18 thg 6, 2009

Hương tích sơn chiêu mộ

Một trang kinh gió phất

Nắng tan vào thu không

Sớm núi quay lưng

Chiều mây ngoảnh mặt

Nhân ảnh hiện bóng lá

Tiếng người lẫn trong cây

Một Người là tất cả

Tất cả của ai đây

Hiện ra rồi biến mất

Dòng Yến khê vơi đầy.

(Quảng Nguyên - Lương Tử Đức)

8 nhận xét:

LU nói...

bài này của ai thế chị sui? Quảng Nguyên - Lương Tử Đức???

Titi nói...

@Lu: một hiền giả mình may mắn được gặp trong đời Lu à :)

LU nói...

àh...hiểu ròi...your boyfriend? :D

Titi nói...

More than a boyfriend. He is my destiny :)

LU nói...

thế nì thì gọi là người tình thế kỉ òi :D

Titi nói...

Hi hi...he's my dream man. What do u think about his poem?

LU nói...

chị sui nói mí ngừi tình thế kỉ của chị sui phe thêm vài bài nữa thì mẹ Nu nó sẽ cho điểm exactly lun đấy. Lối mần thơ nhẹ nhàng, giản dị, nó lất phất như cơn mưa phùn, hay! so sánh với thơ của anh NMP thì có phần trái ngược. Thơ anh Phong mang nét tả sắc sảo của đờn ông, còn thơ người tình thế kỉ của chị sui nó nhẹ nhàng, phơn phớt tính cách của phái yếu hơn. He he, chỉ cảm nhận riêng thoi nhá. Lúc trước ông kụ của mẹ Nu còn sống thích thơ thẩn lém, cứ ngồi mần xong là bắt mẹ Nu nó phải lắng nghe ông kụ ngâm nga. Ông kụ thương mẹ Nu nó nhất nhà vì cái tính chịu đựng này :D...Ông kụ cũng mơ màng đào tạo cho mẹ Nu nó bít lung tung hết.Nhưng...đúng là bi kịch của đời kụ. Mẹ Nu nó thơ thì chỉ làm được mí con cóc cà dặt cà dẹo...vẽ thì cũng chỉ tới trình độ đủ làm giấy gói đồ hay lót nồi...:D

Titi nói...

There r some his poems in my old blog on Yahoo 360. Check them by tag "thơ", honey.

Đăng nhận xét