27 thg 7, 2010

Sóng nhỏ bị thương (8)

Cách chuyến tiền trạm 5 ngày, cả ê kíp sản xuất quay trở lại bản Y làm chương trình. Được dựng một trường quay tạm ngoài trời với chỗ ăn nghỉ tại chỗ, khoảng 40 người thành phố phải lao động cật lực trong điều kiện thiếu nước, thiếu điện, thiếu điều kiện sinh hoạt tối thiểu nhưng rất vui. Đêm đến, núi rừng lạnh ngắt với muỗi, bọ, nguy cơ thú dữ nên chàng thường nổi một đống lửa thật to giữa thung lũng. Dù có ánh sáng điện nhưng bếp lửa làm mọi người thấy ấm hơn, tiếp tục làm việc đến tận khuya để hoàn thành một sân khấu lớn với toàn bộ bối cảnh tự nhiên rộng khoảng 2000m2 của vũng. Vẫn như mọi chuyến công tác khác, nàng thường đi quay phóng sự trong bản, nơi có người dân sinh sống, chàng đạo diễn thì gắn chặt với sân khấu, khá xa khu dân cư nên hầu như họ chỉ gặp nhau lúc ăn tối, thậm chí mấy ngày không thấy mặt nhau.

Sau 6 ngày làm việc cật lực, cứ gần 1h sáng mọi người mới được ngủ, rồi 6h sáng đã phải dậy để bắt đầu ngày mới, sân khấu hoành tráng đã gần xong, diễn viên quần chúng đã thành thục các công việc của họ, chàng đạo diễn rất hài lòng , tự thưởng cho mình một giờ đi vòng quanh thung lũng với một người bản địa. Khi về, chàng ôm một mớ cây đủ loại, nói rằng toàn lá thuốc, lá gia vị hiếm, chỉ có ở vùng này. Mọi người còn đang thắc mắc chẳng biết chàng sẽ làm gì với đống lá to lù lù ấy , đùa rằng, chàng nên bắc lên đống lửa một cái chảo lớn, xao vàng, hạ thổ đống thuốc, mang về Hà nội, thể nào cũng bán được ối tiền. Có khi giàu to !
Chàng chỉ cười đùa lại, thuốc lá thường chỉ để biếu, nếu bán thuốc mà giàu chắc chắn sẽ bỏ nghề đạo diễn và lập trang trại tại đây, có khi kiếm được vợ , có khi hết ế chưa biết chừng.

Hôm sau, công việc đã hòm hòm , chỉ còn chờ giờ truyền hình trực tiếp buổi tối nên chàng hân hoan đi thăm suối từ sáng sớm với mấy người dân bản. Khi về, ôm theo một chậu cá suối tươi rói chàng gọi mấy đầu bếp ra hỏi có thể làm được món gì. Mấy người đang loay hoay gãi đầu gãi tai chưa biết làm gì với những con cá bé xíu, trong suốt vẫn còn đang bơi tung tăng kia thì chàng hô lớn
Sắp có món ngon đãi mọi người. Anh em khẩn trương hoàn thành công việc để tất cả cùng thưởng thức nhé.
Nói xong, chính chàng chạy đi tìm các loại lá, củ, gia vị hôm trước vừa ôm về rửa sạch, chuẩn bị làm cá.

Cũng đã hoàn thành cảnh quay cuối cùng cho phóng sự, trưa ấy, đang chào dân bản, lên đường trở về nơi nghỉ, nàng nhận được điện thoại của chàng

Em về chưa?
Dạ, sắp về ròi anh.
Hỏi bà con cho anh mượn một cái niêu đất to nhé.
Ồ, để anh làm đạo cụ à?
Không, em mượn cái nào bà con đang dùng ấy. Sẽ có thứ tuyệt lắm em.
Hi hi...được rồi. ANh làm em tò mò quá.

Trở về thung lũng, chỉ kịp liếc mắt dòm qua sân khấu đẹp đẽ, khen chàng thực hiện được ý tưởng lớn và đưa cho chàng cái niêu đất, nàng lại vội vàng quay lên cơ sở thường trú của ĐÀi truyền hình tại tỉnh nhà để hoàn thành phóng sự. Đưa nàng lên xe, chàng dặn dò
Đi làm nhanh ròi về sớm nhé. Hôm nay có đặc sản ngon lắm.
A, món gì đó anh?
EM chưa ăn bao giờ đâu- vừa nói, chàng vừa nháy mắt với nàng - có món làm tặng em đó.
Ô, anh làm em bất ngờ nha. Vì sao có đặc ân ấy nhỉ?
Vì con sóng nhỏ và dài, rất hợp với tên món này.
Món đặc sản ấy á? Có vẻ li kì đây!
Tối nay, ăn xong, anh đố em đoán được tên món ấy ?
Ok!

Nói vậy nhưng nàng quên ngay việc sẽ được ăn cái gì vào buổi tối. Có hai lý do: tập trung hết sức vào những phóng sự tuyệt đẹp về miền đất, văn hóa đặc biệt của bà con dân tộc bản Y và trả lời điện thoại cậu con trai nhỏ ở nhà. Hôm nay chính là ngày kỷ niệm sinh nhật bố của bé, chồng cũ của nàng và hai cha con đang dắt nhau đi chơi công viên. Cứ khoảng 20 phút, bé lại gọi một lần và ê a kể chuyện những con thú bé nhìn thấy, cũng như nỗi nhớ mẹ của bé

Mẹ à! Mẹ ở đâu? Mẹ về đi chơi với con và bố?
Ồ, mẹ vẫn chưa xong việc. Con và bố đi chơi vui vẻ nhé!
Vâng, nhưng con thấy nhớ mẹ. Con nghĩ, bố cũng sẽ vui nếu có mẹ đi chơi cùng đấy.
Tất nhiên rồi, con yêu! Mẹ chúc mừng bố và chúc mừng con trai.
Chúc mừng bố thôi. Hôm nay không phải sinh nhật con.
Chúc mừng con đã ở bên bố lúc này. Mẹ bận quá, chưa về kịp đâu con nhé. Nào, giờ con hôn tạm biệt mẹ đi.
Con hôn mẹ.
Mẹ hôn con.
Mẹ hôn bố nữa đi.
Ừ, mẹ hôn bố nữa.
Mẹ sẽ phải tắt máy, con đừng gọi nữa nghe.
Dạ! Con voi kìa mẹ kìa.
Ừ, mẹ hôn tạm biệt con voi nữa nhé.
Con voi vẫy tai mẹ ạ.
Mẹ thích cái tai của con hơn.
Hi hi...con yêu mẹ!
Mẹ yêu con!

Âm thanh líu lo của con trai khiến nàng trào nước mắt. Còn nhớ cách đây 4 năm, nàng và chồng cũ cũng đi dạo trong công viên ấy, cũng dắt nhau, tay trong tay nhìn ngắm cảnh vật ấy khi nàng đang mang bầu bé con. Tình cảm vợ chồng chan chứa yêu thương tập trung cho nhau đến thế mà chỉ sau 4 năm đã không còn. Giờ đây, tình cảm ấy đã chuyển thành tình yêu cho bé nhưng mỗi lần nhớ lại, nàng vẫn thấy tim mình nhói lên, mắt mờ mờ như có sương phủ . Vừa dựng phim, nàng vừa tự răn mình đừng để cảm xúc ảnh hưởng đến phóng sự. Nhưng hóa ra, chính nỗi buồn như sương của nàng cùng với làn điệu dân ca chậm rãi của người La Hủ, dân tộc chính của vùng này, đã phủ lên những cảnh quay một bức mành mờ ảo khiến những nếp nhà rêu đá, những bờ tường đất vàng thâm thấp nhưng lạnh lẽo, với bóng áo xanh nâu rắc họa tiết ly ty màu đỏ nhưng bụi phủ đầy, những đôi mắt sáng quắc nhưng ngơ ngác, những bàn thờ nghi ngút nhưng tối tăm...tất cả trở nên đẹp hoang dại, đẹp man dã, đẹp đau đớn, đẹp xót xa.

Xong phóng sự, tuy có hơi lăn tăn , chưa hài lòng lắm nhưng thời gian đã hết, nàng lại phi về đại bản doanh gần sân khấu để đưa lãnh đạo duyệt. Sau khi các sếp chấp thuận, cả kíp làm phóng sự thở phào vì không phải sửa chữa gì, chàng ghé vào tai nàng, giọng nghiêm khắc

Nếu anh là người duyệt phóng sự, anh sẽ bắt em làm lại.
Vì sao?
NGười La Hủ có dân ca chậm, nếp sống buồn tẻ, nhưng toàn cảnh cuộc sống của họ không buồn như thế.
...
Khi giữ được bản sắc của mình trong mối hòa đồng với thiên nhiên khắc nghiệt như người La Hủ thì bức tranh hiện ra phải là sức sống mạnh mẽ, giản dị nhưng không kém phần lung linh. Xem phóng sự này ta chỉ thấy người La Hủ đáng yêu, đáng thương trong khi họ đáng nể, đáng ngưỡng mộ, em ơi.

Vâng, em cũng thấy như anh. Thế mà ...không hiểu sao...
Em đã để cảm xúc riêng tư trôi vào công việc.
EM xin lỗi!
Không sao, dù sao chúng ta cũng chưa cần dùng đến một góc nhìn mới về người La Hủ. Cứ để nguyên phóng sự như thế, phát lên may ra có người muốn đầu tư cho mảnh đất này một con đường đàng hoàng.
Anh nghĩ như thế ư?
Anh không nghĩ. Anh tin là như thế. Thôi, em tắm đi ròi xuống ăn nhé. Tối nay là trận quan trọng nhất, em xuống ăn sớm, nghe không.

28 nhận xét:

Thuy Dam Minh nói...

Đúng là dù muốn tránh, người ta cũng không thể tránh khỏi việc lúc này, lúc kia để cảm xúc riêng tư của mình ảnh hưởng tới công việc. Nhất là khi bên mình vừa có một chàng rất hay, mà mình thì lại đang nghĩ về một chàng khác (cũng không kém là bao). Hì!

Titi nói...

@DMT: hi hi...bác túm gọn, comt mỗi cái cho đoạn kết. Tuy rất đúng nhưng mừ còn cả đoạn dài ở trên thì sao?
Cái đoạn lãnh đạo cho qua, còn chàng thì oánh lỗi nữa í. Hị hị...

doanh nói...

hay lắm, không ngờ công việc của Titi lại có nhiều chuyện li kì dễ thương thế. Titi kể về chàng thấy hiện ra nhân vật cán bộ miền xuôi lên miền ngược công tác, ở trong một bộ phim gì đấy, rất là xông xáo, táo bạo, lãng mạn. Nhưng chỉ khác là chàng ta yêu một nàng dân bản, chứ không yêu chính đồng đội như ở đây.

Nhưng em thik nàng mọi khi hơn, hay bật lại, lí sự, thách thức, khiêu khích, chứ không phải càng lúc càng ngoan như cún và có vẻ như không phản kháng gì cả, chỉ chờ vô niêu cá, há há :-P

Hy vọng 'bị thương 9' trở đi sẽ nhiều cao trào hơn.

anyway, phần này viết rất cừ, không thừa một chữ nào, mà vẫn có ý tứ luyến láy. Hảo công phụ! (không phải phu nhá) :-D

Moon nói...

Đọc phần này có thấy chút chút "nhói" trong tim rồi nghen.
Ngược lại với bạn Gauxx, Moon thích nàng ở phần này, càng ngày càng rất nữ tính. Phụ nữ có mạnh mẽ đến đâu, cũng thường đem cảm xúc vào công việc. Chi tiết này thể hiện rõ nhất "nữ tính" của nàng, Moon cực kì thích cách thể hiện kín đáo như thế.
Cái đoạn nói về người La Hủ càng hay, lại càng chứng tỏ anh "chim ưng" thật là manly.

Lana nói...

Khúc đối thoại mẹ-con nghe sao quen thế cơ chứ :))
Hum...mm, mình không bỏ được cái ám ảnh kết nối tác giả với nhân vật, hị hị.

Thuy Dam Minh nói...

Titi: Hì, tóm đúng chỗ xúc động nhất mới hay chứ!

Titi nói...

@Gấu: É, đã bảo đây không phải tác giả ròi. Tác giả chi thêm bớt tình huống, tính cách giông giống để dễ bề chuyển tải tư tưởng của "tỉu thít" thôi :-P
Màn cao trào chắc chắn sẽ có, hãy kiên nhẫn đợi, Gấu yêu nhé :-D

Titi nói...

@MK: cám ơn nàng đã đồng cảm. Cùng là phụ nữ nên nhận ra ngay sự hấp dẫn, dù rất kín đáo, của chàng "chim ưng" :-D

@lana: sở trường của tác giả là đối thoại nên có sử dụng chiêu này trong tỉu thít đầu tay mà chị :-P

Titi nói...

@DMT: hi hi...chiên gia tình củm có khác. Nhưng mà em biết anh còn là chiên gia nhiều thứ nữa cơ đấy ...ke ke ke....

Mecghi nói...

đọc phần này em thấy toàn người quen thôi nhé, nhưng nàng ở trỏng chửa hay bằng nàng ở ngoài đâu ạ. Chàng nào cũng hay cả, cuộc sống của nàng thật thú vị vì gặp những được cao nhân như thế.

CYan nói...

'Còn nhớ cách đây 4 năm'- tưởng như mới ngày nào mà lại quá xa xôi - Cái cảm giác hf từng có nhưng ko níu giữ đc. E hiểu sự chấp chới này, giống như tâm trạng đang xảy ra, dù e chưa từng lấy chồng. Thấy buồn,thương mình, thương những con gái khác.

Chẳng biết vì sao lại thay đổi. Nếu e hỏi câu ấy, c có buồn ko.

SuchAFLife nói...

hhihi, iu nàng ghê

chị oi, tự nhiên em thèm có thêm một đứa con trai ghê :D :D

có nên nhận con nuôi k :)

Titi nói...

@Mec: ối giời ơi! Cao nhân là giề thế? Em thấy họ quen quen cũng có nghĩa là chị chả có khám phá, sáng tạo gì sất ư :-P

Thuy Dam Minh nói...

Titi: Em nói thế làm anh cứ nghĩ mãi xem mình còn khả năng nào chưa khai thác hết. Nghĩ mãi, chẳng ra được cái khả năng nào mới chết chứ. Hic!

Titi nói...

@Cyan: cám ơn em đã theo dõi và đặt câu hỏi thẳng thắn. Chị thích!

@Cyan: Lý do thay đổi nhiều lắm. Mỗi ngày, con người lại có thêm nhiều thông tin vào não. Sự thay đổi là tất nhiên và ai bảo con tim không dính đến trí não là ngụy biện hoặc nói sàm.
Tùy từng trường hợp mới có thể nói thay đổi do đâu. Nhưng cụ thể trong chiện này, hạnh phúc của của nàng và chồng cũ không còn có lẽ là tại một người đã định hình, thỏa mãn hoàn toàn với bản ngã, còn một người thì vẫn đang trong quá trình bứt phá, tiến lên không ngừng, thành ra từ một số điểm đồng nhất, họ dần xa khỏi nhau cũng vì không còn thấy những thứ từng làm cho nhau si mê nữa thôi :-D

Titi nói...

@Mèo: con trai cũng hay lắm. Nhưng mừ tốn sức, hao sắc của mẹ lắm em ui :-D

@DMT: hè hè...cái này hong tiết lộ công khai được. Phải có đi có lại nữa em mới nói cơ :-P

doanh nói...

Titi có nói 1000 lần tác giả không phải là nàng, thì em vẫn lấy quyền của người đọc để nói nó là tự truyện :-P

Cao trào nhanh nhanh với chứ, dền dứ hoài. Anh chàng kia đang được tâng lên mây, em đoán thế nào cũng có ngày bị nàng cho rớt cái bịch, hú hú. Tại vì nàng này vốn tính nhân hậu và sâu sắc hay nhìn thấy cái tốt ở người khác. Sau đó, với tính nhân hậu và sâu sắc, lại nhìn ra cái tốt của người...khác nữa, hà hà. Nói khích đến thế để lên cao trào tí cho rôm rả :-D

Titi nói...

@Gấu: hè hè ...cám ơn em đã nghĩ tốt về chị nhưng .... dự đoán trật lất cả ròi Gấu yêu ơi :-D

HoaLu nói...

Mình đã mít ướt khi đọc đến đoạn đối thoại của hai mẹ con đấy. Hãy để cho kết thúc có hậu với sóng nhỏ Ti nhé, vì cô ấy xứng đáng được như vậy.

CYan nói...

Cảm ơn c đã chia sẻ, với e thì chắc tại cách nghĩ - 1 ng thì phức tạp, 1 ng thì đơn giản. Ng đơn giản thì ko bao giờ tìm hiểu lí do vì sao ng kia lại nghĩ phức tạp. Và do đó, sự cố gắng đã ko đem đến những điều như mong đợi.

Titi nói...

@HL: ui, mình xin lỗi đã làm HL mít ướt. Cám ơn bạn đã yêu mến Sóng nhỏ :-)

@Cyan: đúng, tốt nhất là đừng hỏi vì sao :-P

lvu nói...

Mẹ Ti xuất bản chuyện ngắn đươc rồi đó nha.

Titi nói...

He he...Cám ơn chú L đã động viên mẹ Tí ạ :-)

ANH nói...

Chàng vẫn chưa nấu xong món thuốc lá niêu đất cho nàng hay sao vẫn chưa thấy P9 xuất hiện Titi ơi?

Chết cười khi đọc cái còm của Gauxx ví nàng "ngoan như cún và có vẻ như không phản kháng gì cả, chỉ chờ vô niêu cá", haha. Sao bạn Gau không nghĩ đó là một trong những chiêu nhỏ thả mồi bắt cá của nàng nhỉ. Chưa biết cá nào sẽ vô niêu đây, hoặc là cả cặp tự nhảy vào đem kho hết:)

Titi nói...

@Ánh: hí hí... nghe mẹ Ánh phân tích thì thấy nàng cũng gian quá đi thôi :-P
Phần 9 bị đẩy xuống thứ 11, 12 do có thêm nhiều tình tiết phụ được sáng tác bất chợt :-P

Scarlett nói...

Đọc "sóng 8" được biết thêm nhiều về đặc điểm nghề nghiệp của những người làm truyền hình, rất hay chị ạ. - E thích sóng nhỏ, vẫn đón chờ để đọc tiếp:))

Titi nói...

Cám ơn bé xinh, bận bịu mà vẫn dành thời gian cho Sóng nhỏ :-)

Tóc Dài nói...

Vợ ơi , sóng 9 . Nhanh nào , mấy ngày rồi đới :D

Đăng nhận xét