7 thg 7, 2010

Sóng nhỏ bị thương (2)

Chuyến công tác tiếp theo ngay sau đó vài ngày. Cả cơ quan lại kéo lên Lạng Sơn làm truyền hình trực tiếp. Công việc vất hơn mọi khi vì địa điểm cách xa trung tâm, rất heo hút. Chàng làm đạo diễn tung hoành với vô số sắc màu rực rỡ của miền núi hoang sơ. Nàng vừa làm phóng viên, vừa làm tổ chức sản xuất, như con thoi, đi khắp làng trên bản dưới ghi lại những gì sinh động nhất của văn hóa ít người nhưng vô cùng đa dạng. Hai người làm trong cùng một chương trình nhưng hầu như không gặp nhau. Nàng đôi khi thoáng nghe tiếng chỉ đạo oang oang của chàng đạo diễn. Còn chàng thì chỉ có thể hỏi mọi người hôm nay nàng đi quay ở đâu. Với tài ngoại giao của chàng, mọi việc trôi chảy đẹp đẽ vì có sự giúp sức tổng lực của tỉnh nhà.

Lại cũng đúng hôm cuối, trước giờ trực tiếp, cả đoàn được nghỉ ngơi nhưng nàng lại tranh thủ rủ mấy bạn đồng nghiệp nữ trèo lên di chỉ Thành nhà Mạc ở ngay sau khách sạn chơi.

Ngôi thành đổ nát, hoang phế nhưng vẫn giữ nguyên vẻ hoành tráng, uy nghi trên một khu đất rất rộng. Những đoạn thành bằng đá hộc xây treo leo, tuy gãy vỡ, bị rêu phong, lau lách phủ kín vẫn như nói với người còn sống về sức mạnh của chủ nhân đã khuất của ngôi thành . Nàng đưa tay chạm vào những viên đá mốc thếch , nham nhở vì thời gian ngót 500 năm mà thoáng run rẩy. Những ngón tay nhẹ nhàng lướt trên mặt đá như lướt trên lớp dày sự tích tiếm ngôi, đoạt báu, giành giang sơn ngoạn mục của anh em nhà Mạc.

Choáng ngợp trước cảnh tượng chứa bao hàm ý về một triều đại gây tranh cãi nhất trong lịch sử Việt nam, đứng trên nền thành cổ, như có người thúc giục, nàng dang tay vươn người hét vang lên rất to. Tiếng hét như muốn bật tung lớp trầm tích mấy trăm năm, như muốn gọi về tất cả những linh hồn vẫn bám chặt mảnh đất đã từng dữ dội này. Tiếng hét của nàng làm mấy bạn đồng nghiệp giật mình nhưng chỉ mấy giây sau, họ cũng cùng nàng la hét vang trời, quên cả ý thích chụp ảnh mọi khi.
Đúng lúc ấy, chàng xuất hiện:
Ô, sao anh biết bọn em ở đây?
Thì ở đây có mỗi chỗ này là đáng xem thôi mà.
Ha ha...anh lên đúng lúc lắm. Em đang nghĩ, giá có ai kể cho nghe sự tích ngôi thành này thì tốt quá.
Ý em là ý trời.
Hi hi ... Anh mau kể đi.
Háo hức trước một bên là cảnh thành cổ kỳ vĩ, một bên là câu chuyện sắp được nghe, tất cả kéo nhau đi tìm một tảng đá phẳng , sạch sẽ nằm ở vị trí cao nhất có thể quan sát toàn cảnh ngôi thành . Trong đầu nàng bắt đầu hiện lên những đánh giá, phán xét của lớp tiền bối về Nhà Mạc và chắc mẩm chàng cũng sẽ thuộc sử như nàng.

Nhưng không như những gì vẫn thấy qua sách vở, chàng đạo diễn kể một câu chuyện khác hẳn. Trong ánh chiều tà, những lời giải oan cho một triều đại dũng mãnh nhưng không gặp thời vang vang lên trầm trầm đầy thương xót. Trước mắt nàng, không phải một người đồng nghiệp giỏi chuyển tải hình ảnh nữa mà là một nhà sử học uyên bác, lật nhào tất cả quan niệm cũ về một dòng họ, một triều đại ngắn ngủi đầy tranh cãi. Những Mạc Đăng Dung, Mạc Đăng Doanh, Mạc Phúc Hải, Mạc Phúc Nguyên hiện lên đầy quả cảm, thông tuệ, tân tiến với tiềm năng đưa đất nước thoát nghèo, thoát yểu trước Trung Quốc hợm hĩnh , đặc biệt thoát khỏi những triều đại thờ ơ với chính sự, không đoái hoài mở mang hiểu biết cho dân chúng trước đó của Việt nam. Đồng thời, dưới những dẫn chứng của chàng, Mạc triều cũng chính là triều đại khôn khéo, quả cảm nhất nhưng kết thúc bi thảm vì không có con dân xứng tầm.
(Còn nữa)


15 nhận xét:

L2C nói...

Bắt đầu quá trình cô phóng viên "cảm thấy" anh đạo diễn "hơn" mình một số thứ mà tớ nói hôm nọ rồi đấy.

Lại còn thêm yếu tố sử thi vào, mẹ cháu đọc lác mắt.

Moon nói...

Ơ,sao bạn ngắt ngay lúc nàng đang "rung rinh" dữ dội quá chừng luôn vậy ta? Đợi đọc tiếp nghen.

Lana nói...

Ha ha...anh lên đúng lúc lắm. Em đang nghĩ, giá có ai kể cho nghe sự tích ngôi thành này thì tốt quá./ Hi hi ... Anh mau kể đi.
Cái này nghe quen quá. Đúng y giọng của cô bạn tớ yêu quý (wink wink)

Nói nhỏ, tớ chắc đến 99% câu chuyện này là 'trần thuật' không là 'tường thuật' :)

Mecghi nói...

em đã gặp đâu đó những người quen quen, hi hi

HoaLu nói...

Mình đã đọc blog của Titi và yêu mến bạn từ lâu.Không cần xem ảnh chỉ nghiền ngẫm những gì bạn viết cũng thấy hiện ra một người phụ nữ rất dịu dàng,nhân hậu, đôi khi mong manh cảm giác chạm vào là tan ra nhưng lại không phải như vậy. Bạn viết đằm thắm và sâu lắng. Mình đang chờ để được biết tiếp câu chuyện của sóng nhỏ, đừng để chờ lâu bạn nhé.

Titi nói...

@LInh: đừng lác, xấu mắt đẹp mất :-P

@MK: đây là kiểu bỗng dưng muốn (tạm) dừng :-P

@Lana: Khi viết, em lấy từ mỗi người em biết một chút cá tính cho thêm phần chân thật ấy mà chị ;-)

Titi nói...

@Mecghi: hị hị...em sẽ còn thấy người rất rất quen nữa cơ :-D

@HL: cám ơn bạn đã yêu quí tớ nhé. Tớ mong manh dễ vỡ thật đấy :-D

Thuy Dam Minh nói...

Hồi hộp! Chắc là liên quan đến một lời thề ước nào đấy! Hic

doanh nói...

chàng này được đặt vào đúng bối cảnh, bên tảng đá, lại có các cô mắt chớp chớp vây quanh, oài, nhưng nàng vẫn nghe thấy những gì được kể thì còn...tỉnh táo kiểu nhà báo lắm, hè hè :-P

chờ xem phần sau, sóng nhỏ chuyển từ bị thương sang được thương thía nào :-D

Nặc danh nói...

Ôi, chị Titi cừ thật. Giấu tác phẩm hay bây giờ mới show hàng. Cao thủ đây ròi. Em thì thấy chị mong manh nhưng mà hổng có dễ bể tí nào. Hehe.

Tóc Dài nói...

HPLT noi chinh' xac' , vo*. minh rat' chi la` mong manh , nhung lai. khong he de vo*~ .

Vo*. : Con` nhieu cai' quen quen lam' vo. nhi? ;)

Titi nói...

@DMT: cám ơn bác T. Cuối cùng bác cũng chịu khó đọc bài của em. Hì...

@Gấu: nàng ấy lúc nào cũng tỉnh, tỉnh táo một cách say sưa. Hè...

@HPLT: Ồi, chị đang mừng vì viết thế nài mà không bị Gấu cười cho là may ròi em ơi :-D

@TD: chỉ có chồng chạm vào là em dễ vỡ thôi, chồng ơi :-D

Lana nói...

@Titi, Gấu: Cười là cười thế nào? Coi chừng Gấu đọc xong lại đang ấp ủ viết tự truyện 'mình ra sao khi có mắt chớp chớp bên cạnh'...

Rồi thì chúng ta cứ rồng rắn lên mây từ nhà này qua nhà khác đọc tiểu thuyết xịn mê tơi.
:)
Tiếp đi đừng để đợi lâu quá 2Ti nhé.

Titi nói...

@Lana: Hè, tự truyện thì có nhìu trong blog ròi. Cái này của em sinh động hơn tự truyện nhiều :-D

Huyen Nga nói...

ôi chị ơi, E chả muốn phải chờ nữa đâu! hic!

Đăng nhận xét