1 thg 9, 2010

Sóng nhỏ bị thương (13)

Trước khi đi dự tiệc chiêu đãi khách hàng, nàng cẩn thận gọi cho chồng cũ

Anh à. Tối nay em có việc bận. Anh sang chơi với con được không?
Được em à.
Anh đọc truyện cho con trước khi ngủ nhé. Con thường uống sữa lúc 8h và lên giường lúc 9h.
Anh nhớ ròi.
Có mấy đồ chơi của con bị hỏng, anh sửa cho con. Hai bố con cố gắng đừng xem TV.
Ok. Em sẽ về muộn hả?
Em cũng không định về quá muộn. Nhưng khi về em còn phải chuẩn bị cho công việc ngày mai, em không muốn con bị ảnh hưởng mà ngủ muộn. Bà ngoại trông nó cả tuần em đi công tác ròi. Anh sang trông con để bà nghỉ ngơi chút nhé.
Ok!
Cám ơn anh!

Vẫn còn tiết xuân nên nhà hàng, nơi chiêu đãi khách hàng của công ty, chật cứng khách ăn tân niên. Do đã đặt chỗ trước nên cả nhóm vẫn có chỗ ngồi thật đẹp trông ra một khu vườn xanh ngắt. Mình nàng là phụ nữ, còn lại là năm người đàn ông, trong đó có một người khá nhiều tuổi nàng chưa gặp bao giờ. Sau khi yên vị, người yêu của nàng, lúc này với cương vị giám đốc công ty, nâng ly nói nguyên nhân buổi gặp mặt và lời cám ơn với những vị khách. Rồi anh giới thiệu tên và chức danh của từng người. Lúc này, nàng mới biết người đàn ông kia là một doanh nhân rất nổi tiếng vừa mới tới Hà nội. Không thấy anh nhắc đến lí do kỷ niệm tình yêu, nàng hơi mếch lòng nhưng lại nghĩ chắc anh không thích lôi chuyện riêng vào công việc nên cũng cho qua.

Với phép lịch sự thường thấy, tất cả nâng ly, nhấp 1 ngụm rượu khai vị trước khi trò chuyện và dùng món. Còn nhớ, hôm ấy có món đùi ếch chiên mayonaise, bò lá lốt, gỏi tôm và gà nướng rượu nếp cẩm rất lạ miệng. Ai cũng nức nở khen tài đi chợ của nàng và ồ lên khi biết nàng từng mài đũng quần gần năm 10 trời ở Nhạc Viện. Tất cả đồng loạt đề nghị nàng chơi đàn vì trong nhà hàng có bày một chiếc grand piano rất đẹp. Tất nhiên, chẳng có lí do gì khiến nàng từ chối. Vả lại, với tâm thế kỷ niệm tình yêu, nàng cũng muốn âm nhạc giúp mình nói lên cảm xúc và ý nghĩ sâu thẳm. TIến đến chiếc đàn , trong lòng nàng bình thản, chỉ hiện lên sáng rõ hình ảnh một tác giả tài hoa với những bản nhạc thể hiện tình yêu cuộc sống phong phú, khi hiền lành, khi dữ dội nhưng số phận ông bất hạnh vì không có tình yêu nào của người đời xứng với ông.

Bản For Eliser vang lên mượt mà, trong trẻo, bản Sonate 14 trầm buồn cũng tiếp ngay sau đó, cả không gian nhà hàng đang ồn ào náo nhiệt bỗng im phắc, lặng như tờ. Ở tất cả các bàn tiệc , không ai nhắc, khách khứa bỗng nhiên kéo ghế đi đứng lên đi về phía chiếc piano. Hai bản nhạc vang lên trong vòng 7 phút, cũng là 7 phút gần như không có tiếng động nào khác xen vào không gian âm nhạc . Mùi thức ăn đủ loại dường như biến mất, những âm thanh hỗn tạp của giao tiếp, nhai uống biến mất, những xột xoạt của váy áo, đụng chạm cũng không thấy đâu nữa. Chỉ còn lại một không gian tràn ngập những giọt thánh thót lạ kỳ và hình dáng những ngón tay dài, mảnh, trắng ngần lướt nhanh, nhẹ nhàng nâng những âm thanh ấy bay lên, tinh khiết .
Trong chốc lát, thời gian như ngưng đọng, ít nhất là với nàng. Không còn ý thức điều gì ngoài những ma xát dễ chịu nơi đầu ngón tay, thậm chí, nàng dường như cảm thấy hôm nay, những ma xát ấy thật kỳ quặc khi tác động lên toàn bộ thân thể nàng, dịu dàng len vào từng tế bào, dịu dàng kích thích những nơi khuất nhất. Những vị khách tò mò với tiếng đàn đứng ngay sát nàng cũng không thể hiểu tại sao má nàng bỗng dưng ửng đỏ, trán nàng lấm tấm mồ hôi. Chỉ có nàng tự nhận ra tiếng thở của mình gấp gáp dần, ngón tay của mình miết lên phím đàn càng ngày càng mạnh dần, chân nhấn pedal cũng bất thường khiến cho chiếc đàn to lớn cứ rung lên bần bật.

May thay, chiếc piano hình như cũng hiểu tâm trạng của nàng, ngoan ngoãn ngân vang mà không đỏng đảnh với những sự cố thường gặp ở những chiếc đàn ít được sử dụng. Bản nhạc kết thúc ngoạn mục trong tiếng vỗ tay và tiếng chúc mừng khá ầm ĩ. Nàng mỉm cười , nhẹ nhàng đáp lại những lời chúc tụng nhưng trong con người nàng là cả một biển cảm xúc vừa được những nốt cuối cùng của bản nhạc dâng lên cực điểm. Vì thế, chỉ mình nàng biết những run rẩy của cơ thể mình, chỉ mình nàng khoái cảm hạ nắp đàn xuống, ve vuốt lần cuối mặt đàn đen bóng để có vài giây trấn tĩnh trước khi rời chiếc đàn .

Sau những bản nhạc , dường như không gian của nhà hàng thay đổi hẳn, tiếng trò chuyện , ăn uống trở nên nhẹ nhõm, đâu đây vẫn còn những ánh mắt thỉnh thoảng lướt về phía chiếc bàn có năm người đàn ông và một người phụ nữ mặc đồ đen. Từ lúc ấy, trong mắt những khách hàng , nàng không còn là cô trợ lí bình thường nữa mà hiện lên như một kỳ quan. Với giọng nói thánh thót như chuông, ánh mắt hiền từ và dáng vóc tự nhiên, cách trò chuyện tự tin về nhưng vẻ đẹp tinh tế của nghệ thuật, về giới showbiz , ngược lại, tràn ngập điều hài hước càng khiến những người chỉ quen con số lỗ lãi bỗng dưng trở nên vui vẻ, hứng khởi, huyên thuyên hơn ngày thường rất nhiều. Thấy khách hàng rôm rả, chàng giám đốc hài lòng trông thấy, hết sức giới thiệu thêm nhiều điều về cô trợ lí đặc biệt và rót rượu liên tục cho mọi người.

Thấy anh ngà ngà , nàng hơi lo bèn ra dấu hiệu anh đừng quá chén. Ít nhất, về muộn thế này, anh phải lái xe đưa mọi người về, quá chén sẽ không được cầm lái. Nhưng anh gạt đi bảo em cứ vui , không lo gì hết vì hôm nay có quá nhiều điều để vui. Bỗng, người đàn ông đứng tuổi cất giọng.

Ồ, giám đốc nói sai rồi. Người đẹp bao giờ cũng đúng. Anh phải nghe nàng chứ. Thôi, rượu để chúng tôi uống, còn anh thì làm chân rót rượu thôi.
Anh hơi chững lại nhưng cũng đùa tiếp ngay - Ồ, anh P nói chí lí. Người đẹp thì có sai bao giờ nhỉ. Em thấy không, chỉ có người như anh P lúc nào cũng trân trọng phụ nữ cho nên anh ấy thành công lắm.
Vâng, em cám ơn anh P đã hiểu em - nàng đáp lại rất thành thật.

Đến lúc ấy, nàng mới nhận ra, người đàn ông lớn tuổi kia nói chuyện, ăn uống nhưng luôn hướng về nàng, nhìn nàng chăm chăm làm người phụ nữ duy nhất của bữa tiệc tự dưng không thấy tự nhiên nữa. Ông P nâng ly nói muốn uống với nàng, người phụ nữ đầu tiên trong giới nghệ thuật ông biết từ trước tới nay, ròi rút máy ảnh ra kêu phục vụ bấm chung mấy kiểu, và ngỏ ý muốn chụp riêng với nàng. Nàng không thích thái độ của ông P nên khéo léo chối rằng đã uống hơi nhiều nên mặt đỏ, sợ lên ảnh rất xấu. Không ngờ, chính người yêu nàng lại giục nàng đến bên ông P để chụp ảnh. Do dự vài giây nhưng nàng cũng làm theo và định về chỗ ngay sau khi đèn flash sáng nhưng ông P, với gương mặt đỏ au và bóng nhẫy, nhăn nhở, bất chợt kéo ghế mời người đẹp ngồi cạnh "cho ông được hầu chuyện một lúc".

Đưa mắt cầu cứu người yêu, nàng những muốn anh nói gì đó để nàng không phải ngồi cạnh ông P nhưng anh chỉ nâng ly rượu lên tiếp tục hô mọi người uống . Rất bối rối vì chưa gặp tình huống này bao giờ nhưng nàng đành nhượng bộ nán lại, nói dăm ba câu rồi cáo lỗi ra toilet . Xả nước thật to, nhớ lại gương mặt phì nộn và cái nhìn hau háu của ông P, nàng thấy rùng mình, phân vân không biết có nên bỏ về hay không. Ông P thực ra, chẳng phải khách hàng trực tiếp của công ty nhưng qua những câu chuyện từ nãy tới giờ, nàng hiểu đó là nhân vật rất có ảnh hưởng tới quyết định của các vị khách hàng quan trọng kia. Nếu làm ông ta phật ý, chưa biết hậu quả sẽ thế nào.

Nhìn vào gương, nàng tự nhủ bữa tiệc sắp kết thúc, mình chỉ cần cứng rắn và lì lợm một lúc nữa thôi để mọi chuyện kết thúc tốt đẹp, đừng tự ái trẻ con, đừng yếu đuối nhút nhát mà hỏng việc lớn. Đôi mắt ánh lên cương nghị, thót bụng, gập lưng, vò mớ tóc cho rối lên, nàng dứ dứ nắm đấm theo thế Long Hổ QUyền, hai khuỷu tay vuông góc với vai, hai chân xuống tấn như sắp tung ra hai quả đấm về phía địch thủ vô hình. Hình ảnh dương cầm thủ dịu dàng, yếu đuối, phớt ăng lê lúc trước chẳng còn. Thay vào đó là một chiến binh bất đắc dĩ đang phải đấu tranh giữa lòng tự trọng cá nhân và lợi ích đại cục.

Cẩn thận, cấm tiến thêm! VV cô nương ta chỉ nhân nhượng thế thôi đấy.

Sau màn võ cổ truyền tự biên động viên chính mình, nàng về chỗ ngồi cạnh người yêu, lại cười tươi tỉnh, lại trò chuyện như không có gì xảy ra .


(oài dài quá mà vẫn chưa đến trải nghiệm kinh hoàng, sori cả nhà nhé :-D )

24 thg 8, 2010

Sóng nhỏ bị thương (12)

Đang miên man suy nghĩ thì điện thoại của nàng có sóng và dồn dập nhận tin nhắn, toàn tin cuộc gọi nhỡ của người yêu. Sau cùng là tin anh lo lắng sao nàng chưa về? Có chuyện gì không? Nàng lập tức gọi lại thông báo sự việc và hẹn anh sáng mai đến công ty thật sớm. Nhưng anh có vẻ không vui, giọng anh khá căng thẳng

Anh đánh mất hợp đồng X ròi. Không hiểu sao đối tác không chấp nhận giá mình chào dù đó là giá rất hời.
Anh có nghĩ Yasako đã tác động không?
Không. Yasako luôn muốn những điều tốt cho anh. Chắc chắn công ty ABC đã cạnh tranh em ạ.
Em rất tiếc đã không về kịp.
Chắc cái số anh chưa phất được em ạ.
Đừng nói như vậy chứ? Đó đâu phải phong cách của anh?
Có nhiều chuyện xảy ra nữa. Anh đồ rằng công ty đang gặp khó khăn em ạ.
Nghiêm trọng thế sao?
Ừa. Hướng đầu tư vào tờ báo XYZ của anh không ổn. Trước đây, giá anh nghe em...
Hồi ấy em đã linh cảm rất rõ là không được. Nhưng anh tự tin quá nên em không dám cản quyết liệt.
Anh đã sai lầm em ạ. Thiệt hại vào đó khá nhiều ... Anh bán xe ròi.
Cái nào?
Cái mui trần ấy. Nó đã gắn bó với anh kha khá, bán đi cũng tiếc. Nhưng anh đang liên hệ mời nhóm nhạc LMN sang đây biểu diễn, tài chính cần chuẩn bị tốt. Mong em về để lên kế hoạch chi tiết.
Dạ. Em cũng thích nhóm đó lắm. Nhạc của họ rất trong sáng mà vẫn quyến rũ. Sao anh biết họ mà mời?
Một người bạn đang sống ở Mỹ gợi ý cho anh nhóm này.
Ok! Xe sắp về đến Hà nội rồi.
Phù, cuối cùng em đã về nhà . Thôi, anh ngủ sớm đây. Mấy hôm nay toàn thức trắng em ạ.
Ok, anh ngủ đi. Yên tâm, sáng mai em đến sớm.

Gác máy, đang buồn vì trong thâm tâm chờ đợi một cuộc hội thoại khác, nàng chợt nhận ra có chiếc áo khoác choàng lên vai mình từ lúc nào. Trời rét, tất cả chìm trong giấc ngủ, chỉ mỗi nàng, lái xe còn thức nhưng nàng vẫn nhận ra chiếc áo khoác ấm áp là của ai. Nhìn quanh, chẳng thấy người đâu, nàng chắc chàng đang ngủ khuất ở hàng ghế nào đó nên nhắn một tin cám ơn. Vẫn không ngủ được, nàng bật Ipod lên nghe những bản nhạc yêu thích, vừa đúng một bản tình buồn

Chỉ chừng một năm trôi
Là quên lời trăn trối
Ai nuối thương tình tôi
Chỉ chừng một năm thôi
Chỉ cần một năm qua
Là phai mờ hương cũ
Hoa úa trong lòng ta
Chỉ cần một năm xa...

Nàng vừa nghe vừa hồi tưởng lại lần quen anh cách đây gần 2 năm. Cả hai còn định rằng khi nàng trở về sẽ kỷ niệm 1 năm yêu nhau thế mà hình như anh quên hẳn, chỉ nhắc nàng về nhanh giải quyết việc cho anh. Thời gian 1 năm như bóng câu vụt qua trước mắt nàng, yêu vẫn nhiều nhưng hụt hẫng cũng không ít.

Gần 12h đêm xe về đến cổng Đài. Nhìn đồng nghiệp được vợ chồng ra đón ríu rít, nàng chợt chạnh lòng tủi thân, nhớ rằng hình như chưa bao giờ đi công tác về mình được ai ra đón, toàn tự gọi xe về và lúi húi thu xếp đồ một mình. Cũng tại nàng không thích làm phiền ai, thích tự thân vận động và bấy lâu nay vẫn hài lòng, thoải mái với việc tự lập ấy. Chẳng hiểu sao lần này nàng lại cảm giác khác hẳn, thậm chí còn thấy mắt mình hơi rớm rớm lệ. Vừa buồn vừa thấy mình kỳ quặc, nàng tự nhủ chắc tại có tuổi ròi, không còn phớ lớ , hồn nhiên như xưa nữa ròi. Không ngờ, chàng đồng nghiệp lại gần vừa lấy lại chiếc áo khoác, vừa nhấc tất cả đồ của nàng lên chiếc taxi chàng gọi từ bao giờ.

Em lên xe đi. Anh đưa em về trước nhé.

Đường Hà nội về đêm thật thoáng đãng, xe đi khoảng dăm phút là đến nhà nàng. Cùng lái xe mang hành lý xuống, hơi choáng ngợp trước ngôi nhà trước mặt nhưng giọng chàng vẫn rất dịu dàng .

Em ngủ sớm nhé. Chắc bé con đang mong mẹ lắm.
Cám ơn anh! ĐIều mong muốn nhất của em lúc này là được ôm con vào lòng.

Tiếng bé con trong nhà vọng ra sau cánh cửa:
A, mẹ về. Con chào mẹ!
Mẹ chào con. Con trai mở cửa cho mẹ nhé.
Vâng, con nhớ mẹ quá! Sao mẹ đi làm gì mà lâu thế?

Hai mẹ con ríu rít một lúc làm chàng cũng thấy vui lây. Lên xe, chàng mỉm cười , chờ nàng vào khuất hẳn mới quay sang giục lái xe đi tiếp.

Sáng hôm sau, đưa con đi học xong nàng hấp tấp đến công ty của người yêu rất sớm không kịp cả ăn sáng, anh đi ra ngoài từ bao giờ, viết lại giấy nhắn nàng chú ý lên kế hoạch, chuẩn bị thông tin về nhóm nhạc LMN thật đầy đủ, chờ anh về để cùng giải quyết một số việc. Hoàn thành xong ngần ấy yêu cầu cũng tới quá trưa, mãi không thấy anh về, nhấc máy định gọi để báo rằng nàng đói quá thì anh ùa vào
Em có 10 phút ăn trưa. Mấy cậu bên công ty BBB sắp đến, chúng ta cần tranh thủ thuyết phục họ để lấy tài trợ vàng cho show của LMN em nhé.
Vâng, em ra ngoài ăn tạm cái gì rồi về ngay.
Không kịp đâu. Trong tủ lạnh có sữa, em uống tạm ròi chỉnh trang phục , chuẩn bị tài liệu giúp anh.

Đúng như anh dự đoán, 10 phút sau cả tốp khách hàng đến trao đổi công việc thật rôm rả, anh trổ tài hùng biện và nàng duyên dáng ngồi bên hỗ trợ những phần quan trọng về nghệ thuật. Sau 2 tiếng thuyết phục, họ gần như đã đạt được hầu hết những thỏa thuận bước đầu rất tốt từ khách hàng, anh quyết định mời cả nhóm đi ăn, ròi ghé tai nàng

Kỷ niệm 1 năm yêu nhau mà hôm nay em vất quá. Em gọi điện về nhà muộn đi. ANh hứa, tối nay sẽ có bất ngờ nhé.
Vâng, anh đợi em chút.

Nàng phải giải quyết công việc chính của mình ở Đài truyền hình qua điện thoại còn anh thì chợp mắt một lúc. Mệt nhoài vì một ngày làm việc bận rộn ngay sau chuyến công tác dài nhưng tinh thần nàng lúc này rất vui. Ngắm khuôn mặt người yêu ngủ vùi với nguyên vẹn quần áo văn phòng, nàng quên béng những giây phút chạnh lòng đêm trước. Cẩn thận trang điểm, thay đồ đẹp , nàng lại háo hức khi thấy anh vẫn nhớ ngày kỷ niệm tình yêu .
Nhưng nàng đâu có biết, một trong những trải nghiệm kinh hoàng nhất của nàng ở ngay mấy giờ sau đó.







15 thg 8, 2010

Sóng nhỏ bị thương (11)

Sáng hôm sau, đến 8h sáng vẫn không có một chiếc xe nào đi qua vùng này. Chờ mãi mới có một tốp bà con dân tộc không nói được tiếng Kinh đi ngang. Hỏi thăm thấy họ ra hiệu đi phố, cả đoàn mừng húm, làm mọi cách để họ hiểu và đồng ý gọi thợ sửa xe đến đây. Nhưng cả đoàn chắc chắn là phải đợi lâu, trong khi thức ăn, nước uống gần như không còn. Mọi người chia nhau đi tìm suối rồi động viên nhau uống tạm nước lã, thức ăn thừa hôm qua cũng hết nhẵn trước 9h.

Em không chịu ăn gì thế hả?
Em nhịn tốt lắm. ANh cũng có miếng nào đâu?
Không biết bao giờ mới sửa được xe ?
Đói thì cùng đói. Cả đời em chưa bị đói quá bao giờ. Đây là một dịp tự thân trải nghiệm cái đói , há chẳng phải may mắn bất ngờ?
Chịu em, anh bắt đầu thấy kinh khủng, mọi thứ sôi ọc ọc từ cả tiếng ròi.

Đến khoảng 13 giờ chiều, trời mưa rây rây, cái lạnh càng làm cho cái đói trở nên không chịu được nữa.

Em ơi. Anh bắt đầu thấy váng đầu. Em hong sao chứ?
Em cũng đói, không váng đầu mà đau dạ dày anh ạ.
Chẳng lẽ cứ chịu sao? Mẹ ơi, ngày bao cấp khổ sở trước kia con cũng chưa đói như thế này bao giờ.
À, sao mình chịu đói khi có ruộng dưa hôm qua anh nhỉ?
Ừa, đúng ròi. Em giỏi lắm. Quanh đây chỉ có mỗi dưa là ăn ngay được thôi - rồi chàng la lớn kêu mọi người đi tìm dưa cùng mình. Cả đoàn hưởng ứng, giục chàng và nàng dẫn đường đến chỗ có dưa ngay.

Mặc kệ mấy người cảnh vẻ ngại đi xa, chàng và nàng dẫn đầu đoàn quân toàn thanh niên lực lưỡng nhưng mặt bắt đầu bạc đi vì đói, khát, quay lại ruộng dưa. Trời sáng, đường quang nên ruộng dưa thực ra rất gần.

Chẳng có ai ở đây, ta lấy dưa thì biết trả tiền thế nào anh?
Không sao, sẽ có cách em ạ - nói rồi chàng chắp tay, nhắm mắt, khấn khấn cái gì đó ròi bổ đi tìm dưa. Có ai đó thốt lên
Ôi trời, có dưa nhưng không ai nghĩ ra phải mang dao!
Ừ nhỉ, bổ dưa kiểu gì đây hả trời?

Loay hoay mãi, mấy thanh niên trai tráng , cả những người trung niên trong đoàn cũng không tài nào bổ được những quả dưa tươi, mọng nước và rắn chắc như đá . Mấy thanh niên đang trêu nhau, dưa đến miệng ròi còn không được ăn thì thấy chàng xăng xái rải lá cây thành một cái chiếu nhỏ, chọn một quả dưa xinh xinh nhưng có vẻ đã chín , một tay tung dưa, một tay vung lên chém mạnh vào giữa quả dưa làm cho nó bị xé làm hai, rơi xuống giữa đám lá thành hai nửa đỏ rực, thơm ngát.

A, cách này hay ghê - cả đoàn ồ lên tươi tỉnh .

Nàng kinh ngạc trước màn biểu diễn quá ấn tượng của chàng, còn chàng thì tỉnh bơ, điềm nhiên bửa dưa mời mọi người.

Một thanh niên thấy chàng chém dưa ngon nghẻ, hí hửng chọn tiếp một quả nữa , xoa xoa tay và xoa xoa quả dưa vẻ thích thú nói - để tôi thử xem nào.

Bắt chước chàng, nhưng anh kia không dám tung dưa mà chỉ đặt ngay ngắn trước mặt ròi giơ tay định chém . Cả đoàn cười vang động viên

-Mạnh tay lên . ha ha...
-Ngồi cho chắc, ngắm cho trúng không lại chém nhầm giờ. há há ...

ANh thanh niên chém bụp phát nhưng quả dưa chỉ lăn đi một tẹo, trơ khấc mà chẳng hề sứt mẻ gì, còn anh chàng thì hét lên oai oái vì đau tay. Cả đoàn lại được mẻ cười ngất ngư.

Thế là nhiệm vụ chặt dưa chỉ có một mình chàng đảm nhiệm, chém đến quả thứ 7 tay chàng đỏ lựng nhưng tiếng cười ròn tan vẫn vang lên mỗi lần dưa rơi xuống. Mọi người vừa ăn vừa cổ vũ cho màn chém dưa có một không hai. Sau khi chặt đến quả thứ 10, chọn một tảng đá nhẵn, chàng nàng mới ngồi xuống cạnh nhau cùng gặm dưa

Em đỡ đói chưa?
Tất nhiên đỡ chứ. Dưa tươi mát quá! Sao anh lấy phải miếng trắng thế? Quả ấy chưa chín ròi.
Có cái ăn là tốt rồi. Mình không nên phá hết cả ruộng dưa em ạ.
Ok, ý em là anh có công tìm ra dưa, lại mất sức bổ dưa mà lại vớ phải miếng dưa chán òm. Thiệt thòi quá!
Không sao em. Anh thích cái vị nhàn nhạt này. Quan trọng là anh được ngồi bên cạnh một làn sóng nhỏ dễ thương ấy.
Trời, anh tán em đó hả?
Em nghĩ mặt anh mà phải đi tán tỉnh ai ư?
Ha ha...thôi, không phải tán mà là cưa cẩm nhỉ.
Trời ơi! Trai gái chỉ có mỗi chuyện cưa cẩm hay sao?
É, cho em xin lỗi. Nhưng tại anh nói hay quá. Em chưa được nghe những lời như vậy bao giờ.
Vậy thì em tập nghe cho quen đi. Anh mới đến cơ quan mình, và anh thấy có mỗi em là hợp với anh nhất.
Anh nói thật chứ?
Tùy em cảm nhận. Nhưng em không thấy nó thật là tại em thôi đấy.

Ăn dưa trừ bữa, trong một ruộng dưa hẻo lánh, dưới một bầu trời đầy mây, trong một không gian mưa nhè nhẹ hoang dã nàng chợt thấy mình như Eva hiện đại với Adams vừa hiền lành vừa mạnh mẽ ở bên. Tủm tỉm lấy tay lau hàng ria mép dính chút dưa cho chàng, nàng hỏi nhỏ.

Bây giờ làm thế nào để trả tiền dưa cho bà con, anh?
À, tí nữa em sẽ thấy.

Ăn xong, mọi người cho thêm 3 quả dưa vào ba lô định bụng mang về xe cho những người đang đói. Nàng giục chàng
Anh nói cách trả tiền bà con đi? Như vậy là chúng ta đã thụ những 13 quả đấy.

Anh định trả bà con mỗi quả 30 nghìn, như vậy là 390 nghìn nhỉ. Anh đưa chẵn thành 500 nghìn nhé.
Vâng, giá dưa ở thành phố cũng chỉ tương đương như thế thôi ạ.
Rồi. Em có cái túi nilon nào không?
Có, anh gói tiền vào túi hả?
Ừ.
Ròi sao?
Ta lên cái chòi canh dưa kia xem nào. Anh sẽ buộc tiền vào chỗ nào kín đáo chút trên đó. Khi nào chủ ruộng dưa ra sẽ trông thấy thôi.
Ừ nhỉ, thế mà em không nghĩ ra...
Đáng lẽ, dưa chín là phải canh ghê lắm. Chắc chủ nhà ốm hoặc bận chút. Họ sẽ ra đây sớm thôi em ạ.
Vâng, anh có định để lại vài lời không? Em có giấy bút đấy.
Ừa, có lẽ nên xin lỗi nữa. Dù sao, mình cũng đã tự tiện mua mà chưa chắc người ta muốn bán.

Chàng nắn nót viết vào mảnh giấy vài chữ, cả lý do mua dưa, số điện thoại và địa chỉ cơ quan, những mong chủ ruộng dưa thông cảm và không coi đây là hành động phá hoại. Mọi người nằm nhoài ra chòi canh dưa nghỉ ngơi, thi nhau đoán người canh dưa sẽ có cảm giác gì khi phát hiện ruộng bị phá, ròi khi tìm thấy tiền sẽ có suy nghĩ gì...một lúc sau, chàng hô mọi người dọn dẹp đám vỏ dưa ròi nhanh nhanh nhổ rễ về thôi.

Ra đến đường lớn là 16h chiều, tới gần chỗ xe đỗ, cả đoàn hớn hở khi thấy đã có mấy người thợ đang loay hoay sửa chữa . Chỉ hơn 1h sau, xe lại bon bon lên đường. Lúc này, nàng mới nhận ra ráng chiều đang choàng lên toàn cảnh rừng xanh một chiếc áo ấm áp màu hồng nhạt. Biến cố hỏng xe qua rất nhanh nhưng nàng vẫn còn tủm tỉm nghĩ về cái đói được giải tỏa bằng dưa hôm nay và biết chắc vị dưa ngọt thơm giữa rừng này sẽ còn khắc sâu thật êm ái.



10 thg 8, 2010

Sóng nhỏ bị thương (10)

Bị sếp kéo đi bất ngờ, chàng chỉ còn biết ngoái lại nháy mắt với nàng, la lớn

Chẵn hay lẻ, em không nhớ thì phải giải xui bằng được nha.

Nàng cười , lắc đầu - Em không sợ đâu. Đừng dọa em.

Cũng lúc ấy, điện thoại rung, người yêu của nàng gọi , hỏi bao giờ nàng về HN.

Ồ, chắc đêm nay em sẽ về đến nhà, anh ạ.

Anh sốt ruột quá. Có nhiều việc đang cần em đấy.
Việc gì làm anh lo lắng vậy?
Ừ, có mấy rắc rối. Em về nhanh giúp anh với.
Vâng, mai gặp nhau anh nhé.
Ok. Anh nhớ em!

Bữa tiệc chia tay bà con bản Y tưng bừng đến tận 2h chiều. Vui quá, trừ nàng, ai cũng ngà ngà say cho đến rất say. Phải đợi đến 6h tối mọi người mới tinh tỉnh rượu để cùng nhau thu xếp đồ đạc lên đường trở về. Có ba xe thì hai xe chở đạo cụ đã về Hà nội trước. Còn một xe to nhất chưa thể nhổ neo vì bịn rịn, dùng dằng với cả núi quà rừng, phần lớn là rượu và phong lan.

Lo lắng không biết chuyện gì đang xảy ra ở nhà, nét bồn chồn hiện ra trong mắt nàng rất rõ, nàng giúp tất cả xếp đồ, giục mọi người nhanh nhanh lên xe để khởi hành. Cả đoàn đã đủ mặt nhưng không thấy chàng đâu. Gọi chàng cũng không nhấc máy, nàng đành nhắn tin

Anh đâu rồi? Sao không về xe để cả nhà đợi lâu thế?
Một lúc sau mới thấy chàng nhắn lại, chữ nghĩa lộn tùng phèo
"ANh sây qa. Em bao câu nau len diu anh xoung nhe."
Nàng cấp tốc gọi mấy cậu đồng nghiệp rồi cùng chạy lên phòng chàng.

Đồ đạc chàng đạo diễn chẳng có nhiều nên mọi người nhanh chóng đặt chàng nằm cuối xe rồi khởi hành ngay. Nàng vẫn ngồi cạnh tài xế như mọi khi nhưng thỉnh thoảng liếc xuống xem chàng ra sao. Chỉ thấy chàng ngủ ngon lành, mặt không hề biến sắc. Nhìn đồng hồ thấy đã 7h 30 tối, nàng nhẩm tính nếu đi liên tục chắc khoảng 1h sáng sẽ đến nhà.

Miên man vừa ngắm cảnh hai bên đường vừa tự hỏi không biết có chuyện gì mà anh muốn nàng về gấp như vậy. Với nàng, trong công việc, bao giờ anh cũng là một giám đốc năng động, hiểu biết, quan hệ rộng và sống có tình với nhân viên. Trong cuộc sống, một người hài hước và chăm chỉ, thường tự làm mọi việc dù có thể thuê người giúp việc . Dù khá thành công nhưng anh vẫn giữ những thói quen rất sinh viên, có xe hơi nhưng thích phóng xe máy phân khối lớn trông ngầu ngầu trái ngược với dáng dấp hoàn toàn thư sinh, mảnh khảnh của anh. Nghĩ đến xe phân khối lớn, nàng chợt mỉm cười vì có lần anh cũng say, phóng nghiêng ngả đến đón nàng đi chơi, rồi làm nàng hết hồn vì tay lái lượn lên lượn xuống hình chữ chi giữa dòng người đông nghẹt, miệng cứ ra rả em yên tâm, chưa bao giờ anh gây tai nạn, chưa có ai ngồi xe anh mà sứt mẻ gì, anh còn tỉnh lắm, chỉ ngà ngà cho vui thôi. Cặp kính trắng loang loáng khiến anh trông lúc nào cũng như ngơ ngác nhưng hầu như không bao giờ thấy anh do dự. Bất cứ việc gì, khó khăn mấy, lúc nào nàng cũng thấy anh có giải pháp hợp lý và nhanh gọn. Làm việc với nhau mấy năm mà chưa bao giờ thấy anh lúng túng, cần nàng giúp đến nỗi phải gọi và giục về nhanh như lần này. Tự nhủ chắc không có việc gì nghiêm trọng nhưng lòng nàng bồn chồn mong mau đến lúc gặp được anh.

Ấy thế mà ông giời như trêu ngươi. Xe đi được khoảng 45 phút thì mất thắng. Tài xế cố đi bằng số 1 một lúc mong đến đoạn đường lớn sẽ sửa phanh thì nổ lốp, chết máy. Cả nhóm gần 30 con người bị cô lập giữa đoạn đường rừng heo hút, tối mò, không một ánh đèn đường, không cả một chiếc xe nào lai vãng. Toàn bộ gần 30 cái điện thoại không có sóng, cả đoàn chịu chết không thể liên lạc được với ai đành an ủi nhau bằng đống lửa nhóm tạm bên vệ đường. Bao nhiêu quà bánh, thịt thú rừng bà con tặng được chưng dụng làm bữa tối. Mọi người ăn xong thì chui lại vào xe ngủ, chờ trời sáng may ra gặp được dân đi ngang giúp đoàn gọi người sửa xe. Riêng nàng vì quá lo lắng nên không ngủ được, cứ ngồi bên đống lửa trầm ngâm. Một lúc sau, khi mọi người đã ngon giấc thì chàng tỉnh rượu. Chinh chiến kiểu này nhiều nên chàng hiểu ngay sự tình. Nhảy ra khỏi xe, thong thả vừa đi vừa vuốt mớ tóc rối bù, chàng đến bên nàng an ủi.

Trời lạnh lắm, em vào xe đi. Chỗ anh vừa nằm còn trống đấy. Ngày mai, thể nào cũng tìm được xe cho em về mà.
Em đang cần về nhà gấp anh ạ.
Có việc gì vậy?
Bạn trai em đang gặp chuyện gì đó, cần em về giải quyết.
Ơ, sao việc của bạn trai lại do em giải quyết? Chàng vừa hỏi vừa lấy que khều cho lửa bốc lên, tỏa hơi ấm sực, thơm mùi củi tươi hăng hắc.
Em cũng là trợ lý và cố vấn cho anh ấy mảng truyền thông.
A, giỏi quá. Anh bạn trai kia thật tốt phước- chàng nhìn theo những tàn lửa bay bay trên không trung , tay lục tìm cái gì trong túi.

Chắc anh ấy đang lo lắng - vừa nói nàng vừa đưa cho chàng một ống cơm lam nóng hổi- vì điện thoại không sóng, anh ấy không biết em đang ở đâu...
Ồ, đừng nghĩ thế em ơi. Chắc chắn hắn đang ngáy pho pho ròi. Em cũng nên chợp mắt giữ sức khỏe, không thể lo cho ai khi mình mất ngủ, phờ phạc nhé - chàng tước vỏ thanh cơm lam, nhai ngon lành
Tuy không thích khi bị chế nhạo nhưng quả thật, điều chàng nói rất có lý, nàng chống chế- Nhưng...nhưng em chưa buồn ngủ?
Vậy, theo anh - nói rồi, chàng rút đèn pin, bật dậy, chiếu sáng một góc đường mòn dẫn ra quãng đồng rộng gần chỗ xe đậu, khoát tay ra hiệu nàng đi cùng , nói- Đi bộ một lúc cho ấm người nhé.

Hơi ngần ngừ vì thấy trời tối , nhìn đồng hồ gần 11h đêm, nàng tự nhủ đi bộ 20 phút rồi về ngủ cũng tốt. Cả hai lò dò trong đêm tiến về khoảng đất trống thẫm đen rất lớn , có vẻ như một cánh đồng rau, hoa quả của dân , nhưng cũng có vẻ như chỉ là một khoảng rừng thấp, không một tiếng động, ánh sáng.

Vừa đi, nàng vừa hỏi lung tung, một phần vì muốn nghe thấy tiếng chàng, một phần để xua đi chính nỗi sợ của mình.
Tối quá, anh. Đi chậm thôi, không em lạc đấy.
Yên tâm, chỗ này cây cối thưa thớt, lạc sao được.
Đường này dẫn đi đâu nhỉ?
Cứ đi thì biết.
Đi khoảng 5 phút, nghe tiếng thở phì phò đằng sau, chàng dừng lại cho nàng nghỉ.

Em ngửi thấy mùi gì không?
Hình như mùi ...giun.
Hà hà...mùi đất mới em ơi. Chắc chắn chúng ta đang ở trên ruộng rau, hoặc ruộng hoa quả gì đó của bà con ròi. Tối quá, chẳng nhìn cái gì ra cái gì.
Oái! Nàng ngã cái oạch xuống , gây nên tiếng động nho nhỏ nhưng vẫn khiến chàng lo lắng, la lớn lại:
Gì thế?
Em trượt chân, trơn quá.
Trẹo chân à? Chết thật! Để anh xem.
Không sao. Trượt nhẹ thôi. Nhấc em đứng lên.
Đi chậm lại vậy. Có thấy đau quá không thì quay lại em nhé.
Không sao, chắc chỉ bẩn đít quần thôi. Đi tiếp đi anh. Đất mềm, ngã cũng thấy đỡ à.
Huỵch - chưa nhấc chân mà đến lượt chàng ngã. Chiếc đèn pin văng ra, tắt lịm đi càng làm cho không gian mịt mù.
Ối, anh có sao không?
Mẹ ơi, anh vấp phải đá, may mà chưa sứt chân - chàng lồm cồm bò dậy nhưng lại chợt cúi xuống. Đá gì mà thơm thế nhỉ? Mềm mại nữa.
Anh đừng dọa em.
Em sợ ma à? Ma đâu có thể thơm được chứ. Để anh xem nào...A, thì ra là dưa em ạ. Chúng ta đang ở giữa ruộng dưa chín.
Hơ hơ...thật hả anh? Cho em xem dưa nào - nàng lại gần sờ sờ "tảng đá" - Dưa hấu thật. Quả to như này chắc là ăn được ròi. Hi hi...Thơm quá. Giá mà có thể nếm thử nhỉ.
Ôi, không được. Một quả này bán đi, bà con có thể đong gạo cả tuần đấy. Chàng vừa nói, vừa lấy đèn pin soi khắp, thấy ruộng dưa lốc nhốc toàn quả to như lợn con - Sáng mai, nếu thấy bà con ra chăm dưa thì ta mua được mà em.

Mây bắt đầu loãng trên đầu hai người, trăng lưỡi liềm ló ra mỏng dính nhưng cũng đủ tỏa ra thứ ánh sáng tinh quái. Chàng phá lên cười khi nhìn nàng.

Trông em như mèo con ấy. Râu ria rất chi là dễ thương kìa.

Thì ra, mải bám theo chàng, mải trò chuyện , nàng đã quệt tay vấy đầy đất lên mặt lúc nào không hay.








5 thg 8, 2010

Đối thoại (126)

Mấy hôm nay, Tí liên tiếp phạm lỗi cào bạn ở trường. Mẹ đã nói chiện với cô giáo, rằng Tí chưa giỏi điều khiển cảm xúc và đôi khi, cào bạn chỉ vì không biết dãi bày cảm xúc với bạn bằng lời. Còn đây là màn đối thoại của hai mẹ con như thường lệ:

Con giận gì bạn mà lại làm bạn đau thế?
Bạn ấy đuổi bắt con.
Con sợ bạn đuổi con ...
Vâng.
Vậy con chỉ việc nói, đừng đuổi bắt tớ nữa.
Nhưng bạn vẫn đuổi bắt con.
Thế thì con đuổi bắt lại bạn xem sao.
Các bạn ấy cứ trêu con nữa.
Thì con trêu lại, các con cùng đùa vui và cười, không cân phải thể hiện gì bằng màn cào cấu đâu con nhé. Làm thế, các bạn đau và sẽ không muốn chơi với con nữa đâu. Con yêu bạn, con rất muốn chơi với bạn mà.

Vâng. Con rất thích chơi với bạn.
Mẹ biết là các bạn cũng thích chơi vơí con lắm đấy.
THật hả mẹ?
Mẹ có bí quyết này để con chơi với bạn mà không phạm lỗi. Con có muốn nghe không?
Có. Mẹ nói đi.
Suỵt, bí mật nhé (mẹ ghé tai bé thì thào) Con hãy yêu các bạn như yêu mẹ, được không?
Hi hi...vâng ạ.
Bí mật nhé. Đừng cho ai biết nhé (mẹ nháy mắt với bé)

Hi hi...ok!