25 thg 6, 2012

Bốn mùa, anh và em (34)

Buồn
Trong tháng 6 có khá nhiều sinh nhật , đặc biệt nhất là ngày 25, một người bạn từ xa về đúng sinh nhật chị ấy.

Một bữa trưa khó quên với ánh nến lung linh, món cá hồi nướng thơm lừng, những ly cocktail màu sắc quyến rũ và câu chuyện tưởng như không thể dứt. Chị là một người bạn hiền nhất trong số những bạn gái của em, đang làm tiến sĩ âm nhạc học ở HN. Sau bao thăng trầm vì lí lịch con cháu vua chúa, sau bao lần ghi công lớn rồi bị cướp công, vượt qua được tất cả một cách bình yên,  chị đang có bước đường quan lộ rộng thênh thang. Gia đình êm ấm con đẹp chồng ngoan,  em chưa kịp mừng cho chị thì nghe sét đánh ngang tai. Chị đang mất dần thị lực, khám khắp nơi, gửi cả hồ sơ bệnh án sang Anh, Mỹ... tất cả đều kết luận không thể can thiệp gì ngoài chế độ nghỉ ngơi, không làm việc nhiều nữa.

Lâu rồi em không khóc, hôm ấy em cũng không nhỏ giọt nước mắt nào, nhưng em khóc ròng trong lòng. Ông trời sao bất công, một mớ người không làm được việc bên cạnh chị thì hem sao. Đúng người giỏi nhất thì ông trời đè ra cướp đi đôi mắt . Hix...

Mong

Lần thứ 2 được sếp khen , lần trước khen sau lưng với một sếp khác, lần này khen thô trước cả phòng. Em không còn ở cái tuổi  xúc động vặt nữa, dù sếp rất ít khi khen ai nhưng em cũng chẳng thấy vui. Với em bi giờ lời khen chê không có giá trị , em chi mong tới ngày nghi để 2 mẹ con đi đến nơi nào đó thanh vắng, êm đềm, trong trẻo rồi con tha hồ nghịch cát lấm lem, mẹ chi cần ôm sách rồi thong thả chìm vào thế giới kỳ thú của tưởng tượng, của sáng tạo vô biên. Vừa download được một loạt quyển kinh điển, chẳng ngượng gì khi thừa nhận mình ít đọc sách kinh điển. Giờ là lúc soi lại ngày xưa các cụ có nghĩ, yêu, sống giống mình hem ...kha kha...

Thay đổi

Vừa tình cờ gặp lại người yêu cũ , em đi với con trai, anh ấy đi với con gái. Đây là người đã lấy của em khá nhiều nước mắt, tượng trưng cho quãng thời gian mù quáng khi yêu của em. Dù anh nói, sẽ nợ ơn em suốt đời em vẫn chủ động chia tay . Thực tình, em muốn mọi người xung quanh em đừng quan trọng hóa cái gì. Có nợ thì trả, xong nợ thì đi. Mỗi thời kỳ của đời người sẽ có những mối bận tâm khác nhau, không nhất thiết phải nhớ ai, cái gì dài lâu để thêm vướng bận. Bản thân em cũng không thích mình cứ mãi giống mình, em thấy quá lãng phí khi mấy chục năm trời ai đó chỉ nghĩ theo một nếp, tư duy theo 1 kiểu, nhìn về 1 hướng, cười 1 điệu, tôn thờ 1 hình ảnh, ăn mặc theo 1 mode. Có lần tranh cãi với bạn thân về cuốn sách "đời thay đổi khi ta thay đổi", nó nói việc gì phải thay đổi khi nó thấy cuộc sống của nó ổn? Em cười bảo rằng , ừ, cuộc sống của con mèo nhà tao cũng rất ổn, việc quái gì phải lăn tăn khi thức ăn đã được dâng đến tận miệng?

Ghép đôi

Một buổi trưa đi măm với bạn ở xa về, em gặp ngay một đại gia 6x với cô vợ trẻ măng của ổng. Bữa ăn rôm rả và đầy ắp tiếng cười vì cả 4 tên hợp chuyện . Đại gia này từng là kỹ sư chế tạo máy tốt nghiệp ở Liên Xô, chuyển sang kinh doanh khi về VN. Khi ổng giàu rồi thì Vượng Vincom vẫn còn tay trắng.  Cả nhà ông có 7 người thì có 9 bác sĩ ( thêm dâu, rể mà) . Khi biết em ghét hôn nhân, ổng nói đừng có mạnh mồm. Phụ nữ hem có ai bên cạnh hoặc hư hoặc dở hơi. Để anh tìm cho cô 1 người chồng oách, Ít nhất cũng như anh . Em nói vâng, được thế thì nhất em.Ổng nói, ờ biết nói thế thì em chưa dở hơi rồi...khá khá...

Mời
Các bạn ở SG nào thích ăn chua thì liên hệ với anh ĐỖ để lấy mận nhé. Quả này dầm muối ớt thật cay ăn mới đã nha :-D


12 nhận xét:

Thuy Dam Minh nói...

Gặp lại người yêu cũ, lai đang đi với con nữa thì bùi ngùi lắm. Hic!

PTN nói...

đọc đến "...con mèo nhà tao cũng rất ổn...", mình khoái ghê, nhiều khi mình chả hơn con mèo nhà Titi

Titi nói...

DMT: vừng, có tí bùi ngùi thật, nhưng chỉ 1 giây thôi :-D

@PTN: hí hí... chị thiệt là dễ thương :-D

doanh nói...

nói chuyện lấy chồng thì đâu có ai dở hơi đâu nà

(lấy xong mới biết dở hơi hay không, hè) :)

Titi nói...

@Gấu: đằng nào cũng mông lung, thôi, thà trao nhầm mông lung còn hơn không có mông lung để trao :-P ( dựa trên câu, thà trao nhầm yêu thương còn hơn không có yêu thương để trao )

Đỗ nói...

1. Thương chị ấy, bạn nói chị ấy nghỉ ngơi, có khi hết bịnh.
2. Sếp khen, sếp nam hay nữ? mà khen về điều gì?

Nếu tôi là bạn Ti, tôi chỉ muốn đàn ông khen thôi: "...Ù à u a... thế nên cô bé thật là dễ... thương".

Moon nói...

Mong chị bạn của nàng sẽ gặp điều kỳ diệu :)
Vừa được nhắn vụ mận rồi nghen :)

guy nói...

học tập mục Thay đổi của chị mới được!

Titi nói...

@ĐỖ : Việc của chị ấy là nghiên cứu bằng mắt, vậy mà chỉ có mỗi cách nghỉ hẳn không làm nữa bác ạ :-(
Sếp của em là nam giới, ít khen ai lắm lắm. Trước đây em mong ổng mở miệng khen ai đó chứ chẳng mình em, nhưng giờ em thấy mình không care chút nào nữa mới hay chứ :-P

Titi nói...

@Moon: Cùng mong điều kỳ diệu cho nàng ấy nhé :-)

Chúc nghiên cứu kỹ từng hạt mận thành công nha :-D

@Guy: em tin không, chị thấy mình thay đổi hàng giờ, chứ không phải hàng ngày đâu nha :-))

guy nói...

mận chị Titi nhỏ nhắn mà ngon chao đảo (vì uống 6, 7 chai bia mới cầm về được!)

cám ơn cái còm của anh Đỗ nhớ mận, cám ơn chị Ti có lòng ôm nhé :)

Titi nói...

@Guy: mận đỏ cắt đôi dầm muối ớt, gói đến cơ quan vừa blogging vừa măm đê :-D

Đăng nhận xét