Đi ăn sáng, gặp cô hiệu trưởng trường Tí:
Ồ, mẹ Tí đấy à? Sao hôm nọ chị không đi dự Noel của trường?
Chào cô giáo. Bố Tí thiết tha muốn đi nên chị nhường cho 2 bố con đi với nhau.
Ông con đệp giai, tài năng chói sáng át hết các bạn khác nhé.
Hi hi...
Đểu lắm. Ông con rất yêu ông bố. Ông ý kể chiện líu lo nhưng chỉ nhìn ông bố. Ông bố đứng mé cánh gà, thế là mắt ông con cứ liếc về phía đó. EM phải bảo ông bố đứng ở giữa không thì mắt con lác hết.
He he...thế à? Thấy bố về kể lể rất tự hào. Còn con cứ hỏi: tại sao các cô cứ hôn con liên tục và bảo con đệp giai, đệp giai mãi hả mẹ :-D
Gớm. Không chỉ các cô, các phụ huynh khác cũng hỏi nhau, con ai? con ai thế?
Ối giời. THế mà mẹ cháu không được chứng kiến nhỉ :-)
Ông con lúc nào chẳng thế, đứng giữa các bạn lúc nào cũng nổi bật cả về chiều cao và độ quậy phá. Nhưng được cái cũng lịch sự và galăng lắm. Không bit gien này của bố hay của mẹ?
Của bố hết. Mẹ chả có gì đâu.
THật không?
Thật. Các bác bên nhà nội cũng bảo nó giống hệt bố hồi bé mà.
Nhưng em thấy lúc Tí cười rất giống chị.
He he... Thanks!
25 thg 12, 2009
Đăng ký:
Đăng Nhận xét (Atom)

3 nhận xét:
Tự khen con không phải là hay lắm. Dưng mẹ cháu không kìm được cái sự sung sướng, dù bị cười chê đi chăng nữa thì cũng cam lòng :=))
Con là tri kỷ của mình; Sao đầu và tim phụ nữ cứ hay thông nhau thế chứ:)
@CNC: Thanks! Mìn coi đây là một lời khen :-D
Đăng nhận xét