Chiều hôm ấy, theo lời khuyên của chàng, nàng mặc một chiếc váy xanh da trời chấm bi nền nã, đợi anh đến đón đi chơi chiều thứ 7 như mọi lần.
Em muốn đi đâu hôm nay?
Ra bờ sông Đuống đi anh. Mùa này chắc là rất mát và bọn trẻ thả diều đẹp lắm.
Ừ, anh cũng muốn đi xa xa. Hôm nay nặng đầu quá!
Xe chạy khá nhanh, nàng hơi say xe
Anh đi chậm lại chút được không? Em chóng mặt quá.
Ôi, đời bao nhiêu thứ đáng say em lại đi say xe là thế nào?
Hic...em tập mãi mà hong hết. Mình có vội đâu mà anh chạy nhanh, rồi lại phanh gấp, làm em say quá!
Anh không chạy chậm được mới chán. Em tập cho quen đi. Say xe là cái say chán nhất đấy.
Oài. Anh không chạy được chậm hay là không thích chạy chậm? Em biết tỏng ròi.
Ha ha...đúng là anh không thích chạy chậm tí nào hết. Hồi còn ở Paris, anh toàn lái 100km/h. Về đây, mới 50km/h đã bị em la.
Tại vì không phải đường cao tốc. Đường nội đô đi thế là quá nhanh, anh à.
Thôi được rồi. Đã ra đến đường cao tốc. Em cho phép anh chạy nhanh hơn nhé.
Em chỉ cần anh lái chậm trong nội đô, ra đây thì còn nói làm gì nữa
Hì hì...nói chung là anh phải đưa em đi chơi nhiều hơn, tập đi xe nhiều là sẽ hết say mà. Được không nào?
Ra đến bờ sông tràn gió, triền đê cỏ xanh mát rượi, hồ sen cạnh đó tỏa hương ngan ngát càng làm cho phong cảnh hữu tình, đôi tình nhân sung sướng lôi máy ảnh ra . Sợ trời tối nhanh nên chàng chụp liên tục, thử luôn cái máy mới mua hồi sáng. Nàng cứ tha hồ dạo chơi, len lỏi sang cả đầm sen, ngắm mấy chị nông dân đang ngồi trên thúng hái sen, rồi lội ra cả chỗ nông của dòng sông Đuống vầy nước, để chàng tha hồ bấm máy.
Trời xê xế chiều, mặt trời đỏ ối bắt đầu xuống thấp và biến mất hẳn. Chân trời chỉ còn vương chút ánh hồng lấp ló sau những áng mây lớn. Trời vẫn khá sáng, hai người ngồi tựa lưng vào nhau ngắm đàn bò đủng đỉnh gặm cỏ, đám trẻ con thả diều la hét í ới, thỉnh thoảng có bà già cắp cái rổ, ông già vác cái đó đi qua nhìn hai người đầy nghi hoặc. Nàng rúc rích cười-
Anh nhìn mắt mấy ông bà kia đi. Chắc họ đang nghĩ, đây là lũ thanh niên thành phố rỗi việc chẳng chịu làm ăn, chỉ yêu đương lăng nhăng, tán tỉnh vớ vẩn, ra đây ngồi làm vướng mắt bà con.
Ừ, anh có thể làm họ nghĩ khác đi đấy.
Anh làm đi.
Anh đứng lên, hỏi bà già đang cắp nón đi qua vài câu. Vừa hỏi vừa khoanh tay, dạ vâng, cám ơn rất ngoan. Thế là bà già cười toét, chỉ đường rất tận tình, còn hỏi hai đứa đi đâu, vào đầm nhà bà mà mua sen, có cả nước vối tha hồ uống không mất tiền. Cũng từ lúc đó, những ông bà già đi qua không còn nhìn hai người soi mói nữa. Đôi tình nhân ngồi gần nhau hơn mà không sợ dị nghị và bắt đầu thì thầm những điều chỉ hai người biết
Mẹ có khỏe không anh?
Khỏe em ạ.
Bà có nhắc đến em không?
Có.
Bà cấm anh phải không?
Không....Bà dọa từ anh. Cả gia đình làm ầm lên phản đối.
Nàng không chủ định hỏi nhưng thấy nhói trong lòng và như có ai điều khiển, bỗng nhiên nàng thốt ra - Em nghe bạn anh nói, trước em, anh toàn yêu các cô trẻ lắm?
Ừ. Em là người cứng tuổi nhất.
Tại sao?
Ồ, chẳng hiểu nổi. Cảm giác này lạ lắm. Nhưng anh thấy anh thực sự đang yêu...Phải rồi, anh nghĩ anh thực sự yêu em.
Tim nàng lại dội lên thình thịch. Nàng nhăn mặt và nhận rõ, đó là cảm giác đau nhiều hơn là sung sướng. Lắng nghe anh nói tiếp, nàng cố để anh không thấy cảm xúc của mình.
Nhưng anh không thể làm gì hơn lúc này. Mẹ anh yếu rồi. Bà không thể chịu được nếu anh cứ khăng khăng cưới em.
Em hiểu. Em không bắt anh cưới ngay mà.
Anh yêu em nhiều. Anh cũng lạ là sao anh có thể yêu em nhiều thế. Trước đây, anh không có cảm giác yêu ai nhiều như thế.
Cám ơn anh.
Một đôi cò trắng bay ngang qua hai người, bốn con mắt cùng nhìn về hướng ấy, anh lấy máy chụp nhanh đôi cò, rồi bốn con mắt lại cùng nhìn vào màn hình ngắm nghía -
Đôi cò đẹp quá!
Đẹp thật! Nói chung, cái gì có đôi cũng đẹp.
Hic hic...liệu đôi ta có được đẹp mãi thế này không anh?
ĐỪng hỏi anh những câu như thế, được không em?
Quàng tay kéo nàng lại gần, anh dí mũi vào gáy nàng tiếp tục thì thầm
Em biết không. Cô bạn gái người Nhật 8 năm trước của anh đã về Việt nam. Cô ấy lên tận quê anh chăm sóc mẹ. Mẹ anh thích cô ấy lắm.
Còn anh?
8 năm ròi bọn anh đâu có liên hệ gì?
Vì sao cô ấy đến đây?
Thực ra, cô ấy vẫn chờ anh mà anh không biết. Giờ, cô ấy quyết tâm gì đó ...
A- nàng ngoái lại nhìn anh đầy nghi hoặc - nếu anh không mời, không đưa địa chỉ, làm sao cô ấy tự biết mà lên quê anh được chứ?
Mới đầu, cô ấy chỉ nói là muốn đi du lịch VN. Rồi tình cờ cô đi qua quê anh và muốn thăm mẹ anh chút thôi. Ai ngờ...? Anh siết chặt nàng trong lòng - đừng nghi ngờ anh như thế. Anh không còn yêu cô ấy nữa mà.
Nàng tin anh, rất tin. Nhưng không hiểu sao từ lúc ấy, nàng linh tính rằng hai người sẽ không ở bên nhau lâu nữa.

23 nhận xét:
Đoạn này đẹp như mơ ấy. Tiếc là nàng bị sự phân tán ngăn cản cảm nhận và tận hưởng t/y, ngay cả khi được siết chặt trong lòng.
Sợ nhất cái cảm giác người mình yêu ôm mình trong lòng nhưng mình lại thấy chuyện này sẽ ko kéo dài lâu nữa. Buồn và chênh vênh lắm! (ôi, seo tự nhiên hum này E còm cứ như nhà văn ý nhở? sợ thía!)
@Lana: vâng, đẹp như mơ. Cám ơn chị iu đã cảm nhận được vẻ đẹp mong manh ấy :-)
@HN: phụ nữ hình như hay sợ nhỉ. Nàng trong bài không sợ mà chỉ đau :-(
nàng này giống mình, hay sợ..và đau
Vào lại phần "edit post", chọn "post option" nằm bên dưới góc tay trái--> click vào. Nó sẽ show dãy "date and time posting".
Chỉnh lại đúng ngày và giờ thì nó sẽ update blog cho mình, thông thường muốn cho blog cũ hiện lên như mới post thì có thể làm như thế.
Sau khi đổi ngày giờ rồi, nhớ click vào orange button "public post" để publish nó.
@BDA: welcome bạn đến blog mình và chịu khó đọc. Tiếp tục theo dõi truyện nhé.
@Lu: cám ơn Lu đã chỉ dẫn. Mình đã chỉnh lại được ròi :-)
Hai chàng nhìn chung đều khá ổn,
nên rớt anh này ta nghĩ mưu vợt anh kia để hạn chế những nỗi đau làm tim nhỏ máu, sóng nhỏ ạ :)
khó nghĩ thật, nàng cũng lung lay rồi, chứ không một bà mẹ kia đâu có ăn thua, hè hè :-P
à, em tìm ra chính tinh ở cung phu của nàng roài, oài, đáng là tốt mà vì triệt thành xấu, đúng như em đoán là có triệt. mờ sao những người nữ sinh cùng ngày với nàng đại đa số đều có cung phu rất tệ ???
@Anh: sóng yếu ớt thế, nhỏ bé thế làm sao vợt được gì chứ :-P
@Gấu: Gấu tài thế! Đoán ra chính tinh ở cung phu của nàng là giỏi ngang ngửa với chàng kia đó nha :-D
Nàng lung lay vì nàng tin ở cảm giác của mình... ke ke ke...
Những mối tình đẹp nhất là những mối tình không bao giờ đi đến tận cùng. "Tình chỉ đẹp khi còn dang dở" mà!
em tán thành ý kiến bác Thụy, những mối tình đẹp đều dang dở cả. Bởi nếu nó tồn tại, nó không còn đẹp nữa rồi...
Đôi khi có tiếc thì tự vấn là là là có tiếp tục rồi cũng chả đến đâu, giỏi lắm thì bằng được hiện tại thực tiễn thoai, hi hi
hehe, em hem giỏi đâu chị, dùng mẹo tí thôi, đôi khi phải dùng mẹo để tiết kiệm sức, chứ mà giữa đêm ra giữa núi rừng lạnh lẽo ngồi thiền bấm đốt tay để tính ra sao gì ở cung Phu của 'nàng' thì quả là đáng mặt anh tài lắm, em thua, hehe :-D
chạy thôi, lần này dám chọc tức chàng của nàng :-P
@DMT: hi hi...lai láng quớ :-D
@Mecghi: hàng tồn (tại) nhất định là hàng hong đẹp nhỉ ...hú hú...
@Gấu: Trừ màn chịu thua hơi nhanh thì chọc giỏi lắm. Đáng mặt là Gấu ròi :-P
Ấy, vũ khí nằm ở cái sự nhỏ bé yếu ớt ấy đấy
Hihi, nói vui vậy thôi chứ biết là không đủ trình để tư vấn mấy mẹo vặt cho chiên gia TY Titi đâu.
Ối giồi ôi...
Chàng và nàng hẹn hò nhau như thuở đôi mươi ấy nhỉ? Đấy là em nói dựa trên cảm xúc của hai nhân vật và hành động, ánh mắt họ dành cho nhau đấy nhé. Em bi giờ mà có yêu lần nữa (giả dụ thui..hí..hí..bố cu Pan mà nghe được chắc tan xác!!!) chắc gì được lãng mạn thế này? :)
Em đang đợi xem chuyện cô gái ở Nhật rồi sẽ đi đến đâu? Cơ mà...em cũng có cảm giác như nàng đấy rằng hai người sẽ không ở bên nhau lâu nữa...:(
Tâm trạng của nàng - người con gái đã từng đổ vỡ một lần nhiều âu lo và nhạy cảm hơn trong hoàn cảnh này (so với các cô gái trẻ) có pải hong chị? Chị vẫn đang thể hiện được đúng mạch tâm trạng của nàng đó:)
ui, nàng chỉnh lại "cha sứ" thành cha xứ thì đúng hơn.
Nghi cái cô sống ở Nhật ảnh hưởng không nhỏ đến chuyện của chàng và nàng ròi. Để xem Titi "dàn xếp" vụ này ra sao ?
@Anh: hè hè...chiên gia gì đâu. Để yên tớ kể, đằng ấy sẽ thấy nàng cực ngố :-P
@VL: nàng làm về nghệ thuật mà, lúc nào cũng lãng mạn hết sức á. Nhiếp ảnh cũng là nghệ thuật đó, mẹ Pan tội gì mà hong lãng mạn chứ :-D
@SL: É, cũng đọc tâm lý nhân vật siêu ghê :-)
@HPLT: Thks! Sẽ chỉnh lại dù đã định chỉnh ròi.
Câu chiện xảy ra tự nhiên chứ tớ làm sao dàn xếp được ?
Uầy , chiện này có thật 100% vợ hí , vậy làm sao vợ mình dàn xếp được . Cứ chờ xem hồi sau sẽ rõ .
À , anh cũng giống Gấu , khỏi cần bấm đốt cũng tính ra được đấy vợ , vợ thơm anh phát đi nào . Muahhhh iu iu :)
@TD; ui, chồng cũng giỏi ghê. Lại yêu vợ hết sẩy nữa nhé. Hi hi...:-*
Tớ thích cái đoạn " hai người ngồi tựa lưng nhau..." thấy êm đềm gì đâu, như trong bài Niệm khúc cuối "tựa vai nhau, cho nhau yên vui, ấm áp cuộc đời..."
Đăng nhận xét