4 thg 11, 2009

Đối thoại (20)

Sư phụ và học trò đàm đạo về những việc tốt, việc thiện:

học trò: con thấy nhiều người được giúp đỡ không hề biết quí những gì họ có. Ít nhất, họ phải biết ơn những người đem lại cho họ cái họ cần chứ?

sư phụ: con nhầm, ngược lại đấy. Nếu ta là người giúp họ, ta phải biết ơn họ là đã giúp ta có thêm cơ hội làm việc tốt. Còn họ không biết quí cái lợi người khác mang lại cho mình cũng đúng thôi. Vì trời sinh ra có người thông minh và có người không thông minh, có người biết trân quí vạn vật thì luôn được vạn vật trân quí lại, có người thì không bao giờ nghĩ được một giây về điều này. Nhưng như thế không có nghĩa là người ta xấu. Người ta chỉ tự tước đi những cơ hội sống tốt của bản thân thôi. Con đừng giận họ .

học trò: vâng, con chỉ tiếc cho họ thôi.

sư phụ: rồi sẽ có ngày họ nhận ra điều đó. Thực ra, chân lí không xa đâu cả. Chỉ vì tham lam, tham tiền, tham tiếng, tham tình, tham vọng... mà con người bị che mất cái nhìn sáng suốt, chân lí vì thế mà bị đẩy xa tận đâu đâu. Khi nào gần đất xa trời, khi nào tất cả tình, tiền, danh tiếng ... vô nghĩa với con người thì chân lí sẽ hiện diện rõ nhất.

1 nhận xét:

Titi nói...

Trí thức không bị tham tiền nhưng lại bị tham tình và tham tiếng. Thế nên kẻ trí thức tham lam nhưng chưa chắc đã là sáng suốt bằng người nông dân không tham lam :-)

Đăng nhận xét