10 thg 9, 2010

Sóng nhỏ bị thương (14)

Ông P hỏi name card của nàng một cách lịch sự như nhiều người đã từng hỏi nàng. Nhưng một cảm giác xa lạ chợt dâng lên trong người, như thể nàng bị một ai đó làm phiền không đúng lúc. Vì thế, nàng từ chối :

Em không dùng name card anh ạ - nói xong nàng chợt nghĩ có lẽ đây là lần nói dối dễ chịu nhất của mình từ trước tới nay. Tiếng nói thật nhất trong lòng nàng bây giờ chính là : mình muốn về nhà quá ròi, tại sao giờ này mình còn ở đây? Bé con đã ngủ chưa nhỉ?

Ông P vẫn kiên nhẫn,
Vậy có thể đọc số phone của em cho anh được không? Chúng ta có thể phải trao đổi nhiều trong hợp đồng sắp tới.

Thấy nàng lưỡng lự, có lẽ nàng không nghe thấy, hoặc nàng làm như không nghe thấy câu hỏi, anh giám đốc trẻ bèn nói át đi

Rồi, công việc thì lúc nào đó sẽ bàn sau anh ạ. Bây giờ, ta cứ uống cho vui đã.

Nghe người yêu nói vậy, nàng tưởng như được anh cứu nguy nên yên tâm hẳn. Ít ra, việc nàng bỏ con ở nhà ngồi đây cũng có một lí do xứng đáng, giúp cho công việc xứng đáng của một người xứng đáng. Đó là anh, người nàng tin yêu và mong muốn gắn bó. Bấy lâu nay, sự nghiệp của anh không mấy suôn sẻ, nàng chung vai đấu cật cùng anh, không nề hà bất cứ việc gì , cũng không nhận một đồng nào anh đưa sau mỗi hợp đồng thành công. Ân cần, vui vẻ, lúc nào anh cũng hướng về nàng với sự trẻ trung và cuồng nhiệt nhất. Đôi lúc, nhìn vào đôi mắt tự tin, nồng nàn của anh, nhìn vào những ánh mắt ngưỡng mộ của những cô gái khác dành cho anh, nàng vẫn thắc mắc tại sao mình may mắn đến thế.

Hồi tưởng những gì đẹp đẽ khiến nàng vui hơn chút, nghĩ bụng, kệ cha mấy tên mắc dịch, ục ịch và nhày nhụa này muốn nghĩ gì thì nghĩ, miễn là anh, người yêu của nàng tử tế với nàng. Trông bộ dạng những người như ông P kia mà được ngồi nghe nàng đàn ư, thật nực cười, lại còn đòi làm quen, gần gũi. Chà, có phải trí tưởng tượng của mấy tên ấy bỗng dưng được âm nhạc chấp cánh không nhỉ? Chưa bao giờ nàng phải hối hận vì đã dùng âm nhạc vào việc gì, trừ lúc này, chẳng lẽ những bản nhạc đẹp như vậy lại gợi lên trong lòng ai đó ý nghĩ xấu xa.

Mà thôi, nàng đã đọc ở đâu đó câu : có những chỗ, ánh sáng càng chiếu càng sáng, nhưng cũng có nhiều nơi, bóng tối thẫm đặc, ánh sáng rạng rỡ đến mấy cũng bị chúng nuốt chửng. Vì thế, không việc gì phải bực những thứ tối tăm , mông muội làm gì? Hãy cứ ngẩng cao đầu mà rạng rỡ, tình yêu đẹp của nàng, con người thuần khiết, trong sáng của nàng không thể bị những thứ tối tăm kia làm cho khác đi được.

Thế nhưng niềm vui của nàng không kéo dài được quá mươi phút, người yêu, người nàng vẫn đặt niềm tin và yêu thương hết lòng ghé vào tai nàng thủ thỉ những lời mà bề ngoài trông như anh đang quan tâm và ân cần với nàng lắm. Vậy mà anh nói tới đâu, lòng nàng vỡ vụn ra từng mảnh tới đó.

Em làm sao vậy? Sao không ngồi bên ông P?
Em không thích.
Em cứ chiều ông ta một lúc có mất gì đâu?
ANh sao vậy? Anh muốn người yêu đi làm tay vịn cho người khác ư?
Có gì phải căng thẳng thế? Em nên giúp anh chứ?
Em chưa giúp anh gì ư? Em không giúp anh gì ư?
Nào, giúp anh đi! Em đến bên ông P ngồi đi!

Nàng quay sang nhìn thẳng vào mắt anh, đôi mắt nàng thường yêu thương đặt nụ hôn dịu ngọt nhất sau mỗi lần ân ái, đôi mắt từng khiến nàng ngưỡng mộ, có thể ngồi ngắm hàng giờ, lúc này bỗng trở nên xa lạ, ráo hoảnh và khô khốc. Dường như không tin vào những gì mình đang nghe, đang nhìn nữa, nàng quay đi chỗ khác, giấu giọt nước mắt chực ập xuống, giấu bàn tay mềm mại bắt đầu run lên , nàng cảm thấy môi mình lạnh ngắt sau lớp son mỏng. Ý nghĩ thoáng ngay trong tích tắc, mình đang bị bán đứng, mặt nàng đanh lại, giọng nàng trầm hẳn xuống.

Không!

Em à. Vẫn nghe thấy một giọng nói thủ thỉ bên tai, nhưng nàng chợt như thấy lùng nhùng, nàng không muốn nghe mà nó cứ tọng vào làm màng nhĩ nàng đau nhói - Có nghe anh nói không? Đến ngồi cạnh ông P một lúc nữa thôi, em !

Anh đi mà ngồi cạnh ông ấy. Em rất tiếc, nhưng em phải về rồi.

Nàng nhấc ví, định đứng dậy nhưng anh cầm chặt tay nàng dưới gầm bàn, níu lại không cho nàng đứng lên - Mặt anh cúi xuống, lộ rõ vẻ luống cuống đến tội nghiệp, giọng nói lí nhí khác hẳn vẻ hào sảng hàng ngày .

Thôi được rồi, cho anh xin lỗi, em ở lại đi. Tiệc cũng sắp kết thúc rồi .

Anh nói như van lơn, điều mà nàng không bao giờ nghĩ một người đàn ông sáng láng như anh có thể phải làm . Bỗng dưng trong nàng trào lên niềm thương cảm, nén tự ái xuống, nàng ngồi ngay ngắn và bình thản cho đến hết buổi tiệc.

Trên đường đưa nàng về, anh vui lắm, huyên thuyên rất nhiều về những gì sẽ làm trong hợp đồng mới. Anh sẽ lấy lại được một phần những gì đã mất và hứa hẹn sẽ mua cái này cái kia cho nàng. Cặp kính trắng của anh cũng có vẻ sáng hơn mọi ngày khi được sự hưng phấn, say sưa trong chiến thắng đánh bóng. Anh không để ý rằng, những lời đó chẳng tác động gì đến người phụ nữ ngồi cạnh cho đến khi nàng nói

Anh có nhớ hai bản đàn em chơi hôm nay là bản gì không?

...
Em đã từng chơi cho anh nhiều lần ròi mà?

Anh xin lỗi, chắc tại lúc đó anh nghe điện thoại.

Ồ, tiếc nhỉ! Ngừng vài giây sau tiếng thở dài, nàng tiếp tục nói nhưng với giọng rất khác - Bà ngoại gọi em, bé con vẫn chưa ngủ vì nhớ mẹ.
Anh rất hiểu em đã phải vất vả thế nào. Có lẽ, anh sẽ phải ơn em suốt đời .
Khẽ mỉm cười, nàng lắc đầu nhè nhẹ,
Đừng nói ơn huệ, anh. Mỗi việc trong đời chúng ta đều đã được định sẵn trong số phận. Em nghĩ thế. Số phận của em là được gắn bó với anh, dù ngắn dù dài cũng là niềm hạnh phúc của chúng ta. Những gì anh làm cho em cũng vô giá cơ mà.

Anh nghĩ...

Xin anh đừng nói gì nữa. Em muốn yên tĩnh một lúc.

Từ lúc đó, họ im lặng trên suốt quãng đường về. Mỗi người theo đuổi một suy nghĩ riêng, và tiếng tin nhắn đến máy điện thoại của nàng phá tan không khí băng giá ấy. Nàng đọc tin mà không thể không sững sờ, toàn tin nhắn ỡm ờ, mời gọi xa gần của ông P. Không ai có thể cho ông P số điện thoại của nàng, ngoài anh. Nàng bỗng thấy ngột ngạt như trong một lò thiêu nhưng vẫn cố giữ bình tĩnh.

Tại sao anh cho ông P số của em vậy?
Anh không cho.
Không anh cho thì ai nữa đây? ANh có biết ông ta nhắn cho em những gì không?
Kệ hắn đi em.
Kệ sao được? Anh để cho người khác xúc phạm người yêu của mình rồi kệ ư?
Chỉ là tin nhắn. Nếu em không nhắn lại thì có sao?
Ồ, em không thể tin vào tai mình nữa rồi. Tại sao anh không nghĩ rằng em sẽ không thích? Anh đã biết thái độ của em với ông P rồi cơ mà?

THật ra, ông ấy có số của em trước rồi. Nhưng cứ hỏi cho lịch sự thôi. Ông ấy thích em, đó là quyền của ông ấy.
Ồ, vậy thì càng không được. Như vậy, anh đã biết ông P thích người yêu của mình mà còn bắt em phải ngồi gần ông ta là có ý gì? Rồi không kìm được nữa, nàng lấy hết sức mình hét lên, như muốn trút hết giận dữ bị kìm nén suốt từ mấy tiếng trước .

Anh thật quá đáng! Anh đâu có yêu em. Anh chỉ muốn em làm việc cho anh thôi.

Òa khóc nức nở, không thèm để ý xe vẫn đang chạy rất nhanh, người phụ nữ trước đó bình thản bao nhiêu thì nay run rẩy bấy nhiêu, vẫn cố gắng mở cửa xe, vừa lay cửa, vừa rú lên
Tôi muốn ra ngoài, tôi muốn ra ngoài, tôi không muốn ở với anh thêm giây nào nữa.

23 nhận xét:

NLVD nói...

Oí giòi oi. Thế là bị nó lừa à? Tức chết!

Titi nói...

@NLVĐ: Uầy, nếu là lừa đảo thì đâu cần phải viết nhiều chữ như vầy, em ui :-(

Moon nói...

Đúng như moon linh cảm, vì mọi thứ đưa đẩy phải như thế...như thế...và như thế.

Phụ nữ khi yêu rất dốc lòng, nhưng chỉ cần nhìn thấy đàn ông 1 lần "hèn" là mọi thứ sẽ sụp đổ ngay lập tức.

Phần sau chị cho nàng đau khổ dữ dội nhưng quyết liệt cứng rắn hở chị, moon lại linh cảm tiếp như thế.

PTN nói...

Hí hí, mình tưởng tượng nhanh quá, chưa chi đã đến chỗ "chàng lỉnh lỉnh đi" rồi, hoá ra là đến chỗ "cho số điện thoại".
Lại ngồi đợi Ti iu vậy.

Titi nói...

@MK: cảm tưởng như Moon là nhân vật chính "Nàng" ấy nhỉ :-D
Về cái sự hèn thì có thể bỏ qua, nhiều khi hèn chỉ là những giây phút yếu đuối vô định, bất kỳ ai cũng có thể vướng phải. Nhưng cái sự không- biết -mình -đang -làm -gì với người thân yêu mới khủng khiếp nhất :-(

Titi nói...

@PTN: hí hí...đọc truyện li kì thường ai cũng thích đoán cái kết mà chị. EM cám ơn chị iu đã chịu khó theo dõi nhé :-)

doanh nói...

lần trước đọc xong là đoán được rồi, nhưng không mún nói ra thui Titi à. viết hay lắm, đoạn này em phục tài dẫn dắt, rất logic, ra tính cách của 2 ngừi.

em chỉ hem rõ là phụ nữ như nàng đến lúc đó có thể òa khóc nức nở thế?

NLVD nói...

Ôi em xin lỗi Titi hí hí, cảm ơn nàng Moon đã mở mắt cho em.
Nàng trong truyện lại quay về ăn dưa thoai.

Titi nói...

@NLVD: :-)

@Gấu: Cám ơn lời khen của Gấu. Nhân vật Nàng có lẽ cũng có những lúc dở ẹc à ;-)

Red nói...

Chắc tập sau sẽ có hình ảnh anh bạn làm cùng công ty :)
Hiện tại em khá thích nhân vật "đồng nghiệp" ấy.
Mong sớm được đọc tiếp câu chuyện của chị.
Chúc chị và em Tí ngủ ngon!

Titi nói...

@Red: Cám ơn em đã đọc và thích nhân vật ấy nhé :-)

Lana nói...

'Kính trắng' trong chuyện này đáng khinh thật.
Mà mình làm sao ấy nhỉ. 'Kính trắng' thì coi bỏ đi rồi, nhưng mình cũng không tin 'bổ dưa'. Chán thật.
:((

Titi nói...

@Lana: hì...em hỉu chị. Cơ bản, đây cũng là 2 trong số những tính cách phức tạp nhất của nam giới nữa, chị à :-)

Mecghi nói...

em mà là nàng thì, cả chàng lẫn ông P chết với em. Giờ thì em hiểu sự thay đổi hợp lý và đượm buồn là gì rồi.
Nhân vật đồng nghiệp đã có được rất nhiều cơ hội đấy

Titi nói...

@mec: Đính chính lại là nhân vật ANh và ông P, chứ không phải Chàng. Chàng là đồng nghiệp cùng làm nghệ thuật nhé :-)

ANH nói...

Úi, anh dại quá, một phút vô tâm là đã tự tay đẩy người yêu vào tay chàng đồng nghiệp rồi (đoán trước :D).

Titi nói...

@Ánh: đoán trước hay lắm :-D

Thuy Dam Minh nói...

Anh thực sự bất ngờ về tình tiết chàng muốn nàng làm hài lòng ông P (hài lòng bình thường thôi đấy nhé!).
Thực ra, trong các quan hệ kinh doanh, tiếp khách là một trong những công việc khá quan trọng. Cái mốt đưa người đẹp làm hài lòng, thậm chí chiều bằng được đối tác (là nam giới) hình như đã qua rồi. Giờ, hầu hết người ta thích các quan hệ nghiêm túc nhưng nhẹ nhàng, lịch sự, vui và chia sẻ.
Vì thế, anh rất ngạc nhiên có vụ này. Chắc là sau sự cố này, chàng và nàng chia tay nhau thôi. Khi người phụ nữ đã chán, họ không thể nào cố được! Đúng không?

Titi nói...

@DMT: vâng, không thể phủ nhận trong làm ăn kinh doanh, việc thu hút được cảm tình của khách hàng là tối quan trọng. Nhưng ta có nhiều cách để thu hút rất thú vị, há gì phải làm tổn thương những người đồng nghiệp, người thân tín thuộc phái nữ như vậy?

Mecghi nói...

thế là đã hết ưu sầu, kết thúc những cái buồn mong manh u uẩn. Giờ nàng update đến đâu rồi chị

Titi nói...

@Mec: hì... chịu khó theo sát nàng ấy sẽ rõ nhé ...ke ke ke...

SuchAFLife nói...

ôi chị ơi, nàng chọn nhầm rồi, sao lại hơi phi logic thế nhỉ :D

Titi nói...

@Mèo: trong tình yêu, logic là thứ đến sau cùng. Ke ke ke...

Đăng nhận xét