Anh à. Tối nay em có việc bận. Anh sang chơi với con được không?
Được em à.
Anh đọc truyện cho con trước khi ngủ nhé. Con thường uống sữa lúc 8h và lên giường lúc 9h.
Anh nhớ ròi.
Có mấy đồ chơi của con bị hỏng, anh sửa cho con. Hai bố con cố gắng đừng xem TV.
Ok. Em sẽ về muộn hả?
Em cũng không định về quá muộn. Nhưng khi về em còn phải chuẩn bị cho công việc ngày mai, em không muốn con bị ảnh hưởng mà ngủ muộn. Bà ngoại trông nó cả tuần em đi công tác ròi. Anh sang trông con để bà nghỉ ngơi chút nhé.
Ok!
Cám ơn anh!
Vẫn còn tiết xuân nên nhà hàng, nơi chiêu đãi khách hàng của công ty, chật cứng khách ăn tân niên. Do đã đặt chỗ trước nên cả nhóm vẫn có chỗ ngồi thật đẹp trông ra một khu vườn xanh ngắt. Mình nàng là phụ nữ, còn lại là năm người đàn ông, trong đó có một người khá nhiều tuổi nàng chưa gặp bao giờ. Sau khi yên vị, người yêu của nàng, lúc này với cương vị giám đốc công ty, nâng ly nói nguyên nhân buổi gặp mặt và lời cám ơn với những vị khách. Rồi anh giới thiệu tên và chức danh của từng người. Lúc này, nàng mới biết người đàn ông kia là một doanh nhân rất nổi tiếng vừa mới tới Hà nội. Không thấy anh nhắc đến lí do kỷ niệm tình yêu, nàng hơi mếch lòng nhưng lại nghĩ chắc anh không thích lôi chuyện riêng vào công việc nên cũng cho qua.
Với phép lịch sự thường thấy, tất cả nâng ly, nhấp 1 ngụm rượu khai vị trước khi trò chuyện và dùng món. Còn nhớ, hôm ấy có món đùi ếch chiên mayonaise, bò lá lốt, gỏi tôm và gà nướng rượu nếp cẩm rất lạ miệng. Ai cũng nức nở khen tài đi chợ của nàng và ồ lên khi biết nàng từng mài đũng quần gần năm 10 trời ở Nhạc Viện. Tất cả đồng loạt đề nghị nàng chơi đàn vì trong nhà hàng có bày một chiếc grand piano rất đẹp. Tất nhiên, chẳng có lí do gì khiến nàng từ chối. Vả lại, với tâm thế kỷ niệm tình yêu, nàng cũng muốn âm nhạc giúp mình nói lên cảm xúc và ý nghĩ sâu thẳm. TIến đến chiếc đàn , trong lòng nàng bình thản, chỉ hiện lên sáng rõ hình ảnh một tác giả tài hoa với những bản nhạc thể hiện tình yêu cuộc sống phong phú, khi hiền lành, khi dữ dội nhưng số phận ông bất hạnh vì không có tình yêu nào của người đời xứng với ông.
Bản For Eliser vang lên mượt mà, trong trẻo, bản Sonate 14 trầm buồn cũng tiếp ngay sau đó, cả không gian nhà hàng đang ồn ào náo nhiệt bỗng im phắc, lặng như tờ. Ở tất cả các bàn tiệc , không ai nhắc, khách khứa bỗng nhiên kéo ghế đi đứng lên đi về phía chiếc piano. Hai bản nhạc vang lên trong vòng 7 phút, cũng là 7 phút gần như không có tiếng động nào khác xen vào không gian âm nhạc . Mùi thức ăn đủ loại dường như biến mất, những âm thanh hỗn tạp của giao tiếp, nhai uống biến mất, những xột xoạt của váy áo, đụng chạm cũng không thấy đâu nữa. Chỉ còn lại một không gian tràn ngập những giọt thánh thót lạ kỳ và hình dáng những ngón tay dài, mảnh, trắng ngần lướt nhanh, nhẹ nhàng nâng những âm thanh ấy bay lên, tinh khiết .
Trong chốc lát, thời gian như ngưng đọng, ít nhất là với nàng. Không còn ý thức điều gì ngoài những ma xát dễ chịu nơi đầu ngón tay, thậm chí, nàng dường như cảm thấy hôm nay, những ma xát ấy thật kỳ quặc khi tác động lên toàn bộ thân thể nàng, dịu dàng len vào từng tế bào, dịu dàng kích thích những nơi khuất nhất. Những vị khách tò mò với tiếng đàn đứng ngay sát nàng cũng không thể hiểu tại sao má nàng bỗng dưng ửng đỏ, trán nàng lấm tấm mồ hôi. Chỉ có nàng tự nhận ra tiếng thở của mình gấp gáp dần, ngón tay của mình miết lên phím đàn càng ngày càng mạnh dần, chân nhấn pedal cũng bất thường khiến cho chiếc đàn to lớn cứ rung lên bần bật.
May thay, chiếc piano hình như cũng hiểu tâm trạng của nàng, ngoan ngoãn ngân vang mà không đỏng đảnh với những sự cố thường gặp ở những chiếc đàn ít được sử dụng. Bản nhạc kết thúc ngoạn mục trong tiếng vỗ tay và tiếng chúc mừng khá ầm ĩ. Nàng mỉm cười , nhẹ nhàng đáp lại những lời chúc tụng nhưng trong con người nàng là cả một biển cảm xúc vừa được những nốt cuối cùng của bản nhạc dâng lên cực điểm. Vì thế, chỉ mình nàng biết những run rẩy của cơ thể mình, chỉ mình nàng khoái cảm hạ nắp đàn xuống, ve vuốt lần cuối mặt đàn đen bóng để có vài giây trấn tĩnh trước khi rời chiếc đàn .
Sau những bản nhạc , dường như không gian của nhà hàng thay đổi hẳn, tiếng trò chuyện , ăn uống trở nên nhẹ nhõm, đâu đây vẫn còn những ánh mắt thỉnh thoảng lướt về phía chiếc bàn có năm người đàn ông và một người phụ nữ mặc đồ đen. Từ lúc ấy, trong mắt những khách hàng , nàng không còn là cô trợ lí bình thường nữa mà hiện lên như một kỳ quan. Với giọng nói thánh thót như chuông, ánh mắt hiền từ và dáng vóc tự nhiên, cách trò chuyện tự tin về nhưng vẻ đẹp tinh tế của nghệ thuật, về giới showbiz , ngược lại, tràn ngập điều hài hước càng khiến những người chỉ quen con số lỗ lãi bỗng dưng trở nên vui vẻ, hứng khởi, huyên thuyên hơn ngày thường rất nhiều. Thấy khách hàng rôm rả, chàng giám đốc hài lòng trông thấy, hết sức giới thiệu thêm nhiều điều về cô trợ lí đặc biệt và rót rượu liên tục cho mọi người.
Thấy anh ngà ngà , nàng hơi lo bèn ra dấu hiệu anh đừng quá chén. Ít nhất, về muộn thế này, anh phải lái xe đưa mọi người về, quá chén sẽ không được cầm lái. Nhưng anh gạt đi bảo em cứ vui , không lo gì hết vì hôm nay có quá nhiều điều để vui. Bỗng, người đàn ông đứng tuổi cất giọng.
Ồ, giám đốc nói sai rồi. Người đẹp bao giờ cũng đúng. Anh phải nghe nàng chứ. Thôi, rượu để chúng tôi uống, còn anh thì làm chân rót rượu thôi.
Anh hơi chững lại nhưng cũng đùa tiếp ngay - Ồ, anh P nói chí lí. Người đẹp thì có sai bao giờ nhỉ. Em thấy không, chỉ có người như anh P lúc nào cũng trân trọng phụ nữ cho nên anh ấy thành công lắm.
Vâng, em cám ơn anh P đã hiểu em - nàng đáp lại rất thành thật.
Đến lúc ấy, nàng mới nhận ra, người đàn ông lớn tuổi kia nói chuyện, ăn uống nhưng luôn hướng về nàng, nhìn nàng chăm chăm làm người phụ nữ duy nhất của bữa tiệc tự dưng không thấy tự nhiên nữa. Ông P nâng ly nói muốn uống với nàng, người phụ nữ đầu tiên trong giới nghệ thuật ông biết từ trước tới nay, ròi rút máy ảnh ra kêu phục vụ bấm chung mấy kiểu, và ngỏ ý muốn chụp riêng với nàng. Nàng không thích thái độ của ông P nên khéo léo chối rằng đã uống hơi nhiều nên mặt đỏ, sợ lên ảnh rất xấu. Không ngờ, chính người yêu nàng lại giục nàng đến bên ông P để chụp ảnh. Do dự vài giây nhưng nàng cũng làm theo và định về chỗ ngay sau khi đèn flash sáng nhưng ông P, với gương mặt đỏ au và bóng nhẫy, nhăn nhở, bất chợt kéo ghế mời người đẹp ngồi cạnh "cho ông được hầu chuyện một lúc".
Đưa mắt cầu cứu người yêu, nàng những muốn anh nói gì đó để nàng không phải ngồi cạnh ông P nhưng anh chỉ nâng ly rượu lên tiếp tục hô mọi người uống . Rất bối rối vì chưa gặp tình huống này bao giờ nhưng nàng đành nhượng bộ nán lại, nói dăm ba câu rồi cáo lỗi ra toilet . Xả nước thật to, nhớ lại gương mặt phì nộn và cái nhìn hau háu của ông P, nàng thấy rùng mình, phân vân không biết có nên bỏ về hay không. Ông P thực ra, chẳng phải khách hàng trực tiếp của công ty nhưng qua những câu chuyện từ nãy tới giờ, nàng hiểu đó là nhân vật rất có ảnh hưởng tới quyết định của các vị khách hàng quan trọng kia. Nếu làm ông ta phật ý, chưa biết hậu quả sẽ thế nào.
Nhìn vào gương, nàng tự nhủ bữa tiệc sắp kết thúc, mình chỉ cần cứng rắn và lì lợm một lúc nữa thôi để mọi chuyện kết thúc tốt đẹp, đừng tự ái trẻ con, đừng yếu đuối nhút nhát mà hỏng việc lớn. Đôi mắt ánh lên cương nghị, thót bụng, gập lưng, vò mớ tóc cho rối lên, nàng dứ dứ nắm đấm theo thế Long Hổ QUyền, hai khuỷu tay vuông góc với vai, hai chân xuống tấn như sắp tung ra hai quả đấm về phía địch thủ vô hình. Hình ảnh dương cầm thủ dịu dàng, yếu đuối, phớt ăng lê lúc trước chẳng còn. Thay vào đó là một chiến binh bất đắc dĩ đang phải đấu tranh giữa lòng tự trọng cá nhân và lợi ích đại cục.
Cẩn thận, cấm tiến thêm! VV cô nương ta chỉ nhân nhượng thế thôi đấy.
Sau màn võ cổ truyền tự biên động viên chính mình, nàng về chỗ ngồi cạnh người yêu, lại cười tươi tỉnh, lại trò chuyện như không có gì xảy ra .
(oài dài quá mà vẫn chưa đến trải nghiệm kinh hoàng, sori cả nhà nhé :-D )

27 nhận xét:
hử, em thấy chi post blog lúc 4h53 AM, là thế nào, viết cả đêm hả.
truyện chị viết về những cư xử giữa người với người sao mà lý tưởng quá , hic
:)^^
Ồ, chưa được nghe nàng này đánh đàn.
@Mèo: đâu có nhanh vậy? Viết cả tuần đó :-D
Truyện mà, phải đẹp và lý tưởng chứ :-D
Titi ơi thấy rồi, nhưng giờ đang bị ngập đầu quá, nên ko thể tĩnh tâm đọc được, để dành trưa đọc rồi phát biểu cảm tưởng nha nha.
@VMC: oài, bi giờ mứi câu được comt của anh. hic...anh ơi, đàn thì ai cũng chơi được mà. Cứ gì phải là nhân vật ấy nhỉ ...hi hi...:-D
Bạn Quýt nhà mình cũng đang bắt đầu tập bài "For Eliser". Mình chẳng hy vọng bạn ấy làm được điều gì to tát với âm nhạc, chỉ cần tài năng đủ tới để đôi khi tạo nên những phút phiêu bồng bay bổng như nàng này thôi, mà nghe chừng cũng vất lắm, mẹ Tí ạ.
Hihi, anh VMC muốn nghe nàng đánh đàn mà không sợ bị "phản ứng phụ" như ông P à? Tiếng đàn của nàng này nguy hiểm với các quý ông lắm :)
@MK: cám ơn nàng bận rộn mà vẫn thả comt cho mẹ Tí :-)
@ÁNh: hí hí... chơi bản đó không khó, học sinh sơ cấp là đã chơi ngon. Bé con chỉ cần đủ dài chân để sử dụng pedal là đi lừa được ối man ròi. Hè hè...
Chết chết, đang đọc chuyện chính lại nổi ý tò mò muốn nghe sang chuyện chồng cũ của nàng.
haha, đọc đoạn cúi cười té ghế lun :-D
em không bít gì về nhạc nhé, nên chỉ thắc mắc vụ chưởng vovinam này thôi:
- 2 khuỷu tay vuông góc với hai vai là lúc khởi động, hoặc là đang ở tư thế phòng bị, tại sao lại là chuẩn bị tung nắm đấm ra? haha, Titi thử đưa hai khuỷu tay lên vuông với vai mà xem, đó là thế thủ để che mặt, hạ xuống là che ngực mà!!!
- 2 chân cùng xuống tấn một lúc, nhưng lại là "sắp tung ra hai quả đấm", hi hi, đấm thì cứ đấm, cần gì xuống tấn 2 chân lận? 1 xuống thôi, 1 trụ thì mới đấm được chứ giời ạ :-P
Titi làm thử nhé, hạ tấn 2 chân, tung 2 nắm đấm ra phía trước từ tư thế khuỷu tay ngang vai, có khác gì mấy bà tập thể dục buổi sáng không?
hà hà hà
anyway, phần này nàng tung sở trường ra: từ đầm đen đến nhạc, dương cầm, rồi qua nhạy cảm, xúc giác, tinh thần nghệ thuật..., lại thêm Long Hổ quyền cước nữa, hâm mộ quá :-D
Đòi mãi mới được SN13. Chấm cái đã. Tối về nghiền lại :)
Đọc cái phần này, tự nhiên anh nhớ lại hôm ở San Hô. Tiếc chưa được nghe đàn!
@Lừng: é, cách đây 2 năm, hắn lên báo rầm rộ. Chú mà có thời gian lục lại, sẽ tỏ tường chân tơ kẽ tóc :-D
@Lana: em đợi nhận xét của chị iu :-D
@Gấu: cái món võ vẽ đúng là vì đi học mót nên viết theo hình dung rất lỗ mỗ, nhưng mà làm cho Gấu cười là chị thành công lém ròi. Lại còn hâm mộ nữa thì khéo chị phải mất ngủ mấy ngày :-D
@DMT: é, anh đừng hy vọng nhiều quá. Truyện là truyện mà đời là đời anh nhé ;-)
Mê quá cái đoạn tả nàng đàn. Đầy cảm xúc và rất tinh tế cho người đọc thấy cái lồng ghép tâm trạng với âm thanh và ngón đàn. 'Truyện là truyện' nhưng người không đam mê với âm nhạc không thể viết ra được như thế.
(như chị mà tả nàng đàn chắc cũng được như khúc Ti iu tả VV cô nương chơi võ) :)
Có chi tiết này: Sao không phải là nàng gửi con qua nhà bố bé mà lại là bố bé qua nhà nàng ngủ với con? Nàng còn về nhà (khuya) mà? Nàng đang có người yêu, có nên giúp nàng tránh gây hiểu lầm không nhỉ?
Titi ơi, chi tiết thích nhất chính là chi tiết chị Lana đề cập đó.
Nếu sâu xa, theo em hiểu, là nhờ bố sang trông con chứng tỏ mối quan hệ sau li hôn vẫn là một mối quan hệ đẹp, nếu nó không đẹp, sẽ làm tổn thương con.
Ước gì, lần tới ra HN, có người đàn cho mình nghe nhỉ.
@Lana: tại vì bố hắn chỉ cần chơi với con và cho con đi ngủ thôi. 9h 15, khi ông con đã ngủ tít là ông bố xuống nhà, chào bà ngoại ra về được ròi ạ :-D
@MK & Lana: âm nhạc thật là hấp dẫn phải không? Đấy là em còn chưa giỏi viết chi tiết đấy.
Quan điểm của nàng là chỉ có ĐƯỢC và hạn chế mất mát. Cho nên chia tay ròi, chồng cũ vẫn ĐƯỢC trông con cho nàng những lúc nàng bận nhé :-P
Ok, khi nào ra đây, cứ đến nhà tớ là sẽ được tra tấn nhạc sống, nhưng không có grand piano, đại dương cầm đâu, chỉ có droit piano, tiểu dương cầm thoai :-D
E ứ đọc đâu, chờ đến phần sau khi có "trải nghiệm kinh hoàng" mới đọc, ko sốt ruột lém! :P
@HN: đọc đê, đọc đê cô nàng xinh đẹp. ĐỌc thì mới bit vì sao mà "kinh hoàng" chớ :-D
Sợ nhất là cái "trải nghiệm kinh hoàng" kia chính là việc chàng muốn nàng làm đẹp lòng ô.P.
@PTN: Đó cũng là 1 dự đoán logic chị à :-(
Theo logic thi "trai nghiem kinh hoang" se la voi bac P. beo; the thi phai sap xep cho "chang(nguoi iu)" vang mat o do chu nhi, hoi hop qua, :>
@CNC: anh đoán mới đúng 1 nửa. Hi hi :-D
à, phải một đoạn nữa thì mới đến chỗ chàng ấy lỉnh đi chứ nhỉ
@PTN: hí hí...nếu chị iu đoán theo hướng ấy thì lại sai mất òi :-D
Vẫn đang theo dõi nàng mặc đầm đen đó nhé... (theo dõi luôn anh P. để xem anh ta làm trò gì mà "nàng" có trải nghiệm kinh hoàng nè :-)) Đoán là anh P làm "nàng" kinh hoàng, he he.
@HPLT: ôi, nàng xinh đẹp ơi! Nhân vật của mềnh trông mong manh dễ vỡ như vậy thôi nhưng cũng khó bắt nạt lắm á. Người như lão P làm sao làm gì được chớ :-P
Đăng nhận xét