Tí tròn 8 tuổi vào tháng 6, cậu í đặt hàng món quà yêu thích từ cả tháng trước chứ không thụ động nhận quà như xưa. Điểm thay đổi đáng kể nhất trong một năm qua của con đó là thích sang nhà bố hơn, thích ngủ lại với bố và luôn nhớ bố dù vừa chia tay.
Thứ nhât, vì bố không giới hạn giờ xem TV khắt khe như mẹ, thứ hai, bố không bắt cậu í đi ngủ sớm như mẹ, thứ 3, bố không kiểm soát vệ sinh như mẹ. Cậu í thích ở với bố hơn là dĩ nhiên:-D , thậm chí em rất thích khi con biết chọn lựa, sống theo ý thích của mình (dù là vì lí do không hay lắm ;-P ) . Vì vậy, em cho phép Tí sang nhà bố ngủ 2 đêm cuối tuần. Vừa là để cậu í được sinh hoạt khác -với -nhịp- bình -thường chút, vừa là để bố con gần nhau, học cách chăm sóc nhau, vừa là để em được rảnh rang sau cả tuần phờ phạc vì công việc.
Nói đến khác bình -thường thì em nhớ lại quãng thời gian đi học trước kia, gần như là em trung thành với mọi thứ đã được qui định. Ví như nội qui nhà trường, lời bố mẹ dặn, các điểm số tối đa, lời khen của cô giáo, lời khen của bạn bè.... mọi thứ đẹp đẽ ấy đối với em là dĩ nhiên, rất bình thường nhưng để giữ được sự bình thường đó thì em đã phải cố gắng rất rất nhiều. Đến một ngày, em chợt nhận ra, em chán ngấy những thứ bình thường đó. Học giỏi ư, hạnh kiểm tốt ư, tuyên dương trước toàn trường ư, học bổng ư, tất cả sao vô nghĩa kinh khủng, em thấy mình kiệt sức vì những thứ quá vô nghĩa :-P
Thực ra, đó là tâm lí chán những thứ lặp đi lặp lại. Không có gì vô nghĩa cả, chỉ là vì hồi ấy không có bất thường trong cuộc sống, không có những đỉnh cao phải chinh phục nữa, em đâm ra chán và kết luận hồ đồ như vậy. Tâm lý hồ đồ ấy kéo theo khá nhiều hành động điên rồ gây thót tim cha mẹ, đó có thể gọi là thời kỳ nổi loạn của em mà bây giờ nghĩ lại thấy thương cha mẹ vô cùng, phải chịu đựng những hành động vô cùng "dại dột" của con gái. Hix...
Giờ đây, em không muốn Tí lặp lại "lịch sử". Em muốn Tí được khám phá cảm giác thú vị của sự bất thường, để con thấy cuộc sống qua nhiều góc khác nhau, được sống theo ý thích chứ không phải theo các qui định. Từ đó, con sẽ nhìn cuộc sống nhiều chiều hơn, tự thu nhận nhiều trải nghiệm qua những hành động ngoan, hư, đẹp, xấu, tự biết phải làm gì trong mọi tình huống tốt, xấu sau này của cuộc đời con.
Con người có quyền sống đẹp thì cũng có quyền xấu tính. Biết rõ thế nào là xấu thì sẽ thấy cái đẹp ý nghĩa gấp nhiều lần.
Đặc biệt, biết rõ cái xấu thì sẽ có cách cải tạo, khắc phục cái xấu, hơn hẳn cái đẹp chỉ biết đứng đó phán xét và kết tội cái xấu, đúng không anh :-D
15 thg 6, 2012
Đăng ký:
Đăng Nhận xét (Atom)

9 nhận xét:
Đúng, em ạ :)
:-D
Về mặt tâm lý học em đọc ở đâu đó là từ 8 tuổi trẻ mới thực sự cần cha nhiều (theo nghĩa nguyên tắc dẫn dắt, đặt ra tiêu chuẩn, thưởng phạt, hình mẫu...gì đó). Cho tới lúc dậy thì rồi nó chuyển sang chơi với bạn.
Dạy con rất là khó. Bản thân anh cũng đôi khi không hiểu mình nên làm như thế nào nữa. Hic!
@Tung H: Ừ, chúng nó chỉ cần chúng ta một vài lúc nào đó thôi. Và đó là điều may mắn :-D
@DMT: em cũng vậy, khi nào mông lung quá thì em cũng nói để con tự quyết hoặc, con hỏi bố, bà, bạn, cô giáo .... xem sao :-D
Ngày của cha, để cho hai người đàn ông người ta có giờ cụng ly với nhau tí.
@Đỗ: hihi... tất nhiên ròi ạ :-D
kể về những điều dại dột đi chị
@CATN: oài, chị hem muốn dại dột lần nữa đâu cậu ợ :-P
Đăng nhận xét