vẻ lo lắng của bà chị đồng nghiệp, nghe thế nhưng mặt chàng vẫn chẳng thay đổi, miệng vẫn nhoẻn điệu cười chết người toe toe

Vậy hả chị? Để em vào xem nàng thế nào chị nhé!

Nói là làm ngay, chàng mở cửa rất khẽ nhưng hắng giọng rất to cố tình để nàng nhận ra mình

E hèm, VV ơi! Em có bật lửa không? Cho anh xin tí lửa?

Hơi bất ngờ khi thấy chàng đi vào, nàng rời mắt khỏi màn hình nhưng không nhìn chàng, u sầu lục túi, rút ra chiếc bật lửa xinh xắn đặt lên bàn rồi lại quay về màn hình chẳng nói nửa câu.

Rút bao thuốc ra, chàng ồ lên
Thôi rồi, anh hết thuốc rồi em ơi. Haizza!

Nàng lại quay ra lục túi, vẫn âu sầu, rút bao thuốc loại dành cho phụ nữ ra đưa cho chàng, mắt vẫn không nhìn người đối diện một giây.
Cám ơn em! Đêm qua, anh nghiền hết 5 tập Thủy hử đã quá em - rồi chàng đi lại trong phòng, hoa chân múa tay, vừa đi vừa hát những câu nhạc âm hưởng dân gian rất khỏe trong phim Thủy Hử nổi tiếng.
....
Hây ia, hây ia, hây hây hây í ia ! Hát xong câu kết, chàng lại gần nàng lúc này đang quay lưng về phía chàng, dùng hai tay đặt nhẹ lên hai vai nàng, nắm lại để xoay người nàng về phía mình. Ngồi trên ghế xoay nên nàng hoàn toàn thụ động. Khi hai mắt u sầu nhìn chính diện vào hai mắt phấn khích, một luồng điện êm ái không biết từ mắt hay từ đôi tay ấm áp của chàng đã khiến nàng mỉm cười , đuôi mắt dài như con sóng nheo nheo:

Anh hát hay lắm, hay hơn cả phim!
Em biết không? Những vị anh hùng tung hoành ngang dọc trong Lương Sơn Bạc đều chết thảm nhưng cả 108 vị đều không biết khiếp sợ là gì. Xuất thân rất khác nhau nhưng điểm chung của họ là gì, em biết không?
A! Có phải họ sinh ra đã là anh hùng ? Em tưởng anh hùng là phải qua rèn luyện?

Đó là tư chất anh hùng, là biết ngẩng đầu hướng về mặt trời với toàn bộ một mặt trời nữa ở trong tim. Mấu chốt là phải có một mặt trời ở trong tim thì con người mới đủ sức mạnh và có khả năng vươn tới những điều phi thường. Nếu chỉ một khoảnh khắc đánh mất mặt trời của mình, bóng tối sẽ theo em , dìm em xuống không thương tiếc.
Có cần thiết phải phi thường không?
Đừng hỏi ngốc nghếch thế! Em nghĩ phi thường là gì? Nếu ngay lúc này, anh đang thấy em thật phi thường thì sao?
Em phi thường chỗ nào?
Em chỉ cần sống đúng là mình, rất âu sầu vì cái gì đó trước khi anh đến, rồi lại có thể mỉm cười chăm chú, lắng nghe khi anh nói mặc kệ điều phiền muộn kia... Từng khoảnh khắc em đều trung thực với bản thân, với toàn bộ vẻ đẹp của em, của cuộc sống mà không bị đeo đẳng cảm xúc trì trệ, không bị nỗi buồn nhấn chìm, không để nỗi buồn che phủ cuộc sống ... đã là một điều phi thường.
Ôi...- nàng thở dài - em buồn chết mất!
Em buồn trông rất đẹp!
Anh động viên thật khéo.
Nói cho anh biết vì sao em buồn đi?
Nàng kể sơ cho chàng nghe sự việc tối qua, nhưng không tiết lộ chính người yêu mình mà chỉ nói chung chung có một người rất tin cậy đã làm nàng đau đớn.

Nghe xong, chàng điềm nhiên nói

Trên đời, sợ nhất phụ người. Còn bị phụ thì chẳng sao đâu em. Không nên buồn vì việc đó, em ạ.
Nhưng ... mình đã hết lòng hết dạ mà sao...em cứ thấy đắng ngắt trong lòng?

Người thấy đắng phải là anh ta chứ? Em thông minh thì không nên vơ lấy cái buồn vì tội lỗi của người khác vào mình, nhé!
Phải rồi! Anh nói chính xác. Em thật ngớ ngẩn. Đôi mắt mấy phút trước còn u uẩn của nàng chợt sáng lên , đuôi mắt rợp bóng hàng mi dài không còn trĩu xuống nữa.
Nàng đứng lên, vươn người mở cửa sổ, ánh sáng tràn ngập căn phòng. Gió xuân hất mái tóc làm lộ ra vầng trán thanh thanh của nàng. Đứng yên, mắt dõi xa xa, nàng từ từ tận hưởng khí xuân và ánh mặt trời buổi xế trưa ấm áp. Gương mặt nhìn nghiêng trông diệu vợi, kiêu hãnh của nàng làm chàng ngẩn tò te đến mấy phút. Trong lòng chàng dội lên những câu tự vấn lạ lùng

Mình làm sao thế này? Chưa bao giờ mình yêu một cô gái, chỉ thích thôi, và cũng chỉ thích trong ý nghĩ, chẳng bao giờ bày tỏ ra ngoài. Bao mỹ nhân lượn lờ, bao nữ sĩ tôn phục cũng chẳng làm mình dừng chân. Nàng là ai mà hút mình như vậy? Nàng không đẹp, không lấp lánh như họ nhưng nàng có sức hút của một thỏi nam châm, nàng ở đâu là mình cứ chỉ việc lẽo đẽo đi theo .

Có vẻ gió xuân, nắng xuân đã làm nàng tỉnh hẳn. Cất tiếng khe khẽ hát bản Gửi người em gái của Đoàn Chuẩn, nàng thu xếp đồ dùng trên bàn làm việc , thỉnh thoảng đưa mắt nheo nheo cười với chàng lúc này đang đốt thuốc và nhả khói sảng khoái ở bên cạnh.

Ngày xưa các cụ yêu đương ghê thật. Dù bài này là do đoàn thể đặt viết cho ngày thống nhất đất nước mà cụ Chuẩn không thèm sáng tác theo đường lối, cứ tình yêu tình báo mà phang.
A, anh cũng biết "điển tích" ấy à? Cụ Chuẩn đâu có sợ gì? Với cụ, chỉ tình yêu mới làm nên nghệ thuật đích thực. Và sau này, cụ không sáng tác tình ca nữa là do hết cảm hứng chứ cụ chả sợ cái gì.

Đúng vậy! Làm đẹp cho đời, bản thân tự tin với những gì đã làm thì việc gì phải sợ. Cấm đoán chán chê rồi thì tất cả vẫn phải thừa nhận tài năng của cụ đó thôi.

Vâng! À... anh có rảnh không? Em muốn đi cà phê cho đầu óc tỉnh táo chút.
Anh rảnh mà.
Vậy ta đi thôi!
Nhìn vào gương treo bên cạnh bàn làm việc, nàng bỗng thảng thốt - Anh trông em có quá tệ không? Hay đợi em trang điểm chút nhé.

Trông em rất tuyệt! Không cần trang điểm gì đâu.








24 thg 9, 2010

Đối thoại trung thu :-)

Mẹ ơi, tại sao mọi người thích ngắm trăng?
Vì trăng đẹp. Con thấy không, trăng rất sáng. Nếu không có trăng, trái đất tối om, rất đáng sợ.
Thì mình bật điện.
Nhỡ mất điện thì sao?
Mình dùng lửa.
Nhỡ lửa cũng tắt rồi.
Thì mình dùng đèn pin.
Hết pin thì sao?
Thì...thì...mình đi ngủ mẹ ạ.

******

Đi chơi phố Hàng Mã, mẹ xui Tí mua đầu rồng:
Con có thích múa Lân không?
Có.
Vậy ta mua cái đầu rồng này đi.
Sao cái đầu rồng này lại múa được hả mẹ?
À, con cứ việc đội nó lên đầu, nghe trống đánh thì nhún nhẩy là nó sẽ múa được mà.

*******

Tí thích ăn bánh nướng lắm, mẹ cũng vậy . Và vì thế mà ít khi mẹ mua bánh dẻo. Năm nay, Tí lần đầu ăn bánh dẻo ở trường. Cậu xơi liền 2 cái hình con cá, chẹp chẹp miệng rồi đút 6 cái bánh còn lại trong đĩa vào túi. Cô giáo hỏi
Tí mang bánh về cho mẹ phải không?
Không.
Thế con lấy bánh cho ai mà nhiều thế?
Cho con. Con tối hôm nay, và con tối ngày mai ạ.

********

Con không thích lên cung trăng đâu mẹ.
Trên đó nghe nói đẹp lắm. Có chị Hằng và chú Cuội đấy con.
Vâng, nhưng con không thích lên.
Vì sao?
Vì con sợ ngã.
Con đi máy bay, đi tàu vũ trụ thì sợ gì ngã?
Con sợ xa mẹ.
Đi chơi vui mà. Rồi lại về mà con.
Con phải suy nghĩ thêm đã.
Ok, con nghĩ đi.
Con sẽ đi, nhưng mẹ phải cho bạn Mỹ Lam đi cùng nhé (là 1 bạn gái ngôi sao của lớp ạ)


16 thg 9, 2010

Đối thoại (127)

Man: I thought, I saw a woman brought to life, she was warm, she came around and she was dignified. She showed me what it was to cry, well, you couldn't be that woman I adored, you don't seem to know, seem to care what your heart is for but I don't know her anymore.

There's nothing where she used to lie, the conversation has run dry, that's what's going on, nothing's fine, I'm torn.

I'm all out of faith, this is how I feel, I'm cold and shamed, lying naked on the floor. Illusion never changed into something real, I'm wide awake and I can see, the perfect sky doom.

You're a little late, I'm already up to my last breath. So I guess the fortune teller's right. should have seen just what was there and not some holy light.
It crawled beneath my veins and now I don't care, I had no luck, I don't miss it all that much. There's just so many things, that I can touch, I'm totally LOST.

Woman: Sometimes, we think about bad things. But life's always nicer than our thoughts :-D

10 thg 9, 2010

Sóng nhỏ bị thương (14)

Ông P hỏi name card của nàng một cách lịch sự như nhiều người đã từng hỏi nàng. Nhưng một cảm giác xa lạ chợt dâng lên trong người, như thể nàng bị một ai đó làm phiền không đúng lúc. Vì thế, nàng từ chối :

Em không dùng name card anh ạ - nói xong nàng chợt nghĩ có lẽ đây là lần nói dối dễ chịu nhất của mình từ trước tới nay. Tiếng nói thật nhất trong lòng nàng bây giờ chính là : mình muốn về nhà quá ròi, tại sao giờ này mình còn ở đây? Bé con đã ngủ chưa nhỉ?

Ông P vẫn kiên nhẫn,
Vậy có thể đọc số phone của em cho anh được không? Chúng ta có thể phải trao đổi nhiều trong hợp đồng sắp tới.

Thấy nàng lưỡng lự, có lẽ nàng không nghe thấy, hoặc nàng làm như không nghe thấy câu hỏi, anh giám đốc trẻ bèn nói át đi

Rồi, công việc thì lúc nào đó sẽ bàn sau anh ạ. Bây giờ, ta cứ uống cho vui đã.

Nghe người yêu nói vậy, nàng tưởng như được anh cứu nguy nên yên tâm hẳn. Ít ra, việc nàng bỏ con ở nhà ngồi đây cũng có một lí do xứng đáng, giúp cho công việc xứng đáng của một người xứng đáng. Đó là anh, người nàng tin yêu và mong muốn gắn bó. Bấy lâu nay, sự nghiệp của anh không mấy suôn sẻ, nàng chung vai đấu cật cùng anh, không nề hà bất cứ việc gì , cũng không nhận một đồng nào anh đưa sau mỗi hợp đồng thành công. Ân cần, vui vẻ, lúc nào anh cũng hướng về nàng với sự trẻ trung và cuồng nhiệt nhất. Đôi lúc, nhìn vào đôi mắt tự tin, nồng nàn của anh, nhìn vào những ánh mắt ngưỡng mộ của những cô gái khác dành cho anh, nàng vẫn thắc mắc tại sao mình may mắn đến thế.

Hồi tưởng những gì đẹp đẽ khiến nàng vui hơn chút, nghĩ bụng, kệ cha mấy tên mắc dịch, ục ịch và nhày nhụa này muốn nghĩ gì thì nghĩ, miễn là anh, người yêu của nàng tử tế với nàng. Trông bộ dạng những người như ông P kia mà được ngồi nghe nàng đàn ư, thật nực cười, lại còn đòi làm quen, gần gũi. Chà, có phải trí tưởng tượng của mấy tên ấy bỗng dưng được âm nhạc chấp cánh không nhỉ? Chưa bao giờ nàng phải hối hận vì đã dùng âm nhạc vào việc gì, trừ lúc này, chẳng lẽ những bản nhạc đẹp như vậy lại gợi lên trong lòng ai đó ý nghĩ xấu xa.

Mà thôi, nàng đã đọc ở đâu đó câu : có những chỗ, ánh sáng càng chiếu càng sáng, nhưng cũng có nhiều nơi, bóng tối thẫm đặc, ánh sáng rạng rỡ đến mấy cũng bị chúng nuốt chửng. Vì thế, không việc gì phải bực những thứ tối tăm , mông muội làm gì? Hãy cứ ngẩng cao đầu mà rạng rỡ, tình yêu đẹp của nàng, con người thuần khiết, trong sáng của nàng không thể bị những thứ tối tăm kia làm cho khác đi được.

Thế nhưng niềm vui của nàng không kéo dài được quá mươi phút, người yêu, người nàng vẫn đặt niềm tin và yêu thương hết lòng ghé vào tai nàng thủ thỉ những lời mà bề ngoài trông như anh đang quan tâm và ân cần với nàng lắm. Vậy mà anh nói tới đâu, lòng nàng vỡ vụn ra từng mảnh tới đó.

Em làm sao vậy? Sao không ngồi bên ông P?
Em không thích.
Em cứ chiều ông ta một lúc có mất gì đâu?
ANh sao vậy? Anh muốn người yêu đi làm tay vịn cho người khác ư?
Có gì phải căng thẳng thế? Em nên giúp anh chứ?
Em chưa giúp anh gì ư? Em không giúp anh gì ư?
Nào, giúp anh đi! Em đến bên ông P ngồi đi!

Nàng quay sang nhìn thẳng vào mắt anh, đôi mắt nàng thường yêu thương đặt nụ hôn dịu ngọt nhất sau mỗi lần ân ái, đôi mắt từng khiến nàng ngưỡng mộ, có thể ngồi ngắm hàng giờ, lúc này bỗng trở nên xa lạ, ráo hoảnh và khô khốc. Dường như không tin vào những gì mình đang nghe, đang nhìn nữa, nàng quay đi chỗ khác, giấu giọt nước mắt chực ập xuống, giấu bàn tay mềm mại bắt đầu run lên , nàng cảm thấy môi mình lạnh ngắt sau lớp son mỏng. Ý nghĩ thoáng ngay trong tích tắc, mình đang bị bán đứng, mặt nàng đanh lại, giọng nàng trầm hẳn xuống.

Không!

Em à. Vẫn nghe thấy một giọng nói thủ thỉ bên tai, nhưng nàng chợt như thấy lùng nhùng, nàng không muốn nghe mà nó cứ tọng vào làm màng nhĩ nàng đau nhói - Có nghe anh nói không? Đến ngồi cạnh ông P một lúc nữa thôi, em !

Anh đi mà ngồi cạnh ông ấy. Em rất tiếc, nhưng em phải về rồi.

Nàng nhấc ví, định đứng dậy nhưng anh cầm chặt tay nàng dưới gầm bàn, níu lại không cho nàng đứng lên - Mặt anh cúi xuống, lộ rõ vẻ luống cuống đến tội nghiệp, giọng nói lí nhí khác hẳn vẻ hào sảng hàng ngày .

Thôi được rồi, cho anh xin lỗi, em ở lại đi. Tiệc cũng sắp kết thúc rồi .

Anh nói như van lơn, điều mà nàng không bao giờ nghĩ một người đàn ông sáng láng như anh có thể phải làm . Bỗng dưng trong nàng trào lên niềm thương cảm, nén tự ái xuống, nàng ngồi ngay ngắn và bình thản cho đến hết buổi tiệc.

Trên đường đưa nàng về, anh vui lắm, huyên thuyên rất nhiều về những gì sẽ làm trong hợp đồng mới. Anh sẽ lấy lại được một phần những gì đã mất và hứa hẹn sẽ mua cái này cái kia cho nàng. Cặp kính trắng của anh cũng có vẻ sáng hơn mọi ngày khi được sự hưng phấn, say sưa trong chiến thắng đánh bóng. Anh không để ý rằng, những lời đó chẳng tác động gì đến người phụ nữ ngồi cạnh cho đến khi nàng nói

Anh có nhớ hai bản đàn em chơi hôm nay là bản gì không?

...
Em đã từng chơi cho anh nhiều lần ròi mà?

Anh xin lỗi, chắc tại lúc đó anh nghe điện thoại.

Ồ, tiếc nhỉ! Ngừng vài giây sau tiếng thở dài, nàng tiếp tục nói nhưng với giọng rất khác - Bà ngoại gọi em, bé con vẫn chưa ngủ vì nhớ mẹ.
Anh rất hiểu em đã phải vất vả thế nào. Có lẽ, anh sẽ phải ơn em suốt đời .
Khẽ mỉm cười, nàng lắc đầu nhè nhẹ,
Đừng nói ơn huệ, anh. Mỗi việc trong đời chúng ta đều đã được định sẵn trong số phận. Em nghĩ thế. Số phận của em là được gắn bó với anh, dù ngắn dù dài cũng là niềm hạnh phúc của chúng ta. Những gì anh làm cho em cũng vô giá cơ mà.

Anh nghĩ...

Xin anh đừng nói gì nữa. Em muốn yên tĩnh một lúc.

Từ lúc đó, họ im lặng trên suốt quãng đường về. Mỗi người theo đuổi một suy nghĩ riêng, và tiếng tin nhắn đến máy điện thoại của nàng phá tan không khí băng giá ấy. Nàng đọc tin mà không thể không sững sờ, toàn tin nhắn ỡm ờ, mời gọi xa gần của ông P. Không ai có thể cho ông P số điện thoại của nàng, ngoài anh. Nàng bỗng thấy ngột ngạt như trong một lò thiêu nhưng vẫn cố giữ bình tĩnh.

Tại sao anh cho ông P số của em vậy?
Anh không cho.
Không anh cho thì ai nữa đây? ANh có biết ông ta nhắn cho em những gì không?
Kệ hắn đi em.
Kệ sao được? Anh để cho người khác xúc phạm người yêu của mình rồi kệ ư?
Chỉ là tin nhắn. Nếu em không nhắn lại thì có sao?
Ồ, em không thể tin vào tai mình nữa rồi. Tại sao anh không nghĩ rằng em sẽ không thích? Anh đã biết thái độ của em với ông P rồi cơ mà?

THật ra, ông ấy có số của em trước rồi. Nhưng cứ hỏi cho lịch sự thôi. Ông ấy thích em, đó là quyền của ông ấy.
Ồ, vậy thì càng không được. Như vậy, anh đã biết ông P thích người yêu của mình mà còn bắt em phải ngồi gần ông ta là có ý gì? Rồi không kìm được nữa, nàng lấy hết sức mình hét lên, như muốn trút hết giận dữ bị kìm nén suốt từ mấy tiếng trước .

Anh thật quá đáng! Anh đâu có yêu em. Anh chỉ muốn em làm việc cho anh thôi.

Òa khóc nức nở, không thèm để ý xe vẫn đang chạy rất nhanh, người phụ nữ trước đó bình thản bao nhiêu thì nay run rẩy bấy nhiêu, vẫn cố gắng mở cửa xe, vừa lay cửa, vừa rú lên
Tôi muốn ra ngoài, tôi muốn ra ngoài, tôi không muốn ở với anh thêm giây nào nữa.