21 thg 2, 2012

Bốn mùa anh và em (7)

 Bài học

Sáng chủ nhật vừa rồi, 2 mẹ con đi xem phim như thường lệ. Con đòi xem Sherlock Holmes nhưng mẹ ngại chờ những 90 phút nên ra sức thuyết phục con xem Journey 2 dù mẹ cũng thích Sherlock Holmes phiên bản mới hơn. Phải xem 1 phim khác với phim dự định xem là việc rất ít khi mẹ làm. Khá áy náy vì đã ép con và ép chính bản thân mình làm điều cả hai không muốn nhưng rồi mẹ chẹp miệng rằng cứ thế đi, tuần sau sẽ xem Sherlock Holmes rồi chút nữa đền con bằng mấy cuốn sách hắn đang thích.
Xem được nửa phim, mẹ Tí cứ thấy có mụ ghế bên cứ nhìn mình chằm chặp, nghĩ bụng hay là người quen nhưng nhìn ánh mắt trắng dã kia thì nhất định không phải, mẹ Tí lại yên tâm xem phim.

Trong lúc xem, mụ Mắt trắng kia và 1 gã trai Gày gày liên tục đi qua đi lại màn hình rất khó chịu. Mẹ Tí bị mất tập trung ghê gớm , vì cứ thấy cặp đôi Mắt Trắng - Gày gày nhìn mình. Bình thường mẹ Tí không thích bị vướng víu khi thưởng thức nghệ thuật nên để túi ở dưới chân. Khá cẩn thận, mẹ Tí thỉnh thoảng vẫn sờ cái túi thấy không có gì bất thường , mọi thứ vẫn đầy đủ trong túi, sờ soạng người con trai vẫn ổn, mẹ Tí lại yên tâm để túi xuống chân xem tiếp. Kệ cặp đôi kia làm gì thì làm, mẹ Tí vẫn ung dung, bình chân như vại.
Đến khi cặp đôi Mắt trắng - Gày gày kia đi hẳn, không quay trở lại, tự dưng mẹ Tí có linh cảm bất ổn bèn mở hẳn ví ra xem thì ôi thôi, toàn bộ tiền mất sạch nhẵn, trong khi ảnh con và giấy tờ thì vẹn nguyên. Đần mặt ra một lúc, mẹ Tí chợt thán phục cặp đôi Mắt Trắng - Gày gày về độ chuyên nghiệp móc ví. Làm cho mẹ Tí mất tập trung, làm cho mẹ Tí tưởng còn nguyên đồ tức là không mất gì... cặp đôi đó đã chiến thắng :-P
Kết luận,
1 - không nên ép con xem phim con không muốn. Có thể phải chờ lâu một chút nhưng sẽ không gặp trộm :-D
2 - khi bị theo dõi bởi cặp mắt bất thường như vậy, mẹ Tí cần phải ôm hết mọi thứ quí giá vào người :-P

Cờ vua

Xuân này Tí hào hứng học cờ vua, môn mà mẹ ước ao Tí học từ lâu mà tưởng như không thể bởi sự hiếu động và bản tính ưa "bạo lực" của con trai. Mẹ vẫn thất bại trong việc dạy đàn cho chàng nhưng mẹ tin đến ngày nào đó, chàng sẽ đòi học đàn như đòi học cờ vua vậy.
Dạo này giờ đọc sách buổi tối đã được thay bằng giờ tâm sự mà mẹ đóng vai chị Thanh Tâm, lắng nghe mọi thứ của chàng và tìm cách để chàng giải tỏa những bức xúc ở lớp. Qua những buổi tâm sự như vậy, Chị Thanh Tâm phát hiện ra một số anh học lớp trên đang trở thành hung thần của Tí, khiến cu cậu không dám ra sân chơi vì toàn bị bắt nạt. Nhưng mẹ sẽ không can thiệp, chỉ bày cho Tí cách tự vệ bằng những câu như :  cho em chơi với anh, anh bày cho em cách chơi nhé... anh bắt nạt em thì sẽ có người khác bắt nạt anh, rồi ù té quyền, hoặc mang đồ chơi đến rủ anh chơi cùng, anh sẽ không oánh con mà yêu con nhé ... đại khái sẽ tùy cơ mà nói cứng nói mềm :-D
Tí nghe xong phát biểu: như thế giống như chiến thuật cờ vua, con lừa đối phương mất cảnh giác rồi chiếu mát, bắt sống Vua mẹ nhỉ. Hẹ hẹ...

Góp ý

Bố Tí thường xuyên xuất hiện trên truyền hình và đó là niềm tự hào của con trai. Bà hiệu trưởng tín nhiệm bố Tí lắm, đề nghị hợp tác với ổng để xây dựng giáo trình đầu tiên về văn hóa truyền thống Việt nam cho bậc tiểu học. Đi đâu Tí cũng khoe bố sắp được làm giáo viên của trường con đấy. Mẹ Tí đang đau đầu vì vụ này, làm sao để giáo trình đó khíiến trẻ con thích thú tìm hiểm văn hóa chứ không cần nâng tầm quan điểm, gìn giữ với lị bảo tồn như tham vọng của những người lớn. Tự tình yêu với văn hóa truyền thống sẽ khiến người ta trân trọng cái đang có, những gì biến thái cũng là một phần của quá trình phát triển, nếu bức xúc gạt bỏ cái này, sẽ có cái khác xấu hơn mà thôi. Góp ý với bố Tí không dễ vì ổng là người cực đoan hiếm thấy ạ.

Mầu sắc

Mẹ Tí bị gọi là con vẹt vì dạo này mặc đồ tuyền sặc sỡ xanh đỏ. Thế cũng được vì con vẹt còn hơn con quạ đen xì và tuyền báo điềm xấu.
Con vẹt đi đâu cũng mang lại tiếng cười và niềm yêu thích cho mọi nhà.
Con vẹt không phải chịu trách nhiệm khi phát ngôn dù phát ngôn rất kêu :-P
Con vẹt cũng không phải lập kỷ lục bay , kỷ lục hát, kỷ lục săn mồi cạnh tranh với các loài chim khác.
Con vẹt chỉ nhẩn nha nhằn hạt mà vẫn nổi bần bật trong mọi cánh rừng bát ngát.
Sau cùng, Con vẹt đang tập kiên nhẫn trở lại với bạn Tí , dạo này bắt đầu cao giọng hơi nhiều do bạn ấy hay lí sự cùn lắm á :-P

Thương

Mình mắc tội hay thương người. Cái vụ mất trộm kia là một ví dụ :-P tiếc tiền thì ít mà thương nhiều cho cái em soát vé của phòng chiếu sẽ bị kiểm điểm vì để lọt tội phạm quen mặt vào phòng. Những người yêu nhau nhưng không đến được với nhau là thương nhất. Chưa được thất tình bao giờ nhưng mình biết cảm giác vật vã không đạt được điều ước vọng cũng như cảm thấy bị hắt hủi nó dã man ra sao. Nhất là với những người đã có chút ít thành công, cảm giác muốn điều gì phải có được điều ấy nó choán hết tâm trí, nhiều khi ám ảnh và tạo ra những hành động bất thường trái với chính họ. Trong tâm lí học, đây là chứng xảo bại ,  những hành động không tỉnh táo xảy khi người bệnh gặp thất bại mà không thừa nhận mình thất bại. Cách tốt nhất để vượt qua cảm giác đó chỉ là, chuyển "mục tiêu" cưa cẩm :-D

11 nhận xét:

Moon nói...

Không sao, vẹt mà vẹt kiểng, lại là giống quý hiếm nữa thì ta cứ vẹt, he he he. Không chừng sắp tới có hội vẹt đó nàng à

NLVD nói...

Chia sẻ với chị. Đen bạc đỏ tình nhá.

Titi nói...

@Moon: ừa, hội vẹt chân dài mỏ đỏ váy ngắn, cứ gọi là ỏm toỉ khắp làng trên xóm dưới nha :-D

@NLVD: :-D É , chị quan niệm, mất tìên là mất ít nhất vì còn kiếm lại. Mất những cái khác không bao giờ lấy lại được đâu .

doanh nói...

mục Thương của Titi hay nhỉ. em từng xảo bại vài lần rồi và chuyển mục tiêu liên tục :-)) hi vọng ai bị xảo bại thì cũng coi đó là bình thường, thiên hạ đều từng dính hết. trừ Titi :-P

Titi nói...

@Gấu: chị xít dính, cũng may vì quá bận mà quên phắt mục tiêu lúc nào hem hay :-P

Đỗ nói...

Bày cách cho bạn Tý cư xử vừa khéo léo lại vừa đủ tư thế, hình như bạn ấy cũng biết cách đó.

Titi nói...

@Đỗ: dạ :-)

Thuy Dam Minh nói...

Ù, đúng thật, anh cũng chia sẻ với em. Không được mất cảnh giác khi ta thấy quanh mình cứ lởn vởn những cặp mắt bất thường.

Titi nói...

@DMT: :-)

Lana nói...

Sao mình xem truyền hình hoài mà không phát hiện ra bác nào nhìn giống Tí nhỉ :)

Vụ màu sắc thì đúng là mẹ Tí trường phái ấn tượng thật.

Titi nói...

@Lana: hí hí... em cũng chả thấy đồng chí ấy bao giờ trên TV, nhưng mọi người cứ kể và khen ngợi đồng chí ấy với em chị ạ :-P

Đăng nhận xét