17 thg 8, 2011

Khi đàn ông nhảy đẹp


Thôi không gọi là cá nữa :-D Vì người ấy như tia chớp sẹt qua tôi, làm cháy xém một phần linh hồi tôi :-)

Anh bằng tuổi, học cùng trường lớp 11B, còn tôi học lớp 11C . Hồi ấy, mẹ tôi học nước ngoài nên hay gửi đồ về cho cả nhà dùng. Tôi là đứa duy nhất của cả trường mặc đầm đi học. Sắp 18 tuổi, ngoại hình ra dáng thiếu nữ , cộng với những cái đầm quá được nên trông tôi lai láng lắm. Được cái lũ học trò hồi ấy trong sáng nên chúng rất quan tâm tới tôi chứ không có tên nào cưa cẩm hay sàm sỡ . Làm quản ca của lớp, chuyên bắt nhịp cho các bạn giờ giải lao hoặc có bài nào mới thì dạy cả lớp hát, giọng tôi không đẹp , the thé là khác nhưng được cái hát chuẩn và mạnh dạn, chả ngượng ngùng gì nên mọi việc đâu vào đấy. Vì mặc đẹp, vì biết đàn hát, tôi còn nhiệm vụ chuyên đi tổ chức sinh nhật cho các bạn theo kiểu thanh niên học đòi, tức là có hát hò , nhảy đầm á.

Bữa đó sinh nhật nhỏ bạn gái cũng tên H , lớp tui thường xuyên có đến 5, 6 H với đủ biệt danh đệm vào sau tên. Hắn mắt to nên bị gọi là H Ôc nhồi. Chúng tôi mời cả lớp bên cạnh là 11A và 11 B nên khách chắc chắn đông. Tui dặn nhỏ bạn mua hoa quả, nước ngọt, bánh xốp, ô mai, kẹo... rùi tui mang bia tới. Phân công một nhỏ khác mang cassette rùi tôi mang băng nhạc nhảy đến. Sau đó tôi bắt các bạn trang điểm, buộc tóc, đi guốc cao rùi tôi mang đầm tới... đại khái một bữa tiệc người lớn được lên khuôn ẩn sau một buổi sinh nhật rất bài bản.

Bắt đầu nhập tiệc là màn đón tiếp chào hỏi, tặng quà, nhấm nháp hoa quả, ô mai, hỏi han bài vở... cho các vị phụ huynh yên tâm hỉ hả. Sau khi các vị ấy rút lui, chúng tôi mới dẹp bàn ghế, tắt bớt đèn, vặn nhạc to dần, thay quần áo khác và ... nhảy. Thường các bạn trai nhảy trước ròi mời các bạn nữ ra sàn nhún chân ( hồi ấy tuổi tôi chỉ thấy phần lớn con trai nhảy chứ con gái chỉ lắc lư và nhún chân thôi) chuyện không có gì nếu tôi không hưng phấn sau một chai bia nên thấy nóng trong người he he.... Còn nhớ cả phòng nhảy tối om, con trai vừa nhảy vừa hú hét, mình tôi là nữ ra "sàn" mà nhảy dữ lắm, lắc bên này, lư bên kia, tóc xõa che hết cả mặt.

Nhạc hay, tôi cứ nhảy trong tiếng hú hét của đám con trai và tiếng khúc khích của bọn con gái. Có đứa lớp khác không nhìn thấy mặt tôi hỏi ai đấy, có đứa vỗ tay hô tên Titi nhảy đẹp quá... làm tôi càng phấn khích càng lắc lư càng phê nhạc không thể dứt.

Hôm ấy tôi mặc mini jupe kẻ ca rô màu hồng, áo 3 phông màu nâu có dòng chữ cũng màu hồng, đi giày da nâu bóng lộn với tất trắng ngang bụng chân y hệt trang phục nữ sinh một trường bên Châu Âu. Tôi vừa nhảy vừa ra hiệu cho đám bạn gái cùng lên "sàn" nhưng chả ma nào ra, chúng cứ đứng túm tụm một chỗ cười cười . Mãi mới thấy con bạn thân nhất ra nhún nhún cạnh tôi, nó bảo vì tôi nhảy đẹp quá nên chúng nó không muốn bị chê nhảy xấu. Tôi nói cứ bắt chước tao như này như này, một lúc rồi cũng thấy nó vặn vẹo ra trò . Đám bạn gái còn lại chỉ đứng ở rìa "sàn" nhún nhún chứ nhất định không chịu nhảy tử tế he he...

Chắc trông lúc ấy tôi đặc biệt lắm, kiểu một dân chơi hoặc một thiếu nữ đua đòi nên thu hút nhiều ánh mắt của bọn con trai. Nhảy như thế ở trường nhạc lâu rồi nên tôi tự nhiên thành thục, biết là có nhiều người để ý kiểu hiếu kỳ nhưng tôi mặc kệ, nghĩ rằng chúng chưa quen rồi sẽ quen, thậm chí sẽ nghiện vì đây là một kiểu thể thao giải phóng cơ thể tuyệt vời.

Được khoảng 15 phút nhảy đã đời , bắt đầu ra mồ hôi, khát nướ, đang ngó quanh định thần chỗ có nước ở đâu thì tôi thấy anh xáp vô nhảy gần. Trong ánh sáng chập choạng, tôi nhận ra đó là người con trai lớp 11B với mái quăn tự nhiên bồng bềnh và dáng người cao lớn, cực chuẩn không thể lẫn với ai khác. Tự dưng tôi hết khát he he...

Anh vẫn thường xuất hiện ở sân trường cùng nhóm bạn nhà giàu nổi bật của mình. Họ giống nhau là luôn chải chuốt, áo trắng tinh cùng xe đạp bóng loáng. Tình cờ thông tin về gia đình anh lọt vào tai tôi (đám con gái chắc là quan tâm tới anh nên bit rõ), rằng đó là một tiệm buôn bán vàng có tiếng ở chợ Mơ với một cửa hàng to đùng mặt phố. Nhưng điều tôi quan tâm tới anh lại là thứ khác, trong nhóm bạn nhà giàu ấy của anh có một cô bạn gái rất xinh , nếu đi gần nhau là tôi phải ngắm nghía cô bạn kia cho đến khi đi khuất mới thôi.

Vì phòng chật nên anh nhảy rất gần tôi, càng ngày càng áp sát, bọn bạn biết ý nên dãn ra cho 2 đứa tự do chuyển động. Cuối cùng, từ khi nào chúng tôi làm thành một cặp rất ensemble. Anh cao hơn tôi hẳn một cái đầu nhưng luôn cúi xuống vừa nhảy vừa áp mặt vào tai tôi, có lúc 2 cái mũi chạm nhau, còn tay chân thì quấn quít tứ phía. Đang phê nhạc mà được một bạn nhảy nhiệt tình, quyến rũ như vậy đời tôi chưa có bao giờ, kể cả khi nhảy trong Nhạc Viện. Bọn con trai trong Nhạc Viện hầu hết là nhỏ con, nếu có nhảy với chúng chắc cũng không có được cảm giác bị bao vây, tấn công mãnh liệt như thế.

Nhảy được chút xíu thì tự dưng nhạc tắt, chắc băng bị làm sao đó nên thấy bọn bạn nháo nhác thay băng. Còn nhớ rõ rằng tôi đã ngẩn tò te như nào khi anh rời đi. Cũng may trong mấy phút nhạc tạm dừng ấy, tôi mới được uống nước và lau mồ hôi, ngồi xuống một chiếc ghế vừa thở vừa nhớ lại cảm giác chạm mũi với anh he he....

Chắc anh chạy đi đâu đó nên tôi nhìn quanh quất không thấy. Bọn con gái xúi nhảy tiếp nhưng tôi ngần ngừ, phần muốn chờ anh, phần muốn đợi bản nhạc hay hơn. Áo tôi ướt đẫm, bó chặt lấy người, mái tóc dài cũng bết cả lại vì mồ hôi ra như tắm, tôi hỏi nhỏ H. Ốc nhồi, chủ nhân bữa tiệc, cho tôi mượn chiếc áo khác để thay thì anh quay lại, nói cười hồn nhiên với đám bạn trai gần đó rồi tiến tới mời tôi nhảy tiếp.

Chẳng thể từ chối, tôi để anh cầm tay dắt ra giữa "sàn" trong tiếng hú hét của đám bạn . Tự tôi cảm nhận rất rõ một luồng không khí nóng bao quanh người. Tiếng trống, sự mờ ảo của ánh đèn, cái nắm tay trìu mến, ánh mắt long lanh của anh, má áp má, những chuyển động nhịp nhàng của đôi chân, những va chạm lướt nhanh của da thịt... anh đúng như một cánh rừng ào ào gió, ào ào lá rơi, ào ào quả ngọt bao vây tôi, làm con bé (chưa bao giờ ở cạnh một người đàn ông gần như vậy) phấn khích, say sưa nhảy quên trời quên đất.

Sau này, bọn con gái nói cảnh chúng tôi nhảy với nhau tự nhiên, cuồng nhiệt và đẹp, người con trai luôn quấn lấy người con gái trong tư thế cái cây cao lớn phủ xuống một đóa hoa mềm mại đang vươn lên, giống hệt trong một bộ phim nước ngoài nào đó. Tiếc là hôm ấy không có máy ảnh để lưu lại khoảnh khắc thú vị này. Còn nhớ, khi chia tay, chúng tôi trao đổi địa chỉ, anh muốn đưa tôi về nhưng vì nhà tôi ngay gần đó, lại khá khuya, ( thực ra là sợ bố mẹ bắt gặp đi với giai) nên tôi từ chối, chỉ kịp hẹn sẽ gặp lại anh ở trường .

Hai hôm sau, tôi phải đến lớp sớm trực nhật gặp anh cũng đang quét lớp bên cạnh. Tôi hay có thói quen mặc bộ xâu xấu đi trực nhật, ròi sau đó thay bộ chính thức cho đỡ bẩn, mồ hôi. Có vẻ anh không nhận ra tôi nên thờ ơ lắm. Đến khi tôi thay bộ đầm, thắt bím tóc, buộc nơ trắng đứng lẫn trong đám bạn thì anh lại nhận ra, ngạc nhiên, vui mừng và giơ tay vẫy vẫy. Trong đầu óc non nớt của tôi hồi ấy tự nhiên trào dâng cảm giác tự ái, rằng tôi phải mặc đẹp mới có người nhận ra sao , mặc xấu thì bị ngoảnh đi sao (dốt thế không biết). Nhìn thấy anh đi cùng cô bạn xinh như mộng, tôi càng tự ái. Không hồi đáp cái vẫy tay của anh, tôi quay mặt đi như thể anh là người xấu nhất quả đất .

Mấy tuần trôi đi, không thấy bóng dáng dễ nhận ra của anh, dò hỏi tôi được biết anh đã chuyển vào nam sống cùng gia đình, cô bạn xinh xắn vẫn thường thấy đi cùng là em gái anh. Một cảm giác mất mát dâng lên, mấy ngày sau tôi vẫn hay sờ lên má, chỗ anh đã áp vào lúc nhảy, để nhớ lại cảm xúc tuyệt vời với người con trai đầu tiên ở gần tôi đến vậy. Dù chỉ biết nhau trong khoảnh khắc nhưng anh đã để lại ấn tượng sâu đậm trong tôi về độ nam tính, quyến rũ đầy mê hoặc.

14 thg 8, 2011

Khi đàn ông thơm ngát

Con cá thứ nhất chỉ nhớn hơn tui 2 tuổi, học cùng lớp tiếng Anh với tui suốt 2 năm.

Dạo đó, phong trào học tiếng Anh buổi tối nở rộ. Tui tự động đăng ký đi học từ năm lớp 10 dù ở trường đang cày tiếng Nga. Vì bỡ ngỡ, vì chẳng có mấy time nên suốt năm đầu tui học đì đẹt lắm . Nhưng đến năm thứ 2 tui được một anh kèm cho thì tình hình khác hẳn. Trong lớp, anh không giao du nhiều, đi về đều ngồi đúng một chỗ ấy, không trò chuyện với ai nhưng học luôn dẫn đầu lớp. Tình cờ tui ngồi cạnh anh một buổi, thấy anh giỏi quá, tui sáp vô hỏi han, thế là cá cắn câu luôn he he...

Anh đậm người, rất chải chuốt, thời ấy mà đã sịt gôm tóc, sài nước hoa và đồ mặc toàn hàng ngoại (sau này tui mới để ý thế chứ lúc ấy chỉ thấy anh rất thơm he he...) Có người trò chuyện, tiếng Anh của tui khá hơn hẳn, học một lèo, cả hai cùng thi chứng chỉ C ngon lành. Anh thường đưa tui về nhà sau mỗi buổi học , tui tự nhiên coi đó là việc bình thường , hong nói yêu đương gì nhưng cứ gặp là dính lấy nhau. Lớp học tổ chức đi đâu là anh cũng đi và luôn ở cạnh tui, xách túi, đeo ba lô, trông đồ, thậm chí kiêm luôn cái ghế mỗi lần tui mỏi chân là tót vào lòng anh ngồi. he he....

Không chỉ lớp tiếng Anh, lớp 12 của tui đi đâu ổng cũng tham gia như một thành viên của lớp. Không nề hà viec gì, anh lăn xả và xông xáo, tự nhiên như người nhà làm cho bọn con trai của lớp nhiều phen ê mặt vì anh làm cái gì cũng giỏi, cũng chuẩn mà không bao giờ kêu ca như chúng nó. Anh trở thành hiện tượng của lớp tui vì cái gì cũng nổi bật, bọn con gái bạn tui cũng nghịch lắm, chúng cứ nhân tiện sai vặt anh suốt, vừa trêu anh, vừa để tách anh ra khỏi tui (thì chúng mới có thể nói chiện với bạn gái của chúng nữa chứ he he...).

Nhưng chỉ cần hở giây nào là anh trở về bên tui giây ấy. ANh khá kiệm lời, nhưng tui còn nhớ khi ở bên nhau, ánh mắt của anh luôn nhìn thẳng mắt tui rất lâu, nhớ nhất là động tác đứng sau lưng tui mỗi lần chụp ảnh, anh thường vòng tay qua phía trước ôm vào eo như thể hiện sự sở hữu , như muốn gắn chặt vào tui mãi mãi không rời. Chính vì thế tui mới bit cơ thể anh luôn luôn rất thơm, dù vừa làm việc gì nặng nhọc đi chăng nữa, dù mồ hôi túa ra như mưa thì anh vẫn thơm vô cùng.

Thời đó, TV đang chiếu Tây du ký, chắc mọi người còn nhớ công chúa Hàm Hương trong phim, một nhân vật luôn tỏa hương thơm độc nhất vô nhị . Anh bị tôi gọi là hoàng tử Hàm Hương bởi mùi thơm không dứt kể cả khi anh hút thuốc, khi ốm hoặc chân lấm tay bùn. Tôi giữ riêng cho mình bí mật đó , không chia sẻ cho ai, chỉ khi có 2 đứa là tui đem ra trêu chọc anh, gọi anh là Hàm Hương công chúa cho đến khi anh giận đỏ mặt thì tui chuyển qua gọi là hoàng tử Hàm Hương có nghĩa là Hoàng tử có tui (tên tui là H. nên anh hong giận mà còn thích nữa he he.... ).

Thú thật là hồi đó tui rất hiếu thắng, coi việc anh quan tâm tới tui hơn mức bình thường là dĩ nhiên. Ở trường tui nổi tiếng vì mặc đẹp và học giỏi, không xinh nhưng cả trường chỉ mình tui biết chơi đàn nên vẫn được ngưỡng mộ. Tui quen với việc được chăm sóc, quá quen với việc được để ý và vì thế mọi cư xử của tui trở nên tự nhiên và bạo dạn với những cử chỉ quan tâm của người khác. Điều đó thu hút anh ghê gớm, chỉ có điều anh thấy tui hấp dẫn như một người khác giới còn tui thì thấy anh hấp dẫn như một... fan trung thành... he he...

Tuổi mộng mơ nên tui làm gì cũng mơ mơ màng màng. Ở trường hoặc ở lớp tiếng Anh tui hay ngồi gần cửa sổ để giờ giải lao thì phóng tầm mắt ra đó ngắm nghía bên ngoài, có khi đi thơ thẩn ở sân trường nhặt hoa phượng rơi về ép vào sách vở, mặc bọn bạn chơi đủ trò nghịch ngợm của tuổi học trò. Đi chơi xa tui hay tìm chỗ đẹp nhất ròi ngồi yên lặng ngắm cảnh hàng giờ trong khi chúng bạn hì hụi nhóm bếp nấu nướng tưng bừng. Nhưng dĩ nhiên là cũng chẳng ở một mình lâu được vì bạn bè luôn muốn kéo tui đến với chúng. Tôi may mắn gì có bạn vừa biết tôn trọng khi tui muốn ở một mình với thế giới nghệ thuật xa vời (là chúng nói thế) vừa muốn giằng tui về với mọi hoạt động của lớp, của thế giới bình thường và buồn tẻ của chúng (vì buồn nên mới luôn quậy phá và nghịch ngợm he he...)

Anh chỉ biết tất cả những điều ấy khi tham gia picnic cùng lớp học phổ thông với tui, chính vì càng hiểu tui hơn anh lại càng si mê. Trong lớp hồi ấy có khoảng 4 đứa bạn chơi rất thân với tui, đi đâu cũng cặp kè với nhau như hình với bóng, chúng tôi cũng là nhóm cầm đầu những hoạt động không giống ai. Ví như tự ý góp sách vở, bánh trưng, tiền bạc... đi thăm gia đình 1 đứa nghèo nhất trong lớp khi Tết đến. Hoặc đến nhà tui lấy quần áo đẹp mặc vào, trang điểm ròi xúng xính đi xem hòa nhạc như người lớn . Hay chiến đấu tay đôi với một nhóm học sinh chuyên bắt nạt các bạn lớp dưới (vì vụ này mà cả 5 đứa mất hạnh kiểm tốt 1 học kỳ he he...)

Đại khái là đám bạn lớp 10 rất tự hào về một đứa bạn gái nghệ sĩ vừa học giỏi vừa duyên dáng vừa bụi bặm (những lúc cần) của chúng nó. Biệt hiệu Titi của tui hình thành từ thời gian này vì trông tui giống hệt nhân vật Titi trong phim Bạch Tuộc đang phát trên TV hồi ấy. Anh muốn tui vui nên cũng cắt tóc và ăn vận gần giống Catanni, người yêu của Titi trên phim, tốn bao tiền mua quần áo, và các ấn phẩm phim ảnh từ nước ngoài có hình 2 nhân vật ấy cho tui treo đầy nhà.... tui thích treo ảnh nhưng không thích anh ăn mặc giống Catanni. Bản thân tui cũng không tìm cách ăn mặc giống Titi nên tui càng không thích anh chú ý đến hình thức quá như vậy. Tui nghĩ con gái thì có quyền chải chuốt nhưng con trai bóng bẩy quá thì mất hay. Đó là điểm duy nhất tui khó đồng cảm với anh.

Sống mơ mộng và bất cần nên tui khá vô trách nhiệm với người khác. Trong khi anh chăm tui như thế nhưng tui lại hoàn toàn không nhận đó là tình yêu trai gái. Những lúc được anh ôm, được ngồi trong lòng anh, tui cảm tưởng như ngồi trong lòng anh trai , một người anh trai mà tui luôn muốn có trong đời (tại tui chỉ có em và phải xa mẹ từ nhỏ). Nhất là vì anh có mùi thơm nên tui chỉ muốn ở gần vì mùi thơm ấy chứ không phải vì anh. Nghĩa là, tui chỉ nhận tình cảm , nhận sự chăm sóc, tận hưởng mùi thơm của anh như một thứ đặc quyền mà không bao giờ tui chăm anh hoặc thể hiện rằng tui quan tâm đặc biệt tới anh.

Cho đến khi anh rời xa tui, tui mới thấy tiếc, như thể đánh mất một điều gì quí giá vô ngần.
Chúng tui chia tay bất ngờ và lặng lẽ, chỉ mấy dòng chữ của anh " Em như tia nắng làm rạng rỡ những ngày qua của anh, nhưng tia nắng đó chỉ hướng lên trên mà anh không tài nào với tới. Anh hạnh phúc vì những ngày đã qua. Tạm biệt tia nắng đẹp đẽ. Chúc em luôn rạng rỡ và mang đến hạnh phúc cho mọi người" mà làm tui thổn thức mấy đêm. Tui nhận ra mình lớn xác nhưng chưa hề trưởng thành, tui đã làm tổn thương anh mất rồi.

Cuộc sống nghệ thuật phong phú khiến tui chỉ buồn được đúng 1 tuần. Hồi ấy nếu tui xin lỗi hoặc níu kéo thì anh sẽ đến bên tui ngay. Nhưng tính tui không bao giờ hối hận bởi những gì đã qua vả lại, tự tui nhận thấy mình chỉ thích mà không hề yêu.

Hiện giờ, anh đang là một luật sư có tiếng của thành phố Hà nội, gia đình yên ấm đầy đủ. Thỉnh thoảng tui vẫn gặp anh trong những cuộc họp báo long trọng và 2 đứa vẫn tươi cười chào nhau :-) Anh đặt tên con gái đầu lòng là H và ở nhà cũng đặt nick name cho bé là Titi. Trong tim tôi, anh cũng luôn là một người đặc biệt với sự tận tâm hiếm có và mùi hương lúc nào cũng tỏa ngát :-D


8 thg 8, 2011

Khi đàn ông sợ hãi

Con cá thứ 3 chính là anh trai của nhỏ bạn thân (bạn khác, không phải cô bạn lần trước).

Hồi chớm 17 , tự dưng thấy anh quan tâm và hay trêu chọc tui hơn bình thường. Tự dưng thấy ảnh đến nhà chơi dù trước đó chưa bao giờ đến. Thích nhiếp ảnh, anh có một cái máy ảnh đen trắng của Liên xô rất quí mà chỉ vì tui thích, anh vẫn cho tui mượn nghịch, chụp, dạy tui tráng rửa ảnh tùm lum. 2 đứa con gái hí hoáy tập làm nhiếp ảnh gia suốt 1 năm trời cho đến khi tui có máy digital.

Có lẽ đó là chiếc máy ảnh digital đầu tiên của Hà nội vì đi đến tiệm ảnh nào người ta cũng lắc đầu chê không bit nó là cái giống gì. Anh thấy tui dùng nó mà không được ảnh thì hì hụi đi hỏi khắp nơi cách nào đó ra được ảnh. Sau vài tuần không thành công, ổng nói bán quách đi rồi tiếp tục dùng máy của ổng nhưng lúc ấy tui chán nhiếp ảnh rồi. Tui dành thời gian đi học ngoại ngữ và khám phá tính cách phong phú của những người làm nghề khác nhau ở nơi học. Cái máy digital anh giữ chằm chặp tới bi giờ và coi như vật báu.

Tính Anh đơn giản, chỉ học hết cao đẳng điện nên bị bố mẹ tui cho là thợ điện, không xứng với con gái ông bà. Sau vài lần đến nhà tui mà không nhận được sự đón tiếp nồng hậu, anh tự rút lui nhưng vẫn luôn hồ hởi mỗi khi em gái dẫn tui về nhà. Bù lại, Anh hay xúi em gái rủ tui đi du lịch. Hồi ấy con gái đi qua đêm là phải xin phép bố mẹ ghê lắm. Tui toàn nói đi với nhỏ bạn, giấu nhẹm việc đi với 2 anh bạn nữa (gian tà từ hồi đó he he...), nên mới được 2 ông bà canh bom đồng ý .

Có thể nói, đó là khoảng thời gian lãng mạn tự do đầu tiên của tui. Không bị giới hạn bởi bất cứ điều gì, chúng tui nghịch ngợm, leo trèo khắp các hang động miền Bắc. Từ chùa Hương, chùa Trầm, chùa Trăm gian đến Ao vua, Tam đảo... tối đến ngủ chung một phòng tiết kiệm tiền. Hồi đó hay có kiểu nhà trọ dùng phản, như cái giường to không có thành giường á. Bao giờ anh cũng nói tui phải nằm giữa, anh ngăn phản bằng mấy chiếc ba lô, thỉnh thoảng dùng chân khều tui một cái ròi nói là xua muỗi.
Nhỏ bạn rất bảo vệ tui, đồng ý cho tui nằm giữa nhưng luôn luôn nẹt anh nó chớ có động chạm, nhiều khi nó dùng cả cái nan qạt giáng cho anh nó vài cái vì tội không chịu ngủ, cứ nhấp nhổm qua ba lô để ngắm và trêu chọc tui.
Đi nhiều, anh luôn ra dáng ông anh chi trả mọi thứ. Chụp rất nhiều ảnh đẹp nhưng anh không đủ tiền để rửa cả trăm kiểu. Hồi ấy tui đã có học bổng sinh viên nên toàn âm thầm cầm phim đi rửa.

Khi thấy có ảnh, anh mừng lắm tin lời tui rằng có ông chú ở tiệm ảnh nên hong mất tiền , anh cất đi những cái đẹp nhất chụp riêng tui, chỉ đưa những cái chụp chung . Đến nỗi nhỏ bạn tức anh ách vì ít ảnh hơn tui , lại toàn kiểu không độc đáo như của tui. Ổng nói nó lớn nhanh lên để ổng chụp cho, bé tí thế chẳng tạo hứng cho ổng gì hết :-P Tại cùng tuổi nhưng tui phổng phao bao nhiêu thì nó còi dí bấy nhiêu, đứng gần tui và nó như thể chị cả và em út (mà nó sinh trước tui cả nửa năm ròi đó)

Học võ và giỏi võ, trông anh rất hùng dũng, da ngăm đen, tóc xoăn như con lai trong khi em gái anh, là nhỏ bạn tui thì trắng mịn màng. Tui thường nói với nó, sao cùng là anh em mà chẳng giống gì nhau. Cả 2 gia đình nội ngoại đều là dân Hà nội gốc mười mấy đời, vậy mà chỉ mình anh có hình dạng lai lai rất khó hiểu. Anh học võ là để kháng cự những khi bị ai đó xúc xiểm, mỉa mai về màu da, mái tóc. Kháng cự nhưng chính đó là điều làm anh mặc cảm vô cùng.

Những khi ở gần , anh chăm chút tui, luôn làm tui cười vì những trò nghịch tếu, thẫn thờ khi thấy tui mấy ngày không đến, nhưng chưa bao giờ anh dám nói yêu. Lần dạn dĩ nhất của anh là khi chụp ảnh khoác vai tui một cái, trong ảnh tui cười mủm mỉm còn anh thì cười như mếu. Sau này nhìn lại, anh thường bảo khi đó anh vừa thích vừa lo sợ nhỏ em gái chặn lại không cho khoác vai tui nữa (người đâu mà để em gái bắt nạt quá trời) .

Chừng hơn 2 năm sau thì tui có người yêu, anh bit nhưng im lặng, lao đầu đi làm, thành lập công ty rùi lao đầu cưới vợ. Sở dĩ tui nói lao đầu vì bit anh chẳng hề muốn nhưng cứ làm, dường như anh muốn quên tui, hoặc trả thù cái sự "thất bại" đối với tui. Anh nhất quyết phải trở nên giàu có, thành đạt để cho mọi người thấy tuy anh không đẹp trai nhưng có tài. Đáng tiếc, vì quá chú trọng tới việc làm giàu, anh đã đánh mất nhiều thứ.

Đầu tiên là khiếu hài hước. Có lẽ vì không hạnh phúc nên anh ít khi cười. Sau đó là dáng vẻ hùng dũng con nhà võ. Gia đình nhà vợ anh rất đầu gấu, chả bit họ dọa nạt gì mà anh không dám bỏ vợ, li dị ròi mà phải đón lại vợ về để ngày đêm nghe vợ nhiếc móc, lu loa và hỗn láo với bố mẹ chồng.

Khoảng 2 năm trước, anh hay tìm gặp tui, chỉ để ngồi im lặng, nói dăm ba câu không đầu không cuối. Tui hỏi han và ngầm nhắc anh phải giải quyết ổn thỏa chuyện gia đình chứ không thể để bố mẹ phải chịu đựng con dâu như vậy, dù là lí do gì. Anh chỉ im lặng hoặc thở dài thê thảm. Có lúc anh hỏi thẳng, sao tui không yêu anh, tại tui không yêu anh nên giờ anh mới bị thế. Sau lại nói số anh chỉ phát về đường vật chất, càng có nhiều tiền thì anh càng mất mát, phải đánh đổi thôi.

Ròi vì làm việc nhiều mà không khoa học nên anh bị sỏi thận, người cứ già đi như ông cụ. Mới chớm 40 mà lưng đã còng còng, chẳng thiết gì ăn uống dù có hàng trăm tỷ trong tay.

Nhỏ bạn tui đanh đá thế mà bất lực trước nỗi đau của anh trai. Thương quá, nó hỏi tui phải làm gì khi mẹ không chịu nổi con dâu muốn bỏ đi còn anh trai thì suy sụp vì bệnh tật. Tui nói anh ấy đang cần có người ở bên, động viên và lo lắng công việc giùm anh. Thế là nó bỏ việc đang làm, về công ty của anh làm quản lý. Mấy tháng nay anh nó thảnh thơi chữa bệnh nên trông khá hơn hẳn. Đặc biệt, theo tui khuyên, nhỏ bạn đã bí mật tìm một người con gái để anh bầu bạn, thoát khỏi sự bế tắc của cuộc sống dù trong chốc lát. Anh vui lắm, nói rằng may cho anh khi có 2 đứa em hiền thảo quí giá. Nếu không, hình ảnh người vợ lấy vội kia sẽ ám anh cả đời và sự khiếp đảm sẽ khiến bệnh tật không thể dứt.

6 thg 8, 2011

Khi đàn ông mộng mơ

Sau gần 20 năm , mình nhìn thấy nhau. Em nhận ra anh ngay bởi đôi mắt sáng, miệng cười duyên, tự tin cùng niềm kiêu hãnh dễ nhận thấy của những người đọc nhiều. Sau vài phút em tự hỏi, anh đã nhận ra em chưa mặc dù ánh mắt của anh đã cho thấy anh tò mò lắm. Chẳng lẽ em khác nhiều đến thế sao?
ANh là người thứ 2 tỏ tình với tui. Năm 17 tuổi đang học lớp 12, tóc tui dài chấm mông, eo thon nhất lớp và theo anh nói thì tui có dáng người hình đồng hồ cát. Tui thân với anh vì nhỏ bạn gái của tui yêu bạn anh. Chúng tôi đi chơi mà không muốn tách riêng, tui không muốn mất bạn gái mà anh thì thích hộ tống bạn trai anh, thế là đi chung .
Thực ra hồi ấy, trong người đang bực vì có tên bạn cùng lớp cứ bám theo nhằng nhẵng, tui lấy anh ra để trêu tên kia, cho hắn thấy là tui có bạn chững chạc (lớn hơn tui những 9 tuổi), đẹp trai kiểu tiểu tư sản chứ không phải trẻ con, cục mịch như hắn. Anh lại hay nói chiện về kiến thức uyên thâm kiểu đạo này, giáo nọ, tư tưởng kia nên 2 đứa con gái mắt tròn mắt dẹt khâm phục lắm.

Anh làm thơ về đôi kia, vì đó là một trong những đôi tình nhân đẹp nhất thời bấy giờ theo bình luận của sinh viên 2 trường Nhạc viện và Văn hóa nằm kề nhau. Nhưng một ngày anh đề tặng tui liền 2 bài, tui đọc thấy vui vui, hay hay... kiểu mình bé tí mà cũng được người ta để ý, chứ chả xúc động hay rung rinh gì. Trong tâm tưởng hồi ấy, tui dặn mình là phải khi nào tốt nghiệp đại học mới nghĩ đến chiện yêu đương, phải học học và học đã ( lời khấn hàng ngày được nhét vào tai tui đó). Và quan trọng là tiêu chuẩn người yêu của tôi (tự đặt ra) phải cao 1m80, dáng bụi bặm nghệ sĩ và phải ngưỡng mộ tôi đắm đuối chứ không phải thầm thươgn trộm nhớ như anh đang làm. Đặc biệt, chả bao giờ tui nghĩ đến thơ thẩn hay người làm thơ cả.

Vì thế, cứ nhận thơ là tui khoe với nhỏ bạn thân, vừa để nó bình thơcho tui nghe, vừa để nó hiểu tui không giấu nó cái gì. Nó được người yêu chiều chuộng nhưng chả không tặng thơ bao giờ. Nó ghen tỵ với tui ra mặt , thế là tui bàn với anh là làm thơ tặng nó nhưng nói của người yêu nó làm. Chỉ để cho nhỏ bạn vui thôi, ý tui là thế, nhưng khiến anh buồn lắm. Vẻ mặt của anh khiến tui nhận ra sự vô cảm của mình thật đáng ghét.

Tui quí anh, dù không yêu nhưng tui quí anh thật lòng, nên khi 4 đứa đi chơi tui ra sức nói cười để khỏa lấp sự vô cảm đối với anh. Trong lòng tui nghĩ, dần dần anh sẽ nhận ra tui không yêu anh và sẽ trở lại bình thường như một người anh khi trước (một si nghĩ vừa trẻ con vừa ác độc... lol ...)

Nhưng sự thể chẳng như ta mong đợi. Anh vẫn nằng nặc theo tui mọi nơi, làm thơ tặng tui, tổ chức sinh nhật anh nhưng lại chỉ mời tui... tui vẫn không thích nổi vì anh cứ âm thầm yêu, âm thầm làm mọi thứ (đáng lẽ anh phải cho cả thế giới bit anh yêu tui thì may ra he he)... rồi một ngày, anh đặt nụ hôn trộm lên môi tui làm tui tức chết ( nụ hôn đầu đời với người không yêu là cái gì đó thật xấu hổ, tức vì xấu hổ á) . Nhưng tính tui không để bụng, anh đeo tình mặc anh, tui vữn trơ trơ vui vẻ, người tiếp tục cao lên mấy phân và khi đi guốc thì có vẻ cao hơn cả anh.

Cưa cẩm 4 năm mãi chả được, anh rời xa Việt nam và biên thư nói rằng rồi có ngày anh sẽ về và sẽ có bằng được người con gái anh yêu nhất. Tui thở phào vì anh không đeo tui nữa. Thú nhận là hồi ấy có ghét anh (tại anh không giống như hình dung của tui về một người yêu lý tưởng) nhưng đọc thư anh tui cũng cũng vui lắm. Vì anh miêu tả tui như người phụ nữ đẹp nhất, dịu dàng nhất, vị tha nhất trên đời (mà tui chả thấy như thế hồi nào).

Trời xui khiến , khi anh vừa đi thì tui gặp người trong mộng. Với si nghĩ yêu thì không giấu gì nhau, tui đem thư của anh cho chồng chưa cưới xem làm ổng ghen gần chết. Tui yêu chồng quá quay ra ghét lây cả cái thư, đem vứt vào sọt rác. May mà mẹ tui cầm lại, âm thầm giữ cho tui đến tận giờ (chắc bà xúc động vì có đứa nó yêu con gái dở hơi của bà đến vậy).

Gặp lại anh tui không có cảm giác gì ngoài những kỉ niệm thời mới lớn ùa về. Tui chắc chắn vài hum nữa thui, anh sẽ ào ào vào đời tui như ngày xưa hoặc ít nhất anh sẽ làm mọi cách để tui thấy anh vẫn còn yêu tui như nào. he he...

Chắc bạn đọc đang nghĩ tui tự tin quá nhỉ :-P nhưng sự thực đúng là như thế bởi sự kiện này xảy ra cách đây đã nửa năm. Dù tui đã tránh mặt, không nhận điện thoại nhưng tin nhắn và email thì vẫn đến hàng ngày. Giờ anh không ca ngợi tui bằng thơ nữa mà bằng truyện ngắn, trong đó, nhân vật nam đã sống , làm việc và thành công chỉ nhờ hình bóng một thiếu nữ tóc dài vô cùng dịu dàng với dáng người hình đồng hồ cát. Với cô, anh vừa có cảm giác thành kính của một đứa con với mẹ, vừa có cảm giác ham muốn tột cùng mà không sao chạm vào được. Anh chỉ có thể có tui trong mơ, trong những lúc buồn nhất, dựa vào tui mà sống sót qua bao thăng trầm, lúc nào cũng nghĩ rằng thật hạnh phúc vì đã từng được ôm tui vào lòng, ôm người con gái dịu dàng nhất thế giới. He he...

Tui vẫn nở mũi khi đọc truyện, và thực sự rất vui vì anh vẫn mơ mộng, vẫn giữ được những hình ảnh đẹp đẽ quá . Anh không thay đổi nhiều dù trưởng thành hơn, điềm đạm hơn và giàu có hơn trong khi tui ngày nay có giống xưa nữa đâu ( có các bạn blog chứng giám) . Đặc biệt nhất là anh vẫn tạo cho tui cảm giác không muốn gần gũi dù tui cũng gắng ( để hiểu cảm giác của người khác thì cũng nên cố chứ).

Có lẽ , khi sức lực còn nhiều đã không muốn, già thế nài lại càng không. he he....

(Vài dòng tặng anh, người đàn ông mơ mộng nhất mà em biết :-D Dù sao, Anh đã cho em hiểu sức mạnh của những biểu tượng là như nào :-D)


31 thg 7, 2011

Chữ nhóc

Chữ của Tí hồi đầu năm 2011



Chữ của hắn khi đã tốt nghiệp lớp 1


Tài vẽ bản đồ của Tí đột nhiên xuất hiện, trước đó mẹ chỉ biết con rất thuộc đường, đi đến đâu là nói tên phố rành mạch, rõ ràng.

Không ngờ con còn ghi nhớ cả những chi tiết nhỏ như cửa hàng nhuộm, tên khách sạn, phòng khám, bệnh viện , bao nhiêu cửa, bao nhiêu tầng, các loại biển báo cắm đúng chỗ nữa chứ. Hi hi...

cậu Phương về mà đào tạo tiếp kiến trúc sư tương lai đi nè :-P


Nói về trí nhớ con trẻ, Tí thường nhớ những gì hắn thích, không thích thì không thèm nhớ , mẹ biết thế là không hay nhưng tạm thời chấp nhận và khuyến khích hắn thích nhiều thứ.

Ví dụ hắn không thích tập chép, mẹ không bắt tập chép vì nay mai đi làm sẽ toàn máy tính chép hộ. Mẹ khuyến khích hắn tập vẽ, người vẽ đẹp thì chữ sẽ đẹp. May quá, hắn rất thích vẽ và vẽ khá đẹp.


Viết tiếng Anh bằng chữ In cơ đấy, như chữ người lớn , khó nghĩ đó là chữ của nhóc con vừa biết viết nhỉ :-D