4 thg 7, 2010

Sóng nhỏ bị thương (trích)

Chuyến công tác lần này về Hoà Bình của nàng đã gần hết. Công việc đã xong , gần như là mĩ mãn, một phần nhờ vào tài ngoại giao của chàng khi đi liên hệ với đối tác. Sáng nay lạnh. Cả đoàn ăn sáng xong, chui hết trong khách sạn nghỉ ngơi, chuẩn bị cho buổi truyền hình trực tiếp tối nay. Riêng nàng, đang lãng đãng bước trên bậc tam cấp lên khách sạn thì nhìn thấy cây trên đỉnh núi gần đó rung lên từng đợt trước gió. Nàng chợt nghĩ, sao mình ko thể rung lên như thế kia? Sao mình vẫn ì ạch thế này trước cảnh thiên nhiên kỳ lạ ? Nàng đánh bạo nhắn tin cho chàng : ANh đang ở đâu? Về đi chơi với em? Nhắn xong, nàng buồn bã ngồi dưới hàng cây hoa gạo đang nở đỏ rực. Màu đỏ của những bông hoa rụng dưới sân hắt lên vầng trán trắng thanh của nàng những tia hồng lạ lẫm. Nàng ngồi đợi tin nhắn lại của chàng với nỗi nhớ người yêu ở nhà.
Phải, nàng có người yêu. Nàng yêu say đắm nhưng buồn. Tình yêu tưởng chừng rất lý tưởng khi người yêu nàng đẹp trai, độc lập với 3 bằng đại học bên Pháp và hiện là giám đốc 1 công ty có tiếng. Nàng được si mê, được sống trong men ái tình tràn chề lai láng. Nhưng vẫn buồn.

Chàng là đồng nghiệp mới của nàng, rât giỏi và được các sếp lớn nhỏ ưu ái ra mặt. Đợt công tác lần này 2 người phối hợp ăn ý và trở nên khá thân thiết. Chàng luôn coi nàng như người em gái nhỏ, chỉ bảo tận tình, che chở mỗi khi có sự cố xảy ra và luôn chọc cho nàng cười vui, quên hết mệt nhọc và giá lạnh nơi rừng núi.

Đang miên man suy nghĩ, đang chạnh lòng vì người yêu của nàng không được chu đáo như thế, không làm nàng cười và vui vẻ như thế, nàng khẽ giật mình vì chàng xuất hiện. Nhẹ nhàng như cơn gió.
Em thích đi chơi đâu?
Mình lên đỉnh núi đi.
Định theo bậc thang làm sẵn dẫn từ chân núi lên đến đỉnh nhưng nàng chợt phát hiện có khoá.
Chán quá, em đang muốn lên đó vô cùng.
Không sao. Mình sẽ đi lối khác.
Có lối khác hả anh?
Ừ, mình đi lòng vòng tìm đi.
Lững thững một lúc thì cả hai ra đến đường cái. Chàng bất ngờ gọi xe ôm.
Mình sẽ đi đâu?
Cứ lên xe đi em.
Chàng quay lên hoỉ tài xế:
Đi lên đập thuỷ điện có xa không anh?
Không , chỉ khoảng 10 phút là đến.
Vậy ta lên đó em nhé.
Dạ.
Trên đường đi, mưa lác đác rơi. Trời rét, cộng mưa nên càng buốt. Nàng ngồi lọt thỏm giữa 2 người đàn ông mà vẫn lạnh. Chàng dột nhiên tháo khăn của mình quàng cho nàng.
Em nhìn kìa, nước chảy hiền quá.
Anh đã lên đập bao giờ chưa?
Chưa, dù anh đã đến Hoà bình vài lần nhưng đây là lần đầu anh lên đây.
Đâp thủy điện hôm ấy đóng hoàn toàn các cửa xả, chỉ có dòng chảy gốc ngầm bên dưới lớp bê tông. Chàng nàng đang đứng trên chỗ cao nhất, giữa một bên là lòng hồ đầy ngậng nước, im lìm như gương, một bên là công trình bê tông sâu hun hút, phía dưới có dòng nước chảy xiết màu chì, sần sùi , lồi lõm vì mưa rơi. Vách núi bị xẻ, toác lên mùi đất, mùi đá, mùi dở dang giữa hoang dã và văn minh.

Sau khi dặn người lái xe ôm đợi để đưa 2 người về. Chàng quay ra với nàng lúc này đang lôi máy ảnh ra.
Để anh chụp cho em nhé?
Không, em muốn chụp cho anh trước.
Nàng khéo léo lấy khuôn hình chàng cùng với núi cao, sông chảy vòng quanh phía dưới rất xa. NHìn vào màn hình máy ảnh, nàng chợt nhận thấy tóc của chàng rất lạ, bay bay, nhẹ như là tơ trời vậy.
Đến lượt chàng cầm máy. Ngẩn người một lúc, phía trước chàng không phải là một người đàn bà mặc đồ đen thanh mảnh, kiêu sa nữa mà là một con én nhỏ cô đơn giữa biển nước bao la. Gió hất tung mái tóc ngắn mềm mại , đôi mắt nàng sẫm ánh xanh của núi rừng. Trời càng ngày càng mù sương, lạnh ngắt. Mưa nặng hạt dần nhưng hai người dường như chẳng nhận ra.
Chàng thầm nghĩ : nàng là ai? Con én lạc lõng giữa mùa đông? Hay là thiên thần im lặng? Mắt nàng rợp buồn nhưng tia nhìn của nàng ấm áp kỳ lạ.

Chàng dìu nàng ngồi lên thành đập, để lấy cảnh đẹp nhất. Tay chạm tay, ngực gần như chạm ngực. Nàng ngồi im lặng, hơi rùng mình không phải vì lạnh mà vì khung cảnh quá hùng vĩ. Cái rùng mình khiến nàng như thấy mình bé xíu đi, nhẹ bẫng, và bắt đầu bay lên.
Chàng chụp liên hồi, ghi vào máy không chỉ là hình nàng giữa trời nước mà ghi cả nỗi cô đơn, buồn bã của nàng.
Chụp xong, được chàng dìu khỏi thành đập, chân chạm đất là nàng dang tay rộng giữa bao la đất trời , thênh thang gió và hơi nước. Kệ cho chàng đứng đó, nàng xoay người một vòng, ánh mắt tươi hơn hẳn.

Chàng nheo nheo mắt, nhủ thầm, người đàn bà trước mặt mình thật lạ. Vừa lúc trước tâm trạng cô ấy như một góa phụ trầm tư, mặc cảm, thế mà thoắt cái đã như một thiếu nữ thanh tân, điệu đàng đến vô tư. Nhưng đâu đây vẫn là một tâm hồn bị chảy máu ẩn trong đuôi mắt dài như con sóng trong lòng hồ thủy điện lúc này.
Chàng bỗng có ước muốn ôm nàng vào lòng , như ôm lấy một con sóng nhỏ, như ôm một phần đau đớn mà chàng cũng từng trải qua, như ôm lấy phần mềm mại nhất của khung cảnh đập thủy điện khổng lồ nơi này.
Nhưng nàng lại đẩy chàng ra.
Nàng không ý thức rằng đã hiểu nhầm chàng, chỉ thấy mình không muốn chia sẻ nhiều hơn.

Ôi, thật tội nghiệp. Nàng nghĩ rằng ta định sàm sỡ nàng ư?
Dội lên quyết tâm hàn gắn vết thương chắc vẫn còn đau lắm của con sóng nhỏ trước mặt, chàng mỉm cười nói :
Trời lạnh quá rồi. Chúng ta về thôi.
(còn nữa )

20 nhận xét:

nguoilavuaden nói...

Trời ơi nàng giờ còn nhảy sang lĩnh vực truyện ngắn nữa.
Lần sau đừng đi lên đập thủy điện, chỗ đấy chẳng có gì đâu.

Lana nói...

Liều mình ý kiến chút.
"Tay chạm tay, ngực gần như chạm ngực. Nàng ngồi im lặng, hơi rùng mình không phải vì lạnh mà vì khung cảnh quá hùng vĩ.", đọc gần đến mấy chữ cuối thì tớ không nghĩ "mà vì khung cảnh quá hùng vĩ", tớ đồ là vì cái một cái gì đó khác, tác giả 'luận' nhầm thì phải :)

Titi nói...

@NLVĐ: hè hè...rảnh nhảm đó mừ. Đập thủy điện hong có gì nên mới hay chớ :-D

@Lana: với một kẻ đang bùn thúi ruột, trống rỗng trong lòng thì chạm gì vào nhau cũng bằng âm thôi chị ui :-P

lvu nói...

Cau chuyen hap dan qua the. Chuyen nghe van di me Titi oi :))

L2C nói...

Chuyện hay nhỉ, hay nữa là có lúc tớ cũng cảm nhận y thế nhưng mà văn tớ cục mịch, hihi, không ra được thành phẩm ngon thế này

VMC nói...

Hay đấy Titi ạ. Chờ đọc tiếp.

Lana nói...

@Titi: Tưởng một kẻ đang đầy ứ mọi thứ thì chạm vào mới thừa, chứ một kẻ trống rỗng thì dễ rung rinh lắm, nhất là khi bàn tay chạm vào lại không-xa-lạ, và ấm áp.

doanh nói...

ôi, Titi...

Titi nói...

@LVu: Thks! That's a good idea :-D

@Linh: cám ơn vì chữ NGON :-D

@VMC: Dạ. EM sẽ bốt tiếp :-)

Titi nói...

@Lana: cô ấy vẫn đầy ứ tình ái mà chị :-D

@Gấu: cảm thán khó hiểu quá :-(

doanh nói...

hay quá í mà!

chị đừng làm cho em ngưỡng mộ chị nhé!

em thích thích hơn! không ngưỡng mộ.

Titi nói...

@Gấu: Eh...hic hic...đừng cho chị ăn dưa bở em ơi :-P

Moon nói...

"một con én nhỏ cô đơn giữa biển nước bao la", viết hay quá bạn ơi, chờ đọc tiếp nha

Vân Lam nói...

Em vote nghe chị. Em đang nghĩ có phải là tự truyện? Hấp dẫn gì đâu! Hú..hú..:P

LanA11 nói...

TiTi ơi, tự truyện hay sao mà truyền cảm thế. Post tiếp để mọi người đỡ sốt ruột nào.

doanh nói...

"Vừa lúc trước tâm trạng cô ấy như một góa phụ trầm tư, mặc cảm, thế mà thoắt cái đã như một thiếu nữ thanh tân, điệu đàng đến vô tư."

em mới thấy có một người như thế thôi :-)

Lana nói...

Đang chờ cái 'còn tiếp' rồi đây.

Titi nói...

Cám ơn các fans đã cổ vũ nhệt tềnh. Em cũng đang nhệt tềnh viết tiếp đây ợ :-D

@Gấu: chị cũng chỉ thấy có duy nhất một người :-P

HPLT nói...

Chao oi, chi Titi viet tac pham nay do sao? em co cam tuong chi duoc anh VMC hay anh Thuy hoac la ban Gauxx chap but... ma hoa ra khong phai. Chi Titi khiem ton qua, co/ ta\i ma\ dau ky qua/ chung. Tiep di chi, em hoi hop lam. Roi anh kia co KISS chi kia hong dzay chi???

Titi nói...

@HPLT: Thks nhưng em quá khen ròi!
Kiss chứ, nhưng là sau đó một năm cơ :-D

Đăng nhận xét