Anh à. Tối nay em có việc bận. Anh sang chơi với con được không?
Được em à.
Anh đọc truyện cho con trước khi ngủ nhé. Con thường uống sữa lúc 8h và lên giường lúc 9h.
Anh nhớ ròi.
Có mấy đồ chơi của con bị hỏng, anh sửa cho con. Hai bố con cố gắng đừng xem TV.
Ok. Em sẽ về muộn hả?
Em cũng không định về quá muộn. Nhưng khi về em còn phải chuẩn bị cho công việc ngày mai, em không muốn con bị ảnh hưởng mà ngủ muộn. Bà ngoại trông nó cả tuần em đi công tác ròi. Anh sang trông con để bà nghỉ ngơi chút nhé.
Ok!
Cám ơn anh!
Vẫn còn tiết xuân nên nhà hàng, nơi chiêu đãi khách hàng của công ty, chật cứng khách ăn tân niên. Do đã đặt chỗ trước nên cả nhóm vẫn có chỗ ngồi thật đẹp trông ra một khu vườn xanh ngắt. Mình nàng là phụ nữ, còn lại là năm người đàn ông, trong đó có một người khá nhiều tuổi nàng chưa gặp bao giờ. Sau khi yên vị, người yêu của nàng, lúc này với cương vị giám đốc công ty, nâng ly nói nguyên nhân buổi gặp mặt và lời cám ơn với những vị khách. Rồi anh giới thiệu tên và chức danh của từng người. Lúc này, nàng mới biết người đàn ông kia là một doanh nhân rất nổi tiếng vừa mới tới Hà nội. Không thấy anh nhắc đến lí do kỷ niệm tình yêu, nàng hơi mếch lòng nhưng lại nghĩ chắc anh không thích lôi chuyện riêng vào công việc nên cũng cho qua.
Với phép lịch sự thường thấy, tất cả nâng ly, nhấp 1 ngụm rượu khai vị trước khi trò chuyện và dùng món. Còn nhớ, hôm ấy có món đùi ếch chiên mayonaise, bò lá lốt, gỏi tôm và gà nướng rượu nếp cẩm rất lạ miệng. Ai cũng nức nở khen tài đi chợ của nàng và ồ lên khi biết nàng từng mài đũng quần gần năm 10 trời ở Nhạc Viện. Tất cả đồng loạt đề nghị nàng chơi đàn vì trong nhà hàng có bày một chiếc grand piano rất đẹp. Tất nhiên, chẳng có lí do gì khiến nàng từ chối. Vả lại, với tâm thế kỷ niệm tình yêu, nàng cũng muốn âm nhạc giúp mình nói lên cảm xúc và ý nghĩ sâu thẳm. TIến đến chiếc đàn , trong lòng nàng bình thản, chỉ hiện lên sáng rõ hình ảnh một tác giả tài hoa với những bản nhạc thể hiện tình yêu cuộc sống phong phú, khi hiền lành, khi dữ dội nhưng số phận ông bất hạnh vì không có tình yêu nào của người đời xứng với ông.
Bản For Eliser vang lên mượt mà, trong trẻo, bản Sonate 14 trầm buồn cũng tiếp ngay sau đó, cả không gian nhà hàng đang ồn ào náo nhiệt bỗng im phắc, lặng như tờ. Ở tất cả các bàn tiệc , không ai nhắc, khách khứa bỗng nhiên kéo ghế đi đứng lên đi về phía chiếc piano. Hai bản nhạc vang lên trong vòng 7 phút, cũng là 7 phút gần như không có tiếng động nào khác xen vào không gian âm nhạc . Mùi thức ăn đủ loại dường như biến mất, những âm thanh hỗn tạp của giao tiếp, nhai uống biến mất, những xột xoạt của váy áo, đụng chạm cũng không thấy đâu nữa. Chỉ còn lại một không gian tràn ngập những giọt thánh thót lạ kỳ và hình dáng những ngón tay dài, mảnh, trắng ngần lướt nhanh, nhẹ nhàng nâng những âm thanh ấy bay lên, tinh khiết .
Trong chốc lát, thời gian như ngưng đọng, ít nhất là với nàng. Không còn ý thức điều gì ngoài những ma xát dễ chịu nơi đầu ngón tay, thậm chí, nàng dường như cảm thấy hôm nay, những ma xát ấy thật kỳ quặc khi tác động lên toàn bộ thân thể nàng, dịu dàng len vào từng tế bào, dịu dàng kích thích những nơi khuất nhất. Những vị khách tò mò với tiếng đàn đứng ngay sát nàng cũng không thể hiểu tại sao má nàng bỗng dưng ửng đỏ, trán nàng lấm tấm mồ hôi. Chỉ có nàng tự nhận ra tiếng thở của mình gấp gáp dần, ngón tay của mình miết lên phím đàn càng ngày càng mạnh dần, chân nhấn pedal cũng bất thường khiến cho chiếc đàn to lớn cứ rung lên bần bật.
May thay, chiếc piano hình như cũng hiểu tâm trạng của nàng, ngoan ngoãn ngân vang mà không đỏng đảnh với những sự cố thường gặp ở những chiếc đàn ít được sử dụng. Bản nhạc kết thúc ngoạn mục trong tiếng vỗ tay và tiếng chúc mừng khá ầm ĩ. Nàng mỉm cười , nhẹ nhàng đáp lại những lời chúc tụng nhưng trong con người nàng là cả một biển cảm xúc vừa được những nốt cuối cùng của bản nhạc dâng lên cực điểm. Vì thế, chỉ mình nàng biết những run rẩy của cơ thể mình, chỉ mình nàng khoái cảm hạ nắp đàn xuống, ve vuốt lần cuối mặt đàn đen bóng để có vài giây trấn tĩnh trước khi rời chiếc đàn .
Sau những bản nhạc , dường như không gian của nhà hàng thay đổi hẳn, tiếng trò chuyện , ăn uống trở nên nhẹ nhõm, đâu đây vẫn còn những ánh mắt thỉnh thoảng lướt về phía chiếc bàn có năm người đàn ông và một người phụ nữ mặc đồ đen. Từ lúc ấy, trong mắt những khách hàng , nàng không còn là cô trợ lí bình thường nữa mà hiện lên như một kỳ quan. Với giọng nói thánh thót như chuông, ánh mắt hiền từ và dáng vóc tự nhiên, cách trò chuyện tự tin về nhưng vẻ đẹp tinh tế của nghệ thuật, về giới showbiz , ngược lại, tràn ngập điều hài hước càng khiến những người chỉ quen con số lỗ lãi bỗng dưng trở nên vui vẻ, hứng khởi, huyên thuyên hơn ngày thường rất nhiều. Thấy khách hàng rôm rả, chàng giám đốc hài lòng trông thấy, hết sức giới thiệu thêm nhiều điều về cô trợ lí đặc biệt và rót rượu liên tục cho mọi người.
Thấy anh ngà ngà , nàng hơi lo bèn ra dấu hiệu anh đừng quá chén. Ít nhất, về muộn thế này, anh phải lái xe đưa mọi người về, quá chén sẽ không được cầm lái. Nhưng anh gạt đi bảo em cứ vui , không lo gì hết vì hôm nay có quá nhiều điều để vui. Bỗng, người đàn ông đứng tuổi cất giọng.
Ồ, giám đốc nói sai rồi. Người đẹp bao giờ cũng đúng. Anh phải nghe nàng chứ. Thôi, rượu để chúng tôi uống, còn anh thì làm chân rót rượu thôi.
Anh hơi chững lại nhưng cũng đùa tiếp ngay - Ồ, anh P nói chí lí. Người đẹp thì có sai bao giờ nhỉ. Em thấy không, chỉ có người như anh P lúc nào cũng trân trọng phụ nữ cho nên anh ấy thành công lắm.
Vâng, em cám ơn anh P đã hiểu em - nàng đáp lại rất thành thật.
Đến lúc ấy, nàng mới nhận ra, người đàn ông lớn tuổi kia nói chuyện, ăn uống nhưng luôn hướng về nàng, nhìn nàng chăm chăm làm người phụ nữ duy nhất của bữa tiệc tự dưng không thấy tự nhiên nữa. Ông P nâng ly nói muốn uống với nàng, người phụ nữ đầu tiên trong giới nghệ thuật ông biết từ trước tới nay, ròi rút máy ảnh ra kêu phục vụ bấm chung mấy kiểu, và ngỏ ý muốn chụp riêng với nàng. Nàng không thích thái độ của ông P nên khéo léo chối rằng đã uống hơi nhiều nên mặt đỏ, sợ lên ảnh rất xấu. Không ngờ, chính người yêu nàng lại giục nàng đến bên ông P để chụp ảnh. Do dự vài giây nhưng nàng cũng làm theo và định về chỗ ngay sau khi đèn flash sáng nhưng ông P, với gương mặt đỏ au và bóng nhẫy, nhăn nhở, bất chợt kéo ghế mời người đẹp ngồi cạnh "cho ông được hầu chuyện một lúc".
Đưa mắt cầu cứu người yêu, nàng những muốn anh nói gì đó để nàng không phải ngồi cạnh ông P nhưng anh chỉ nâng ly rượu lên tiếp tục hô mọi người uống . Rất bối rối vì chưa gặp tình huống này bao giờ nhưng nàng đành nhượng bộ nán lại, nói dăm ba câu rồi cáo lỗi ra toilet . Xả nước thật to, nhớ lại gương mặt phì nộn và cái nhìn hau háu của ông P, nàng thấy rùng mình, phân vân không biết có nên bỏ về hay không. Ông P thực ra, chẳng phải khách hàng trực tiếp của công ty nhưng qua những câu chuyện từ nãy tới giờ, nàng hiểu đó là nhân vật rất có ảnh hưởng tới quyết định của các vị khách hàng quan trọng kia. Nếu làm ông ta phật ý, chưa biết hậu quả sẽ thế nào.
Nhìn vào gương, nàng tự nhủ bữa tiệc sắp kết thúc, mình chỉ cần cứng rắn và lì lợm một lúc nữa thôi để mọi chuyện kết thúc tốt đẹp, đừng tự ái trẻ con, đừng yếu đuối nhút nhát mà hỏng việc lớn. Đôi mắt ánh lên cương nghị, thót bụng, gập lưng, vò mớ tóc cho rối lên, nàng dứ dứ nắm đấm theo thế Long Hổ QUyền, hai khuỷu tay vuông góc với vai, hai chân xuống tấn như sắp tung ra hai quả đấm về phía địch thủ vô hình. Hình ảnh dương cầm thủ dịu dàng, yếu đuối, phớt ăng lê lúc trước chẳng còn. Thay vào đó là một chiến binh bất đắc dĩ đang phải đấu tranh giữa lòng tự trọng cá nhân và lợi ích đại cục.
Cẩn thận, cấm tiến thêm! VV cô nương ta chỉ nhân nhượng thế thôi đấy.
Sau màn võ cổ truyền tự biên động viên chính mình, nàng về chỗ ngồi cạnh người yêu, lại cười tươi tỉnh, lại trò chuyện như không có gì xảy ra .
(oài dài quá mà vẫn chưa đến trải nghiệm kinh hoàng, sori cả nhà nhé :-D )
