Đó chỉ là một cách hiểu, hay là một cách biện hộ cho những thất bại không cứu vãn được?
Cả nhóm chưa kịp định thần về câu hỏi của nàng bỗng nhiên nghe cả bầu trời vang lên tiếng sấm rền . Trời đang quang đãng bỗng dưng sét đánh loằng ngoằng trên đầu cả nhóm. Nàng kinh ngạc và thoáng sợ hãi nghĩ phải chăng mình bị quở khi không tin những gì vừa nghe. Bầu trời chuyển màu xám nhanh chóng , tất cả khung cảnh ngôi thành cổ bỗng chốc tối xầm. Gió hung hăng nhấn rạp những ngọn lau mỏng manh, hất tung bụi đất màu đỏ tạo nên cảnh tượng mờ mờ khác hẳn khi trước.
Trong khi các cô gái la toáng lên giục nhau chạy nhanh trốn mưa thì nàng đứng chôn chân một chỗ, lặng im trước cơn giận dữ của đất trời, mắt nhìn trân trân vào người con trai đứng đối diện. Chàng trai lúc này vẫn giữ nguyên khuôn miệng hơi mở với nụ cười tuyệt đẹp , chạm nhẹ tay vào vai nàng, nói:
Em yên tâm, đây chỉ là cơn bão gió. Nếu có mưa thì không khí phải mát lạnh cơ.
Quả đúng như chàng nói, sau vài phút hung hăng, gió bụi từ từ dịu lại. Dù vậy, cơn bão gió cũng khiến cả hai người bị phủ đầy đất, tóc tai rối tung, cả hai đều không hẹn mà cùng thốt lên câu: trong miệng em, anh đầy cát. Bật cười vì câu nói trùng hợp, dù trong miệng lùng bùng sạn, nàng vẫn không quên hỏi chàng:
Anh có nghĩ, tại em không tin câu chuyện của anh mà thần linh nổi giận không?
Thứ nhất, đó không phải là câu chuyện của anh. Đó là sự thực, là lịch sử.
Thứ hai, không ai có thể nổi giận với việc vô hại. Em chưa tin chứ không phải là không tin.
Vậy tại sao lại có sấm set, bão gió bất ngờ như vậy?
À, một cách phản ứng riêng của thần linh khi thấy có người nhắc đến mình thôi.
Nghĩa là em không bị trách cứ?
Không hề. Sao em không nghĩ, đó là lời khen ngợi hậu sinh khi biết nhớ về lớp tiền bối xa lắc?
Ồ, lạ thật. Lần đầu em thấy lời khen thú vị như vậy đấy. Thú thật là lúc đầu em hơi sợ, nhưng nhìn anh cười, em không sợ nữa.
Nói đến đây, mắt nàng chợt nhắm nghiền vài giây , môi bặm chặt như muốn định thần lại, khẳng định một lần nữa rằng nàng đã vượt qua cơn sợ hãi. Chàng đứng im, lặng ngắm nàng, bắt gặp lại hình ảnh đuôi mắt dài như con sóng hôm nào, lòng chợt thốt lên: Ôi, con sóng nhỏ của anh. Thay mặt các thần linh khi nãy nổi bão gió, anh xin lỗi vì đã làm nàng sợ.
Chàng thầm nói trong lòng thôi, còn bên ngoài thì đưa tay phủi bụi trên áo nàng, tóc nàng . Sau cùng, chàng lôi trong ba lô ra một chai nước cho nàng xúc miệng, rửa tạm mặt và tay. Còn chàng thì chỉ cần một ngụm duy nhất cho đỡ rát lưỡi.
Cả hai thong dong đi xuống chân đồi, ra khỏi khu vực thành cổ trong ráng chiều buông nhẹ. Nàng đưa tay gỡ mái tóc rối bù nhưng không được. Có lẽ bụi đất đã biến mái tóc của nàng thành mớ rễ tre, vừa cứng vừa khô trông rất tức cười. Nàng ý thức rõ điều ấy nên lấy tay vuốt vuốt mãi mớ tóc ngắn cho các sợi tóc bớt chổng lên, vì đấy là việc duy nhất có thể làm lúc này khiến nàng yên tâm về hình thức của mình. Chẳng nói chẳng rằng, chàng lột chiếc mũ lưỡi trai đang đội, tiến lên phía trước, vừa đi giật lùi, vừa đội vào cho nàng rất khéo.
Hiểu rằng chàng thật tinh tế và cũng hài lòng với cách giải quyết ấy, nàng vén hẳn mớ tóc mai lên, đưa tay ấn thật chặt chiếc mũ hơi rộng xuống :
Cám ơn anh. Mũ đẹp !
Không có gì. Mũ chỉ đẹp khi người đội đẹp.
Mỉm cười với câu khen có vẻ như lấy lòng ấy, nàng quay người nhìn lại những hình ảnh cuối của ngôi thành cổ kỳ bí. Ở vị trí gần cuối con dốc, ngước nhìn lên đỉnh ngọn đồi nàng thấy dãy tường thành gập ghềnh, đen thẫm, những tia nắng cuối ngày xuyên qua những ô cửa sổ trên thành, tạo nên những vệt sáng ngược lung linh. Bóng chàng chắc nịch , thong thả bước , hai tay đút túi, mái tóc bay bay với những sợi dài, nhẹ như tơ trời vậy. Chợt nhớ ra chiếc máy ảnh lúc nào cũng bên người, nàng lôi ra chụp kịp vài kiểu trước khi mặt trời lặn khuất.
Tối nay, sau khi truyền hình trực tiếp xong, em lại muốn ra đây. Anh có đi được không?
Có sợ hơi muộn không em?
Hôm nào, em và cái A chẳng buôn đến 1h. Kiểu gì em cũng không ngủ được trước 1h đêm, nên em muốn ra đây lần nữa trước khi về HN.
EM hết sợ nhanh đấy chứ?
Hi hi...hình như bây giờ đến lượt anh sợ?
À há...được ròi, tối nay xem ai sợ trước nhé.
Nhưng tối hôm ấy, có một việc xảy ra khiến nàng không thể thăm lại ngôi thành cổ . Nằm trong phòng nghỉ, nàng lặng lẽ khóc khi nhắn tin cho chàng: em hơi mệt, không ra thành cổ được. Anh về nghỉ đi nhé.
Nhắn xong, nàng tắt máy.
Tin nhắn của nàng làm chàng sửng sốt. Lo lắng, bồn chồn, lại không gọi được cho nàng, chàng đi đi lại lại trong phòng, bấm số máy bàn gọi vào phòng nàng nhưng cũng vô ích. Cuối cùng, chàng đánh bạo nhét tờ giấy vào dưới cửa phòng nàng với dòng chữ: Em có mệt lắm không? Có cần gọi y tá không? Trả lời cho anh yên tâm nhé. Ròi chàng gõ nhè nhẹ vào cửa và huýt sáo theo giai điệu của bản nhạc Hồ Thiên Nga nổi tiếng mà dân trong nghề nhạc ai cũng biết.
Một lúc sau, có mảnh giấy thò ra dưới mép cửa. Nàng trả lời: Em bị dị ứng, hu hu... nổi ban khắp người. Nhưng uống nhiều nước sẽ tự khỏi. Không cần y tá đâu. Hẹn gặp anh ngày mai nếu mặt em trở lại bình thường. Hu hu...
Tin nhắn của nàng làm chàng sửng sốt. Lo lắng, bồn chồn, lại không gọi được cho nàng, chàng đi đi lại lại trong phòng, bấm số máy bàn gọi vào phòng nàng nhưng cũng vô ích. Cuối cùng, chàng đánh bạo nhét tờ giấy vào dưới cửa phòng nàng với dòng chữ: Em có mệt lắm không? Có cần gọi y tá không? Trả lời cho anh yên tâm nhé. Ròi chàng gõ nhè nhẹ vào cửa và huýt sáo theo giai điệu của bản nhạc Hồ Thiên Nga nổi tiếng mà dân trong nghề nhạc ai cũng biết.
Một lúc sau, có mảnh giấy thò ra dưới mép cửa. Nàng trả lời: Em bị dị ứng, hu hu... nổi ban khắp người. Nhưng uống nhiều nước sẽ tự khỏi. Không cần y tá đâu. Hẹn gặp anh ngày mai nếu mặt em trở lại bình thường. Hu hu...

23 nhận xét:
Hồi hộp quá,nàng và chàng liệu có còn lên thành nhà Mạc nữa không ? Tình tiết sấm sét bất ngờ nổi lên giữa lúc trời quang mây tạnh làm mình cũng thấy sờ sợ.Có lẽ thần linh luôn theo dõi sát sao hành động của con người.
Tiếp đi TiTi ơi!
Ôi trời, chuyện của chàng và nàng cứ như 1 chuyến phiêu lưu ý! E thấy những chuyện như thế này, lúc đầu thì hay lắm, hay đến nỗi nó có thể làm người ta quên đi mọi thứ mà chỉ nhìn thấy người đối diện thôi. Nhưng kết thúc - nhẹ thì thường buồn bâng khuâng, còn ko nhẹ thì... đau khổ lém! (hà hà - ai bảo chị cứ làm E phải hồi hộp và tò mò nên E mới còm thế đấy!!)
Chàng này hiền quá! Phải anh thì còn lâu anh mới chịu thế nhé! Còn lâu anh mới chịu cài tờ giấy thế.
@HL: hì...không lên được nữa vì hôm sau về HN từ sớm òi :-D
@HN: kinh nghiệm đầy mình ghê :-P
@DMT: Không chịu á? Nếu là anh thì anh sẽ làm gì? :-D
truyện logic quá TiTi ơi, và nhưng mang dáng dấp phim tình cảm hài hước nhẹ nhàng đó nha.Đang rất ư là lãng mạn thì thường bị bể sô vì một lý do rất ư là chớt quớt, mình thích dzậy đó, vui à.
@A DTM & Titi: mình đoán là Bác ấy sẽ phá cửa chăng, he he
'Nàng' làm tớ hồi hộp quá với cái 'cơn bão gió' này. Cứ đoán già đoán non đoạn tiếp sau chàng và nàng sẽ thế nào...
kè kè, đi vào chỗ lãng mạn rồi, nên riêng em thì thích 'nàng' ở phần một hơn cả, khúc đó viết chắc tay và sâu hơn - nhìn kỹ thì mới thấy tác giả, nhưng với một sự ngạc nhiên thú vị.
"Ròi chàng gõ nhè nhẹ vào cửa và huýt sáo theo giai điệu của bản nhạc Hồ Thiên Nga nổi tiếng mà dân trong nghề nhạc ai cũng biết." - nói về việc viết thôi nhé, những chi tiết như thế này bị thừa và "lộ hàng" tác giả, hehe, thêm cả vụ hu hu ở khúc cuối nữa ạ, khác hẳn với phần một.
nhưng mà chi tiết sấm chớp bão bùng nổi đùng đùng thì vui lắm, em nghĩ đó là vì các tiền bối hắt xì vì có hậu sinh lấy việc mình ra kể để...cua gái, hà hà :-P
P/S: Titi thông cảm, bọn đàn ông thì rất hay cười khẩy vào 1 thằng cha khác khi gã được một cô khen ngợi - tính này khó bỏ.
Ôi, cũng chưa ai Kiss ai nữa hả chị? Seo lâu thế nhỉ? Em muốn biết xem cái đoạn í chị lột tả nhân vật trần "truội" như thế nào...
@Lana: tất nhiên là đủ cung bậc chị à. Đợi chút em chỉnh chang cho ép phê nhé :-D
@Gấu: ha ha...em quên mất là cô ấy rất trẻ con ư? Gấu cười khẩy thoải mái đê. Gã này kém em nhiều thứ lém :-D
@HPLT: đoạn ấy hơi khó tả :-( Mà sao quan tâm đến kiss vậy? Theo dòng thời sự thì phải đợi hơi lâu đó :-D
@MK: hi hi...có ai đặt hàng comédi sitcom hong?
Bác T không phá cửa đâu. Bác í qá lịch lãm để làm thế :-P
Mẹ Tí post tiếp đi rồi mẹ cháu còm luôn thể
Lu cũng đợi đọc hết rồi còm một lần như mẹ L2C :)
Nói sao thì nói..em vẫn thấy nhân vật "Nàng"..có nét giống tác giả chị ợ. :P
@Linh& Lu: è, 2 người cẩn thận thế :-D
@VL; ừ, giống, nhưng không phải cô ấy đâu :-D
Nàng vừa nhắn tin vừa lặng lẽ khóc là bắt đầu có chuyện gì ròi phải ko chị? 3 tập "Sóng nhỏ bị thương" đều rất nhẹ nhàng lãng mạn, chắc từ đây hai ng đó sẽ gặp rắc rối và ko còn những khoảng thời gian lãng mạn bên nhau nữa ạ? Thế thì tiếc quá nhỉ!
chàng với nàng này có vẻ như một cặp trời sinh đấy nhỉ?
Lúc gió nổi kiss nhau tới mức cát đầy miệng, thú vị thế! :)
@SL; em tinh phết. Có chiện nhưng mừ vẫn lãng mạn mừ :-D
@Anh: uầy, sao bit? câu ấy ở trong phần sau cơ mừ :-P
@CNC: Chao ôi, cái còm hay thế! Phải phong bác là siêu tưởng tượng thôi :-)
Cái chi tiết nàng khóc, khiến đoán rằng lí do 'nổi ban' là nàng nghĩ ra.
Nói thật là chị cũng không thích kiểu nói của chàng trong đoạn này lắm - kiểu lả lướt 'cua gái' (như Gấu nói), hic hic, có lẽ tại chị hơi 'cứng'.
Thôi ko ý kiến, nghe kể tiếp vậy.
@Lana: ôi, hình như chị bị Gấu dẫn dụ mất òi. Chàng trong bài hong đẹp chai, cao tay bằng Gấu dưng mừ cũng khá thú vị đấy chứ ...hu hu...
Hehe vẫn có đoạn lãng mạn hở chị? Thế là e thích òi. E thích những đoạn viết chàng và nàng lúc bên nhau. Em đợi diễn biến câu chuyện của nàng "sóng nhỏ" (tên yêu thía:>)
Đăng nhận xét