27 thg 2, 2012
21 thg 2, 2012
Bốn mùa anh và em (7)
Bài học
Sáng chủ nhật vừa rồi, 2 mẹ con đi xem phim như thường lệ. Con đòi xem Sherlock Holmes nhưng mẹ ngại chờ những 90 phút nên ra sức thuyết phục con xem Journey 2 dù mẹ cũng thích Sherlock Holmes phiên bản mới hơn. Phải xem 1 phim khác với phim dự định xem là việc rất ít khi mẹ làm. Khá áy náy vì đã ép con và ép chính bản thân mình làm điều cả hai không muốn nhưng rồi mẹ chẹp miệng rằng cứ thế đi, tuần sau sẽ xem Sherlock Holmes rồi chút nữa đền con bằng mấy cuốn sách hắn đang thích.
Xem được nửa phim, mẹ Tí cứ thấy có mụ ghế bên cứ nhìn mình chằm chặp, nghĩ bụng hay là người quen nhưng nhìn ánh mắt trắng dã kia thì nhất định không phải, mẹ Tí lại yên tâm xem phim.
Trong lúc xem, mụ Mắt trắng kia và 1 gã trai Gày gày liên tục đi qua đi lại màn hình rất khó chịu. Mẹ Tí bị mất tập trung ghê gớm , vì cứ thấy cặp đôi Mắt Trắng - Gày gày nhìn mình. Bình thường mẹ Tí không thích bị vướng víu khi thưởng thức nghệ thuật nên để túi ở dưới chân. Khá cẩn thận, mẹ Tí thỉnh thoảng vẫn sờ cái túi thấy không có gì bất thường , mọi thứ vẫn đầy đủ trong túi, sờ soạng người con trai vẫn ổn, mẹ Tí lại yên tâm để túi xuống chân xem tiếp. Kệ cặp đôi kia làm gì thì làm, mẹ Tí vẫn ung dung, bình chân như vại.
Đến khi cặp đôi Mắt trắng - Gày gày kia đi hẳn, không quay trở lại, tự dưng mẹ Tí có linh cảm bất ổn bèn mở hẳn ví ra xem thì ôi thôi, toàn bộ tiền mất sạch nhẵn, trong khi ảnh con và giấy tờ thì vẹn nguyên. Đần mặt ra một lúc, mẹ Tí chợt thán phục cặp đôi Mắt Trắng - Gày gày về độ chuyên nghiệp móc ví. Làm cho mẹ Tí mất tập trung, làm cho mẹ Tí tưởng còn nguyên đồ tức là không mất gì... cặp đôi đó đã chiến thắng :-P
Kết luận,
1 - không nên ép con xem phim con không muốn. Có thể phải chờ lâu một chút nhưng sẽ không gặp trộm :-D
2 - khi bị theo dõi bởi cặp mắt bất thường như vậy, mẹ Tí cần phải ôm hết mọi thứ quí giá vào người :-P
Cờ vua
Xuân này Tí hào hứng học cờ vua, môn mà mẹ ước ao Tí học từ lâu mà tưởng như không thể bởi sự hiếu động và bản tính ưa "bạo lực" của con trai. Mẹ vẫn thất bại trong việc dạy đàn cho chàng nhưng mẹ tin đến ngày nào đó, chàng sẽ đòi học đàn như đòi học cờ vua vậy.
Dạo này giờ đọc sách buổi tối đã được thay bằng giờ tâm sự mà mẹ đóng vai chị Thanh Tâm, lắng nghe mọi thứ của chàng và tìm cách để chàng giải tỏa những bức xúc ở lớp. Qua những buổi tâm sự như vậy, Chị Thanh Tâm phát hiện ra một số anh học lớp trên đang trở thành hung thần của Tí, khiến cu cậu không dám ra sân chơi vì toàn bị bắt nạt. Nhưng mẹ sẽ không can thiệp, chỉ bày cho Tí cách tự vệ bằng những câu như : cho em chơi với anh, anh bày cho em cách chơi nhé... anh bắt nạt em thì sẽ có người khác bắt nạt anh, rồi ù té quyền, hoặc mang đồ chơi đến rủ anh chơi cùng, anh sẽ không oánh con mà yêu con nhé ... đại khái sẽ tùy cơ mà nói cứng nói mềm :-D
Tí nghe xong phát biểu: như thế giống như chiến thuật cờ vua, con lừa đối phương mất cảnh giác rồi chiếu mát, bắt sống Vua mẹ nhỉ. Hẹ hẹ...
Góp ý
Bố Tí thường xuyên xuất hiện trên truyền hình và đó là niềm tự hào của con trai. Bà hiệu trưởng tín nhiệm bố Tí lắm, đề nghị hợp tác với ổng để xây dựng giáo trình đầu tiên về văn hóa truyền thống Việt nam cho bậc tiểu học. Đi đâu Tí cũng khoe bố sắp được làm giáo viên của trường con đấy. Mẹ Tí đang đau đầu vì vụ này, làm sao để giáo trình đó khíiến trẻ con thích thú tìm hiểm văn hóa chứ không cần nâng tầm quan điểm, gìn giữ với lị bảo tồn như tham vọng của những người lớn. Tự tình yêu với văn hóa truyền thống sẽ khiến người ta trân trọng cái đang có, những gì biến thái cũng là một phần của quá trình phát triển, nếu bức xúc gạt bỏ cái này, sẽ có cái khác xấu hơn mà thôi. Góp ý với bố Tí không dễ vì ổng là người cực đoan hiếm thấy ạ.
Mầu sắc
Mẹ Tí bị gọi là con vẹt vì dạo này mặc đồ tuyền sặc sỡ xanh đỏ. Thế cũng được vì con vẹt còn hơn con quạ đen xì và tuyền báo điềm xấu.
Con vẹt đi đâu cũng mang lại tiếng cười và niềm yêu thích cho mọi nhà.
Con vẹt không phải chịu trách nhiệm khi phát ngôn dù phát ngôn rất kêu :-P
Con vẹt cũng không phải lập kỷ lục bay , kỷ lục hát, kỷ lục săn mồi cạnh tranh với các loài chim khác.
Con vẹt chỉ nhẩn nha nhằn hạt mà vẫn nổi bần bật trong mọi cánh rừng bát ngát.
Sau cùng, Con vẹt đang tập kiên nhẫn trở lại với bạn Tí , dạo này bắt đầu cao giọng hơi nhiều do bạn ấy hay lí sự cùn lắm á :-P
Thương
Mình mắc tội hay thương người. Cái vụ mất trộm kia là một ví dụ :-P tiếc tiền thì ít mà thương nhiều cho cái em soát vé của phòng chiếu sẽ bị kiểm điểm vì để lọt tội phạm quen mặt vào phòng. Những người yêu nhau nhưng không đến được với nhau là thương nhất. Chưa được thất tình bao giờ nhưng mình biết cảm giác vật vã không đạt được điều ước vọng cũng như cảm thấy bị hắt hủi nó dã man ra sao. Nhất là với những người đã có chút ít thành công, cảm giác muốn điều gì phải có được điều ấy nó choán hết tâm trí, nhiều khi ám ảnh và tạo ra những hành động bất thường trái với chính họ. Trong tâm lí học, đây là chứng xảo bại , những hành động không tỉnh táo xảy khi người bệnh gặp thất bại mà không thừa nhận mình thất bại. Cách tốt nhất để vượt qua cảm giác đó chỉ là, chuyển "mục tiêu" cưa cẩm :-D
Sáng chủ nhật vừa rồi, 2 mẹ con đi xem phim như thường lệ. Con đòi xem Sherlock Holmes nhưng mẹ ngại chờ những 90 phút nên ra sức thuyết phục con xem Journey 2 dù mẹ cũng thích Sherlock Holmes phiên bản mới hơn. Phải xem 1 phim khác với phim dự định xem là việc rất ít khi mẹ làm. Khá áy náy vì đã ép con và ép chính bản thân mình làm điều cả hai không muốn nhưng rồi mẹ chẹp miệng rằng cứ thế đi, tuần sau sẽ xem Sherlock Holmes rồi chút nữa đền con bằng mấy cuốn sách hắn đang thích.
Xem được nửa phim, mẹ Tí cứ thấy có mụ ghế bên cứ nhìn mình chằm chặp, nghĩ bụng hay là người quen nhưng nhìn ánh mắt trắng dã kia thì nhất định không phải, mẹ Tí lại yên tâm xem phim.
Trong lúc xem, mụ Mắt trắng kia và 1 gã trai Gày gày liên tục đi qua đi lại màn hình rất khó chịu. Mẹ Tí bị mất tập trung ghê gớm , vì cứ thấy cặp đôi Mắt Trắng - Gày gày nhìn mình. Bình thường mẹ Tí không thích bị vướng víu khi thưởng thức nghệ thuật nên để túi ở dưới chân. Khá cẩn thận, mẹ Tí thỉnh thoảng vẫn sờ cái túi thấy không có gì bất thường , mọi thứ vẫn đầy đủ trong túi, sờ soạng người con trai vẫn ổn, mẹ Tí lại yên tâm để túi xuống chân xem tiếp. Kệ cặp đôi kia làm gì thì làm, mẹ Tí vẫn ung dung, bình chân như vại.
Đến khi cặp đôi Mắt trắng - Gày gày kia đi hẳn, không quay trở lại, tự dưng mẹ Tí có linh cảm bất ổn bèn mở hẳn ví ra xem thì ôi thôi, toàn bộ tiền mất sạch nhẵn, trong khi ảnh con và giấy tờ thì vẹn nguyên. Đần mặt ra một lúc, mẹ Tí chợt thán phục cặp đôi Mắt Trắng - Gày gày về độ chuyên nghiệp móc ví. Làm cho mẹ Tí mất tập trung, làm cho mẹ Tí tưởng còn nguyên đồ tức là không mất gì... cặp đôi đó đã chiến thắng :-P
Kết luận,
1 - không nên ép con xem phim con không muốn. Có thể phải chờ lâu một chút nhưng sẽ không gặp trộm :-D
2 - khi bị theo dõi bởi cặp mắt bất thường như vậy, mẹ Tí cần phải ôm hết mọi thứ quí giá vào người :-P
Cờ vua
Xuân này Tí hào hứng học cờ vua, môn mà mẹ ước ao Tí học từ lâu mà tưởng như không thể bởi sự hiếu động và bản tính ưa "bạo lực" của con trai. Mẹ vẫn thất bại trong việc dạy đàn cho chàng nhưng mẹ tin đến ngày nào đó, chàng sẽ đòi học đàn như đòi học cờ vua vậy.
Dạo này giờ đọc sách buổi tối đã được thay bằng giờ tâm sự mà mẹ đóng vai chị Thanh Tâm, lắng nghe mọi thứ của chàng và tìm cách để chàng giải tỏa những bức xúc ở lớp. Qua những buổi tâm sự như vậy, Chị Thanh Tâm phát hiện ra một số anh học lớp trên đang trở thành hung thần của Tí, khiến cu cậu không dám ra sân chơi vì toàn bị bắt nạt. Nhưng mẹ sẽ không can thiệp, chỉ bày cho Tí cách tự vệ bằng những câu như : cho em chơi với anh, anh bày cho em cách chơi nhé... anh bắt nạt em thì sẽ có người khác bắt nạt anh, rồi ù té quyền, hoặc mang đồ chơi đến rủ anh chơi cùng, anh sẽ không oánh con mà yêu con nhé ... đại khái sẽ tùy cơ mà nói cứng nói mềm :-D
Tí nghe xong phát biểu: như thế giống như chiến thuật cờ vua, con lừa đối phương mất cảnh giác rồi chiếu mát, bắt sống Vua mẹ nhỉ. Hẹ hẹ...
Góp ý
Bố Tí thường xuyên xuất hiện trên truyền hình và đó là niềm tự hào của con trai. Bà hiệu trưởng tín nhiệm bố Tí lắm, đề nghị hợp tác với ổng để xây dựng giáo trình đầu tiên về văn hóa truyền thống Việt nam cho bậc tiểu học. Đi đâu Tí cũng khoe bố sắp được làm giáo viên của trường con đấy. Mẹ Tí đang đau đầu vì vụ này, làm sao để giáo trình đó khíiến trẻ con thích thú tìm hiểm văn hóa chứ không cần nâng tầm quan điểm, gìn giữ với lị bảo tồn như tham vọng của những người lớn. Tự tình yêu với văn hóa truyền thống sẽ khiến người ta trân trọng cái đang có, những gì biến thái cũng là một phần của quá trình phát triển, nếu bức xúc gạt bỏ cái này, sẽ có cái khác xấu hơn mà thôi. Góp ý với bố Tí không dễ vì ổng là người cực đoan hiếm thấy ạ.
Mầu sắc
Mẹ Tí bị gọi là con vẹt vì dạo này mặc đồ tuyền sặc sỡ xanh đỏ. Thế cũng được vì con vẹt còn hơn con quạ đen xì và tuyền báo điềm xấu.
Con vẹt đi đâu cũng mang lại tiếng cười và niềm yêu thích cho mọi nhà.
Con vẹt không phải chịu trách nhiệm khi phát ngôn dù phát ngôn rất kêu :-P
Con vẹt cũng không phải lập kỷ lục bay , kỷ lục hát, kỷ lục săn mồi cạnh tranh với các loài chim khác.
Con vẹt chỉ nhẩn nha nhằn hạt mà vẫn nổi bần bật trong mọi cánh rừng bát ngát.
Sau cùng, Con vẹt đang tập kiên nhẫn trở lại với bạn Tí , dạo này bắt đầu cao giọng hơi nhiều do bạn ấy hay lí sự cùn lắm á :-P
Thương
Mình mắc tội hay thương người. Cái vụ mất trộm kia là một ví dụ :-P tiếc tiền thì ít mà thương nhiều cho cái em soát vé của phòng chiếu sẽ bị kiểm điểm vì để lọt tội phạm quen mặt vào phòng. Những người yêu nhau nhưng không đến được với nhau là thương nhất. Chưa được thất tình bao giờ nhưng mình biết cảm giác vật vã không đạt được điều ước vọng cũng như cảm thấy bị hắt hủi nó dã man ra sao. Nhất là với những người đã có chút ít thành công, cảm giác muốn điều gì phải có được điều ấy nó choán hết tâm trí, nhiều khi ám ảnh và tạo ra những hành động bất thường trái với chính họ. Trong tâm lí học, đây là chứng xảo bại , những hành động không tỉnh táo xảy khi người bệnh gặp thất bại mà không thừa nhận mình thất bại. Cách tốt nhất để vượt qua cảm giác đó chỉ là, chuyển "mục tiêu" cưa cẩm :-D
14 thg 2, 2012
Bốn mùa, anh và em (6)
Vị trí
Vừa ra Tết tôi đã phải đến phỏng vấn mấy nhà thơ, nhạc sĩ nổi tiếng cho một chương trình quan trọng.Đây là lần thứ 3 tôi đến nhà nhạc sĩ X, ngôi nhà vẫn vậy, ngăn nắp và đầy ắp sách cùng bằng khen huân huy chương, đồ lưu niệm khắp nơi trên thế giới. Chỉ có chủ nhân là yếu , chậm chạp đi lại chứ không cười nói sang sảng như mọi khi. Nhưng nổi bật nhất trong ngôi nhà không phải những thứ tôi vừa kể mặc dù chúng là niềm hãnh diện của nhạc sĩ X. Hơn 80 năm tuổi đời, với hàng trăm bản nhạc nổi tiếng, với dòng họ có nhiều người nổi tiếng cũng như một quá khứ bi tráng cả nước ngưỡng mộ, sức khoẻ ông không được tốt lắm, chúng tôi nghĩ nhạc sĩ X hoàn toàn có quyền từ chối buổi phỏng vấn bình thường này. Vậy mà ông nhiệt tình giúp ê kíp quay bằng cách từ tốn chờ đợi set up ánh sáng, thực hiện mọi yêu cầu khá tai quái của quay phim, trong khi vẫn luôn mỉm cười với cô biên tập viên tò mò và lien tục xin xỏ ông nhiều thứ. Thậm chí ông còn nhắc vở cô biên tập có cần cái này cái kia không để ông tìm cho. Chả là mải ngắm 3 tủ sách của ông, cô đã quên béng một số việc cần làm.
Thực ra, tủ sách hoành tráng thì nhiều nhà cũng có, nhưng tủ sách và cả bàn làm việc của nhạc sĩ X đã cho cô biên tập viên một niềm xúc động khó tả khi nhìn thấy hình ảnh người vợ của nhạc sĩ xuất hiện khắp nơi. Khi thì trong những bức hình ông bà luôn cười tươi đứng bên nhau, khi thì trong những cuốn sách của riêng bà cùng lời đề tặng chồng, khi thì trong những tác phẩm của chồng có lời đề tặng bà. Vừa quay, cô vừa nghĩ đến một nhạc sĩ X nếu không có người vợ tài giỏi và tâm lí như thế này , ông có thể thành công và an nhiên như thế không? Mấy lần định hỏi về bà mà cô lại thôi vì nghĩ sẽ gây những xúc động bất thường cho người nhạc sĩ đang khá mệt. Nhìn ảnh bà được ông trân trọng đặt ở những chỗ tinh tế nhất trong phòng, cô hiểu vị trí của người phụ nữ ấy lớn đến mức nào, quan trọng đến mức nào trong cuộc đời ông.
Cố gắng hoàn thành công việc nhanh nhất có thể, chúng tôi ra về với một băng quay đầy ắp tư liệu và một túi nặng sách ông tặng. Nhưng niềm suy tư đọng nhất trong cô biên tập viên là liệu mình có quan trọng với ai như thế không? Được yêu tha thiết , được tôn sùng , nhưng được dành cho một vị trí quan trọng không thể thay thế trong cuộc đời một người là việc hoàn toàn khác :-D
Thành kính
Từ bao giờ, trong tôi hình thành một thói quen, có thể bận không đi dự đám cưới chứ đám ma thì không thể bỏ vì bất cứ lí do gì. Không có một nguyên tắc cụ thể hay ấn tượng đặc biệt, chỉ là cảm giác của tôi mong muốn được đến những chỗ thực sự người ta cần mình. Ngày vui cần chia sẻ niềm vui, nhưng không thể ví với nỗi buồn cần người chia sớt. Mặc dù đến đám cưới sẽ được tiếp đón bằng nụ cười, bằng nhạc hay, bằng tiệc tùng và những câu chuyện thú vị quanh mâm cỗ nhưng cảm giác vẫn không thể ví được với chỉ vài phút đi quanh linh cữu người vừa khuất. Đó là cảm giác thiêng liêng khi được giao cảm với sự ra đi, sự lưu luyến, chấm dứt một quãng đường sống này để hình thành một quãng đường khác. Mặc dù lập gia đình cũng là bắt đầu một giai đoạn mới của đời người nhưng đến đám cười chẳng mấy khi tôi thấy vui, có lẽ bởi có quá ít đám cưới không mắc lỗi này nọ ( quá đông, không tiếp đón chu đáo, quá lâu và rềnh rang không nội dung cụ thể…) nhưng đến đám tang thì mọi lỗi lầm đều trở nên vô hình bởi sự thành kính tự nguyện của các thành viên tham gia đám tang.
Chúng ta đều đến đám tang không chỉ vì người đã nằm xuống mà còn vì người còn sống, nhưng sự thực là niềm thành kính thì chỉ có cái chết mới mang lại. Vì sao? Có phải cái gì mất đi thì không thể kéo lại? Có phải sự chia cắt vĩnh viễn tạo nên cảm giác sợ hãi mà từ đó, thành kính ra đời? Dù là lí do gì thì rõ ràng ở VN, tôi thấy dễ chịu khi đi đám tang, dễ chịu hơn nhiều khi dự các đám cưới rình rang và nhàm chán của ta .
Đầm
Tôi thích mặc váy, đầm các kiểu. Còn nhớ mẹ kể, hồi bé tí tôi chỉ ưa mặc những bộ váy nữ tính, nhất định không mặc quần trừ khi nào rất rét. Đến tuổi đi học, nhà trường qui định phải mặc quần thì đành chịu chứ về đến nhà là tôi cởi phắt ra, lôi váy khoác bằng được lên người mới yên tâm. May hồi ấy , mặc dù thời bao cấp thiếu thốn nhưng bố mẹ công tác miền nam lien tục nên tôi có đủ váy mặc .
Năm cấp 3, chẳng có đứa nào trong trường mặc váy ngoài tôi. Hồi ấy chưa có nhiều loại phụ kiện như bây giờ , mùa đông tôi không thể mặc váy vì lạnh chân. Bi giờ, nào quần tất, quần skinny, nào xà cạp, nào bốt, đầy đủ mọi thứ phụ kiện để phụ nữ vẫn khoe chân mà không cảm lạnh. Chân tôi không dài, không đẹp, nhưng nhờ khéo léo chọn đầm nên nhìn qua tuyệt đẹp. hẹ hẹ…. chả thế mà ông chồng cũ nhất định không cho tôi mặc đầm suôt chục năm yêu và cưới. Đến nỗi khi chia tay với ổng, tôi ngạc nhiên nhận ra mình chẳng có chiếc đầm nào trong tủ … Và tôi bất giác nhoẻn miệng, thảo nào ổng không giữ được mình. Làm vợ xấu đi thì chồng là người bất hạnh đầu tiên. Keke….
Năm nay, Ở cơ quan, cơ man chị em bắt chước tôi mặc kiểu quần skinny sặc sỡ và áo bó trùm mông, nhưng váy ngắn và xà cạp thì mọi người chỉ nhìn, trầm trồ chứ chưa ai dám . Tôi đang nghĩ đến kiểu trang phục sooc siêu ngắn mặc bên trong đầm trong suốt mới chỉ thấy trên tạp chí nước ngoài. Quần Sooc thì có ròi, chỉ lựa thêm chiếc đầm nào vừa dài, vừa trong, vừa mềm mại, thướt tha nữa thôi.
Chị đạo diễn rất thân với tôi là người tài giỏi, công tâm, chị khá có tiếng với nhiều giải thưởng trong giới truyền hình nhưng chị gây ấn tượng nhất với câu đối nổi tiếng cơ quan tôi. Em H mặc sooc cầm sách – Anh T đeo kính trở kỳ. H và T là 2 người ai cũng biết là ai :-P .
Vì câu đối này mà tôi tin tưởng đẩy chị lên làm sếp ... thế mạng thay mình ...hẹ hẹ…
Vì câu đối này mà tôi tin tưởng đẩy chị lên làm sếp ... thế mạng thay mình ...hẹ hẹ…
13 thg 2, 2012
Bốn mùa anh và em (5)
Hồn nhiên
Tôi có những người bạn vô cùng tài năng trong lĩnh vực kinh doanh, ngưỡng mộ việc họ giỏi điều khiển các con số, tôi càng ngưỡng mộ hơn khi nghe họ hát say sưa, hồn nhiên, tự do lắc lư cơ thể , tự do hát sai và tự do khen nhau trong tiếng cười sảng khoái . Có anh bạn nhạc sĩ của tôi chỉ thích chơi với những người không làm âm nhạc, anh quá sợ sự lọc lõi trong âm nhạc của đồng nghiệp, anh chỉ ưa những gì hồn nhiên , những chọn lọc tự nhiên chứ không phải dựa trên những oánh giá mang tính đập chết đối phương của các nhạc sĩ hiện nay. Tôi mới tham gia một chương trình giới thiệu các tác giả tay ngang, tức họ chỉ sáng tác bằng sự yêu thích, bằng niềm đam mê và nhu cầu tinh thần , tuyệt đối không dùng âm nhạc để nổi tiếng, để kiếm tiền. Hầu hết các tác gỉa ấy đều rất thành công trong công việc chính, họ mang vào âm nhạc sự hồn nhiên và những mối quan tâm mà những người làm âm nhạc rất đáng học tập như niềm đam mê hội họa, thiên nhiên, yêu trẻ con, yêu dòng họ, những con số kỳ diệu hay những người lao động nghèo.... Các nhạc sĩ chuyên nghiệp có kỹ năng âm nhạc tốt ròi, giá như họ có được sự phong phú và hồn nhiên ấy.
Lẫn
Bé Tí đã bước sang tuổi thứ 8, vậy mà hôm đăng ký học cờ vua cho bé, tôi nhất định nói bé sinh năm 2006, làm cô giáo của Tí cứ thắc mắc sao khuôn mặt của Tí trông già dặn và cứng cáp không giống tuổi lên 6. Có lẽ, cô nghĩ mẹ cố tình nói dối mà không hiểu trong thâm tâm mẹ muốn con mãi bé bỏng và quên mất rằng thời kỳ làm quen với chữ nghĩa của con đã hết. Con đang bước sang giai đoạn mới, giai đoạn thu nhận kỹ năng và làm giàu vốn tiếng nói. Các mẹ khác chắc cũng biết, nội riêng phải trả lời con về tiếng Việt đã đủ điên đầu , nữa là thêm tiếng Anh. Bé học cùng 2 bạn người Hàn quốc, thỉnh thoảng điềm nhiên hỏi mẹ các từ tiếng Hàn nữa mới sợ chứ. Cứ làm như mẹ là từ điển tất cả các loại ngôn ngữ á :-(( Những lúc như vậy, tôi chỉ ước mình không ly hôn, để ít ra có người gánh giúp tôi vụ này , hoặc có thể thoái thác trả lời bé vài phút trong ngày mà không làm mất hình ảnh thần tượng của bé.
Down
Không biết mọi người có bao giờ bị down không? Tôi đang down trầm trọng á. Không muốn làm việc, không muốn ăn, không muốn đọc, không muốn cười, không muốn trò chuyện... tất cả những thứ hàng ngày tôi đam mê giờ đây trở nên vô nghĩa. Sự thật là tôi vừa từ chối tình yêu của một người, haiz, được làm theo ý mình mà tôi không hề cảm thấy hạnh phúc. Năm ngoái, đã có một người điên tình vì mình, năm nay, không hề muốn lịch sử lặp lại, không muốn gây thêm sự đau khổ cho ai nữa nhưng tôi cũng không thể gật. Tình yêu là sự si mê mù quáng , càng mù quáng càng mạnh mẽ, nhưng đó chỉ là động lực kỳ diệu riêng tình yêu mới được phép có và phải giới hạn trong khoảng thời gian nhất định . Nếu muốn gắn bó, không thể thiếu sự tính toán, cân nhắc, chuẩn bị chu đáo và trung thực với chính bản thân.
Hiện tại
Quá khứ là những gì đã xảy ra và đã được kiểm chứng. Hiện tại là những gì đang xảy ra nhưng chưa được kiểm chứng . Tương lai mới kiểm chứng được hiện tại. Xuân này hem được bà ngoại mừng tuổi. Mọi năm vẫn được bà ôm hôn, lì xì và chúc tươi vui, thành công ngay thời khắc giao thừa. Tục này có trên 30 năm ở nhà mình và luôn gây xúc động chứa chan cho mẹ Tí. Nhưng năm nay bà quên hẳn . Nhìn bà hớn hở mừng tuổi khách, nhìn Tí hân hoan cầm tờ 500 cũng vui như tờ 500k, tôi nghĩ bụng điềm này đã chấm dứt những mơ mộng bấy lâu, rằng mình vẫn là cô gái trẻ trung, có quyền tham, có quyền sai lầm. Hix Nhưng tôi không buồn, bởi ngày mai mới có thể kiểm chứng nhận định này của hiện tại có đúng hay không. Giờ thì tôi có quyền kéo dài thêm những mơ mộng của mình chứ. he he ...
Tôi có những người bạn vô cùng tài năng trong lĩnh vực kinh doanh, ngưỡng mộ việc họ giỏi điều khiển các con số, tôi càng ngưỡng mộ hơn khi nghe họ hát say sưa, hồn nhiên, tự do lắc lư cơ thể , tự do hát sai và tự do khen nhau trong tiếng cười sảng khoái . Có anh bạn nhạc sĩ của tôi chỉ thích chơi với những người không làm âm nhạc, anh quá sợ sự lọc lõi trong âm nhạc của đồng nghiệp, anh chỉ ưa những gì hồn nhiên , những chọn lọc tự nhiên chứ không phải dựa trên những oánh giá mang tính đập chết đối phương của các nhạc sĩ hiện nay. Tôi mới tham gia một chương trình giới thiệu các tác giả tay ngang, tức họ chỉ sáng tác bằng sự yêu thích, bằng niềm đam mê và nhu cầu tinh thần , tuyệt đối không dùng âm nhạc để nổi tiếng, để kiếm tiền. Hầu hết các tác gỉa ấy đều rất thành công trong công việc chính, họ mang vào âm nhạc sự hồn nhiên và những mối quan tâm mà những người làm âm nhạc rất đáng học tập như niềm đam mê hội họa, thiên nhiên, yêu trẻ con, yêu dòng họ, những con số kỳ diệu hay những người lao động nghèo.... Các nhạc sĩ chuyên nghiệp có kỹ năng âm nhạc tốt ròi, giá như họ có được sự phong phú và hồn nhiên ấy.
Lẫn
Bé Tí đã bước sang tuổi thứ 8, vậy mà hôm đăng ký học cờ vua cho bé, tôi nhất định nói bé sinh năm 2006, làm cô giáo của Tí cứ thắc mắc sao khuôn mặt của Tí trông già dặn và cứng cáp không giống tuổi lên 6. Có lẽ, cô nghĩ mẹ cố tình nói dối mà không hiểu trong thâm tâm mẹ muốn con mãi bé bỏng và quên mất rằng thời kỳ làm quen với chữ nghĩa của con đã hết. Con đang bước sang giai đoạn mới, giai đoạn thu nhận kỹ năng và làm giàu vốn tiếng nói. Các mẹ khác chắc cũng biết, nội riêng phải trả lời con về tiếng Việt đã đủ điên đầu , nữa là thêm tiếng Anh. Bé học cùng 2 bạn người Hàn quốc, thỉnh thoảng điềm nhiên hỏi mẹ các từ tiếng Hàn nữa mới sợ chứ. Cứ làm như mẹ là từ điển tất cả các loại ngôn ngữ á :-(( Những lúc như vậy, tôi chỉ ước mình không ly hôn, để ít ra có người gánh giúp tôi vụ này , hoặc có thể thoái thác trả lời bé vài phút trong ngày mà không làm mất hình ảnh thần tượng của bé.
Down
Không biết mọi người có bao giờ bị down không? Tôi đang down trầm trọng á. Không muốn làm việc, không muốn ăn, không muốn đọc, không muốn cười, không muốn trò chuyện... tất cả những thứ hàng ngày tôi đam mê giờ đây trở nên vô nghĩa. Sự thật là tôi vừa từ chối tình yêu của một người, haiz, được làm theo ý mình mà tôi không hề cảm thấy hạnh phúc. Năm ngoái, đã có một người điên tình vì mình, năm nay, không hề muốn lịch sử lặp lại, không muốn gây thêm sự đau khổ cho ai nữa nhưng tôi cũng không thể gật. Tình yêu là sự si mê mù quáng , càng mù quáng càng mạnh mẽ, nhưng đó chỉ là động lực kỳ diệu riêng tình yêu mới được phép có và phải giới hạn trong khoảng thời gian nhất định . Nếu muốn gắn bó, không thể thiếu sự tính toán, cân nhắc, chuẩn bị chu đáo và trung thực với chính bản thân.
Hiện tại
Quá khứ là những gì đã xảy ra và đã được kiểm chứng. Hiện tại là những gì đang xảy ra nhưng chưa được kiểm chứng . Tương lai mới kiểm chứng được hiện tại. Xuân này hem được bà ngoại mừng tuổi. Mọi năm vẫn được bà ôm hôn, lì xì và chúc tươi vui, thành công ngay thời khắc giao thừa. Tục này có trên 30 năm ở nhà mình và luôn gây xúc động chứa chan cho mẹ Tí. Nhưng năm nay bà quên hẳn . Nhìn bà hớn hở mừng tuổi khách, nhìn Tí hân hoan cầm tờ 500 cũng vui như tờ 500k, tôi nghĩ bụng điềm này đã chấm dứt những mơ mộng bấy lâu, rằng mình vẫn là cô gái trẻ trung, có quyền tham, có quyền sai lầm. Hix Nhưng tôi không buồn, bởi ngày mai mới có thể kiểm chứng nhận định này của hiện tại có đúng hay không. Giờ thì tôi có quyền kéo dài thêm những mơ mộng của mình chứ. he he ...
post ảnh lừa tình lên, tự động viên cho qua cơn down :-(
5 thg 2, 2012
Bốn mùa, anh và em (4)
Hoa và hạt
Xuân này nhà tôi không mua quất, đơn giản vì không có người bê nổi chậu quất cất đi khi hết Tết. Thay vào đó là bình hoa dơn vàng to ngất ngưởng với hơn 40 bông xoè to như cái quạt khổng lồ trong sân. Để có được lọ dơn đó, tôi đã khệ nệ bê một lọ sứ cao gần bằng người tôi từ tầng 3 xuống tầng 1. Đó là cái lọ rất nặng và trơn, thế mà loay hoay đúng 5 phút thì một đứa suốt ngày bị mẹ la lãng trí, vụng về như tôi mang xuống tầng 1 ngon lành. 5 phút sau , những bông dơn chễm chệ xoè ra đón khách . Nhưng hình như ông trời luôn đặt ra những tình huống trái khoáy để ta được một phen cười ra nước mắt. Lọ hoa to nhất nhà, quí nhất nhà sau 10 ngày đón khách khứa ra vào khen ngợi trầm trồ , vừa hết Tết đã bị vỡ tan tành do 2 người đàn bà nức tiếng cẩn thận định bê nó đi rửa . Sau lần vỡ bình quí đó, không thấy mẹ mắng tôi là vụng nữa he he…
Năm nay chủ đề phòng khách nhà tôi là các loại hạt khô. Hạt Makadamias từ châu Úc, phải tách vỏ bằng dụng cụ đặc biệt , được ưa thích nhất. Hôm đầu tiên chưa kịp PR, có ông khách cứ hì hục tách vỏ hạt này mãi không được, đành vừa cười vừa giơ tay hàng. Bà ngoại Tí cũng chẳng hỏi mẹ Tí cách tách hạt mà cứ chỉ thầm nghĩ bụng chẳng hiểu nó mua các của nợ này về để làm giề. Sau khi nhìn thấy mẹ Tí dùng dụng cụ tách hạt ngon lành thì bà lại nức nở ngon ngon và bảo khổ thân ông khách kia không được nếm hạt Makadamias. Một ông khách khác cho bà biết chữ Makadamias có gốc là từ chữ Makada, tức là tên một loại đá làm đường ka ka… tra tiếp trên Guc thì thấy đó là loại hạt có vỏ cứng nhất thế giới. Trước kia muốn ăn loại hạt này người ta phải dùng cưa máy k eke….
Hạt bí già tách vỏ sẵn, ướp muối nhạt được các bà ưa hơn các ông. Các bà cứ túm hẳn một nhúm hạt thả vào miệng nhai ròn và béo thì sướng rơn, không phải nhằn xấu xí cái miệng và nhoè hết lớp son đẹp đẽ. Hạt hướng dương, hạnh nhân và dẻ cười dĩ nhiên cũng cháy hàng . Năm nay mẹ Tí không mua mứt, có lẽ tại trong năm ăn quá nhiều mứt ròi nên ngán chăng. Các loại hạt khô măm vào không sợ đường tăng trong máu cũng như to bụng, đó là mẹ Tí nghĩ thế chứ chưa kiểm chứng đâu nhé .
Đốt lửa
Cũng như bao nhóc khác, Tí thích nghịch lửa vô cùng. Các loại bật lửa và diêm mà cậu í vớ được thể nào cũng có nguy cơ bùng cháy rất cao . Đã có 2 cái màn và 3 cái drap phủ giường bị cháy bởi tay cậu í. Phải luôn để mắt và giấu tất cả của nợ ấy khỏi tầm mắt Tí, nhưng không thể giấu được khi cả nhà hoá vàng. Thay vì giấu, bà ngoại đồng ý cho Tí phụ trách đốt vàng mã , gửi tiền cho ông bà, cụ kỵ dưới suối vàng dưới sự kiểm soat của mẹ hoặc bố. Vụ này khá tốn thời gian vì vàng mã của bà không ít, bù lại Tí tha hồ được ngắm lửa cháy và học cách làm thế nào để tránh bỏng cũng như được bố mẹ nhắc nhớ về tổ tiên xa xưa.. Ket quả , hết Tết nhưng ngày nào cậu í cũng hỏi bà ơi có vàng không cho cháu đốt… huh u…
Mãi đến mùng 7 Tết bể bơi mới mở trở lại, có nghĩa là đúng 10 ngày mẹ Tí không được vùng vẫy trong nước. Dĩ nhiên không có vấn đề gì, mẹ Tí không được bơi nhưng được ngủ bù đã đời. Khi ngoài trời xám xịt thì bơi trên giường cũng khoan kháoi vô cùng á … he he… 10 ngày mới bơi trở lại mà mẹ Tí đốt luôn bể với 500m sải và 200m bướm lien tục, hết giờ, phải về với Tí chứ không thì mình sẽ đốt tiếp, cho bù mí ngày chỉ măm với ngủ, chả đốt được cái giề. Hê hê… ngẫm lại, trước Tết mẹ Tí đốt khá nhiều năng lượng cho công việc, đến mức không ngẩng mặt lên để xem trời đất khi xuân về ra sao. Khi ngẩng lên được thì thấy Hà nội vắng ngắt ròi, trời lạnh cắt da , mưa giá buốt thịt, đào quất co ro nhưng đường vắng thế này vẫn thấy xuân ơi là xuân. Đúng là mẹ và con, giống nhau ở chỗ thích đốt :-D
Có hình, tàng hình và vô hình…
Tết này mẹ Tí làm đầu bếp và bà ngoại làm phụ bếp, trừ món canh măng khô bà độc quyền từ trước Tết, mẹ Tí âm thầm triển khai những món cậu P thích nhất (có gì đâu, cậu thích các món nộm và hải sản tươi sống, các món ít chất béo và rất kị thịt lợn) để rồi mẹ Tí âm thầm sung sướng khi cậu đi đâu măm măm xong cũng thì thào và tai bà ngoại rằng ở nhà mình nấu vẫn là ngon nhứt keke… cho dù cậu cứ nghĩ những gì măm ở nhà là do bà ngoại nấu, mẹ Tí vẫn rất hạnh phúc và mong cậu ngon miệng ở mọi nơi. Cả năm xa nhau, cả năm chị cũng toàn măm đồ bà ngoại nấu cho nên cậu P nghĩ bà là tác giả của tất cả những món cầu kỳ lạ mắt trong Tết cũng là chiện thường . Dù sao, sự vụng về của chị cũng chỉ có một số người biết và tuỳ duyên thì cho đó là hay, dở :-D
Nhưng thường thì những người cùng hệ sẽ cho cái vụng của chị là vô hình… keke…
Nhưng thường thì những người cùng hệ sẽ cho cái vụng của chị là vô hình… keke…
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)

